http://www.gio-o.com

Phỏng Vấn


Đặng Phùng Quân
ĐẶNG PHÙNG QUÂN
2004
“Triết học có thể như văn chương, nghệ thuật không nhỉ ? Không, nó không hấp dẫn giác quan con người để ngấu nghiến hưởng thụ. Nó có thể là độc dược, là thuốc phiện và cần phải có một hành cung tri thức để tiếp cận”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Hà Cẩm Tâm
HÀ CẨM TÂM
2003
“Chưa có ông họa sĩ nào mà ngồi vẽ một mình, ngắm tranh một mình và nói chuyện một mình... Van Gogh là một người bản lĩnh cao cường, tập trung trong tất cả XÁC+HỒN cho hội họa mà còn phải thỉnh mời ông Gauguin về sống chung để cùng sáng tác.”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Hoàng Hải Thủy
HOÀNG HẢI THỦY
2011
“Nếu tôi nói “ Không có truyện nào tôi viết vừa ý tôi cả.” Tôi thấy tôi có vẻ kiêu căng. Nay đọc lại những truyện tôi viết 50 năm xưa, như trong các phóng sự tếu, có vài đoạn làm tôi ngạc nhiên: “ Tại sao ngày ấy mình viết được những lời, những chuyện như thế này? ” .”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Hoàng Xuân Sơn
HOÀNG XUÂN SƠN
2006
“Tôi nghĩ chữ nghĩa thần kỳ, đắc địa là do quá trình suy nghĩ, chiêm nghiệm của mình thôi. Dĩ nhiên cũng phải có công phu hàm dưỡng. Những con chữ ẩn tàng đâu đó trong vô thức. Được dịp là bung ra kịp thời kịp lúc. Cái đó có phải là trời đãi ? .”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Ngu Yên
NGU YÊN
2010
“Thơ có ưu điểm nói và không nói. Đa phần thơ sâu, thơ giá trị nằm ở chỗ không nói. Trong khi nhạc mà không tấu, không hát là không được" .”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Nguyễn Thùy Song Thanh
NGUYỄN THÙY SONG THANH
2014
“Đứng ở góc độ trải nghiệm cá nhân thôi, tôi nghĩ chỉ tri thức không thôi chưa thể quyết định đẳng cấp thơ. Nhưng tri thức giúp người làm thơ, viết văn nhìn và thấu hiểu bản chất sự vật. Nếu thơ tôi có sự bộc trực của trí lực, (điều này do người đọc tinh nhạy nhận thấy, người viết ít khi thấy được mình) thì không phải tự nhiên mà mùi trí thức nhảy loi choi ra ràng như cô Lê hỏi. Trí lực của thơ phát ra từ nguồn năng lực được tích dưỡng, lớn dần. Nguồn năng lực này do gặt hát được từ trường lớp, sách báo, in tơ net v.v… với ý thức tự trùng tu, tôn tạo kho tri thức của trí tuệ mình. Người viết khi đã có sẵn kho tri thức rồi còn phải có khả năng vận dụng tri thức mới ra được sự mạnh mẽ của trí thức trong thơ. Đó là khả năng hồi tưởng, liên tưởng, tưởng tượng, suy diễn… để tạo ra hình ảnh thơ, tứ thơ. .”Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Thi Vũ
THI VŨ
2009
“Tôn giáo Tây phương chủ súy thần quyền. Đông phương gọi tôn giáo là Đạo, tức con đường. Nơi rừng rậm, đất hoang, chưa có con đường thì đôi chân con người phát quang mà đi. Lâu thành đường.”Phỏng vấn bởi: Lê Thị Huệ

 
Thi Vũ
THI VŨ
2006
“Văn chương thay đổi lòng người, mà lòng người là gì, nếu không là sinh phong mới cho văn hóa : một nền văn hóa mới chữa vết thương khủng hoảng tâm thức. Thơ là gì nếu không là mẹ đẻ của triết học : một người nhìn lên trời cao lúc xế chiều và mơ mộng, đó là bước đầu của triết học và tư tưởng.” Phỏng vấn bởi Lê Vĩnh Phúc

 
Thi Vũ
TRANGĐÀI GLASSEY-TRẦNGUYỄN
2012
“Khi người viết nổi giận đủ thì mới có thể viết hết và viết thật những gì mình không chấp nhận và đả phá. Đây không phải là điều dễ dàng, vì khi viết, là người cầm bút đã tự đưa mình vào 'thế hiểm,' bộc bạch tỏ lộ cõi lòng. Trên đời, không phải ai cũng dám nói thật (những điều mình nghĩ). Điều này lại càng khó hơn trong cõi viết.” Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Trần Hoài Thư
TRẦN HOÀI THƯ
2014
“Tôi là nhà văn sống và viết. Tôi tìm chất liệu ở con người thật của tôi. Tôi sống và viết bằng con người thật của tôi.
Dù viết nhiều về lính, nhưng nhất thiết tôi không phải là nhà văn quân đội. Tôi đã kể tôi là nhà văn sống và viết. Khi tôi ở trong quân đội, tôi viết về người lính, khi tôi đào ngũ, tôi viết về kẻ đào ngũ, khi tôi trở lại đơn vị bị giáng lon, thì viết về tâm trạng của người lao công chiến trường… Khi tôi bị thương nằm trong quân y viện tôi viết về tâm trạng người thương binh, khi tôi ở trong trại khổ sai, tôi viết về sự thật cảnh tôi vồ chụp lấy thau cơm nhão nhẹt chua lè dành cho chó ăn ở bên hiên một doanh trại bộ đội Bắc Việt vì quá đói …” Phỏng vấn bởi Nguyễn Thị Hải Hà

 
Trần Mạnh Hảo
TRẦN MẠNH HẢO
2005
“Tôi đã thấy cảnh cải cách ruộng đất rùng rợn, kinh khủng gần giống như Pôn-pốt Iêng-xary mà gia đình tôi là một nạn nhân…Tôi đã thấy…đã thấy…đã thấy…đói và rét kinh niên, cảnh con người không thể thành con người mà thành những nô lệ, những đầy tớ cho đám "đầy tớ của nhân dân.” Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
gio-o
TRẦN THỊ TRƯỜNG
2004
“Trung tâm quyền tác giả Văn học Việt Nam, có tiếng Anh là : Vietnam Literary Copyright Center (gọi tắt là VLCC), hiện nay là tổ chức của Hội Nhà văn VN, đ­ược ra đời và hoạt động nhằm mục đích thực hiện việc bảo hộ quyền tác giả đối với các tác phẩm văn học Việt Nam, chủ yếu là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và những công dân Việt Nam có tác phẩm văn học sử dụng tại Việt Nam, đồng thời tuyên truyền và phổ biến kiến thức về quyền tác giả cho các tác giả văn học Việt Nam.” Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Túy Hồng
TUY HỒNG
2005
“Hồi còn ở Việt Nam, anh Thanh Tâm Tuyền đã nói trong một bữa rượu "Cái thằng Tô Thuỳ Yên, tao thương nhất nó ở cái điểm, đã ra tới chiến trường rồi mà còn đánh điện về cho tao là ‘cái bài thơ của tao có một chữ tao cần phải sửa’.” Tôi nghĩ đến trường hợp của tôi, nhiều khi chỉ một chữ, một câu, mà tôi ray rứt không chịu được. Đó là cái chứng,.” Phỏng vấn bởi Trần Thị Lai Hồng

 
Túy Hồng
TUY HỒNG
2006
“Nghệ thuật có giá trị khi nó là sự thật, không phải của giả. Tình dục không cho ta một nắm to của cái cảm xúc gọi là “sướng”, và không gây cho ta một chỗ đau nào đó trên thân thể. Sự thật, giây phút tuỵệt đỉnh lúc ân ái chỉ diễn ra chừng năm bảy tích tắc kim đồng hồ, và cái lượng đam mê cũng nhỏ thôi chứ đâu có bự như những nhà văn nữ lớp mới đã tả. Sự thật thì ít nhưng chúng ta đã xít ra cho nhiều. Sự thật thì bé nhưng chúng ta đã xé ra cho to” Phỏng vấn bởi Hòai Nam

 
Văn Quang
VĂN QUANG
2007
“Còn ở miền Nam thì những nhà văn quân đội không bị lệ thuộc bởi bất cứ điều gì. Tôi làm ở Tổng cục chiến tranh chính trị rất lâu, nhưng chưa hề thấy một “chỉ thị” nào cho những quân nhân viết văn. Họ được tự do sáng tác theo cảm hứng của mình về mọi mặt trong đời sống.” Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 
Võ Đình
VÕ ĐÌNH
2006
“Tôi nghĩ rằng truyện ngắn là hình thức thực tại của sự đời. Truyện dài là một chuỗi dài lóng lánh, nối kết do sự giả tạo của con người, trong khi truyện ngắn là những hạt trân châu làm nên chuỗi dài đó. Bá nhân bá bao tử !!!.” Phỏng vấn bởi Lê Thị Huệ

 

 

Gió O
4 TÁC GIẢ
2004
Về Vấn Đề Bản Quyền Trên Nét. Phỏng vấn Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Thế Hoàng Linh, Lý Đợi, Nguyễn Tiến Lập. Phỏng vấn bởi gio-o

 
 

gio-o.com 10 Năm 2001-2011
phỏng vấn các tác giả cọng tác với Gió O

Minh Hà, cây viết trẻ

Trần Thiên Thị, và một trong những khởi đầu ở phía gio-o.com

Đài Sử, một thành công với sắp xếp thơ Tân Hình Thức

Ngọc Phụng, tình mười năm người chuyển âm thơ và nhạc trên Gió O

Hồ Đình Nghiêm, nhà văn hàng đầu của Văn Chương Hải Ngoại

Thế Dũng, sống sót trở về viết như chưa bao giờ được viết cơn lên đồng sáng tác ở Berlin

Hoàng Huy Mạnh, nhiếp ảnh rộn ràng ở Gió O

Vũ Hoàng Thư, phiến tản văn ngân sang của chàng

Nguyễn Thị Khánh Minh, tiếng thơ nữ đương đại & vượt trội

NAT, nhà nhiếp ảnh trẻ ở Berkeley, và khác biệt


 
© gio-o.com