Nguyễn-h�a-Trước

 

sự b�y-biện cuối c�ng

 

truyện vừa

 

(3 kỳ)

 

kỳ cuối

 

 

 

       (kỳ 1) ,   (kỳ 2)

 

������ Phan R� tung hối hả như cuộn chỉ ngược. Cũng l� c�t, rang, buồn ủ. Buổi s�ng mới vơi hơn nửa. Trời đứng gi�. Hầm hập n�ng. Nhắm hướng Phan Thiết. Đ� l� mức đến, hơn thế, l� điểm tập trung của đơn vị, để từ đ�y t�m về S�ig�n. Chiếc Honda của Đỗ dẫn đầu, tắp lề một c�y xăng. Một người đ�n �ng ngồi trong vẫy tay ra hiệu kh�ng c�n. Đỗ bảo, Thanh, m�y v� tao cứ gh� v�o hỏi thăm.

 

����� �ng l�o, mặt nhăn choắt như tr�i bầu kh�, ngần ngừ gi�y ph�t. Chỉ hai chiếc ghế, � bảo ngồi. �ng chỉ quanh, nhi�n liệu hết từ hai h�m nay. Th�ng can trống rỗng. Chỉ l�n trời, �ng n�i, c�c cậu thấy đ�. Nắng thế n�y, c�i g� m� chịu nổi. Ngay cả hầm chứa xăng cũng cứng lại như xi măng. Tui nhớ c�i m�i cay cay nồng nồng qu� lắm. T�i thở n� cũng l�u như thở kh�ng kh�. Ngửi n� l�u l� lủng phổi. Nhưng kh�ng được ngửi n� l� c�ng chết mau. Hết chất đốt l� cũng hết c�n cuộc sống m�.

����� �ng cho biết th�m, ngả xuống Phan Thiết bị ph�o k�ch từng đoạn. Xe v� người dồn ứ nơi đ�. Nhiều chết v� bị thương.

 

����� �Như vậy bọn m�nh kh� tiếp tục chạy được nữa rồi v� cả 2 l� do. B�y giờ, hoặc m�nh t�m v�o x�m ch�i hỏi xem c� thuyền n�o chịu chở về Phan Thiết kh�ng, hoặc ngồi đ�y chờ đo�n xe của trường đến nhập v�o.� Thanh n�i.

 

����� X�m ch�i, theo tay chỉ của �ng cụ, n�p sau con đường c�t dưới b�ng dương bụi mốc rũ b�n kia. Cả nh�m dẫn xe l�ch theo. Gọi l� x�m, chứ thật ra chỉ lưa thưa khoảng chục căn nh� tranh xi�u vẹo. M�i, tường, r�o� bạc trắng v� gi�. Ngay c�i xanh tươi nhất l� h�ng dừa cũng như c� m�u muối ti�u. Nước s�ng pha biển vừa lạnh m�i ph�n, tanh m�i b�n, vừa nồng m�i v�i. V�i chiếc ghe nhỏ dập dềnh s�t bờ c�t. Lườn ghe loang lổ da đồi mồi. Hai ch� ch� ốm ngoẵng bị cột d�y, ngẩng mũi l�n từ giấc ngủ nặng nề, mắt k�m nh�m, h�t đ�nh hơi người. Một cậu b� �o d�i như �o the, đen, thậm thượt, t�c tr�i đ�o, thoăn thoắt nắm tay Thanh, k�o cả nh�m v�o căn nh� cuối c�ng gi�p m� nước. �Nội ơi! C� kh�ch.� �ng gi� đang đu đưa tr�n v�ng, giật m�nh, ờ ớ, ngồi trớ l�n; ch�n xỏ nhanh v�o đ�i d�p, quay ra tiếp. Đỗ đại diện giao dịch. Cả bọn gặp may. �ng cho biết, rạng s�ng, khi con nước l�n, sẽ c� một chiếc ghe 30 chỗ chở ngư d�n về VT. mua lưới. Thuyền c�n trống. 6 người c� thể đi c�ng. 3 chiếc gắn m�y nhỏ kh�ng cho�n chỗ l� bao n�n c� thể mang theo. Lộ ph� của xe bằng nửa gi� của người. Tiền giao trước ph�n nửa để chủ ghe mua sắm một v�i vật dụng; nửa c�n lại giao tiếp l�c ghe rời bến.

 

*

 

����� Thời gian l�n ch�n tr�n c�t. C�t nơi n�y xỉn x�m, rất nhuyễn; v� m�u th� kh�ng thuần nhất. C� vộc Thanh bốc l�n lẫn với đất th� đen; vộc kh�c hốt từ b�i c�ch đấy kh�ng xa lại �ng xa cừ, li ti s�ng như bụi hột xo�n. X�m ch�i ngh�o, t�ng bẫn, như thời tiết. Người ta sống với h�m nay. Ngay cả c�i gọi l� h�m nay cũng thường xuy�n l�u c�. N� lập lờ, chơi tr� c�t bắt với người. C�i h�m nay đ� l� những ngọn s�ng ngo�i xa kia. Chỉ c� t�n đặt l� s�ng. Diện mạo v� t�nh kh� th� lại biến thi�n từng l�c. C�c chuyến đi biển của ngư d�n nhận về ph�c, hay họa, ho�n to�n t�y thuộc v�o ch�ng. Ch�ng l� tư lệnh tối cao. Người chỉ c� việc l� tu�n thủ.


����� Quốc lộ 1 giăng tay 2 lối Bắc Nam thỉnh thoảng mới cựa cạy v� v�i b�ng xe thảng thốt v� qua. Một v�i ph�t sống động, hiếm hoi; nhưng mặt nhựa kh�ng vẻ g� l� nao nức, vội v�. Ph�t cựa m�nh giống như c�i cần phải c� để cơ thể kh�ng bị ch�m đắm tr� trệ trong v� động. Cả s�ng nữa: dầu đ�y chỉ l� vụng khuất của biển, nhưng con nước - c�i vẫn l� sản phẩm của biển, vốn thường ồn �o - m� b�y giờ h�nh như cũng ch�n ng�n. Buổi trưa như ngọn n�i đ� đ� l�n buồng phổi của thị trấn. N�, kh�ng gian, con người - tất cả đang l�n s�u trong c�t -, thị trấn Phan R� Cửa n�y, bơ phờ, gi� nua, đứng chết sững, tức tối nh�n thấy m�nh đang bị thời gian gậm nhấm, chốc chốc r�ng m�nh hộc l�n bởi gi�, kh�ng kh�c g� đứa h�i nhi đang say ngủ bị h�c sữa.


����� 6 người nằm vạ vật tr�n s�n ghe. Về trưa, nắng c�ng tợn. S�n gỗ v�nh l�n. Nước biển bốc hơi, ngai ng�i. Bụng Thanh s�i ục, thắt đau. Vai v� lưng như rời khỏi nhau. M�i như sắp nẻ. Anh bị l�i theo cơn mệt mỏi, căng thẳng, v� nỗi nhớ. Từng ch�t mơ vụn mẻ như đất ruộng. H�nh ảnh chị Quế v� V�n đan lồng v�o nhau. Người n�y đeo bộ mặt của m�nh, nhưng giọng n�i, tiếng cười, l� đ�nh cắp từ người kia. R� r�ng, v� vừa k�ch th�ch, vừa g�y thất vọng, nhất: V�n mang bộ ngực vĩ đại, khỏng khẻo, chẳng cần giấu giếm (chừng h�nh diện nữa mới lạ!) sau tấm �o c�nh v�ng xẻ cổ thật s�u h�nh chữ V., � của chị.

 

����� 5 giờ chiều. C�c giai đoạn chuẩn bị cho thuyền ra khơi đ� xong. Chiếc thuyền tương đối mới. Nước sơn dưới lườn c�n b�ng. Hai con mắt đỏ sơn, giảo hoạt, nh�n như thật. Mặt trời c�n cao. Hơi n�ng c�n dầy lắm.


����� 2 giờ s�ng. Triều đ� mang nước l�n đủ đầy. Mang đủ hơi m�t. Thời khắc l� tưởng. Thuyền t�ch khỏi khuỷu nước x�m để gặp biển. Kh�ch, hơn chục. Đa số l� những bạn ch�i hay đồng b�o ven x�m. Một �t, từ vạn ch�i h�ng x�m. Họ l�n ghe từ đ�u trời c�n chập choạng. Bộ dạng rất tho�ng. Một khăn g�i �quả mướp� đeo ton trước ngực, chứa đủ vật dụng cho suốt hải tr�nh. Những b�n ch�n nặng tr� trong nước biển, khi di chuyển tr�n khoang, lại nhẹ b�o. N�t mặt b�nh thản. Nỗi lo lặn s�u trong họ, biến th�nh một trong những thuộc t�nh của họ. N� đ� tượng h�nh, tượng gỗ. Họ trao nhau những c�i gật đầu nhẹ. Một số t�m chỗ nghỉ. Số c�n lại tụ tập từng nh�m, mở g�i cơm ra c�ng ăn, b�n bạc khe khẽ. Bọn Thanh l� nh�m duy nhất mặc qu�n phục. C� thể v� thế m� được �ưu �i� nhận những nụ cười, những b�n tay đưa l�n từ họ. Cậu con trai �ng chủ ghe, t�i c�ng, phụ tr�ch chuyến đi, đến gần, hỏi về t�nh h�nh chiến sự. Cậu n�i c� người em �t đ�ng qu�n ở miệt ngo�i. Cả nh� rất mong tin. Đỗ trả lời rất d� dặt, bởi lẽ ngay hắn, �kho tin tức�, cũng kh�ng nắm được g� chắc chắn từ l�c rời Đ�-lạt. Cậu x�c nhận quốc lộ 1 đoạn Rừng L� Phan Thiết đang xảy ra nhiều cuộc giao tranh. Mấy anh gặp chuyến ghe n�y thật đ�ng l�c. C�c đợt xuất từ đ�y hầu hết đều mang c� đi b�n; sau đ�, lượt về, chở theo dụng cụ hay thực phẩm. Mỗi chuyến khứ hồi mất hơn nửa tuần. Ngư d�n quanh x�m �t ai d�m cho thuyền ra khơi v� an ninh dạo gần đ�y kh�ng mấy bảo đảm. Số c� đ�nh bắt được, do đ� hao hụt hẳn. C� kh�ng đủ nhiều để mang ti�u thụ những nơi xa. Ch�ng được b�n tại chỗ. Ri�ng cậu, v� mẻ lưới đ� lủng r�ch hầu hết n�n buộc l�ng phải về VT. mua h�ng. C�c bạn ch�i kh�c đ�p chuyến n�y cũng c�ng mục đ�ch. Đứng l�n, cậu n�i, c�c anh chắc đ� mệt rồi. R�ng chợp mắt được ch�t n�o hay ch�t nấy. C� cả một ng�y để chờ đợi. Chuyến n�y sẽ l�u hơn b�nh thường: thuyền sẽ đi thật s�t bờ, v� thật chậm, cho thật an to�n.

 

����� Nước b�y giờ kh�ng c�n m�u lờ lợ như ph�n m� xanh. C�ng l�c c�ng biếc. C�ng tr�ng như t�m ở ph�a xa. Đến tận c�ng tầm nh�n th� trời nước đ� mất hẳn bi�n giới. M�u t�m của nước đ� th�i l�n m�u trời. Đ� l� l�c m� biển cũng hết vẻ thanh b�nh. Nước đ� bắt đầu cựa cậy. M�u c�ng sậm, độ hung hăng c�ng cao. Biển khơi cho v�i đợt v�o ngh�nh tiếp khối gỗ cong như tr�n chảo ngửa. Chiếc ghe lắc lư về hai ph�a, trụ lại t�m, rồi chồm l�n, mũi oặt t�t cao để phần đu�i chuẩn bị tiếp x�c với biển. Nước từ hai ven mạn bắn ch�o v�o trong. Nơi nằm đ� ươn ướt. Thanh thấy bầu trời giống y tờ lịch khi anh cuộn n� lại. Anh ch�ng mặt. Ổ bụng phềnh l�n, �i ọt. Ph�t đầu l�m quen với biển đ� chẳng hứa hẹn. Thanh tr�ng tr�nh theo chiều ghe. 20 b�ng người chớp, v� tắt đ�n, trong mắt.

 

����� Rễ s�ng lỏng dần. Thời gian �huấn nhục� của ghe đ� xong. Biển đ� chịu tiếp nhận. Ghe cưỡi l�n nước, uống th�m gi�, m� tiến. C�c bạn ch�i, với t�i c�ng, người con trai của cụ chủ ghe; tất cả như đ� tự �đ�ng� v�o l�ng thuyền. (Bảo họ l� chiếc thuyền th� cũng kh�ng sai l� mấy.) Họ đ� �ăn� s�ng từ thuở n�o, rất quen với m�i vị của n�. Đ� mở khoang l�ng từ l�u để chứa trọn, v� h�a tan với m�u huyết của m�nh, từng tế b�o giở chứng của biển.

 

����� Thanh nhừ người. Cả cơ thể, nơi n�o như cũng muốn t�ch ri�ng ra khỏi sự hợp nhất. Cố nhắm mắt dỗ giấc ngủ m� t�m tr� cứ mang mang thế n�o. Trong chờn vờn bao nhi�u l� đường n�t m�o m�, h�nh ảnh V�n vẫn nổi r�, l�m n�n một ba động triền mi�n. Đ� hơn một ng�y anh xa th�nh phố. V�n thế n�o rồi? Anh lo cho V�n nhiều hơn nhớ. Bởi nỗi nhớ th� thường xuy�n, pha �t nhiều �m đềm; trong khi mối ưu tư về số phận một v�ng đồi vốn đ� gắn chặt v�o sinh hoạt của anh lẫn c� g�i l�m lung lay định mạng của cả 3. Độ �c liệt của tai �ch gi�ng xuống những người c�n lại chắc chắn l� vượt xa tưởng tượng của bất kỳ một ai.

 

����� Biển thật hiền. Đ�m s�u, nhưng nhẹ. Kh�ng c�n nh�n thấy vầng tr�n xanh ưu tư của nước. Nước đưa �m những con người về bến chờ. Trong v�i gi�y ph�t tự cho ph�p lừa dối, lắng l�ng theo con nước ngoan ngo�n như con bệnh vừa tự cắt n� với mấy tr�ng vật v� động kinh, bắt đầu thiu ngủ, Thanh nghĩ m�nh đang rong chơi tr�n chiếc thuyền đạp nước hồ Xu�n Hương. Sao tỏ, v� gần, m� thi thoảng khi thuyền phải ưỡn l�n một lưng s�ng bất chợt, tưởng như chườm s�t mi mắt. Tr�ng s�u v�o đất liền, hiếm lắm mới bắt gặp v�i đốm đ�n l�e l�n thật nhanh. Nước, đặc, nặng, như sương x�m. Bầu trời cũng t�m, nhưng nhạt hơn, nhờ nhận th�m �nh s�ng của sao. Sao chen k�n n�u thấp bầu kh�ng. Sao, những hạt mầm, th�m canh, đến nỗi Thanh so s�nh, khoảng n�o kh�ng thấy sao th� khoảng đ� ch�nh l� đường ch�n trời. Lần đầu ti�n trong đời anh được ngắm nh�n một vũ trụ tinh t�. Biển lặng. Gi� phe phẩy m� thuyền lướt kh� nhanh. C� lẽ nhờ luồng ẩn lưu ngầm ph�a dưới? Anh nằm thoải m�i tr�n s�n ghe. Mặt ghe nham nh�p, song phẳng như mặt b�n. Thế m� tại sao anh cảm tưởng m�nh đang được n�ng cao, cao nữa, cao th�m, cao đến độ chỉ cần v�i tay ra l� c� thể dễ d�ng t�m đầy nạm kim cương đỏ rực như những đốm đuốc trời kia. Rồi c� l�c Thanh thấy c�c ch�m chuỗi hạt dạt về hai ph�a đối nhau nơi một g�c nhọn h�nh th�nh một mũi t�n m� th�n kh�ng nh�n ra được bởi n� tiệp m�u với nền trời. Đ� l� chữ đầu của t�n một người: V�n. (v� rất nhanh, hai đường ch�o tẻ về hai ph�a, bung v�y như l�n lốc, quay quần thật đều quanh một l�i: t�n một người kh�c!) Cuộc di tản của bọn anh đến giờ ph�t n�y kể như kh� tr�i chảy v� kh� may mắn. Nhưng Thanh cũng kh�ng cưỡng lại � nghĩ, c�ng tho�t nhanh về S�ig�n l� anh c�ng bị hất nhanh ra khỏi v�ng tay y�u thương của một th�nh phố, một c� g�i, v� một người đ�n b�. (tệ qu�!: sao m�nh cứ nhớ ho�i đến chị Quế? �i, chị!: �hễ cầm l�ng một ch�t, người về lại rối tinh�!)


����� Mệt mỏi v� căng thẳng đưa Thanh v�o giấc ngủ ram r�p như s�n ghe. Những h�nh th� v� khung sườn m� phần x�c định chỉ được nửa �m thầm gh� qua tiềm thức. Th�n đ�o rực rỡ v� tiếng nổ tự l�ng đất l�m nhăn nh�m cả một g�c trời, thổi vọt chiếc ghe ch�o về hướng n�i, như vi�n đạn xo�y từ lỗ tr�n.

 

����� Thanh tỉnh giấc. Hai lỗ tai rầm rập bước ch�n. Lạnh, m� n�ng to�t mồ h�i. Đ�m sợ h�i chuồi xuống biển. Mặt trời tưới �nh mặn tắm đều hơn cả mưa. M�u trong cơ thể được đun l�n. Nước ngọt từ chiếc bidon l�nh r�t v�o miệng ch�t muối. Suốt từ khi l�n thuyền đến giờ, Thanh v� c�c bạn tự tiếp hơi qua loa bằng những bao gạo sấy hay m� g�i l�m mềm bằng đổ nước lạnh v�o. Căng thẳng n�y, cũng muốn giữ cho ri�ng m�nh, kh�ng nhất thiết phải l�m rối tr� nhau th�m. Kh�ng bắt chuyện nhau. Mỗi đứa tự thu gọn v�o thế giới ri�ng của m�nh. Thanh tự giải khu�y v� ủ m�t bằng những th�ng ng�y tuyệt đối trầm lắng b�n V�n. C� b� hiền l�nh, nhưng hết mực t�m l�. C� an t�m trong tự nh�n nhận rằng anh rất y�u c�, tuy biết l� anh đ� từng, v� vẫn c�n, r�ch rưới v� một người đ�n b� kh�c. Trong những lần giao tiếp, trao đổi c�ng anh, về một v�i chủ đề, tuy kh�ng trong ng�nh học của m�nh, những c�u n�i s�u sắc, những g�p � của c� lại gi�u suy tư đến lạ. Tuổi trẻ cứ sau một thế hệ, hay chậm hơn v�i ba năm, đ� tỏ ra nhạy cảm, vững v�ng hơn so với c�c người đi trước. C� phải đ� l� hậu quả, v� hiệu quả, của chiến tranh? Chiến tranh l�m t�e bung những chốt tư tưởng v� ph�n đo�n, sớm hơn. N� gom kết, nhập l�m một v�i thời kỳ ri�ng lẻ, �đốt� giai đoạn, thu ngắn h�nh tr�nh, l�m nắng n�ng hơn, l�m mưa r�t hơn, th�c ch�n nhanh những quả những chồi, tuy kh�ng (v� kh�) tr�nh khỏi việc l�m hư hoại một số những tr�i tươi l�nh kh�c. Tuy rất tr�n trọng giếng lắng đọng nơi nếp nghĩ v� h�nh động của những người trong phơi phới xu�n th� như V�n, điều n�y đ�i l�c vẫn khiến anh tiếc rẻ v� x�t xa chẳng kh�c g� l�c ngỡ ng�ng bắt gặp một chiếc l� ngả ng� tr�n cội xanh non.

 

����� Biển bỗng nhi�n rộng ra, v� c�i sao vừa mở cửa cho luồng �nh s�ng kh�c lọt v�o. Những đốm l�e như l�n tinh giăng dọc từ trong s�u kia lắc lư như ch�m phao tr�n lưới lỏng. Tr�n cao nhất của tầm mắt, vịn v�o nền trời, từng kh�a s�ng vẽ đều. Kh�ng hiểu từ nơi n�o đ� trong thuyền vang l�n hai �m nghe thật k�ch động: �Hải đăng�.

 

����� �m thanh nhỏ lắm, nhưng khi ra với m�y v� kh�, hớp hơi biển rộng, n� rền sấm ấm trong th�nh gi�c mọi người. N� l� �m thanh ph�t đi từ ước mong. N� l� tiếng c�i hụ b�o mức đến. Chiếc m�n ng�i ngủ bị cuốn lại. Mọi người tỉnh t�o hẳn. Giờ n�y đ�ng ra l� giờ của đợt thi�m thiếp s�u. Đợi chờ, v� t�m gặp, đ� lấp phẳng l�n n�. Đất liền! Suốt ng�y trời đi t�m một m�u nước v� một địa danh. H�m qua, bọn anh c�n d� dẫm tr�n đất. B�y giờ, nước sắp đưa bước ch�n bọn anh về lại tr�n đất. Hai th�nh phố kh�c nhau. Nơi c� n�i. Nơi c� nước. Nhưng đất liền th� vẫn vững ch�i để đặt cuộc đời l�n. M�y ghe nhẹ lại. V� tắt. Thuyền đi trong đ� lực c�n lại. Trong nửa đ�m nửa ng�y, Thanh nh�n thấy B�i Trước v� những h�ng dương, những gốc b�ng to đen. C�c h�ng qu�n t� t�ch lửa. Ghe vượt qua, b�ng đ�m l�i lại, gi� đưa thuyền v�o Bến Đ�. Cuộc sống v� �m thanh rộn rạo trong từng h�ng lều vải căng san s�t. M�i c� nồng oi oi. Những giờ đầu ti�n của một ng�y mới. H�ng loa mắc tr�n cột đ�n h� miệng th�m được n�i.

 

����� Một vi�n Trung �y An Ninh đứng chờ tr�n k� đ�. �ng đưa tay ch�o bọn anh.

 

����� Nhận vũ kh� v� ghi t�n tuổi xong, �ng mời cả nh�m v�o trạm g�c nghỉ qua đ�m. �C� thể mời c�c anh một bữa ăn kh�.� �ng cho biết, theo lệnh của Qu�n Trấn Trưởng, c�c qu�n nh�n về đến đ�y đều phải giao nộp vũ kh�. VT. c�n trong v�ng kiểm so�t, d� đ�i l�c vẫn xảy ra cướp. Lệnh cắm trại v� giới nghi�m 7-7 (từ 7 giờ đ�m, đến 7 giờ s�ng h�m sau) đang c� hiệu lực.�

 

����� Cũng theo lời �ng, cơn di tản đ� bắt đầu từ mấy ng�y nay. Đa số về từ c�c tỉnh miền Trung, hoặc qua ng� Phan Thiết. Số lượng người cập bến ng�y c�ng đ�ng, n�n ch�nh quyền thị x� phải thiết lập những trại tạm tr� dọc theo bến cảng để cung cấp cho họ nơi cư ngụ trong thời gian đầu. C�c qu�n nh�n kh�ng thuộc những đơn vị miền ngo�i trở về đều bị xem như đ�o ngũ, v� bị giữ lại. Đỗ hỏi �ng c� nh�n thấy ph�i đo�n n�o từ Đ�-lạt về đến chưa? �ng n�i chưa; v� to�n của Đỗ l� 6 người trong rất �t qu�n nh�n di tản về từ nơi ấy. Đỗ n�i, t�i c� người c� ở gần đ�y. Trung �y gật đầu, c�c bạn c� thể gh� v�o đ� nghỉ ngơi, nhưng chớ ra phố bởi c�c lực lượng An Ninh v� Qu�n Cảnh đ�ng quanh thị x� c� thể l�m phiền đấy.�

 

����� Bữa cơm với xo�i sống v� mắm tươi c�ng với th�n thể đ� gội sạch l� niềm khoan kho�i kh� tả. Nằm xuống rồi m� Thanh vẫn ngật ngừ. Mặt giường như mặt thuyền nhấp nh� ngo�i khơi. H�nh ảnh V�n hiện về. V� chị Quế. (Kh�ng hiểu khu�n mặt n�o trẻ hơn!) Anh c�n muốn đ�nh đu tr�n sợi d�y căng ra giữa hai người. Nhưng lần n�y sự mệt mỏi thể x�c đ� thắng. Khi đầu �c bắt đầu cảm thấy đang mất tự chủ, lo�ng nước, l� đ�, nh� nhẹ gục v�o một c�i mềm, hụt, lạ lắm, kh�ng hẳn, m� y hệt nấm gối đ� th�o hết b�ng, l� l�c v� thức khoan thai, khoan kho�i, ngạo nghễ, rồi cực nhanh, lấp đầy khoảng bị th�o hụt đ�: giấc ngủ: điều phải đến, kết điểm, sau những giờ phi�u linh.

 

����� Bữa ăn, c�n s�ng tinh mơ. Chia tay. Ch�o, v� cảm ơn chủ nh�. Cả bọn đi một v�ng thị x�. 3 chiếc gắn m�y đ� no nhi�n liệu từ l�c l�n bờ. Lượng xăng c�n lại trong can, Thanh tặng hết cho cậu chủ ghe.

 

����� Biển �m. Phố x� chưa thức. Hơi m�t của đ�m c�n rải nhẹ trong kh�ng kh�. L�n s�ng di tản, theo như lời vị sĩ quan, đ� bắt đầu từ mấy h�m rồi. Nhưng VT. vẫn y�n b�nh. Lượng người đổ về đ�y chưa đủ l�m n�n được một x�n xao đ�ng kể.

 

����� Nắng thức sớm. Giờ n�y, th�nh phố c�n k�n cựa trong sương. Th�ng 4 rồi. Đ�-lạt đ� trải khăn ngh�nh đ�n m�a mưa. Nhưng thị x� biển vẫn c�n trong m�a mặt trời. Kh�ng kh� buổi s�ng 8 giờ, đ� h�m hấp. Biển im gi�. Quốc lộ 21 về thủ đ� c�n kh� vắng. Xe lăn nhanh. Qua khỏi trường Truyền Tin, cả nh�m nh�n thấy hai b�n ruộng, v�i b�ng ka ki chĩa s�ng l�n trời bắn vu vơ. Họ ho�n to�n kh�ng để � g� những chiếc xe đang lưu th�ng tr�n lộ.

 

����� Hai giờ l�i xe; S�ig�n l�a trưa đ�n ch�o. Chiến tranh đ� l�n tiếng; nhưng chỉ l�n tiếng nơi c�c th�nh phố xa xăm. Thủ đ�, tuy ngại ngần một ch�t, vẫn kh� đ�ng vui. Một phần da thịt qu� hương bỏ lại ph�a tr�n kia. Một phần cuộc sống v� t�nh y�u của anh để lại với V�n (nếu V�n c�n ở lại). C�n chị Quế nữa. Chắc chắn l� chị cũng chưa rời th�nh phố. (Suy luận từ trường hợp của Tr�, với chức vụ trưởng đ�i, với tinh thần tr�ch nhiệm cao, chồng chị chắc chưa thể bỏ việc.) Chị cũng l� một phần cuộc sống v� t�nh y�u của anh. Thanh đập với kh�ng phải một tr�i tim. Anh mệt v� thiếu hơi. Xương thịt như bị k�o ch�ng ra. Anh muốn r�ng m�nh cho một phần của n� rời đứt, r�t về với th�nh phố anh vừa gi� biệt. Song anh cố gượng, tuy biết trước sau g� nỗi đớn đau cũng sẽ tỏa tung gom n�n đ�m lửa qu�i đản l�nh kh�nh như đ�m lửa nh�n thấy nửa đ�m� bọn anh �m u bỏ đi. S�ig�n đang sửa soạn cho m�a mưa. Năm nay, thủ đ� chừng bụi bặm v� n�ng bức hơn. M�a mưa ở tr�n kia. Cần gọi xuống. (c�n chị Quế?) Phải, V�n ạ. Năm nay, hơn năm n�o cả, mưa cần tự trang bị thứ trực gi�c của chiến tranh; phải biết rằng con người đang cần đến n�, một chiến trường ướt, thật gấp.

��������������������������������������������������������������

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

 

 

� gio-o.com 2016