đào trung đạo

thi sĩ / thi ca

(38)

 

                       Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3, Kỳ 4, Kỳ 5, Kỳ 6, Kỳ 7, Kỳ 8, Kỳ 9, Kỳ 10, Kỳ 11, Kỳ 12, Kỳ 13, Kỳ 14, Kỳ 15, Kỳ 16, Kỳ 17, Kỳ 18, Kỳ 19, Kỳ 20, Kỳ 21, Kỳ 22, Kỳ 23, Kỳ 24, Kỳ 25, Kỳ 26, Kỳ 27, Kỳ 28, Kỳ 29, Kỳ 30, Kỳ 31, Kỳ 32, Kỳ 33, Kỳ 34, Kỳ 35, Kỳ 36, Kỳ 37, Kỳ 38,

 

 

RENÉ CHAR

 

   PARTAGE FORMEL

Mes sœurs, voici l’eau du sacre qui

pénètre toujours plus étroite au mur de l’été.

 

                                                       I

 

L’imagination consiste à expulser de la réalité plusieurs personnes

incomplètes pour, mettant contribution les puissances magiques et subversives

du désir, obtenir leur retour sous la forme d’une présence entièrement satistaisante.

C’est alors l’inextinguible réel incréé.

 

                                                       II

 

       Ce dont le poète souffre le plus dans ses rapports avec le monde, c’est du

manque de justice interne. La vitre-cloaque de Caliban derrière laquelle les yeux

tout-puissants et sensibles d’Ariel s’irritent.

 

                                                       III

 

       Le poète transforme indifférement la défaite en victoire, la victoire en

défaite, empereur prénatal seulement soucieux du recueil de l’azur.

 

                                                       IV

 

       Quelquefois sa réalité n’aurait aucun sens pour lui, si le poète n’influençait

pas en secret le récit des exploits de celle des autres.

 

                                                       V

 

       Magicien de l’insécurité, le poète n’a que des satisfactions adoptives. Cendre

toujours inachevée.

 

                                                       VI

 

       Derrière l’œil fermé d’une de ces Lois préfixes qui ont pour notre désir

des obstacles sans solution, parfois se dissimule un soleil arriéré dont la sensibilité

de fenouil à notre contact violemment s’épanche et nous embaume. L’obscurité de

sa tendresse, son entente avec l’inespéré, noblesse lourde qui suffit au poète.

 

                                                       VII

 

       Le poète doit tenir la balance égale entre le monde physique de la veille et

l’aisance redoubtable du sommeil, les lignes de la connaissance dans lesquelles il

couche le corps subtil du poème, allant indistinctement de l’un à l’autre de ces

états différents de la vie.

 

                                                       VIII

 

       Chacun vivre jusqu’au soir qui complète l’amour. Sous l’autorité harmonieuse

d’un prodige commun à tous, la destinée particulière s’accomplit jusqu’à la solitude,

jusqu’à l’oracle.

 

                                                       IX

 

       À DEUX MÉRITES. – Héraclite, George de La Tour, je vous sais gré d’avoir

de longs moments poussé dehors de chaque pli de mon corps singulier ce leurre: la

condition humaine incohérente, d’avoir tourné l’anneau dévêtu de la femme d’après

le regard du visage de l’homme, d’avoir rendu agile et receivable ma dislocation,

d’avoir dépensé vos forces à la couronne de cette conséquence sans mesure de la

lumière absolument impérative l’action contre le réel, par tradition signifiée, simulacre

et miniature.

 

                                                       X

 

       Il convient que la poésie soit inséparable du prévisible, mais non encore formulé.

 

                                                       XI

 

       Peut-être la guerre civile, nid d’aigle de la mort enchantée? O rayonnant buveur

d’avenir mort!

 

                                                       XII

 

       Disposer en terrasses successives des valeurs poétiques tendables en rapports

prémédités avec la pyramide du Chant à l’instant de se révéler, pour obtenir cet absolu

inextinguible, ce rameau du premier soleil: le feu non vu, indécomposable.

 

                                                       XIII

 

       Fureur et mystère tour à tour le séduisirent et le consumèrent. Puis vint l’année

qui acheva son agonie de saxifrage.

 

                                                       XIV

 

       Gravitaient autour de son pain aigre les circonstances des rebondissements, des

renaissances, des foudroiements et des nages incrustantes dans la fontaine de

Saint-Allyre.

 

                                                       XV

 

       En poésie, combien d’initiés engagent encore de nos jours, sur un hippodrome

situé dans l’été luxueux, parmi les nobles bêtes sélectionées, un cheval de corrida dont

les entrailles fraîchement recousues palpitent de poussières répugnantes! Jusqu’à ce

que l’embolie dialectique qui frappe tout poème frauduleusement élaboré fasse justice

dans la personne de son auteur de cette impropriété inadmissible.

 

                                                       XVI

 

       Le poème est toujours marié à quelqu’un.

 

                                                       XVII

 

       Héraclite met l’accent sur l’exaltante alliance des contraires. Il voit en premier

lieu en eux la condition parfaite et le moteur indispensable à produire l’harmonie. En

poésie il est advenu qu’au moment de la fusion de ces contraires surgissait un impact

sans origine définie dont l’action dissolvante et solitaire provoquait le glissement des

abîmes qui portent de façon si antiphysique le poème. Il appartient au poète de couper

court à ce danger en faisant intervenir, soit un élément traditional à raison éprouvée,

soit le feu d’une démiurgie si miraculeuse qu’elle annule le trajet de cause à effet. Le

poète peut alors voir les contraires – ces mirages ponctuels et tumultueux – aboutir,

leur lignée immanente se personnifier, poésie et vérité, comme nous savons, étant

synonymes.

 

                                                       XVIII

 

       Adoucis ta patience, mère du Prince. Telle jadis tu aidais à nourir le lion

de l’opprimé.

 

                                                       XIX

 

       Homme de la pluie et enfant du beau temps, vos mains de défaite et de

progrès me sont également nécessaires.

 

                                                       XX

 

       De ta fenêtre ardente, reconnais dans les traits de ce bûcher subtil le poète,

tombereau de roseaux qui brûlent et que l’inespéré escorte.

 

                                                       XXI

 

       En poésie c’est seulement à partir de la communication et de la libre-disposition

de la totalité des choses entre elles à travers nous que nous nous trouvons engagés et

définis, à même d’obtenir notre forme originale et nos propriétés probatoires.

 

                                                       XXII

 

       À l’âge d’homme j’ai vu s’élever et grandir sur le mur mitoyen de la vie et de

la mort une échelle de plus en plus nue, investie d’un pouvoir d’évulsion unique.

Ses barreaux, à partir d’un certain progrès, ne soutenaient plus les lisses épargnants

du sommeil. Après la brouillonne vacance de la profondeur injectée dont les figures

chaotiques servirent de champ à l’inquisition d’hommes bien doués mais incapables

de toiser l’universalité du drame, voici que l’obscurité s’écarte et que VIVRE devient,

sous la forme d’un âpre ascétisme allégorique, la conquête des pouvoirs extraordinaires

dont nous nous sentons profusément traversés mais que nous n’exprimons qu’incomplè-

tement faute de loyauté, de discernement cruel et de perseverance.

       Compagnons pathétiques qui murmurez à peine, allez la lampe éteinte et rendez

les bijoux. Un mystère nouveau chante dans vos os. Déveloper votre étrangeté légitime.

 

                                                       XXIII

 

Je suis le poète, meneur de puits tari que tes lointains, ô mon amour,

approvisionnement.

 

                                           XXIV

 

Par un travail physique intense on se maintient au niveau du froid extérieur et, ce faisant, on supprime le risque d’être annexé par lui; ainsi, à l’heure du retour au réel non suscité par notre désir, lorque le temps est venu de confier à son destin le vaisseau du poème, nous nous trouvons dans une situation analogue. Les roués – ces gravats – de notre moulin petrifié s’élancent, raclant des eaux basses et difficiles. Notre effort réapprend des sueurs proportionnelles. Et nous allons, lutteurs à terre mais jamais mourants, au milieu de témoins qui nous exaspèrent et de vertus indifférentes.

 

                                           XXV

 

Refuser la goutte d’imagination qui manque au néant, c’est se vouer à la patience

       de rendre à éternel le mal qu’il nous fait.

                   O urne de laurier dans un ventre d’aspic!

 

                                                                   XXVI

 

                   Mourir, ce n’est jamais que contraindre sa conscience, au moment même où elle

       s’abolit, à prendre congé de quelques quartiers physiques actifs ou sommolents d’un

       corps qui nous fut passablemnt étranger puisque sa connaissance ne nous vint qu’au

       travers d’expédients mesquins et sporadiques. Gros bourg sans grâce au brouhaha

       duquel s’employaient des habitants modérés…Et au-dessus de cet atroce hermétisme

       s’élançait une colonne d’ombre à face voutée, endolorie et à demi aveugle, de loin en

       loin – ô bonheur – scalpée par la foudre.

 

                                                                   XXVII

 

                   Terre mouvante, horrible, exquise et condition humaine hétérogène se saisissent

       et se qualifient mutuellement. La poésie se tire de la somme exaltée de leur moire.

 

                                                                   XXVIII

 

                   Le poète est l’homme de la stabilité unilatérale.

 

                                                                   XXIX

 

                   Le poème émerge d’une imposition subjective et d’un choix objectif.

                   Le poème est une assemblée en mouvement de valeurs originales déterminantes

       en relations contemporaines avec quelqu’un que cette circonstance fait premier.

 

                                                                   XXX

 

                   Le poème est l’amour realisé du désir demeuré désir.

 

                                                                   XXXI

 

                   Certains réclament pour elle le sursis de l’armure; leur blessure a le spleen

       d’une éternité de tenailles. Mais la poésie qui va nue sur ses pieds de roseau, sur ses

       pieds de caillou, ne se laisse réduire nulle part. Femme, nous baisons le temps fou sur

       sa bouche, où côte à côte avec le grillon zénithal, elle chante la nuit de l’hiver dans

       la pauvre boulangerie, sous la mie d’un pain de lumière.

 

                                                                   XXXII

 

                   Le poète ne s’irrite pas de l’extinction hideuse de la mort, mais confiant en

       son toucher particulier transforme toute chose en laines prolongées.

 

                                                                   XXXIII

 

                   Au cours de son action parmi les essarts de l’universalité du Verbe, le poète

       intègre, avide, impressionable et téméraire se gardera de sympathiser avec les

       entreprises qui aliènent  le prodige de la liberté en poésie, c’est-à-dire de l’intelligence

       dans la vie.

 

                                                                   XXXIV

 

                   Un être qu’on ignore est un être infini, susceptible, en intervenant, de

changer notre angoisse et notre fardeau en aurora artérielle.

       Entre innocence et connaissance, amour et néant, le poète étend sa santé

chaque jour.

 

                                                       XXXV

 

       Le poète en traduisant l’intention en acte inspiré, en convertissant un cycle

de fatigues en fret de résurrection, fait entrer l’oasis du froid par tous les pores de la

vitre de l’accablement et crée le prisme, hydre de l’effort, du merveilleux, de la

rigeur et du deluge, ayant tes lèvres pour sagesse et mon sang pour retable.

 

                                                       XXXVI

 

       Le logement du poète est des plus vagues; le gouffre d’un feu triste

soumissionne sa table de bois blanc.

       La vitalité du poète n’est pas une vitalité de l’au-delà mais un point diamanté

actuel de présences transcendantes et d’orages pèlerins.

 

                                                       XXXVII

 

       Il ne depend que de la nécessité et de votre volupté qui me créditent que j’aie

ou non le Visage de l’échange.

 

                                                       XXXVIII

 

       Les dés au minutes comptées, les dés inaptes à étreindre, parce qu’ils sont

naissance et vieillesse.

 

                                                       XXXIX

 

       Au seuil de la pesanteur, le poète comme l’araignée construit sa route dans le

ciel. En partie cachée à lui-même, il apparaît aux autres, dans les rayons de sa ruse

inouïe, mortellement visible.

 

                                                       XL

 

       Traverser avec le poème la pastorale des deserts, le don de soi aux furies, le

feu moisissant des larmes. Courir sur ses talons, le prier, l’injurier. L’identifier

comme étant l’expression de son génie ou encore l’ovaire écrasé de son

appauvrissement. Par une nuit, faire irruption à sa suite, dans les noces de la

grenade cosmique.

 

                                                       XLI

 

       Dans le poète deux évidences sont incluses: la première livre d’emblée tout

son sens sous la variété des forms dont le réel extérieur dispose; elle est rarement

creusante, est seulement pertinente; la seconde se trouve insérée dans le poème, elle

dit le commamdement et l’exégèse des dieux puissants et fantasques qui habitent le

poète, évidence indurée qui ne se flétrit ni ne s’éteint. Son hégémonie est attributive.

Prononcée, elle occupe une étendue considérable.

 

                                                       XLII

 

       Être poète, c’est avoir de l’appétit pour un malaise dont la consummation,

parmi les tourbillions de la totalité des choses existantes et pressenties, provoque,

au moment de se clore, la félicité.

 

                                                       XLIII

 

       Le poème donne et reçoit de sa multitude l’entière démarche du poète

s’expatriant de son huis clos. Derrière cette persienne de sang brûle le cri d’une force

qui se détruira elle seule parce qu’elle a horreur de la force, sa sœur subjective et

stérile.

 

                                                       XLIV

 

       Le poète tourmente à l’aide d’injaugeables secrets la forme et la voix de ses

fontaines.

 

                                                       XLV

 

       Le poète est la genèse d’un être qui projette et d’un être qui retient. À l’amant

il emprunte le vide, à la bien-aimée, la lumière. Ce couple formel, cette double

sentinelle lui donnent pathétiquement sa voix.

 

                                                       XLVI

 

       Inexpugnable sous sa tente de cyprès, le poète, pour se convaincre et se

guider, ne doit pas craindre de se servir de toutes les clefs accourues dans sa main.

Cependant il ne doit pas confondre une animation de frontières avec un horizon

révolutionière.

 

                                                       XLVII

 

       Reconnaître deux sortes de possible: le possible diurne et le possible prohibé.

Rendre, s’il se peut, le premier l’égal du seconde; les mettre sur la voie royale du

fascinant impossible, degré le plus haut du compréhensible.

 

                                                       XLVIII

 

       Le poète recommande: “Penchez-vous, penchez-vous davantage.” Il ne sort

pas toujours indemne de sa page, mais comme le pauvre il sait tirer parti de l’éternité

d’une olive.

 

                                                       XLIX

 

       À chaque effondrement des preuves le poète répond par une salve d’avenir.

 

                                                       L

 

       Toute respiration propose un règne la tâche de persécuter, la décision de

maintenir, la fougue de rendre libre. Le poète partage dans l’innocence et dans la

pauvreté la condition des uns, condamne et rejette l’arbitraire des autres.

       Toute respiration propose un règne: jusqu’à ce que soit rempli le destin de

cette tête monotype qui pleure, s’obstine et se degage pour se briser dans l’infini,

hure de l’imaginaire.

 

                                                       LI

 

       Certaines époques de la condition de l’homme subissent l’assaut glacé d’un

mal qui prend appui sur les points les plus déshonorés de la nature humaine. Au

centre de cette ouragan, le poète complétera par le refus de soi le sens de son

message, puis se joindra au parti de ceux qui, ayant ôté à la souffrance son masque

de légitimité, assurent le retour éternel de l’entêté portefaix, passeur de justice.

 

                                                       LII

 

       Cette forteresse épanchant la liberté par toutes les poternes, cette fourche de

vapeur qui tient dans l’air un corps d’une envergure prométhéenne que la foudre

illumine et évite, c’est le poème, aux caprices exorbitants, qui dans l’instant nous

obtient puis s’efface.

 

                                                       LIII

 

       Après la remise de ses trésors (tournoyant entre deux ponts) et l’abandon de

ses sueurs, le poète, la moitié du corps, le sommet du souffle dans l’inconnu, le

poète n’est plus le reflet d’un fait accompli. Plus rien ne le mesure, ne le lie. La

ville sereine, la ville imperforée est devant lui.

 

                                                       LIV

 

       Debout, croissant dans la durée, le poème, mystère qui intronise. À

l’écart, suivant l’allée de la vigne commune, le poète, grand Commenceur, le

poète intransitif, quelconque en ses splendeurs intraveineuses, le poète tyrant

le malheur de son proper abîme, avec la Femme à son côté s’informant du

raisin rare.

 

                                                       LV

 

       Sans doute appartient-il à cet homme, de fond en comble aux prises avec le

Mal dont il connaît le visage vorace et médullaire, de transformer le fait fabuleux

en fait historique. Notre conviction inquiète ne doit pas le dénigrer mais l’interroger,

nous, fervents tueurs d’êtres réels dans la personne successive de notre chimère.

Magie mediate, imposture, il fait encore nuit, j’ai mal, mais tout fonctionne à

nouveau.

       L’évasion dans son semblable, avec d’immenses perspectives de poésie,

sera peut-être un jour possible.

 

 

                                           CHIA PHẦN NGHI THỨC

 

                                                       Chị em của tôi, đây là nước phép luôn

                                                       thấm thật sâu vào bức tường mùa hè.

                                                      

                                                                   I

 

       Tưởng tượng cốt ở việc tống xuất khỏi thực tại những kẻ bất toàn để, dùng

những sức mạnh ma thuật và lật đổ của ham muốn, đạt được sự trở lại của họ

dưới h́nh thức của một sự có mặt hoàn toàn thỏa măn. Chính khi đó cái thực tại

không được sáng tạo trở thành không thể dập tắt.

 

                                                       II

 

       Điều thi sĩ đau khổ hơn cả trong tương quan của hắn với thế giới, chính

là sự thiếu vắng công lư nội tại. Phía sau tấm cửa kính hầm cầu của Caliban

những con mắt toàn năng và nhạy cảm của Ariel trợn trừng.

[Caliban và Ariel là hai nhân vật trong vở kịch The Tempest của Shakespeare. ĐTĐ chú giải]

 

                                                       III

 

       Thi sĩ biến đổi một cách dửng dưng thất bại thành chiến thắng, chiến thắng

thành thất bại, hắn là vị hoàng đế từ trước khi sinh ra chỉ quan tâm tới việc bầu

trời thu góp ǵ.

 

                                                       IV

 

       Đôi khi thực tại của hắn chẳng có ư nghĩa ǵ đối với hắn, nếu như hắn với

tư cách thi sĩ đă không bí mật tạo ảnh hưởng trên câu chuyện về những khám phá

thực tại của người khác.

 

                                                       V

 

       Là ảo thuật gia của sự bất trắc, thi sĩ chỉ có những thỏa măn vay mượn.

Tro luôn âm ỉ cháy.

 

                                                       VI

 

       Phía sau con mắt nhắm nghiền của một trong những Luật tắc đă được định

trước là những trở ngại không thể vượt qua, đôi khi nơi đó che lấp một mặt trời

chậm phát triển mà mùi hăng nồng của nó lan tỏa và thoa sức ta khi ta đụng mạnh

tay vào. Tính chất tối tăm của sự dịu dàng của nó, sự thấu hiểu kẻ tuyệt vọng của

nó, là sự quí phái nặng chĩu cần thiết cho thi sĩ.

 

                                                       VII

 

       Thi sĩ phải giữ cân bằng ngang ngửa giữa thế giới vật lư  của tỉnh thức và

sự sự dễ dăi đáng sợ của giấc ngủ, những đường vạch của nhận thức trong đó

hắn đặt xuống cái thân thể phong phú của bài thơ, chuyển những trạng thái khác

nhau từ trạng thái này sang trạng thái kia của đời sống một cách không phân định.

 

                                                       VIII

 

       Mỗi người sống cho tới hoàng hôn, hoàng hôn hoàn thành t́nh yêu. Dưới

thẩm quyền ḥa điệu của của một sự kỳ lạ chung cho mọi người, sinh phần riêng

được hoàn tất tới tận sự cô đơn, tới tận lời tiên tri.

 

                                                       IX

 

       HAI KẺ XỨNG ĐÁNG. – Héraclite, Georges de La Tour, tôi thật biết ơn

các người về những khoảnh khắc đă đẩy sự cám dỗ này ra khỏi từng nếp gấp thân

thể riêng tôi: cái thân phận làm người rời rạc, đă xoay chiếc nhẫn trần trụi của

phụ nữ theo cái nh́n của khuôn mặt đàn ông, đă làm cho sự chuyển dịch của tôi

thành mau chóng và được tiếp nhận, đă dùng sức lực của các người nơi tôn

xưng cái hậu quả vô lường của ánh sáng tuyệt đối cưỡng buộc hành động

chống lại cái có thực, được truyền thống cho là có ư nghĩa, cái h́nh bóng và

thu nhỏ sự vật.

 

                                                       X

 

       Thường người ta cho rằng thi ca phải gắn liền với cái đoán định, nhưng

điều này lại vẫn chưa được minh định.

 

                                                       XI

 

       Có phải nội chiến, cái ổ chim ưng của sự chết được ca ngợi? Hỡi ôi

kẻ nâng ly chúc tụng rạng rỡ tương lai đă chết!

 

                                                       XII

 

       Xếp đặt những giá trị thi ca trong tầm tay theo những cấp bậc nối tiếp

nhau bằng những mối tương quan đă được định trước với cái kim tự tháp của

Bài Ca ngay khi nó vừa xuất hiện, để đạt được cái tuyệt đối không thể dập tắt,

cái cành nhánh của mặt trời đầu nhất này: lửa không nh́n thấy, không thể

tách phần.

 

                                                       XIII

 

       Cuồng nộ và bí mật lần lượt quyến dụ và ngấu nghiến hắn. Sau đó tới năm

cây hồ nhĩ thảo của hắn chấm dứt cơn hấp hối.

 

                                                       XIV

 

       Xoay tít quanh bánh ḿ chua ḷm của hắn những hoàn cảnh của những trào

dâng, những tái sính, những sấm động và những bơi lội tê liệt trong cái máy nước

ở Saint-Allyre.

 

                                                       XV

 

       Trong thi ca, ngày nay có biết bao những thử nghiệm vẫn c̣n dấn ḿnh, trên

một đấu trường được thiết lập trong mùa hè xa xỉ, giữa những con vật quí phái được

chọn ra, một con ngựa với những khúc ruột mới được khâu nối đang phập phồng tỏa

hơi nồng nặc ra đấu sức để rồi bị giết chết.

 

                                                       XVI

 

       Bài thơ luôn luôn kết hôn với một người nào đó.

 

                                                       XVII

 

       Héraclite nhấn mạnh trên sự liên kết khát bỏng của những đối nghịch. Ông

ta nh́n thấy trước hết nơi chúng điều kiện hoàn hảo và động cơ thiết yếu để sản

sinh sự ḥa hợp. Trong thi ca người ta đă nh́n nhận rằng vào thời khắc của sự

ḥa nhập những trái nghịch này hẳn sẽ nổi lên một hậu quả không có nguồn gốc

rơ rệt mà tác động ḥa tan và đơn độc của nó gây ra sự trượt đi của những vực

thẳm mang bài thơ theo nó một cách thật phản-vật-lư. Chính là tùy vào thi sĩ có

lập tức chấm dứt sự hiểm nguy này bằng cách với, hoặc một yếu tố truyền thống đă

được chứng nghiệm, hoặc bằng lửa của một đấng sáng tạo thật huyền diệu để triệt

tiêu lộ tŕnh đi từ nguyên nhân sang hậu quả. Khi đó thi sĩ có thể thấy những đối

nghịch – những ảo ảnh đúng thời điểm và huyên náo này – đưa tới, bằng gịng

giống nội tại của chúng việc cá nhân hóa, thi ca và chân lư, như chúng ta đă biết,

là đồng nghĩa.

 

                                                       XIX

 

       Người đàn ông của mưa và đứa trẻ của  trời đẹp, những bàn tay của

 sự thất bại và của tiến bộ của các ngươi đối với ta là cần thiết ngang nhau.

 

                                                       XX

 

       Từ cái cửa sổ bùng cháy của ngươi, ngươi nhận ra trong những đường

nét của giàn thiêu phong phú, thi sĩ, cái xe ba gác chở sậy cháy, và được kẻ

tuyệt vọng hộ tống.

 

                                                       XXI

 

       Trong thi ca chính chỉ sau khi qua chúng ta thông giao và xếp đặt tự do

toàn thể mọi sự vật giữa chúng với nhau th́ chúng ta mới thấy ḿnh dấn thân

và được xác định, cũng như mới có thể đạt được h́nh thức nguyên ủy và những

tính chất chứng thực của chúng ta.

 

 

                                                       XXII

 

       Ở tuổi trưởng thành tôi đă nh́n thấy dựng lên và rộng thêm ra trên

bức tường nửa bên này nửa bên kia của đời sống và cái chết một cái thang

càng ngày càng trần trụi, được trao cho một sức mạnh dứt bỏ duy nhất: giấc

mơ. Những bậc của nó, bắt đầu bằng một tiến tới nào đó, không c̣n nâng đỡ

những tiết kiệm trơn chu của giấc ngủ nữa. Sau một sự thiếu vắng mập mờ của

chiều sâu chật ních mà những diện mạo hỗn độn được dùng cho việc thẩm tra

những kẻ có tài năng nhưng không có khả năng đánh giá tính chất phổ biến của

kịch, giờ đây bóng tối lui đi và SỐNG trở thành, đưới h́nh dạng của một chủ

thuyết khổ hạnh có tính ẩn dụ khó nuốt, sự chinh phục những sức mạnh phi

thường chúng ta cảm thấy xuyên qua chúng ta một cách mập mờ nhưng chúng

ta lại chỉ biểu lộ một cách không trọn vẹn bởi không có sự trung thực, không

có sự phân biệt tàn bạo và không có kiên tŕ

       Hỡi những kẻ đồng hành thống thiết hiếm khi mỉm cười, hăy cứ bước đi

với ngọn đèn tắt ngúm và hăy trả lại những đồ trang sức. Một bí mật mới ca hát

trong xương cốt các ngươi. Hăy triển khai tính chất xa lạ chính thức của các ngươi.

 

                                           XXIII

        

                   Tôi là thi sĩ, kẻ chăm sóc cái giếng khô cạn được những cách xa của em

       nuôi dưỡng, ôi t́nh yêu của tôi.

 

                                                                   XXIV

 

                   Bằng một sự lao động vật lư mạnh mẽ người ta giữ ḿnh được ở mức độ

       của sự lạnh lẽo bên ngoài và, khi làm được như vậy, tránh được sự hiểm nguy

       bị gắn liền vào nó; như vậy, ở vào thời điểm của việc trở lại thực tại không

       gây ra bởi sự ham muốn của chúng ta, khi thời điểm tới để gửi gấm con thuyền

       của bài thơ cho số mệnh của nó, th́ chúng ta thấy ḿnh ở trong một hoàn cảnh

       tương tự. Những bánh xoay –thứ đồ bỏ đó  –  của cái cối xay ngay đơ lại tiếp đà

       xoay tới, quét đi nuớc đọng và sự bất trị. Nỗ lực của chúng ta phải học hỏi lại

       xem cần đổ ra bao nhiêu mồ hôi. Và chúng ta tiếp tục, chúng ta những kẻ chiến

       đấu sát mặt đất nhưng không bao giờ chết đi, giữa những chứng nhân khích động

       chúng ta và họ có những phẩm hạnh khác hẳn.

 

                                                                   XXV

 

                   Từ chối giọt nước của trí tưởng tượng không có hư vô, đó chính là tự hiến

       một cách kiên tŕ để trao cái ác hăm hại chúng ta vào cái vĩnh cửu.

                   Ôi cái b́nh đựng tro cốt của sự vinh hiển trong một cái dạ dày rắn độc.

 

                                                                   XXVI

 

                   Chết không bao giờ khác hơn là cưỡng ép dạ dày, ngay ở chính lúc dạ dày

       tống tháo, để thải đi  số thành tố vật lư năng động hay gật gưỡng của một thân

       xác hóa ra xa lạ đối với chúng ta bởi bất kỳ nhận thức nào của nó chỉ đến với

       chúng ta thông qua mưu chước tầm thường và không thường xuyên. Đó là cái

       thành phố to lớn không ân sủng dân cư ôn ḥa tự trao thân cho sự hỗn tạp…Và ở

       trên sự bưng bít tàn khốc này nổi lên một cột bóng tối có bộ mặt nhăn nhó ,

       đớn đau và nửa đui mù, chốc chốc – ôi chao cái niềm hạnh phúc – bị chớp lóe

       lột da đầu.

 

                                                                   XXVII

 

                   Trái đất chuyển dịch, hăi hùng, nhạy bén và thân phận con người không

       đồng nhất nắm bắt và định tính lẫn nhau. Thi ca tách ḿnh ra khỏi  tổng số

       được tán dương của cái bề mặt của chúng.

 

                                                                   XXVIII

 

                   Thi sĩ là con người của ổn cố đơn phương.

 

                                                                   XXIX

 

                   Bài thơ nảy sinh từ một sự nín chịu chủ quan và một chọn lựa khách

       quan.

                   Bài thơ là một xếp đặt những giá trị nguyên ủy xác định luôn chuyển

       động và trong tương quan cùng thời với ai đó mà hoàn cảnh này đặt lên hàng

       ưu tiên.

 

                                                                   XXX

 

                   Bài thơ là t́nh yêu được thực hiện của ham muốn vẫn măi là ham muốn.

        

                                                                   XXXI

 

                   Một số người đ̣i cho nó được hoăn mặc áo giáp; vết thương của họ có

       sự hằn học của một tính chất vĩnh cửu của những cái ḱm. Thế nhưng thi ca cất

       bước trần trụi trên những cái chân lau sậy, những cái chân sỏi đá của nó, không

       để ḿnh bị giảm thiếu ở bất cứ nơi đâu. Phụ nữ, chúng tôi hôn thời gian điên trên

       miệng nàng, nơi sóng đôi với con dế ở thời oanh liệt, nàng ca hát đêm đông trong

       cái ḷ làm bánh ḿ nghèo nàn, nằm sâu tận trong một ổ bánh của ánh sáng.

        

                                                                   XXXII

 

                   Thi sĩ không bị kích động bởi sự tắt ngúm ghê tởm của cái chết, nhưng tự tin

       vào việc chạm tay riêng ḿnh biến đổi mọi thứ thành những sợi len kéo dài.

 

                                                                   XXXIII

 

                   Suốt dọc hành động của ḿnh giữa những kẻ khai quang tính chất phổ

       quát của Lời, thi sĩ kẻ toàn bộ, khát khao, nhạy cảm và liều lĩnh tự ngăn ḿnh

       không thiện cảm với những công việc làm mất đi sự kỳ diệu của tự do trong thi

       ca, nghĩa là sự thông minh trong đời sống.

 

                                                                   XXXIV

 

                   Một hữu người ta không ngó ngàng tới là một hữu vô tận, có khả năng,

       khi can dự, biến đổi sự khổ đau và gánh nặng của chúng ta thành một b́nh minh

       mạch chủ.

                   Giữa hồn nhiên và tri thức, t́nh yêu và hư vô, thi sĩ tăng cường sức khỏe

       của ḿnh mỗi ngày.

 

                                                                   XXXV

 

                   Thi sĩ bằng cách phiên dịch ư hướng thành hành vi cảm hứng, đảo nghịch

       một chu kỳ của những mệt mỏi thành một chuyến xe chở sự hồi sinh, đưa ốc đảo

       của khí lạnh vào qua mọi khe kẽ của tấm kính của sự buồn nản và sáng tạo lăng

       kính, tai ương bất trị của sự cố gắng, của sự phi thường, của sự chính xác và của

       hồng thủy, ngươi có cặp môi cho sự lịch lăm và máu của tôi cho việc trang hoàng

       điện thờ.

 

                                                                   XXXVI

 

                   Chốn cư trú của thi sĩ là một trong những nơi không rơ rệt nhất; sự biểu lộ

       tràn trề của một ngọn lửa u sầu bảo kê cho cái bàn bằng gỗ trắng của hắn.

                   Sinh lực của thi sĩ không phải là sinh lực của cái bên ngoài nhưng là một

       điểm pha lê lóng lánh hiện thời của những hiện diện siêu vượt và những cơn dông

       hành hương.

 

                                                                   XXXVII

 

                   Chỉ tùy vào sự cần thiết và khoái lạc của bạn công nhận tôi mà tôi có hay

       không có Khuôn Mặt của sự trao đổi.

 

                                                                   XXXVIII

 

                   Những con súc sắc được tính toán từng phút, những con súc sắc không có

       năng lực ôm riết, bởi chúng là sự ra đời và già nua.

 

                                                                   XXXIX

 

                   Nơi ngưỡng của trọng lực, thi sĩ giống như con nhện xây dựng đường lên

       trời của nó. Một phần ẩn dấu khỏi chính ḿnh, một phần anh ta hiện ra với người

       khác, trong những tia sáng của mưu lược không thể tưởng tượng được của anh ta,

       thấy rơ chết đi được.

 

                                                                   XL

 

                   Băng ngang qua bức họa đồng quê của những sa mạc với bài thơ, tặng phẩm

       của bản thân cho những cơn cuồng nộ, ngọn lửa làm rêu mốc những giọt lệ. Đuổi

       theo gót giầy của nó, cấu xin nó, nguyền rủa nó. Nhận ra nó là biểu lộ thiên tài hay

       cũng là buồng trứng bị dậm nát của sự nghèo nàn của nó. Rồi một đêm, nhào ḿnh

       rượt đuổi theo nó, cuối cùng, ở trong những lễ mừng tân hôn của trái lựu vũ trụ

 

                                                                   XLI

 

                   Nơi thi sĩ hai sự hiển nhiên được nhập vào: hiển nhiên thứ nhất trao thẳng

       tất cả ư nghĩa của nó dưới muôn vàn những h́nh thức thực tại ngoại giới bày sẳn;

       hiếm khi nó đào sâu, nó chỉ là thích nghi thôi; hiển nhiên thứ nh́ được xen  vào

       trong bài thơ, nó nói lên mệnh lệnh và sở chú của những vị thần linh toàn năng và

       kỳ dị cư ngụ thi sĩ, sự hiển nhiên được rèn cứng không bừng nở cũng không tàn lụi.

       Quyền bá chủ của nó là dự đoán. Khi được tuyên bố, nó chiếm một không gian khá

       rộng.

 

                                                                   XLII

 

                   Là thi sĩ, đó là có thèm muốn sự khó chịu mà việc chấm dứt của nó, giữa

       những cơn lốc của toàn thể những sự vật hiện hữu và cảm thấy trước, kích động

       niềm hạnh phúc lớn lao, ở thời điểm khép lại.

 

                                                                   XLIII

 

                   Bài thơ cho đi và nhận lại từ quần chúng của nó toàn thể bộ điệu của thi

       sĩ khi hắn bỏ lại sau lưng cánh cửa khép kín. Phía sau tấm mành máu này bùng

       cháy tiếng kêu của một sức mạnh tự hủy bởi sức mạnh này ghê tởm sức mạnh,

       em gái chủ quan và cằn cỗi của nó.

 

                                                                   XLIV

 

                   Thi sĩ hành hạ h́nh thức và tiếng nói của những cái máy nước của hắn với

       sự hỗ trợ của những bí mật không thể đo lường.

 

                                                                   XLV

 

                   Thi sĩ là căn nguyên của một hữu phóng ra một hữu trụ lại. Hắn vay mượn

       cái trống không từ một t́nh nhân, ánh sáng từ một người yêu dấu. Cặp h́nh thức,

       cặp lính gác này ban cho hắn tiếng nói một cách thống thiết.

        

                                                                   XLVI

 

                   Vững vàng dưới mái lều bách diệp của hắn, thi sĩ, để tự thuyết phục và tự

       dẫn dắt, không sợ hăi phải sử dụng tất cả mọi ch́a khóa đầy ứ trong tay hắn. Tuy

       nhiên hắn phải không được lẫn lộn sự linh hoạt của những biên giới với chân trời

       cách mạng.

 

                                                                   XLVII

 

                   Nhận biết hai thứ khả hữu: cái khả hữu ban ngày và cái khả hữu bị cấm

       đoán. Nếu hắn có thể, làm cho cái thứ nhất ngang bằng với cái thứ nh́; đặt chúng

       trên con đường hoàng gia của cái bất khả thật quyến rũ, mức độ cao hơn cả của

       cái khả tri.

 

                                                                   XLVIII

 

                   Thi sĩ đề nghị: “Hăy cúi xuống, cúi xuống chút nữa.” Hắn không luôn luôn

       ra khỏi trang giấy của hắn mà không bị xây sát, nhưng như kẻ nghèo khổ hắn biết

       sử dụng sự vĩnh cửu của một trái ô liu.

 

                                                                   XLVIX

 

                   Với mỗi sụp đổ của những bằng chứng thi sĩ trả lời bằng một bảo lưu của

       tương lai.

 

                                                                   L

 

                   Mọi thở hít đều đề nghị một ngự trị: nhiệm vụ khủng bố, cương quyết duy

       tŕ, nhiệt tâm giải phóng. Thi sĩ chia phần trong sự hồn hậu và sự nghèo nàn thân

       phận của một số người này, lên án và loại bỏ sự độc đoán của một số người khác.

                   Mọi thở hít đều đề nghị một ngự trị: cho đến khi nào đổ đầy sinh phần của

       cái đầu đại diện độc nhất khóc lóc, ngoan cố và bỏ chạy để tự tan nát trong cái vô

       tận, trong thủ cấp của cái tưởng tượng.

 

                                                                   LI

 

                   Một số thời kỳ của thân phận con người chịu đựng sự tấn công lạnh lùng của

       một cái ác được củng cố bởi những yếu tố đáng xấu hổ nhất của bản chất con người.

       Đứng ở tâm điểm của cơn giông tố này, thi sĩ đi vào chỗ c̣n c̣n trống bằng sự từ chối

       chính bản thân cũng như ư nghĩa của thông điệp của hắn, sau đó đứng về phe những

       kẻ, đă tháo bỏ khỏi sự đau khổ cái mặt nạ của tính chính đáng của nó, những kẻ đảm

       bảo sự trở lại vĩnh viễn của người mang vác ngoan cường, người chuyên chở công lư.

 

                                                                   LII

 

                   Cái pháo đài trải rộng tự do qua tất cả những cánh cổng của nó, cái bừa cào

       của hơi nước giữ yên trong không khí một thân xác của một cái cánh sải rộng của thần

       hỏa ánh chớp rọi sáng và né tránh, đó chính là bài thơ, với những thất thường quá

       quắt, bài thơ nắm lấy chúng ta trong khoảnh khắc sau đó nó biến đi.

 

                                                                   LIII

 

                   Sau việc đặt lại những báu vật (xoay quanh giữa hai chiếc cầu) và việc bỏ

       lại mồ hôi của ḿnh, thi sĩ, một nửa thân xác, đỉnh cao của hơi thở trong cái không

       biết, thi sĩ không c̣n là ánh phản chiếu của một sự việc đă rồi. Không c̣n có cái ǵ

       đo lường, gắn buộc hắn nữa. Thành phố thanh lặng, cái thành phố không bị đục

       khoét sừng sững trước mặt hắn.

 

                                                                   LIV

 

                   Đứng thẳng, tăng trưởng trong thời gian tồn lưu, bài thơ, sự bí mật lên ngôi.

       Cách khoảng, bước theo lối đi của dây leo chung, Người Khởi Đầu vĩ đại, thi sĩ nội

       động, một kẻ nào đó trong những rực rỡ tĩnh mạch của hắn, thi sĩ kéo nỗi bất hạnh

       từ chính vực thẳm của ḿnh, với người Phụ nữ đứng bên báo tin về trái nho hiếm có.

 

                                                                   LV

 

                   Không nghi ngờ ǵ nữa nó thuộc về người đàn ông này, hầu như trần ḿnh đấu

       sức với cái Ác hắn biết rơ bộ mặt tham lam và tủy xương, biến đổi sự kiện hoang đường

       thành sự kiện lịch sử. Niềm tin xôn xao của chúng ta không phải phỉ báng nhưng phải

       tra hỏi hắn, chúng ta, những sát thủ nhiệt t́nh của những hữu có thực trong bản thân

       liên tục của ác quỉ của chúng ta. Ma thuật qua trung gian, lừa đảo, vẫn c̣n đêm tối,

       tôi bịnh, nhưng mọi thứ lại tiến diễn.

                   Lẩn tránh trong tương đồng của hắn, với những triển vọng mênh mông của thi

       ca, một mai sẽ khả hữu.

 

       René Char nói về thi sĩ trong nhiều bài thơ khác nhưng trong Partage formel chân dung

       Thi sĩ được h́nh dung tuần tự theo một chuyển động lui tới rơ ràng nhất. Trong số 55            “mệnh đề/proposition” – Char thích dùng từ này hơn từ cách ngôn (aphorisme) – Char

       đă dành ra 22 mệnh đề để nói về thi sĩ.

 

       (c̣n tiếp)

 

       đào trung đạo

 

 

                   http://www.gio-o.com/DaoTrungDao.html

 

 

© gio-o.com 2016