Nguyễn-h�a-Trước

 

sự b�y-biện cuối c�ng

 

truyện vừa

(3 kỳ)

 

kỳ 2

 

 

������ (kỳ 1)

����� Th�nh phố co người trong giấc ngủ nửa khuya. Cảnh vật th� vẫn thế, nhưng Thanh thấy c� vẻ kh�c. Đ�n phố như mờ ảo hơn; v� chẳng hiểu tại sao m� từ c�c trũng bỗng dưng k�o l�n? Th�ng 4 l�m g� c� hiện tượng n�y! Hay m�nh hoa mắt? Từ s�n cờ nh�n nh�ch sang tr�i, bay l�n, trong m�n x�m lung linh của cọng r�t quấn gi�, Thanh tr�ng thấy kh� r� mỏm thu l�i đung đưa của căn nh� đứng chơ vơ tr�n đầu dốc. Chị Quế đang ngủ giấc của �người đ�n b� kh�ng c� tuổi� (tụng ngữ của anh, ri�ng cho chị). Đấy cũng l� nơi, trong phần đời sinh vi�n, cũng như thỉnh thoảng sau n�y, khi đ� v�o l�nh, đ� chứa chấp anh. Căn nh� như một bến ngừng y�n b�nh. V� người thiếu phụ ngụ trong, chị Quế, l� h�nh ảnh của bếp l� rực ấm giữa những đ�m gi� d�i dặc. Kỷ niệm chuỗi ng�y sống b�n chị thật �m đềm (nếu sự t�nh chỉ dừng lại nơi đ�y). Sự thể lại kh�ng thế. L� tr� của anh chấp nhận Quế như một người chị; nhưng con tim anh th� lại đ�i hơn nhiều. Tuổi trẻ thật xốc nổi. N� ham hố mọi thứ. C�nh thiếu ni�n dễ d�ng lắc lay theo bất kỳ ngọn gi� n�o; c�ng mất hướng hơn khi gặp phải cơn gi� g�y m�. Chị Quế kh�ng l� ngọn gi�. Chị l� cơn gi�ng đổ ập l�ng thuyền anh ngay ph�t đầu buồm chưa kịp giong l�n. Suốt thời gian sau đ�, v� cho m�i b�y giờ, dầu đang c� V�n, trong anh, cơn cho�ng b�o vẫn c�n đồng vọng. Con đường anh đi h�nh như đang bị chi phối v� một ngoại lực mới. Cảm x�c mang theo từ đường ranh cũ vẫn chưa mờ bao nhi�u. Lắm khi Thanh chẳng hiểu được m�nh. C� thể n�o đồng thời y�u cả hai người? Anh c� phản bội V�n kh�ng khi thương tưởng ho�i về chị ấy? Tr�n m�i người y�u, nhẫn t�m sao l�!, anh vẫn �đ�nh m�i� được m�u son t�m đen chị rất m�, đ�nh m�i được m�i son nơi m�p m�i chếch bất to�n của chị h�nh như nh�a nhoẹt một ch�t v� nước bọt ?, v� l�m cho nụ h�n gửi, nhận với V�n dường như pha hương theo một độ kh�c, nồng hơn, ngọt hơn, cắn d�nh hơn? Chị Quế ơi! Nửa đ�m về s�ng n�y em c�n đứng đ�y, c�n tr�ng thấy căn nh� đ�, c�n mường tượng thấy đ�i mắt huyền b� của chị đang in b�ng l�n v� sao h�m (sẽ) d�i lối em đi. Đ� sửa soạn; em sẽ phải �bỏ� Đ�-lạt, bỏ V�n, bỏ cả khu xao s�ng cười n�i năm n�o. �i, những th�ng ng�y hồn em tiếp x�c cả với biển v� n�i! Th�p th�p gi� kia sẽ chuyển đến chị lời từ tạ n�y. Nhớ chị, Đ�-lạt gọi m�a xu�n non cho th�m một đợt sương �n huệ. Em vộc v�o tay v� uống đến m�n những v�n chỉ.

*

 

����� Hai giờ đầu ti�n của một ng�y mới. Rời trại. Y�n tĩnh. Chẳng kh�c chi một cuộc chuyển dịch trong mơ. 3 chiếc gắn m�y của nh�m Thanh lăn b�nh theo đo�n. Ấp d�n m� bọn anh quen gọi l� ấp M�n C�i, lấy theo t�n một tiểu viện của c�c Soeurs nu�i dạy c�c b� mồ c�i b�n tr�i r�o ph�ng thủ, đưa về tiếng lao xao. Thoang tho�ng �nh đ�n chẳng ai chờ v�o l�c nửa khuya. Gương mặt một ch� b� mắt mũi c�n ng�i ngủ th� nh�n qua song cửa. Chiến tranh kh�ng cho ph�p cả trẻ thơ được thờ ơ với n�.

����� Đo�n qu�n d�n lầm lũi xuống dốc trường BĐ. Chưa khởi được hai trăm thước, Thanh đ� nhận ra đo�n người xe đ�ng hơn: d�n ch�ng hai b�n phố, nh�n thấy đơn vị r�t lui, cũng th�p t�ng lặng lẽ. Gi� trẻ lớn b�. C� lẽ họ cũng chưa từng ngủ v� chờ sẵn giờ ph�t n�y. Tai họa chưa đến, nhưng c� lẽ v� n� l� thứ tai họa chỉ cần đến với đời người một lần l� đủ x�a sạch mọi thứ n�n ấn tượng về n� đ� kinh lay đến tiềm thức hay linh cảm của họ. Những g� mang theo được đ� lỉnh kỉnh tr�n vai, bấu ch�m tr�n quang g�nh. Kh�ng một lời. Ngay cả bọn trẻ cũng chững chạc trầm ng�m kh�c thường. Nỗi khiếp h�i v� h�nh khiến ch�ng trong ph�t chốc vụt trưởng th�nh; n�t người lớn d�n tr�n khu�n mặt trẻ n�t như một chiếc mặt nạ bất xứng v� thật bất nhẫn. Nh�n ch�ng, Thanh muốn kh�c. Rồi đ�y, liệu tuổi thơ c�n trở lại với ch�ng kh�ng? Thi�n Đường đẹp đẽ phải chăng từ đ�m nay chỉ c�n tồn tại trong k� ức c�c bậc cha mẹ v� hết sức xa lạ hoặc chỉ l� một mơ ước thần thoại trong bộ n�o thiếu nhi?

����� R�t kh�i. Xin ch�o th�p đ� truyền h�nh! Ch�o �mối t�nh lớn� của t�i. Ch�o mối t�nh học tr� của anh. Những con đường trăm vạn lần qua, đ� bao nhi�u vết m�n tr�n th�n m�nh cong đỡ sức nặng của ta, của chị Quế, của V�n? Qu�n Lục Huyền Cầm, với hai giọng h�t �rễ v� ngọn� (kh�ng nhớ đứa bạn n�o đ� đặt n�n mỹ danh n�y); 6 d�y th�ng l�m n�y nẩy b�ng trẻ, c�c b�ng điện mờ; những d�y kim kh� giao phối l�m nổi gai; t�ch c�-ph� l�ng nước đen đắng s�u hơn cả đ�m; v� mấy dĩa b�nh phục linh kh�o bọc giấy kiếng đủ m�u, xinh, thơm, mềm, v� quyến cổ kh�ng đ�u bằng: chi�u bằng ly tr� ướp sen m� vẫn nghẹn.. Lạnh từ l�ng hồ l�y sang cả d�y anh đ�o v� một v�i gốc thủy liễu. Sương nơi đ�y dầy hơn cả. Chỉ thấy băng do kh� v�ng từ hồ v� m� bọt tr�n kh�ng trộn v�o. Kh�ng nh�n thấy nước. Nước bị bao v�y, nghẹt thở cố nho�i người tr�nh xa nỗi chết mu�n h�nh đến từ vạn hướng. Đ�n đường tối qu�. Đo�n di tản đi, đ�n xe kh�ng mở. Tiếng động cơ sặc trong kh�i, như miệng đứa trẻ bị b�n tay b� mẹ bịt chặt. Căng thẳng. Như một to�n dạ du tr�i trong c�i v� thức. Một rừng người n�n v� c�m. Một cuộn phim thầm, chiếu thật chậm. R�t m�y. Sắp bước qua ng�y kh�c: nhịp g� eo �c từ rẫy nương xa, rền, rịn trong �c.

����� Dốc gợn, mờ mờ. Nhựa đường chừng mềm vừa đủ để ngăn mọi �m vang tố c�o sự trốn l�nh của đo�n người. Nh�nh b�n phải chợn vợn dăm chiếc vi la v�i trắng nổi nhờ nhờ l�n nền th�ng thẫm n�u; ng� vờn uốn đưa xuống con đ�o mở đầu quốc lộ 20 quen thuộc. �Ng�i biệt thự ma,� căn nh� u uất đầu ti�n, khi l�n hết đoạn đ�o P. l� đến, với mặt tiền tam gi�c của n�, ch�nh ra l� ở dưới kia, sao l�c n�y anh tr�ng r� thế? M�u xanh của th�ng nơi n�y bỗng chuyển trắng. V� chập chờn theo n� suốt một d�y đồi l� m�u trắng kỳ quặc của d�y nh� đ�m. Xa m�i dưới, số phận của tru�ng cuối đ�o tr�ng v�o n�i Voi đ� được quyết định: kh�ng c�n l� của ta!

����� Tất cả đang l� th�ng sơn trắng.

����� To�n rẽ tr�i. Đại lộ Trần Hưng Đạo, con đường rộng, d�i, v� vắng nhất thị x� được vẽ gọn bằng hai v�ng tay th�ng lợp m�i. Con đường lanh lảnh giọng t�nor mỏng như th�n h�nh queo quắt của Hậu, b�i Summertime, tự n� chuyển sang lời Việt, b�i ng�i k� ức những năm đầu đại học. B�y giờ n� đ� y�n ch� ngủ say, đ� hết th�m �chợp đầy một giấc, đủ sức đ�nh liền 10 trận� trong những cuộc h�nh qu�n. Đ� b�nh t�m rồi, kh�ng c�n sợ những cơn mộng thanh ni�n bị đ�nh cắp. �����

����� Th�ng nơi n�y kh�ng trắng nữa, nhưng m�u của ch�ng thật kh� gọi t�n. N� l� c�i m�u của ch�m ngợp, cố, m� vẫn chưa ngoi l�n được tầng kh� thở. Tốc độ đo�n người xe kh�ng hơn bao nhi�u tốc độ đi ch�n. Vừa tiến, vừa quan s�t. C�i chết c� thể l� bất cứ một phần n�o của b�ng tối cắt ra. N� cầm lưỡi h�i trong tay. N� nhe răng trắng nhởn. Trắng thế m� mắt người cũng kh� nhận. Bởi n� kh�ng l� m�u trần gian. N� mang m�u địa ngục. 2 giờ. Thời khắc l� tưởng cho việc mở cửa v� gửi tử hiệu.

����� Thinh kh�ng bỗng dội l�ch t�ch từng hồi. Nghe th�m th� l� tr�ng l�u ch�u của đạn nhỏ. Rồi cuộn l�n tiếng ầm của ph�o lớn.�������� �����������������������������������������������������������������������������������������������������������

����� �Tụi m�y nh�n k�a. Ch�y!� Đang l�i chiếc Lambretta dẫn đầu, Ch�nh dừng lại, chỉ tay về tr�i, giọng kh�ch động.

����� Lửa rực b�n khu đồi vẫn k�o sang trăm ng�n tầm mắt. Từng d�y nh� ngang lồ lộ m�a nhảy l�nh kh�nh trong m�u đỏ đ� đởn. M�u sắc nghe được: đợt nhỏ r�o r�o, rồi nứt hũm th�nh hố chấn thương. T�n ph�. Mọi con tim ngừng đập để nghe c�u hỏi buốt trong đầu, �Họ đ� v�o thị x� rồi ư? L� n�o nhanh thế được?� H�ng triệu triệu đ� la giấy đ� t�e th�nh đ� la lửa!

����� Đỗ giải tỏa thắc mắc (n� vẫn l� đứa nắm vững t�nh h�nh hơn cả):

����� �L�nh m�nh trước khi r�t đi, ti�u hủy để khỏi rơi v�o tay địch.������

����� Tiếng thở ph�o. �t ra cũng phải thế chứ. Lẽ đ�u m�...?�

����� �Sao m�y r�nh thế? Căn cứ v�o đ�u?� chẳng biết Ph�t hay đứa n�o l�n tiếng.

����� �Th� bọn n�y cứ tin vậy đi. M�nh hủy trước kh�ng hay hơn sao?�

����� Cả nh�m y�n lặng dầu l�ng chẳng cam. Chẳng hiểu c� �gốc� g� kh�ng m� lắm lần trong khi mọi người ngơ ng�c hoang mang th� Đỗ tỉnh bơ �ch�a� ra những tin rất lạ. Sau đ�, tuy kh�ng hẳn mọi thứ đều được chứng minh l� đ�ng, song đa số khả dĩ kia vẫn khiến hắn được mọi người... nể mặt. Đứa n�o cũng t�m c�ch �dụ� hắn mở n�t. Hắn k�n như bưng. Đ�nh chịu. Đ�nh ấm ức, để khi n�o �b�,� lại l�n la t�m c�ch hỏi tin nơi hắn!

����� �Ti�u thổ� m� đếch c� �kh�ng chiến.� Nho sắp văng tục. �Lịch sử lập lại nửa vời!� N� vớt v�t lại phần kh� thể moi ra từ Đỗ.

 

����� Thời gian x� dịch đắn đo đong bằng bước dẫm d� của những con người trốn l�nh tai ương. D�n thị x� ra đi với một số vật dụng thật �t ỏi. Họ bỏ cả nh� cửa, ruộng vườn, tự nu�i bằng một ch�t niềm tin v�o sự gần gũi của những chiếc qu�n xa, những bộ qu�n phục, hướng về v�ng đất m� đối với đa số qu� ư xa lạ, kh� mưu sinh. Chẳng cần phải tuy�n truyền, chỉ c�i tin giặc sẽ v�o chiếm thị x� đ� đủ dứt những con người ki�n cường nhất ra khỏi mảnh đất sinh tồn v� b�ng họ v�o cuộc phi�u lưu sinh tử. Đi l� chết. M� ở c� thể c�n kh� t�m được c�i chết hơn. Tim Thanh thắt lại. Anh phải bắt t�m tr� m�nh tập trung qu� mức v�o việc l�i xe mới giữ được cho đ�i mắt sự kh� r�o tinh tỏ cần thiết. R�t từ trong ra. R�t từ ngo�i v�o. Hai b�n tay sượng c�ng.

 

����� Mặt trời l�n c�ng với sức n�ng thật dễ chịu? V�m th�ng hai b�n con đường chỉ vừa một chiếc xe qua đang giăng cổng lửa. Tho�ng chốc, Thanh nghĩ đ� l� v�ng cung trang ho�ng đ�m cưới. Lửa uốn �o từ dưới b�i cỏ, lưỡi mỏng, nhướn cong l�n vắt sang b�n kia đường gặp lại ở đ� cũng v�ng lửa đối xứng tạo h�nh 2 t�u dừa �a oặt giao ngọn nhau. Thanh la:

����� �Xe từng chiếc một, lao qua thật nhanh. Đầu c�i thấp. Lấy poncho bao k�n can xăng!�

����� Hơi n�ng rừng rực mơn man 2 b�n m�. Mồ h�i Thanh bắt đầu rịn ra. Phần v� n�ng, phần v� hồi hộp. Mọi xe dừng lại. Cả trăm cặp mắt bị h�t v�o đốm đỏ. Ấm rực, ma qu�i. Thần hỏa đang t�m c�i để thi�u. Đ�m th�ng hai b�n lề bị đẩy tạt xa, nhưng vẫn kh�ng h�a được với m�u đ�m.

����� 3 mũi t�n từ 3 chiếc gắn m�y vụt đi. Tiếng m�y v� h�nh người đ�m v�o t�m lửa. Ch�ng nhanh qu�. Nhanh hơn hỏa thần: lửa r� rời tay, thả lỏng. Nh�m của Thanh qua an to�n, thở ph�o, dừng chờ ph�a b�n kia. Đ�m đ�ng c�n lại, với xe to v� người cồng kềnh ngừng bước ph�a b�n n�y. Mọi tr�i tim thắc thỏm. Đ�m cứ dầy. Lạnh cứ dầy. Lưỡi lửa mỏng, nhưng kh�ng ai d�m đ�a với n�.

����� Hai c�y th�ng ch�y hết phần ngọn giao nhau rồi gục xuống. Phần th�n tiếp tục ch�y. Nhưng đ� h� lối đi. V� may mắn nữa l� mặt nhựa chưa kịp chảy nh�o.

����� Mươi ph�t sau, cả nh�m gặp đội Cảnh S�t D� Chiến chen chật tr�n v�i chiếc qu�n xa, s�ng ống gườm ch�o 4 ph�a. Một người đội n�n lưỡi trai ngồi cạnh t�i xế mỉm cười đưa tay vẫy bọn Thanh. Anh đo�n đ� l� vị chỉ huy dầu kh�ng người n�o đeo cấp hiệu. ��

����� Dăm ph�t nữa, từng loạt M16 nổ r�n ph�a trước. Đỗ bảo họ mở đường cho bọn m�nh. �N� n�i l� phải đ�ng�, cả bọn đều nghĩ. Cảm ơn c�c bạn D� Chiến.

�����

����� Họ bắt đầu t�ch khỏi đo�n d�n qu�n đ� kh�ng c�n nh�n thấy ph�a sau.

����� Đ�m s�u. Lạnh dầy. Đất trời bao la qu�! 6 người tr�n 3 chiếc gắn m�y quả l� lực lượng nhỏ nhoi!

 

*

 

����� Đơn Dương. Thị trấn b� bỏng v� lặng lẽ hơn cả Đ�-lạt mở những th�nh c�y đen trước mắt. M�u c�y đ� kh� th�n thiện. Lộ tr�nh đ� thấy y�n ổn. Dầu kh�ng c�n nh�n thấy to�n CSDC, nh�m của Thanh vẫn quyết định tiến về ph�a trước. Đoạn c�n lại hy vọng đỡ mất thời giờ v� nhi�n liệu hơn, bởi chặng S�ng Pha trở xuống hầu hết đổ dốc.

 

����� Phần thứ hai của cuộc tản cư. Rừng n�i im ngủ, kh�ng hề biết đến cuộc r�t lui �m thầm của hằng bao con người. Hơn hai tiếng. Cuộc sống đ� sang trang. Mắt kh�p, mở: đầu �c c�n u u của tiếng đời cũ. Xe qua bao c�y số; người ph�a sau, kẻ len l�n b�n đường. �M�nh �gi� hẳn rồi. Như �ng l�o đang chơi lại kiếp thanh ni�n�, Thanh lắc đầu, bảo c�c bạn xuống xe, ngồi nghỉ vệ đường. Bờ c�y v� phần c�n lại của đ�m dung dưỡng, khỏa lấp mọi tiếng x� x�o. B�ng tối m� họ hưởng, theo ng�y l�n, vẫn c�n nặng lắm.

 

����� Kh�c nhập v�o con lộ chạy từ b�n phải. Những ng� ng�ch người chẳng biết hiện ra từ bao giờ! Y như đo�n qu�n kiến, trồi l�n từ những khe nứt nẻ. Họ tiến rất chậm, kh�ng lời, kh�ng �m. Kh�ng l�nh đạo, song rất trật tự, như thể thứ mệnh lệnh truyền từ hư kh�ng n�o kia đang xuy�n đến v�ng v� thức của từng người v� hướng lối cho họ. Người, v� người! Đo�n người của ảo gi�c? Kh�ng hẳn. Sự sững sờ ban đầu đ� lắng. Thực tế trong b�ng mờ của hơn ba giờ s�ng dần tự ph� b�y: họ đến từ những l�ng x�m mọc ven bến xe, cặp hai b�n con lộ dẫn v�o Ch�u Sơn Th�nh Mẫu - một tu viện khắc kỷ nổi tiếng m� c�ch đ�y kh�ng l�u, để sắp xếp lại đầu �c v� t�nh cảm của m�nh, Thanh c� nhờ người quen viết giấy giới thiệu xin v�o �tĩnh mặc� hai đ�m, tr�n chiếc giường gh�p bằng gỗ tạp k�ch thước g� đ�ng th�n h�nh gầy g� của anh -, hoặc tr�n c�c chuyến vận tải thả xuống từ hướng ngược lại. Xuất xứ sau thoạt đầu nghe như m�u thuẫn, nhưng lại l� sự thật. Thanh ngạc nhi�n v� c�ng khi nh�n thấy h�ng trăm người n�t mặt căng thẳng lũ lượt chen nhau bước xuống những chiếc xe h�ng đ� mang họ từ S�ng Pha đến, rồi lẳng lặng nhập v�o d�ng động chảy ngang, tiến ngược về hướng họ vừa rời khỏi! Anh kh�ng t�m ra c�u đ�p; v� lượng người c�ng l�c c�ng tăng. Phần lớn l� d�n. Thiểu số c�n lại ước chừng hơn 50 l� l�nh địa phương với đầy đủ qu�n phục v� vũ kh�. Nom họ hốc h�c qu�. 2 chiếc GMC kh�ng đủ cho cả đội n�n một số phải đi ch�n. Ai cũng đăm chi�u lo lắng. C� lẽ đ� t�nh to�n sẵn từ trước, số l�nh n�y tản mỏng v�o hai sườn ngo�i của khối d�n ch�ng, nhưng vẫn giữ khoảng c�ch tương đối (c� lẽ để dễ tiếp ứng cho nhau) rồi c�ng s�ng bước với nh�m d�n thường. Cả rừng ch�n đặt xuống nhấc l�n như theo c�ng nhịp đếm. Họ kh�ng bước. Họ bồng bềnh tr�n m�y. Mối khiếp sợ đồng t�nh chất tạo n�n phản ứng tương ứng. Người n�y l� b�ng của người kia. Ngay cả tốc độ của khối d�n sự vốn kh�ng đồng nhất về trang bị vật chất (kẻ th� lệnh khệnh �o gi�y chăn chiếu vợ con vướng v�t, kẻ th� đơn chiếc vỏn vẹn t�i đeo lưng) cũng hầu như bằng nhau. Xe cộ ưu ti�n cho người gi�, trẻ con, v� vật dụng. Ch�ng c� b�nh, v� b�nh thường th� b�nh xe vẫn lăn nhanh hơn ch�n người. Nhưng l�c n�y, �những b�n ch�n cơ giới� kia đang bị l�n v�o chảo người dầy k�n, đang vẫn phải tiến bằng tốc độ của những đ�i ch�n chung quanh. Đ� l� l� do thực tế. C�n l� do tinh thần, Thanh nghĩ, quan trọng hơn: �t người c� � vượt l�n tr�n. Người ta muốn t�m tụm gần gũi. Cạnh kề nhau, dễ t�m thấy can đảm, an t�m. Tai họa, nếu xảy ra, th� san sẻ cho từng ấy người, phần g�nh chịu của mỗi c� nh�n sẽ nhỏ, nhẹ bớt rất nhiều v� khả dĩ chịu đựng được. Trước hoạn nạn, thứ hoạn nạn m� hầu hết chưa ai đ� trải qua, thứ hoạn nạn đồng nghĩa với tuyệt tận, đối cực với nh�n t�nh, con người c�ng thấy cần nương tựa v�o nhau. Sự nương tựa b�y giờ l� sự c� mặt của kẻ kh�c, l� tiếng bước, hơi thở của kẻ kh�c. Kh�ng cần lời n�i. Chiếc gối thầm �m ả biết mấy! N� đủ d�i để ai nấy đều tựa được đầu l�n. Chưa bao giờ Thanh nh�n thấy một đo�n người h�i h�ng như thế, b�nh t�m như thế, v� kỷ luật như thế. Xe n�o bị trục trặc l� bị vất bỏ lại ngay. Người ta thu v�n những g� c� thể từ những chiếc xe đ�, rồi thản nhi�n nối g�t những người trước.

 

����� Thước đường đ�o đầu ti�n. Thanh biết l� nhờ v�o vị thế bắt đầu đi xuống của con lộ. L�ng đường như trũng hơn để dốc n�i một b�n nh� hẳn cao như kh�c xương vai của một người ốm yếu. B�n phải l� m�u xanh tối t�t tắp của thung lũng. N�i l�a anh nghi�ng. Thung lũng h�t anh xuống. Cơ thể mất nhiều trọng lượng. Ch�n phải thường xuy�n nhắp b�n đạp thắng để xe khỏi lao đi. D�ng người, nhờ v�o độ dốc, c� thể bước nhẹ nh�ng, đỡ ph� sức hơn, nhưng cũng v� thế đ�m ra kh� điều chỉnh thăng bằng cho cơ thể, nhất l� khi m� hầu hết đều phải g�nh v�c một c�i g� tr�n vai. Sự va chạm nhau chỉ l�m cho bước tiến rối lệch v� thể lực ti�u m�n.

����� Con đ�o chuồi thật mướt. Thanh muốn tắt m�y xe nhằm tiết kiệm nhi�n liệu, nhưng thỉnh thoảng, sau kh�c dốc xu�i lại l� đoạn m�c ngược. Anh sẽ lại phải đạp cần khởi động. C� nghĩa l� xe phải ngưng v�i gi�y. Điều n�y chẳng dễ g� nếu kh�ng muốn n�i l� kh� nguy hiểm khi chung quanh anh l� một bể người đang trượt xuống theo qu�n t�nh m� khoảng c�ch giữa người n�y với người kia chỉ l� một hoặc hai bước ch�n. Một người dừng lại l� cả khối sẽ �n tới đ� ng�.

����� Rồi chỉ v�i chớp mắt sau, đến một rẽ n�o đ�, rừng n�i đ�m, dưới c�i g� khẽ của� chiếc gậy thần, bỗng r�ng m�nh biến th�nh một l�ng chảo s�ng. C�nh tay rực rỡ giăng bởi ng�n ng�n điểm cố định nở ra từ một mặt trời quay tr�n. V� v�n b�ng điện cao thế vắt vẻo thật đều tr�n c�y Gi�ng Sinh l� miệng chảo xanh r� ph�a dưới quẫy đu�i v�ng theo con lộ. Trườn dọc theo th�n l�ng chảo l� h�ng c�y số tiếp nối những ống khổng lồ m�u trắng được kết d�nh v�o nhau bằng những đai ốc vĩ đại.

����� Đập thủy điện Đa Nhim: đủ, v� thừa cung ứng năng lượng cho c�c v�ng l�n cận, v� ph�a Nam, trong đ� S�ig�n thừa hưởng nhiều nhất. Đ�m bỏ �o nơi đoạn đường n�y. �nh điện s�ng; v� s�ng hơn khi dội v�o m�u trắng của c�c ống. Thanh nh�n r� từng khu�n mặt cũng đang bừng l�n trước cảnh sắc kỳ diệu m� thi�n nhi�n đang nhờ b�n tay kỹ thuật b�y biện cho một phần. Đ�o Ngoạn Mục. C�i t�n đ� n�i hết. Con đ�o vẽ theo chiều xoắn ốc. Đoạn vừa bước qua tuần tự lật lưng l�n cho đoạn tiếp duỗi xuống. Chiếc th�n sinh động bất tận đ�nh những hạt ch�u trắng như chiếc th�n rồng cổ t�ch. Đo�n người vẫn tiến. Nỗi khiếp sợ đ� lo�ng nhiều. Tội �c thường nấp theo b�ng tối. �nh s�ng đ� đem về niềm tin. Nhịp ch�n đ� chắc chắn v� mạnh bạo hơn. Trong khốn quẫn, vẫn t�m thấy sự đền b�. Đường d�i như ngắn lại.

����� Đoạn đ�o vượt qua tương đối nhanh ch�ng v� thoải m�i.�

 

����� Đ� trở về mặt thẳng b�nh thường. Kh�ng gian, nhờ nhận ch�t �nh điện từ sau n�n đ� bớt đen. Trời b�y giờ c� m�u x�m xi măng. Da trời đ� thấy bằng mắt, gần, rụt r�, như chạm được, v� c� hơi n�ng. Qua một ng� rẽ, Thanh thảng thốt lơi tay:

����� �Trăng!�

����� Tiếng k�u của nguồn hạnh ph�c trồi l�n từ trong nỗi lao đao. Trăng. Phải, vầng trăng chỉ c�n chưa được nửa, đ�ng đục như m�u của đ� treo hờ tr�n nền c�ng m�u ph�a đồi xa. M�y từ n�i hất v�o mang theo m�u của n�i. Trăng lạnh theo m�u m�y. Cả bầu trời c�ng một m�u, nhưng vẫn tựa v� nổi b�n nhau. Trăng từ tr�n hẻm n�i nh�n l�n. Như s�t da t�c. Như trổ từ những sợi n�o nhoằn thắc thỏm. Như về từ nguồn thơ ấu m� hai b�n tay mỏng qu� c� lần đ�nh rơi. Nỗi h�n hoan �m siết lấy Thanh, cọ chuyền v�o anh kho�i cảm thể l� gờn gợn. V� tinh khiết cực c�ng. Mảnh thịt da trần truồng ph�i phai chỉ c�n một miếng. Một miếng n�o kia đ� m�n. Nửa tồn tại cố g�p gom hết tinh t�y, lợi dụng thời khắc hiếm hoi m� tiết trời cho ph�p, b�y biện với ch�nh n�- lạnh tanh, với rừng ngủ mệt, v� r�t r� rời. Tho�ng chốc, Thanh qu�n hết. Những giờ ph�t sống bằng nửa tim vừa qua bị m�u đồng nhất của n�i, của m�y, của trăng phết mỏng l�n một m�n, mất dấu. C�i m�u hiu hắt đ� cắn chặt nanh của n� v�o mạch m�u anh. Anh tr�n người, h�a đ�; v� cảm gi�c cực c�ng tinh nhạy: ngay cả đ�i mắt cũng đứng tr�ng theo chiều chiếu thẳng v�o chiếc vỏ trứng bị b�n tay run rẩy của thời gian b�c vỡ, trơ ra c�c mũi mấp m� tựa răng cưa hiu hắt, tr�n kia. Trăng gần lắm, c�ch qu�ng với anh bằng từng tầng m�y nhẹ nối tay. Một hơi thở mạnh của anh sẽ l�m nửa kia vỡ nốt.

����� S�ng Pha. Mảnh trăng hạ tuần yếu ớt nh�n anh qua v�ng mỏng của m�y để ch�o đ�n, v� tạm biệt. �Ch�ng m�nh chỉ c�n c� thế. V�n ơi!� anh th� th�o.

����� �M�nh dừng lại đ�y nghỉ ch�t.� Thanh quay lại với c�c bạn vẫn s�t cạnh được nhau trong suốt thời gian qua:

 

����� 3 chiếc xe chống x�o ven vệ đường. Giam lời n�i trong l�ng như giữ lại mớ năng lượng cần thiết, 6 người c�ng nằm lăn ra tr�n mặt sỏi. Trăng dịu d�ng nh�n xuống. Tất cả đều mong manh, đang đi t�m sự vững v�ng. Chu kỳ của trời đất l� điều biết trước được. Số phận con người, lộ tr�nh trước mắt, tuy th� lương đ� nhạt m�u nhiều, song c�n l� ẩn số.

����� R�t chảy kh�i. Thanh khoan kho�i nghe c�c đốt xương cơ thể được lớp da v� mấy lớp �o đẩy lui sự x�m nhập của thời tiết b�n ngo�i đang t�m về vị tr� đ�ng của ch�ng. Trăng lạnh hạ tuần, lạ l�ng thay, lại nhen trong anh l� lửa ấm nhất. Trong bất định, c�i bất to�n l� c�i gi� trị. Giả sử như mảnh trăng kia tr�n trịa, chưa chắc anh đ� nghẹn thở, r� rời, hạnh ph�c đến dường n�y. �i! Ảnh hưởng từ chị Quế, trong kh�ng gian vật v� n�y, c�ng được anh cảm nhận thấm th�a hơn.

����� Từ l�c rời trường đến l�c n�y, hơn 2 tiếng đồng hồ đ� tr�i qua. Đ�-lạt ho�n to�n lắng v�o nơi n�o đ� trong m�nh m�ng, như lớp tro sau một đ�m ch�y. Than hồng vẫn c�n, v� chờ đến m�i ph�t n�y, nằm đ�y, đầu �c c�n bằng �t nhiều, đ� đốt lại h�nh ảnh V�n. Thế l� ch�ng m�nh xa nhau rồi, b� hỡi? Xa, hay mất nhau? L�m sao anh biết được? Anh c�n chưa tho�t. Chỉ mới đoạn đầu của cuộc h�nh tr�nh. Nhưng hơn chục c�y số vừa đi qua l� gai g�c hơn cả, kh�ng những v� l� mấy tiếng đồng hồ thứ nhất tiếp x�c với hiểm nguy r�nh rập, m� c�n l� v� đ� l� mấy tiếng đồng hồ thứ nhất anh vắng b�; vắng m� chưa biết c� l� m�i m�i? Những ng�y trước, anh mới chỉ chuẩn bị cho 2 đứa ph�t chia tay. Vẫn biết em kh�ng thiếu nghị lực, anh vẫn muốn hốt đi dưới em tất cả sỏi nhọn cho đ�n ng� xuống đỡ x�c đau. B�y giờ anh đang ng�, đang cố gượng đứng, v� b� ơi, mỏm trăng g�y vụn kia đ� đưa tay đỡ anh l�n từ sau. C�n em? Đ�m xa nhau lần đầu trong đời, giấc ngủ c� đến như b�nh thường? Gia đ�nh em c� l� một trong mu�n ng�n đơn vị đang g�nh gồng lắc lẻo l�m th�nh một chiếc đu�i thật d�i m� chiếc đầu v� t�m tư của n� đang hướng về S�ig�n? Bao con mắt, tấm l�ng Đ�-lạt x�t xa nh�n ngo�i ng�i nh� m�nh, mảnh vườn m�nh, phố x� m�nh dần trượt h�t sau lưng? V� những người ở lại? Họ đ�nh đu, thử th�ch với tai họa đến chừng mực n�o? Chờ tai họa đến, quả l� điều khủng khiếp v� song! Giữa những con người l�i lũi kh�ng cả c�i nh�n bước ch�n của m�nh kia v� những con người chọn ở lại, ai mới g�nh chịu bất hạnh hơn ai? Bất hạnh trong những trường hợp b�nh thường c�n c� thể đong đếm; đến mức n�o đ� th� n� b�o h�a v� trở n�n đồng t�nh chất, đồng cường độ. Nỗi kinh ho�ng m� những con người v� tội kia đang g�nh chịu kh�ng thể c�n lường. N� t�n �c qu� sức. N� l�m vỡ toang trong người d�n niềm tin y�u về c�i vỏ bọc 2 chữ �đồng b�o�. Mất m�t đ�ng kể sao! C�n gọi được l� con người th� kh�ng thể g�y n�n thảm trạng như vậy.

 

*

 

����� Đỗ dắt cả nh�m gh� thăm� người em họ đang l�m việc tại nh� m�y thủy điện. Vợ chồng Tr�, t�n người kỹ sư, đ�i vội bữa cơm với những m�n nấu sẵn giữ trong tủ lạnh. Tr� cho biết gia đ�nh anh (2 vợ chồng v� cậu con trai 3 tuổi) chưa thể di tản theo nh�m được. Hầu hết nh�n vi�n trong trạm đều bỏ đi. Anh l� người duy nhất c�n tại vị. L� người duy nhất thạo việc. Bảo vệ nguồn điện l� c�ng t�c khẩn thiết hơn l�c n�o. Anh cười trấn an khi nh�n thấy n�t băn khoăn của c�c thực kh�ch t�nh cờ v�o nửa s�ng:

����� �M�nh l� d�n chuy�n m�n m�. Đ�nh rằng ch�ng ta, ai ai cũng, kh�ng �t th� nhiều, g�p phần v�o độ thăng trầm của đất nước. Nhưng, so với c�c anh, trong hạn vận n�y, phần rủi ro của bọn m�nh chẳng đ�ng ngại lắm đ�u. B� nh� m�nh cũng đồng � ở lại. B� ấy cũng xuất th�n từ Kỹ Thuật Ph� Thọ đấy, sau m�nh 3 năm.�

����� Rồi anh cười x�a, bắt, v� giữ thật l�u b�n tay từng người:

����� �N�i vậy th�i chứ trước sau g� tụi n�y cũng �biến.� Cư x� c�n kẹt lại kh�ng bao nhi�u. Chỉ cần Ban Điều H�nh t�m được cho một hay hai chuyến bu�t l� đủ chuyển cả đi. Th�i, ch�c c�c anh l�n đường b�nh an. Hẹn gặp lại tại S�ig�n!�

����� T�m tr� Thanh chưa hẳn dứt kho�t. N� v�ng vằng �t nhiều v� cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Tr�. Quyết định của vợ chồng họ kh�ng c�n thuần l� một chọn lựa. N� cần được t�n l�n mức can trường. Thanh kh�ng nghĩ Tr� qu� v� tư để lờ mắt trước hiểm nguy, hoặc tin tưởng g� nơi chiếc �o gi�p �chuy�n vi�n kỹ thuật� c� thể bảo vệ cho anh v� gia đ�nh. Nếu Tr� bỏ nhiệm sở, cũng như bao nhi�u người trước đ�, kh�ng ai đủ tư c�ch quy g�n tội lỗi cho anh. Điều g� đ� giữ họ ở lại? Lương t�m? L� tưởng? � thức bổn phận? C�u trả lời đ� nằm trong c�u hỏi. Đ� c� bao con người như Tr�, như vợ Tr� (m� sứ mạng ri�ng biệt của 2 con người đ�y h�a hợp với niềm tin v� nguồn vui được duy tr�, đ�n nhận �nh s�ng cho h�ng chục th�nh phố, h�ng triệu con người. Trong b�ng đen tai họa, nguồn s�ng c� gi� trị trấn an bao nhi�u!) đ� nhận ngồi lại b�nh tĩnh đối đầu với gian nguy để giảm sức đ� n�n của gian nguy l�n người kh�c?

����� Nguồn suy tư của Thanh bị cắt đứt v� tiếng la to của Ch�nh từ sau:

����� �Thanh, chậm lại!�

����� B�n ch�n tự động nhấn mạnh c�ng thắng. Thanh quay đầu:

����� �M�y thấy c� g� khả nghi?�

����� Ch�nh chỉ về ph�a trước:

����� �Một số người đang lố nhố v�o ra mấy căn nh� kia.�

����� V�i tiếng s�ng nổ, hỗn, v� ngắn, chấm dứt c�u n�i. Ph�a trước, khoảng chục b�ng người tan ra, rồi tụ lại. V�i bộ ka ki vọt sang b�n n�y phố. Nắng chưa l�n. Hơi sương la đ� mặt nhựa. Bỏ qua hai b�n phố, cảnh trước đ� l� cảnh trong sa mạc l�c tinh mơ.

����� H�o:

����� �Qu�ng đường n�y nằm giữa S�ng Pha Phan Rang. Tuy c� nh� d�n, song b�nh thường cũng rất vắng xe.� Chỉ tay về trước, tiếp, �Cướp! Họ �o v�o cả c�nh phố b�n phải. Kh� đ�ng. Chắc bọn lưu manh mặc �o giả l�nh l�m bậy.�

����� �Chạy tiếp. Đứa n�o l�i xe cứ l�i. 3 đứa ngồi sau theo d�i thật s�t v� sẵn s�ng.� Đỗ cứng rắn.

����� D�y phố, hai b�n, c� khoảng hơn hai chục nh�. Tất cả đều đ�ng. Chắc chắn c�c gia chủ đ� bỏ đi. Đến gần, Thanh nh�n r� một t�n đầu t�c d�i thượt mặc �o rằn ri bạc phếch k� s�t n�ng chiếc M16 v�o x�ch kh�a cửa sắt, b�p c�. Tiếng nổ đanh gọn bắn xẹt lửa �m ra đ�m ruộng kh�. C�c rằn ri kh�c h�t l�n cổ v�. Cả nh�m, người đội n�n, người đầu trần. Ngo�i t�n đang t�m c�ch mở cửa, chỉ một t�n kh�c l� mang s�ng d�i, n�ng quay loạn ra bốn chung quanh, b�ng chống v�o bụng. Thị uy, v� hung h�n. Cướp! Kh�ng ngờ g� nữa. Bọn Thanh tiến tới thận trọng. Hơi sương từ mặt nhựa dầy hơn.

����� Cả to�n �l�nh� nh�n 3 chiếc xe vượt qua, 3 tay s�ng chĩa hướng về họ, kh�ng phản ứng.

����� Th�m một tiếng nổ. Rồi, n�, c�ng hồi la � nhạt dần, ph�a sau.�

 

����� �Phan Rang. V�ng kh� hạn nhất nh� trong nước. Một v�i năm sau n�y, Phan Rang được d�ng l�m th� điểm trồng nho. Thanh đ� c� dịp gh� tận trại, nếm qua. Những quả be b� chỉ nhỉnh hơn v�ng tr�n ng�n tay �t, m�u xanh , nh�n kh�ng mượt m�, m� vị lại kh� chua. Đất, v� kh� trời c� lẽ kh�ng hợp với ch�ng.

����� Trời s�ng dần. Đ� ửng ch�t hồng nơi hướng m� l�t nữa đ�y mặt trời sẽ mọc. Kh�ng kh� buổi mai c�n kh� m�t. Rất hiếm tiếng chim. Ruộng trơ từng đống đất v�n cục, kh�. Đất cằn cỗi thế n�y l�m sao sản xuất được những quả nho ngọt căng được? Trống trải. H�ng hốc thế n�o. Nh�n buồn nao. Chiến tranh sắp l� mặt nơi n�y. Ngh�o khổ m� vẫn chưa y�n với c�i ngh�o khổ của m�nh. Phan Rang, v� bao nhi�u Phan Rang như thế trải d�i suốt th�n thể qu� hương? Gi� l�n theo nhịp xe. Con lộ hun h�t; v� bọn anh l� những b�ng duy nhất chuyển động. Y�n vắng lạ l�ng, nhưng l� một sự y�n tĩnh c� thể y�u được, tin được. Trực gi�c trấn an bọn anh như vậy. Hầu như chẳng c� g� đe dọa tr�n những c�y số sắp qua. Anh nghĩ, tai họa, nếu đến, sẽ kh�ng đến từ khoảng vi veo tếch to�c trước mắt m� một l�n kh�i bốc l�n cũng sẽ được ghi nhận. Nếu t�nh cờ c� đến, th� sẽ đến từ hai b�n của c�nh đồng. Vi�n đạn t�nh cờ, từ một kh�ng gian n�o xa x�i lạc về, bắt gặp, v� mừng rỡ chui v�o anh t�m chỗ tr�, nếu c� xảy ra, th� ắt hẳn l� niềm vui của n� sẽ kh�ng kịp được anh cảm nhận trước khi c�nh cửa thịt da của anh (đang) mở rộng để đ�n về từ tr�n ch�t mũi cơn gi� �m ấm mang ch�t sinh kh� đầu ti�n của ng�y.

����� Một phần qu� hương, kh�ng biết c� c�n được an ổn với cuộc sống ngh�o kh� của m�nh!

 

*

 

(c�n tiếp)

�������������������������������������������������������������������������������������������������������

 

Nguyễn-h�a-Trước

 

 

http://www.gio-o.com/NguyenHoaTruoc.html

 

 

 

� gio-o.com 2016