đ¨¤o trung đĄO
Thông Diễn Luận
Martin HeideggeR
(31)
Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3, Kỳ 4, Kỳ 5, Kỳ 6, Kỳ 7, Kỳ 8, Kỳ 9, Kỳ 10, Kỳ 11, Kỳ 12, Kỳ 13, Kỳ 14 Kỳ 15, Kỳ 16, Kỳ 17, Kỳ 18, Kỳ 19, Kỳ 20, Kỳ 21, Kỳ 22, Kỳ 23, Kỳ 24, Kỳ 25, Kỳ 26, Kỳ 27, Kỳ 28, Kỳ 29, Kỳ 30, Kỳ 31, Kỳ 32, Kỳ 33, Kỳ 34, Kỳ 35, Kỳ 36, Kỳ 37, Kỳ 38, , Kỳ 39, , Kỳ 40, Kỳ 41, Kỳ 42, Kỳ 43, Kỳ 44, Kỳ 45, Kỳ 46, Kỳ 47, Kỳ 48, Kỳ 49, Kỳ 50, Kỳ 51, Kỳ 52, Kỳ 53, Kỳ 54, Kỳ 55, Kỳ 56, Kỳ 57, Kỳ 58, Kỳ 59, Kỳ 60, Kỳ 61, Kỳ 62, Kỳ 63, Kỳ 64, Kỳ 65, Kỳ 66, Kỳ 67, Kỳ 68, Kỳ 69, Kỳ 70, Kỳ 71, Kỳ 72, Kỳ 73, Kỳ 74, Kỳ 75, Kỳ 76, Kỳ 77, Kỳ 78, Kỳ 79, Kỳ 80, Kỳ 81, Kỳ 82, Kỳ 83, Kỳ 84, Kỳ 85, Kỳ 86, Kỳ 87, Kỳ 88, Kỳ 89, Kỳ 90, Kỳ 91, Kỳ 92, Kỳ 93, Kỳ 94, Kỳ 95, Kỳ 96, Kỳ 97, Kỳ 98, Kỳ 99, Kỳ 100, Kỳ 101, Kỳ 102, Kỳ 103, Kỳ 104, Kỳ 105, Kỳ 106, Kỳ 107, Kỳ 108, Kỳ 109, Kỳ 110,
Sang đến buổi thuyết tr¨¬nh thứ nh¨¬ v¨¬ phần đông người nghe l¨¤ những người theo c¨¢c ng¨¤nh khoa học chuy¨ºn môn n¨ºn Heidegger trước hết nhắc lại mục ti¨ºu của ba b¨¤i thuyết tr¨¬nh l¨¤ đưa ch¨²ng ta đến chạm mặt với một khả hữu kinh nghiệm chịu đựng với ngôn ngữ v¨¤ minh định ý nghĩa chữ ¡°kinh nghiệm¡± được hiểu l¨¤ đạt tới kinh nghiệm dọc theo con đường, bằng c¨¢ch đi tr¨ºn một con đường. Chịu đựng một kinh nghiệm với một c¨¢i g¨¬ c¨® nghĩa c¨¢i g¨¬ 𨮠m¨¤ ta với tới dọc đường để nắm được n¨®, ch¨ªnh n¨® gắn liền với ch¨²ng ta, gặp gỡ v¨¤ mời gọi ch¨²ng ta, ch¨ªnh v¨¬ vậy n¨® biến ch¨²ng ta nhập v¨¤o n¨®. Về ý nghĩa ¡°con đường¡± Heidegger cảnh b¨¢o người nghe không n¨ºn hiểu con đường l¨¤ ¡°phương ph¨¢p¡± khoa học. Ng¨¤y nay phương ph¨¢p khoa học không c¨°n chỉ l¨¤ một dụng cụ phục vụ khoa học m¨¤ phương ph¨¢p đã khống chế khoa học phục vụ phương ph¨¢p. Heidegger viện dẫn Nietszche như người đầu ti¨ºn v¨¤o cuối đời (1888) đã nhận ra ho¨¤n cảnh n¨¤y qua những ghi ch¨² số 466 v¨¤ 469 trong quyển Der Wille zur Macht/Ý ch¨ª Quyền lực : ghi ch¨² 466 ¡°Không phải l¨¤ thắng lợi của khoa học đã phân biệt thế kỷ mười ch¨ªn của ch¨²ng ta [với thế kỷ trước], nhưng 𨮠l¨¤ thắng lợi của phương ph¨¢p khoa học tr¨ºn khoa học,¡± v¨¤ ghi ch¨² 469 ¡°Những thấu thị c¨® gi¨¢ trị nhất được thủ đắc sau hết thảy; nhưng những thấu thị gi¨¢ trị nhất lại l¨¤ những phương ph¨¢p.¡± So s¨¢nh phương ph¨¢p khoa học với con đường tư tưởng Heidegger cho rằng trong khi phương ph¨¢p nơi khoa học hiện đại n¨ºu ra v¨¤ qui định những đề t¨¤i sẽ được khảo cứu đồng thời cũng giữ cứng những đề t¨¤i n¨¤y trong khuôn khổ của phương ph¨¢p v¨¤ buộc ch¨²ng phải t¨´y thuộc v¨¤o phương ph¨¢p, do 𨮠quyền lực của nhận thức nằm trong phương ph¨¢p; kh¨¢c hẳn với khoa học, tư tưởng chẳng c¨® phương ph¨¢p hay đề t¨¤i g¨¬ cả m¨¤ chỉ c¨® lĩnh vực tư tưởng, gọi l¨¤ lĩnh vực v¨¬ lĩnh vực ban cho tư tưởng địa hạt của lĩnh vực v¨¤ quyền tự do ngự trị ban cho tư tưởng c¨¢i g¨¬ phải tư tưởng. Tư tưởng cư ngụ trong qu¨º hương đ¨®, cử bộ tr¨ºn những con đường của qu¨º hương n¨¤y, con đường l¨¤ th¨¤nh phần v¨¤ phụ thuộc v¨¤o qu¨º hương. Điều n¨¤y với khoa học không những l¨¤ kh¨® khăn m¨¤ c¨°n l¨¤ bất khả nữa.
Theo dõi b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ hai n¨¤y ch¨²ng ta lại c¨® dịp hiểu th¨ºm quan niệm của Heidegger về ¡°v¨°ng tr¨°n thông diễn¡±. Tr¨ºn lộ tr¨¬nh thông diễn Heidegger luôn nhắc nhở ch¨²ng ta xem m¨¬nh hiện đang ở địa điểm n¨¤o, n¨ºn tiến tới hay phải quay trở về địa điểm cũ. Kết quả cuộc h¨¤nh tr¨¬nh trong b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ nhất l¨¤ ch¨²ng ta đã ở điểm bắt đầu tư tưởng, lắng nghe thi sĩ n¨®i về kinh nghiệm với ngôn ngữ, đi v¨¤o khu vực cận địa của thi ca v¨¤ tư tưởng. Nhưng ch¨²ng ta vẫn chưa thực sự c¨® kinh nghiệm về khu cận địa n¨¤y. ¡°Khi ch¨²ng ta lắng nghe thi sĩ v¨¤, theo c¨¢ch ri¨ºng của ch¨²ng ta, x¨¦t xem lời từ chối của thi sĩ ph¨¢t biểu g¨¬, ch¨²ng ta đã đang ở trong khu cận địa của thi ca v¨¤ tư tưởng; nhưng tuy vậy một lần nữa ch¨²ng ta vẫn chưa, ¨ªt ra ch¨²ng ta chưa hẳn đã kinh qua khu vực n¨¤y. Ch¨²ng ta chưa tr¨ºn đường đi tới khu cận địa n¨¤y. Trước hết ch¨²ng ta phải v¨°ng lại, quay trở lại nơi ch¨²ng ta đã ở đấy. Việc quay lại tuân thủ n¨¤y, quay lại nơi ch¨²ng ta đã ở đ¨®, thật rất gian nan, muôn v¨¤n lần gian nan hơn cả việc cứ hăm hở bước đại nhắm đến những nơi ch¨²ng ta chưa tới v¨¤ sẽ chẳng bao giờ tới¡¡± (WL:85)
Khi ch¨²ng ta n¨®i về ngôn ngữ ch¨²ng ta nhận ra rằng ngôn ngữ đã đi trước, ở ph¨ªa trước ch¨²ng ta. Khi n¨®i ch¨²ng ta cố gắng theo s¨¢t ngôn ngữ, nhưng h¨®a ra ch¨²ng ta cứ ho¨¤i hủy lết theo sau điều ch¨²ng ta cố ¡°nắm bắt¡±, để n¨®i được về điều đ¨®. V¨¬ vậy khi ch¨²ng ta n¨®i về ngôn ngữ ch¨²ng ta bị kẹt cứng, mắc v¨¤o một một h¨¬nh thức n¨®i chẳng bao giờ ho¨¤n to¨¤n đầy đủ cả. Sự mắc v¨¤o n¨¤y ngăn lối ch¨²ng ta đi tới những điều quan trọng cần được biết đến khi ta tư tưởng, nhưng sự mắc mớ n¨¤y lại lập tức được giải tỏa ngay khi ch¨²ng ta ch¨² ý tới những t¨ªnh chất đặc biệt của con đường tư tưởng, nghĩa l¨¤ ngay khi ch¨²ng ta nh¨¬n quanh xem m¨¬nh ở nơi n¨¤o trong chốn qu¨º hương nơi tư tưởng cư ngụ. Khắp ngả tr¨ºn qu¨º hương n¨¤y đều rộng mở sang v¨´ng lân cận của thi ca.
Nghỉ ngơi tr¨ºn lộ tr¨¬nh v¨°ng tr¨°n thông diễn để nh¨¬n lại những bước đã đi trước khi c¨´ng người nghe đi tiếp, Heidegger đưa ra t¨®m tắt đoạn đường đã qua v¨¤ vạch lộ tr¨¬nh sẽ đi: Thứ nhất, b¨¤i thuyết tr¨¬nh đầu nhằm hướng đến một kinh nghiệm thi ca với ngôn ngữ. Mũi t¨ºn chỉ đường mới chỉ giới hạn ở v¨¤i nhận x¨¦t về b¨¤i thơ ¡°Das Wort¡± của Stefan George. Thứ nh¨¬, b¨¤i thuyết tr¨¬nh n¨¤y đưa ra những đặc điểm của kinh nghiệm thi ca với ngôn ngữ để chuẩn bị cho nhiệm vụ của b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ nh¨¬ n¨¤y l¨¤ b¨¤n về kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ, khi tư tưởng t¨¬m được đường đi tới mục ti¨ºu, tư tưởng sẽ tập trung v¨¤o việc lắng nghe lời hứa hẹn bảo cho biết tư tưởng sẽ suy nghĩ về điều g¨¬. Theo Heidegger: ¡°Bất kỳ câu hỏi n¨¤o đặt ra về vấn đề tư tưởng, bất kỳ khảo s¨¢t n¨¤o về bản chất tư tưởng, đều đã được sinh th¨¤nh bởi sự hứa hẹn ban cho (Zusage) c¨¢i sẽ đưa v¨¤o câu hỏi. Do vậy vị tr¨ª đ¨²ng đắn của tư tưởng bây giờ cần c¨® l¨¤ lắng nghe sự ban cho, chứ không phải l¨¤ đặt câu hỏi. Nhưng ch¨ªnh bởi v¨¬ nghe như vậy l¨¤ một sự đợi nghe lời đ¨¢p trả cho n¨ºn việc nghe lời hứa ban ph¨¢t c¨¢i để ch¨²ng ta tư tưởng luôn luôn triển khai th¨¤nh việc ch¨²ng ta xin một câu trả lời. Sự định t¨ªnh chất việc tư tưởng của ch¨²ng ta như l¨¤ một sự nghe ng¨®ng xem ra c¨® vẻ lạ tai v¨¤ cũng chưa thật rõ r¨¤ng cho nhu cầu hiện tại của ch¨²ng ta. Song le, 𨮠l¨¤ c¨¢i tạo n¨ºn đặc t¨ªnh của nghe: nghe nhận được t¨ªnh chất x¨¢c định v¨¤ minh bạch từ những chỉ dẫn ban ph¨¢t hứa hẹn cho n¨®. Nhưng giờ đây một điều đã rõ r¨¤ng: việc nghe như trong đầu ¨®c ch¨²ng ta hiểu hướng về sự ban ph¨¢t hứa hẹn, coi như sự C¨¢t Tiếng (Sagen) v¨¤ đối với Cất Tiếng bản chất của ngôn ngữ l¨¤ kẻ c¨® họ h¨¤ng.¡± (WL:75-6) Ch¨²ng ta dễ d¨¤ng nhận ra Heidegger đưa v¨¤o thông diễn c¨¢ch chiết tự chữ Zusage ra Zu-Sage. V¨¬ Zusage/Lời hứa ban ph¨¢t l¨¤ Sage/Spruch/Cất Tiếng cho n¨ºn trong mạch tư tưởng của Heidegger ta c¨® thể hiểu l¨¤: Hữu cất tiếng v¨¤ ngôn ngữ nối g¨®t Cất Tiếng trong lời n¨®i. Sau hết, thứ ba, b¨¤i thuyết tr¨¬nh đầu cũng đề cập tới việc đổi tựa đề ba b¨¤i thuyết tr¨¬nh để loại bỏ t¨ªnh chất qu¨¢ tự tin v¨¤ cũ r¨ªch bằng c¨¢ch đặt dấu hỏi khiến cả ngôn ngữ v¨¤ bản chất trở th¨¤nh những câu hỏi: Bản chất? của Ngôn ngữ?
Đến đây khi thực sự đi v¨¤o b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ nh¨¬ hướng đến nỗ lực chuẩn bị một kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ theo nghĩa tư tưởng l¨¤ lắng nghe, để m¨¬nh được n¨®i cho nghe điều g¨¬ 𨮠chứ không phải l¨¤ đặt câu hỏi nữa, Heidegger đề nghị phải x¨®a bỏ những dấu hỏi khi đặt vấn đề kinh nghiệm tư tưởng. Nhưng tuy x¨®a bỏ những dấu hỏi đi ch¨²ng ta cũng không c¨°n c¨® thể n¨¤o đơn giản lại quay trở lại tựa đề ban đầu. Nếu ch¨²ng ta muốn suy nghĩ cặn kẽ về bản chất của ngôn ngữ th¨¬ trước hết ngôn ngữ phải tự n¨® hứa hẹn với ch¨²ng ta hoặc đã phải l¨¤m như vậy rồi, nghĩa l¨¤ ngôn ngữ phải tự n¨®, bằng c¨¢ch ri¨ºng biệt của n¨®, tự n¨® thừa nhận bản chất của n¨® với ch¨²ng ta, ngôn ngữ ki¨ºn định như sự thừa nhận đ¨®. Dĩ nhi¨ºn ch¨²ng ta không ngừng nghe thấy điều n¨¤y nhưng lại không chịu để tâm suy nghĩ. Nếu như ch¨²ng ta không nghe thấy điều n¨¤y ở mọi nơi th¨¬ ch¨²ng ta chẳng thể n¨¤o d¨´ng một chữ n¨¤o của ngôn ngữ cả. Ngôn ngữ ở với/ở giữa ch¨²ng ta trong việc n¨®i lời hứa hẹn với ch¨²ng ta, v¨¤ ¡°bản chất¡± của ngôn ngữ tự n¨® l¨¤m ch¨²ng ta biết tới như sự cất tiếng (saying/Spruch), như ngôn ngữ của ch¨ªnh hữu của n¨®. ¡°Bản chất thiết yếu của ngôn ngữ tự n¨® l¨¤m ch¨²ng ta biết tới như điều được n¨®i ra, ngôn ngữ của bản chất của ngôn ngữ. Nhưng hầu như ch¨²ng ta không thể nghe được sự thông điệp nguy¨ºn ủy (Kunde) n¨¤y, chứ chưa n¨®i đến ¡°đọc được¡± thông điệp nguy¨ºn ủy n¨¤y. Thông điệp nguy¨ºn ủy n¨¤y như sau: hữu của ngôn ngữ - ngôn ngữ của hữu (Das Wesen der Sprache: Die Sprache des Wesens) (WL:76)
Câu ¡°hữu của ngôn ngữ - ngôn ngữ của hữu¡± khi n¨®i ra như vậy l¨¤ một mệnh lệnh ¨¦p buộc. Nếu câu n¨¤y đơn giản chỉ l¨¤ một khẳng định th¨¬ ch¨²ng ta dễ d¨¤ng l¨¤m công việc chứng minh sự đ¨²ng sai, một việc dễ d¨¤ng hơn nhiều so với việc phải chịu đựng mệnh lệnh b¨® buộc. Sự đ¨°i hỏi ta phải trải nghiệm mệnh đề n¨¤y một c¨¢ch c¨® suy nghĩ kỹ lưỡng dường như xuất ph¨¢t từ b¨¤i thuyết tr¨¬nh ¨¢p đặt mệnh đề n¨¤y l¨ºn ch¨²ng ta. Nhưng sự ¨¦p buộc n¨¤y cũng c¨°n từ một nguồn kh¨¢c nữa. Việc biến đổi tựa đề b¨¤i thuyết tr¨¬nh l¨¤ một loại biến đổi l¨¤m cho c¨¢i tựa đề biến mất, cho n¨ºn c¨¢i g¨¬ tiếp theo không c¨°n l¨¤ một b¨¤i khảo luận về ngôn ngữ dưới một tựa đề kh¨¢c m¨¤ l¨¤ một nỗ lực đặt bước chân đầu ti¨ºn v¨¤o c¨¢i qu¨º hương nắm giữ những khả hữu của một kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ sẵn s¨¤ng c¨® đấy cho ch¨²ng ta. Trong c¨¢i qu¨º hương n¨¤y tư tưởng chạm mặt với v¨´ng cận địa với thi ca. Heidegger quay trở lại với hai câu thơ cuối trong b¨¤i Das Wort của George: ¡° So lernt ich den verzicht:/Kein ding sei wo das wort gebricht¡± để thử thấu thị v¨¤o trong đường lối của kinh nghiệm thi ca với chữ nghĩa. Theo Heidegger, cất tiếng thơ (poetic saying) của Stefan George trong b¨¤i thơ n¨¤y cũng như trong những b¨¤i thơ kh¨¢c thuộc v¨¤o b¨¤i n¨¤y l¨¤ một l¨ºn đường giống như l¨ºn đường biệt xa sau khi thi sĩ trước đây đã cất tiếng như một kẻ đưa ra luật tắc v¨¤ một vị sứ giả truyền lệnh. V¨¬ b¨¤i Das Wort đ¨²ng ra c¨® một vị tr¨ª quan trọng trong phần cuối của tập thơ cuối c¨´ng George cho xuất bản năm 1918, tập Das Neue Reich, phần cuối n¨¤y mang tựa đề ¡°B¨¤i Ca¡± với thi sĩ của b¨¤i ca l¨¤ ca sĩ: Thi l¨¤ Ca. Ch¨ªnh Hőlderlin cũng đã theo gương cổ nhân ưa gọi thơ l¨¤ ¡°b¨¤i ca¡±, như trong b¨¤i tụng ca ¡°Mừng H¨°a B¨¬nh¡± Hőlderlin ngợi ca sự xuất hiện của những thần linh, con người v¨¤ thần linh nghe tiếng nhau, v¨¤ trong biến cố n¨¤y mọi vật rơi v¨¤o cõi thinh lặng. Theo Heidegger b¨¤i ca không phải l¨¤ đối nghịch với diễn ngôn m¨¤ l¨¤ họ h¨¤ng gần nhất với diễn ngôn bởi b¨¤i ca cũng l¨¤ ngôn ngữ. George cũng như Rilke đều ch¨² tâm đến Hőlderlin kể từ năm 1910 khi Norbert von Hellingrath lần đầu ti¨ºn cho xuất bản những b¨¤i dịch thơ Hőlderlin của Pindar; kế đến l¨¤ sự kiện khi v¨¤o năm 1914 những b¨¤i tụng ca cuối đời của vị thi h¨¤o n¨¤y được xuất bản th¨¬ cả George lẫn Rilke đều chịu ảnh hưởng của Hőlderlin. Ch¨ªnh v¨¬ lý do n¨¤y thơ của George sau thời điểm n¨¤y ng¨¤y c¨¤ng gần với b¨¤i ngợi ca. Ngo¨¤i ra cũng phải kể đến ảnh hưởng của Nietszche ở phần thứ ba của quyển Also sprach Zarathustra. Trong phần B¨¤i Ca ở phần cuối tập Das Neue Reich George đặt l¨¤m đề từ hai câu thơ: ¡°C¨¢i tôi vẫn thắc mắc, v¨¤ c¨¢i tôi vẫn đưa v¨¤o khuôn khổ,/C¨¢i tôi vẫn y¨ºu ¨C h¨¬nh n¨¦t của ch¨²ng đều như nhau¡± cho thấy thi sĩ đã bước ra khỏi c¨¢i ¡°v¨°ng tr¨°n¡± cũ nhưng vẫn không chối từ chữ bởi khi thi sĩ h¨¢t ca b¨¤i ca vẫn l¨¤ ngôn ngữ. ¡°Sự chối từ của thi sĩ không đả động g¨¬ tới chữ nhưng ch¨ªnh x¨¢c ra 𨮠l¨¤ sự từ chối mối quan hệ của thi sĩ với chữ: t¨ªnh chất ẩn mật của mối quan hệ n¨¤y, một ẩn mật tự h¨¦ mở như một ẩn mật ngay ở điểm khi thi sĩ muốn đặt t¨ºn một phần thưởng hắn đang sờ sờ cầm trong tay. Thi sĩ không n¨®i cho biết phần thưởng 𨮠l¨¤ c¨¢i g¨¬. Ch¨²ng ta c¨® thể c¨°n nhớ rằng ¡°phần thưởng¡± c¨® nghĩa một tặng phẩm nho nhỏ ân t¨¬nh tặng cho một người kh¨¢ch của ta; hay c¨® thể 𨮠l¨¤ một m¨®n qu¨¤ tượng trưng cho một ân huệ đặc biệt người nhận kể từ 𨮠mang theo tr¨ºn m¨¬nh. ¡°Phần thưởng¡± do 𨮠d¨ªnh d¨¢ng tới ân huệ v¨¤ kh¨¢ch mời.¡± (WL:78-9) Trong b¨¤i thơ ¡°B¨¤i ca Biển cả¡± George không n¨ºu t¨ºn người kh¨¢ch, ân huệ, cũng như t¨ºn giải thưởng không phải v¨¬ thi sĩ giữ b¨ª mật m¨¤ v¨¬ thi sĩ thực không biết, đ¨²ng như lời thi sĩ th¨² nhận ¡°Ngươi treo nơi n¨¤o ¨C ngươi cũng chẳng hay¡±: ¡°Kinh nghiệm của thi sĩ n¨¤y với chữ đi v¨¤o b¨®ng tối v¨¤ cũng c¨°n tự phủ k¨ªn nữa.¡±(WL:79)
Khi quay sang kinh nghiệm tư tưởng ch¨²ng ta cũng thấy hệt như vậy. Heidegger cho rằng ¡°C¨¢i tư tưởng c¨® thể l¨¤m được ở đây t¨´y thuộc v¨¤o việc nếu như v¨¤ bằng c¨¢ch n¨¤o tư tưởng nghe được lời cất l¨ºn hứa ban ph¨¢t trong 𨮠hữu của ngôn ngữ n¨®i như ngôn ngữ của hữu. Tuy nhi¨ºn, 𨮠không đơn giản chỉ l¨¤ một c¨¢ch nỗ lực của ch¨²ng ta chuẩn bị cho một kinh nghiệm với ngôn ngữ t¨¬m kiếm cận địa của thi ca; bởi v¨¬ nỗ lực n¨¤y đặt tr¨ºn giả thiết rằng thi ca v¨¤ tư tưởng c¨´ng thuộc về một khu vực h¨¤ng x¨®m l¨¢ng giềng. C¨® lẽ giả thiết n¨¤y tương ứng với điều ¨¢p đặt l¨ºn ch¨²ng ta cho đến nay đã nghe n¨®i tới một c¨¢ch mơ hồ: hữu của ngôn ngữ - ngôn ngữ của hữu.¡± (WL:79-80). Vậy để kh¨¢m ph¨¢ ra một khả t¨ªnh nếm trải một kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ ch¨²ng ta hãy t¨¬m ra khu h¨¤ng x¨®m cận địa trong 𨮠thi ca v¨¤ tư tưởng cư ngụ. Về kinh nghiệm thi ca với ngôn ngữ ch¨²ng ta đã biết qua câu thơ ¡°So lernt ich den verzicht:/Kein ding sei wo das wort gebricht¡± v¨¤ ngay khi x¨¦t xem c¨¢i được đặt t¨ºn ở đây l¨¤ mối tương quan giữa sự vật v¨¤ chữ, v¨¤ c¨´ng với điều n¨¤y l¨¤ mối tương quan của ngôn ngữ với một thực tại, như thế ch¨²ng ta đã đem thi ca v¨¤o t¨ªnh chất kề cận của tư tưởng rồi. Vấn đề mối tương quan giữa sự vật v¨¤ chữ không phải l¨¤ điều mới lạ v¨¬ 𨮠l¨¤ một trong những chủ đề được b¨¤n tới từ rất sớm trong tư tưởng Tây phương dưới dạng thức mối tương quan giữa Hữu v¨¤ Cất Tiếng (Sagen). Mối quan hệ n¨¤y đã trấn ¨¢p tư tưởng tư tưởng mãnh liệt đến mức n¨® tự tuy¨ºn bố chỉ bằng một chữ logos. Chữ n¨¤y đồng thời được d¨´ng l¨¤ t¨ºn cho cả Hữu v¨¤ Cất Tiếng. Ch¨ªnh v¨¬ sức mạnh trấn ¨¢p n¨¤y m¨¤ không c¨® kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ được tựu th¨¤nh theo nghĩa ch¨ªnh ngôn ngữ trong t¨¬nh trạng n¨¤y đi v¨¤o chữ một c¨¢ch công khai minh bạch v¨¤ tương ứng với mối tương quan n¨¤y. Từ nhận x¨¦t n¨¤y ch¨²ng ta kết luận rằng kinh nghiệm ngôn ngữ của Stefan George rất cũ kỹ v¨¤ rằng cả kinh nghiệm thi ca với ngôn ngữ lẫn kinh nghiệm tư tưởng với Cất Tiếng đều không đem v¨¤o ngôn ngữ ch¨ªnh ngôn ngữ trong hữu thiết yếu của ngôn ngữ mặc dầu ngay từ buổi ban đầu tư tưởng Tây phương cho đến tận thời điểm thi phẩm giai đoạn sau c¨´ng của Stefan George tư tưởng đã kh¨¢ đ¨¤o xâu suy nghĩ về ngôn ngữ v¨¤ thi ca cũng đã khuấy động ngôn ngữ rất nhiều. Nhưng dường như hữu thiết yếu của ngôn ngữ đã thẳng thừng từ chối tự biểu lộ trong chữ như ngôn ngữ của hữu, nghĩa l¨¤ trong ph¨¢t biểu ch¨²ng ta đưa ra những nhận định về ngôn ngữ. Nếu như ở khắp nơi ngôn ngữ giữ lại bản chất của n¨® theo nghĩa n¨¤y th¨¬ h¨®a ra sự giữ lại n¨¤y ch¨ªnh l¨¤ bản chất của ngôn ngữ, một sự giữ lại được x¨¢c định bởi sự kiện ngôn ngữ cất giữ ch¨ªnh nguồn gốc của n¨®, v¨¤ như vậy phủ nhận hữu của n¨® nếu d¨´ng những kh¨¢i niệm thông thường để nắm bắt. Nếu quả thật như vậy th¨¬ ch¨²ng ta không c¨® thể n¨®i rằng hữu của ngôn ngữ l¨¤ ngôn ngữ của hữu trừ phi chữ ¡°ngôn ngữ¡± trong câu vế sau chỉ một c¨¢i g¨¬ kh¨¢c, chẳng hạn như sự kiện việc giữ lại hữu của ngôn ngữ l¨ºn tiếng v¨¤ v¨¬ thế hữu của ngôn ngữ vẫn cứ tự m¨¬nh đặt m¨¬nh v¨¤o trong ngôn ngữ theo c¨¢ch th¨ªch hợp nhất của hữu. T¨¬m hiểu lý do tại sao vấn đề hữu của ngôn ngữ bao lâu nay đã không được ch¨² tâm cứu x¨¦t một c¨¢ch dễ d¨¤ng như vậy Heidegger cho rằng c¨® lẽ một phần l¨¤ do hai loại ph¨¢t ngôn ưu t¨² nhất l¨¤ thi ca v¨¤ tư tưởng đã không được t¨¬m kiếm ở tận nơi cư ngụ của ch¨²ng, nghĩa l¨¤ trong khu x¨®m cận địa của thi ca v¨¤ tư tưởng. Heidegger hiểu ¡°khu x¨®m¡± l¨¤ mối quan hệ ph¨¢t xuất từ sự kiện kẻ n¨¤y mặt đối mặt với kẻ kia, cho n¨ºn khi n¨®i khu x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng c¨® nghĩa cả hai cư ngụ mặt đối mặt nhau trong sự cận kề (Nȁhe). Đi t¨¬m khu x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng v¨¬ vậy c¨® nghĩa l¨¤ đến với cuộc chạm mặt giữa thi ca v¨¤ ngôn ngữ. Rất may ch¨²ng ta đã l¨¤m công việc n¨¤y v¨¬ qua b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ nhất ch¨²ng ta đã cư ngụ v¨¤ đi lại trong khu x¨®m n¨¤y rồi. Trong thảo luận b¨¤i thơ Das Wort của George ch¨²ng ta đã nghĩ ra được một v¨¤i điều d¨´ chỉ sơ s¨¤i. Heidegger t¨®m lược những điều n¨¤y cho người nghe dễ theo dõi: lời chối từ của thi sĩ, mối quan hệ giữa sự vật v¨¤ chữ đã được soi rọi, sự vật hiểu như sự vật c¨® hữu, ¡°chữ¡± không những đứng trong một tương quan với sự vật trong tư c¨¢ch một hữu như thế, nhưng chữ c¨°n l¨¤ c¨¢i đem sự vật c¨® đấy v¨¤o ¡°l¨¤/hữu¡±, rằng chữ l¨¤ c¨¢i giữ cho sự vật ở 𨮠v¨¤ diễn tả sự vật, cung cấp sự bảo tr¨¬ cho sự vật l¨¤ ch¨ªnh sự vật, hơn thế nữa chữ c¨°n ch¨ªnh l¨¤ mối tương quan n¨¤y. Tất cả những ý tưởng n¨¤y đối với một v¨¤i người c¨® thể cho l¨¤ không cần thiết, rầy r¨¤, v¨¤ khi¨ºn cưỡng. Nhưng v¨¬ mục đ¨ªch ở đây l¨¤ t¨¬m ra trong khu x¨®m của kinh nghiệm thi ca với chữ nghĩa một khả năng c¨® được một kinh nghiệm tư tưởng với ngôn ngữ. Nghĩa l¨¤ trước hết v¨¤ ngay bây giờ ch¨²ng ta phải học c¨¢ch ch¨² tâm đến ch¨ªnh khu x¨®m trong 𨮠thi ca v¨¤ tư tưởng c¨® nơi cư ngụ. Khốn nỗi khu x¨®m n¨¤y lại vô h¨¬nh cũng giống như trong đời sống h¨¤ng ng¨¤y tuy ch¨²ng ta ở trong một khu x¨®m thật đấy nhưng ch¨²ng ta sẽ ngớ ra khi bị hỏi khu x¨®m 𨮠gồm c¨® những g¨¬. Nhưng vấn đề đặt ra l¨¤: do đâu, bằng c¨¢ch n¨¤o, phương tiện g¨¬ m¨¤ c¨® mối tương quan giữa hai sự vật? Giữa thi ca v¨¤ tư tương cư ngụ lân cận nhau thi ca r¨²t v¨¤o khu x¨®m tư tưởng hay tư tưởng r¨²t v¨¤o khu x¨®m thi ca, hay cả hai được k¨¦o v¨¤o khu vực của mỗi b¨ºn? Nhưng cả hai c¨® một điểm chung l¨¤: ¡°thi ca cũng như tư tưởng đều dọn v¨¤o cư ngụ trong c¨´ng một môi trường l¨¤ Cất Tiếng của ngôn ngữ.¡± (WL:83). Do 𨮠l¨¤m thơ v¨¤ tư tưởng, khi cư ngụ trong lời của ngôn ngữ, vay mượn lời của những kinh nghiệm đa dạng với ngôn ngữ, vay mượn m¨¤ không biết m¨¬nh vay. Heidegger nh¨¬n nhận rằng quả thực không thể khẳng định được c¨® phải thi ca l¨¤ l¨¤ một loại tư tưởng hay tư tưởng l¨¤ một loại thi ca hay không, v¨¤ cũng không thể qui định mối quan hệ thực sự giữa thi ca v¨¤ tư tưởng như thế n¨¤o cũng như mối quan hệ n¨¤y thực sự bắt nguồn từ đâu. C¨® thể rằng khu cận địa h¨¤ng x¨®m n¨¤y không phải chỉ l¨¤ kết quả của việc gặp gỡ mặt đối mặt v¨¬ cả hai đã phụ thuộc v¨¤o nhau trước khi c¨® sự mặt chạm mặt. Cất Tiếng l¨¤ yếu tố chung của c¨¤ thi ca lẫn tư tưởng nhưng mỗi b¨ºn c¨® c¨¢ch kh¨¢c nhau khi ở trong yếu tố môi trường n¨¤y, tương tự như nước l¨¤ môi trường cho c¨¢, không kh¨ª l¨¤ môi trường của chim ¨C c¨¢i c¨¢ch ri¨ºng n¨¤y bắt buộc ch¨²ng ta thôi không n¨®i về yếu tố môi trường bởi v¨¬ Cất Tiếng l¨¤m hơn việc chỉ đơn giản ¡°cưu mang¡± thi ca v¨¤ tư tưởng, l¨¤m nhiều hơn l¨¤ việc chỉ cung cấp c¨¢i v¨´ng đất cho thi ca v¨¤ tư tưởng di chuyển dọc ngang. Thực ra những điều ch¨²ng ta thảo luận về khu vực h¨¤ng x¨®m ở đây thật l¨¤ kh¨® hiểu đối với c¨¢ch suy nghĩ bị sự t¨ªnh to¨¢n khoa học ngự trị. Ngay cả khi ch¨²ng ta bắt đầu tư tưởng, lắng nghe c¨¢c thi sĩ, ch¨²ng ta cũng vẫn chưa thực c¨® kinh nghiệm g¨¬ về khu h¨¤ng x¨®m như vậy. Heidegger khuy¨ºn nếu ch¨²ng ta muốn tiếp tục l¨ºn đường ch¨²ng ta phải quay trở lại nơi ch¨²ng ta đã đặt chân tới, nghĩa l¨¤ sau khi đã hiểu sự từ chối của thi sĩ nghĩa l¨¤ g¨¬ ch¨²ng ta đã ở trong khu h¨¤ng x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng (xem đoạn tr¨ºn về ¡°v¨°ng tr¨°n thong diễn¡±). Tuy nhi¨ºn ch¨²ng ta vẫn chưa thực sự kinh nghiệm khu h¨¤ng x¨®m n¨¤y, nghĩa l¨¤ chưa tr¨ºn đường tới đ¨®.
Lý do quan trọng h¨¤ng đầu vủa việc quay trở về nơi ta đã tới v¨¬ trước đây ch¨²ng ta n¨®i đến ngôn ngữ nhưng đường như l¨¤ chỉ n¨®i về ngôn ngữ, trong khi sự thực ch¨²ng ta đã để ngôn ngữ, từ b¨ºn trong ngôn ngữ, n¨®i với ch¨²ng ta, trong ngôn ngữ, về ch¨ªnh n¨®, n¨®i l¨ºn yếu t¨ªnh của ngôn ngữ. Ch¨²ng ta phải nối lại cuộc đối thoại với kinh nghiệm thi ca ch¨²ng ta đã nghe n¨®i ở b¨¤i thuyết tr¨¬nh thứ nhất, bằng không e rằng tư tưởng không để cho thi ca t¨¬m ra chữ/lời của ri¨ºng thi ca, v¨¤ c¨® thể sẽ ¨¦p buộc mọi thứ đi v¨¤o con đường của tư tưởng. Ch¨ªnh v¨¬ vậy Heidegger quay trở lại với thơ của Stefan George v¨¤ chỉ ra rằng nếu như không c¨® vật g¨¬ (no thing) nơi chữ thiếu vắng, v¨¤ nếu c¨® vật nơi c¨® chữ, như thế c¨® nghĩa chữ cũng l¨¤ một vật. Ngược lại nếu chữ n¨®i như một chữ không phải l¨¤ một vật th¨¬ chữ tất nhi¨ºn sẽ phải l¨¤ không-vật (no-thing), một không-c¨®-g¨¬ (nothing). V¨¤ nếu chữ l¨¤ một không-l¨¤-g¨¬ th¨¬ l¨¤m sao chữ c¨® thể cho hữu cho một vật v¨¬ bất cứ c¨¢i g¨¬ ban hữu th¨¬ ch¨ªnh vật 𨮠không phải ¡°l¨¤¡± ch¨ªnh n¨®. , v¨¤ c¨¢i ban hữu phải ¡°l¨¤¡± trước khi vật n¨® cho hữu ¡°l¨¤¡±, nghỉa l¨¤ chữ ¡°l¨¤¡± một sự vật. George gợi ý rằng chữ v¨¤ vật kh¨¢c nhau; kh¨¢i niệm n¨¤y dẫn đến kết luận rằng chữ, được giả thiết không l¨¤ một vật, không phải bất kỳ vật-g¨¬-l¨¤, v¨¤ gợi ý n¨¤y cứ vuột tho¨¢t/khỏi ch¨²ng ta. George không t¨¬m ra được chữ để đặt t¨ºn cho người kh¨¢ch cũng như c¨¢i giải thưởng, nghĩa l¨¤ không c¨® chữ cho c¨¢i chữ thi sĩ t¨¬m kiếm. Những chữ George định d¨´ng để gọi t¨ºn những vật n¨¤y bị nữ thần ho¨¤ng hôn, nữ thần của số mệnh, cho biết l¨¤ không đ¨²ng vậy. Đối với quan niệm thông thường n¨®i rằng ¡°chữ không l¨¤¡± nghe thật tr¨¢i tai v¨¬ chữ l¨¤, ch¨²ng ta c¨® t¨ºn cho chữ, ch¨²ng l¨¤ những vật, cứ mở tự điển ra sẽ thấy c¨® cơ man chữ được đăt v¨¤o. Nhưng c¨® sự ki¨ºn n¨¤y chỉ v¨¬ tự điển không nắm bắt hay giữ chữ cho ch¨²ng trở thanh chữ, chữ n¨®i như chữ. Cho n¨ºn ch¨²ng ta lại phải đặt câu hỏi: chữ v¨¤ cất tiếng thực sự thuộc về nơi n¨¤o.
¡°Kinh nghiệm thi ca cho ch¨²ng ta một gợi ý rất c¨® ý nghĩa: chữ - không vật (no thing), không phải một hữu, không-l¨¤-g¨¬ (nothing). Khi ch¨²ng ta c¨® sẵn một chữ cho những sự vật ch¨²ng ta c¨® sự hiểu biết về những sự vật; chỉ v¨¤ chỉ khi 𨮠sự vật mới l¨¤. Nhưng c¨°n ¡°l¨¤¡± n¨¤y th¨¬ sao? Sự vật l¨¤. Ch¨ªnh ¡°l¨¤¡± ¨C c¨® phải n¨® cũng l¨¤ một sự vật, ở tầm mức cao hơn c¨¢i kh¨¢c, đặtt l¨ºn tr¨ºn c¨¢i kh¨¢c (l¨¤) như đặt một c¨¢i mũ? Không thể kiếm thấy bất kỳ ở đâu ¡°l¨¤¡± như một sự vật được gắn v¨¤o một sự vật. Đối với chữ sự việc cũng như ¡°l¨¤¡± vậy. ¡°L¨¤¡±, cũng như chữ, không c¨°n thuộc về giữa những sự vật l¨¤.¡± (WL:87)
Y¨ºu t¨ªnh của chữ dấu k¨ªn b¨ºn trong ch¨ªnh n¨® một c¨¢i g¨¬ đ¨®, c¨¢i g¨¬ 𨮠n¨¤y ¡°cho¡± Hữu. ¡°Ch¨ªnh chữ l¨¤ một kẻ đem cho (giver). N¨® cho g¨¬? Theo như kinh nghiệm thi ca v¨¤ truyền thống tư tưởng cổ xưa nhất th¨¬ chữ cho Hữu.¡± (WL:88) Ta rất quen thuộc với từ ngữ ¡°c¨®¡± chẳng hạn như n¨®i c¨® tr¨¢i dâu trong vườn, es gibt, il y a, there is/are dâu trong vườn. Trong tiếng Đức từ ngữ Es gibt das Wort dịch ra nghĩa đen l¨¤ ¡°C¨¢i đ¨®/n¨® cho chữ¡± v¨¤ Heidegger diễn dịch từ ngữ n¨¤y nghĩa l¨¤ chữ tự cho m¨¬nh đi v¨¤ khi l¨¤m như vậy tức l¨¤ cho Hữu, v¨¤ nhờ chữ như một tặng phẩm, m¨¤ c¨® (es gibt, il y a, there is¡) T¨¬nh cảnh n¨¤y xem ra thật đơn giản nhưng cũng lại kh¨® nắm bắt v¨¬ vậy cần suy nghĩ. Thi sĩ kẻ phần n¨¤o c¨® sự hiểu biết về điều n¨¤y nhưng thi ca của hắn lại học c¨¢ch chối từ. Tư tưởng nỗ lực đạt tới một sự hiểu biết kh¨¢ hơn. Thế nhưng, trong b¨¤i thơ, bằng một c¨¢ch kh¨¢c hẳn thi sĩ n¨®i đến một điều g¨¬ 𨮠ho¨¤n to¨¤n kh¨¢c biệt. Tuy vậy c¨´ng một điều hệt như vậy đã được n¨®i ra v¨¤ đã được tư tưởng trước dây trong b¨¤i thuyết tr¨¬nh về mối tương quan giữa ¡°l¨¤/hữu¡± v¨¤ chữ như không sự vật (no thing).
Quay trở lại với vấn đề h¨¤ng x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng Heidegger cho rằng ch¨²ng ta bối rối lưỡng lự giữa hai c¨¢ch cất lời ho¨¤n to¨¤n kh¨¢c biệt của thi ca v¨¤ tư tưởng. Trong b¨¤i ngợi ca của thi sĩ chữ hiện ra như một kỳ quan b¨ª ẩn trong khi tư tưởng phản tư của ch¨²ng ta về mối quan hệ giữa ¡°l¨¤¡± với chữ như không sự vật (no thing) lại đối diện với một c¨¢ii g¨¬ 𨮠c¨® thể ghi nhớ được, điều c¨® thể ghi nhớ được n¨¤y lại mờ dần v¨¤o t¨ªnh chất bất định th¨¬ l¨¤m thế n¨¤o l¨¤ khu x¨®m được, một khu x¨®m thi ca v¨¤ tư tưởng sống trong sự gần gũi s¨¢t b¨ºn? H¨¬nh như cả hai c¨¤ng rời xa nhau hơn, c¨¤ng phân kỳ nếu c¨® thể. Heidegger kết luận: ¡°Ch¨²ng ta phải trở th¨¤nh quen thuộc với gợi ý rằng khu x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng được kh¨¦p k¨ªn trong sự phân kỳ xa tắp của việc Cất Tiếng của mỗi b¨ºn. Sự phân kỳ n¨¤y l¨¤ sự gặp gỡ mặt chạm mặt thực sự của thi ca v¨¤ tư tưởng.¡± (WL:90) Như tr¨ºn đã n¨®i khu x¨®m của thi ca v¨¤ tư tưởng không phải l¨¤ kết quả của một diễn tr¨¬nh qua 𨮠thi ca v¨¤ tư tưởng ¨C chẳng ai biết l¨¤ từ đâu ¨C trước hết k¨¦o nhau gần lại v¨¤ rồi tạo lập một sự gần cận, một khu x¨®m. T¨ªnh gần cận (Nȁhe) đưa thi ca v¨¤ tư tưởng đến gần nhau ch¨ªnh l¨¤ một sự cố của việc chiếm đoạt l¨¤m của ri¨ºng nhờ 𨮠thi ca v¨¤ tư tưởng được hướng dẫn đi v¨¤o bản chất ri¨ºng.
(c¨°n tiếp)
đ¨¤o trung đĄO