lê thị huệ
Mười Ngơ Hẹp
Hoa & Thạnh
chuyện ngắn net
3. Ngơ Ve Kêu
4. Ngơ Karma
6. Ngơ Số Sáu
Ngơ Số Bảy
Sân trường
Community College ở xứ sở đông người Việt
Cali là cái tổ ong nơi các ông các bà Việt Nam chun vô học
ESL. Mà ESL th́ ESL nhưng dân lèng èng trụ không nổi đâu.
Phải dân Tỵ nạn 1975, dân nhập cư hàng chiến
sang đây mới khăm nổi mấy lớp ESL của
CC được. Bác sĩ Việt Nam sang luyện English chờ
lấy bằng MCAT tương đương. Mấy bà cựu
trường Dược cựu nữ sinh Trưng
Vương học ESL nhưng cuối khóa phải
được con A th́ mới chịu ngủ ngoan với
chồng. Mấy em Việt Nam học sinh trường
Chuyên, vào đây học chờ ngày chuyển đến bến mộng
Berkeley hay UCLA ê xê ra... Mấy ông cựu trung úy bị đi lính giờ
sang đây học Calculus1 Calculus2, 3, 4, 5, một dọc
ăn bứt em nhỏ High School. Mấy ông HO học để lănh tiền FA khi nào
không cho tiền trường nữa mới chịu về miền
vĩnh cửu đẩy xe chợ cho vợ.
Đằng sau trường có một
cái băi đậu xe có đặt hai cục u đá, dành cho mấy
người hút thuốc lá bị đuổi ra đấy
đứng hút cho đỡ ghiền.
Mùa đông lá trụi hàng cây cơ bắp
chổng cùi chỏ nh́n tuyết trắng trên chỏm núi phía
Đông. Hai ông trung niên phủ một đống áo. Quần
jean. Dày đi bộ. Đứng hút thuốc lá.
Ông người Nam: Ê hôm qua tui thấy thằng
Thạnh học ESL 32A với tụi ḿnh kỳ trước
giờ nó thành thầy chùa ông ơi.
Ông người Bắc: Thạnh nào. Cái
thằng viết Anh Văn hay được bà Rosa thích hả.
Thằng đó hả.
Ông người Nam: Oh men, hôm qua tui đi
lại chỗ nhà quàng White thăm vợ thằng bạn mới
chết. Tui thấy nó đứng tụng kinh dzí ông thầy
Thích Ba Bước ông ơi. Tui ngờ ngợ. Nó mặc áo
sư đàng hoàng đầu cạo chọc lóc.
Ông người Bắc: Mấy thằng
sư tin sao nổi. Ông nhớ thằng Châu Sư không.
Ông người Nam: Oh men, thằng đó
hả. Nó mà sư cái ǵ. Thẳng là Việt Cọng gửi
sang gỡ tiền hải ngoai. Nó ăn bánh ḿ Lee trong xe
đậu kia ḱa. Tui thấy mà. Nó đội cái mũ hỏng
ai thấy dzô lớp ESL dzê mấy con nhỏ trong lớp wá
chời. Ai hỏng biết. Sư ǵ mà học Engineering.
Ông người Bắc: Chùa trên
đường Cherry là chùa của ông anh họ nó. Chùa
đó toàn sư trẻ người B́nh Định. Tôi có
đến đấy một lần.
Ông người Nam: Đúng rôi đúng rồi.
Tui cũng đến đó v́ bà già tui gửi cốt tro ông
già tui ở đó. Tui thấy thằng Châu Sư nó tụng
kinh ở đó. Ổng cởi cái mũ ra, ông đứng tụng
kinh kế thằng sư chính gần hai tiếng đồng
hồ. Oh men, thấy nó cũng giống sư thật. C̣n
thằng Thạnh này, bữa tui ngờ ngợ. Rồi nó ra
nó chào tui, nó nhận ra tui . Nó nói, chú, chú, cháu là Thanh Dang học
ESL với chú đó. Tui nói ủa sao đi tu hồi nào dzậy.
Nó nói được 6 tháng rồi. Tui mới ngă ngửa ra
ông ơi.
Ông người Bắc: Nó tu chùa nào vậy.
Ở đây toàn Sư Việt Cọng. Thằng nhỏ sao
đi tu vậy.
Ông người Nam: Hôm bữa tui gặp
con Hằng, bồ nó. Tui hỏi sao thằng Thạnh đi
tu dzậy. Nó nói chuyện dài lắm chú ơi. Hỏng biết
chuyện ǵ. Ngộ heng.
Hai người đàn ông hút xong những
điếu thuốc lá. Hít hà hà hít phê phả phả phê. Xong.
Hai người đàn ông hai cái bịch sau lưng lù lù
bước về phía lớp học.
Ngơ Cùn
Hoa nói: Chùa là nơi lư tưởng để em tẩy hồ sơ án tù của em. Em chưa vào quốc tịch Mỹ. Mẹ em nói với tội trạng của em, em sẽ bị trả về Việt Nam. Sau vụ 911 bọn INS của Mỹ trả tiền chính phủ Việt Nam để tống về những ai có tội phạm mà chưa có quốc tịch. Ôi mà về Việt Nam th́ đâu đă sao. Mỹ này có cái ǵ đâu mà sao ai cũng muốn ở Mỹ. Một ḿnh em về đi. Gia đ́nh ở bên này hết th́ kệ gia đ́nh đi. Tám chục triệu người Việt Nam sống được th́ em sống cũng được. Tôi không hiểu sao mẹ lại sợ vụ em bị trả về Việt Nam đến thế. Nhưng vào chùa em có thể giúp dạy các lớp thiếu nhi, dạy tiếng Việt, dạy computer thiện nguyện cho các cụ già, để thêm vào hồ sơ em những thành tích tốt chứng minh với Ṭa là em là công dân lương thiện làm những điều hữu ích cho xă hội. Vào chùa em có thể tiếp tục cho xong cái bằng của em và sau đó nếu không thích th́ em ra. Đừng có nghĩ đi tu là đi suốt đời. Em biết ông Phạm Công Thiện không. Ông toàn vô chùa ở. Xong ông ra khỏi chùa là ông cua bao nhiêu cô ngủ với bao nhiêu bà. Rồi ông lại vô chùa viết sách thiền sách triết ǵ ǵ đó. Thế là được bao nhiêu thầy tu bao nhiêu phật tử trọng vọng tôn ông Phạm Công Thiện lên hàng ǵ ǵ đó. Em theo gương ông Phạm Công Thiện mà làm. Em đi vào chùa ở cho qua cơn như ông Phạm Công Thiện vậy. Ư tôi là có những người dùng nhà chùa như ông Phạm Công Thiện. Ồ em không thích giống cái ông này hả. Em không thích ông Phạm Công Thiện cũng được. Đâu có sao. Em đang cần một b́nh an cho tâm hồn. Chỉ sợ không ở được thôi chứ vào chùa sống được th́ thật là một may mắn cho em vào lúc này. Cảnh sát đến chùa hỏi thăm em mỗi tháng một lần sao. Bao lâu Ẩn không ra hầu ṭa là em c̣n phải chờ đợi hả. Cái ǵ mà tiền nợ pḥng cấp cứu của Ẩn đă mấy chục ngàn đô em phải trả rồi mà Ẩn c̣n đ̣i em bồi thường thiệt hại nửa triệu đô nữa sao. Ác ôn thế. Em nói giọng như ông sư rồi đấy Thạnh. Vô thường th́ vô thường luôn đi. Tha thứ được là tốt. Nhưng đừng về nhà lại la lối với mẹ là con không muốn ở chùa nữa. Mẹ em thật là người đàn bà chịu đựng. Có hôm mẹ em vào đây nói mẹ em mừng là bây giờ em nói chuyện lại được với bố em. Em đừng trách mẹ. Trong lúc đau khổ khi em bị tù, mẹ em đă đến đây kể hết cho tôi nghe về gia đ́nh em. Dù sao th́ tôi tin em đă từng mơ ước trở thành một artist tự do. Bản chất của artist là cởi mở đón nhận cuộc đời as it is. Em đă tiếp nhận những bất hạnh với một tâm hồn của một artist thử nghiệm cùng đời sống. Vào chùa ở như một artist đi. Bản chất của nghệ thuật là vô định. Em cứ thử nghiệm và con người artist trong em sẽ đưa em đến những chân trời vô định. Và đấy là chuyến lữ hành thách đố sẽ cho em quên đi những miền bất hạnh mà ḿnh đă bước qua. Em sẽ không c̣n nghĩ về những ǵ thuộc về quá khứ. Mà em nên tập nghĩ về hiện tại là ḿnh đang sáng tạo đời sống trong phút giây này như thế nào. Em nhớ có lần em hỏi tôi tại sao cô nói em giống như là một ư tưởng hơn là một nhân vật. Nhưng qua những ǵ vừa xảy ra, tôi bỗng thấy em là nhân vật thật. Nếu em c̣n muốn quay trở lại trường tiếp tục những câu chuyện dở dang mà tôi và em vẫn đối thoại th́ em cứ trở lại bất cứ lúc nào ...
(c̣n tiếp)
Lê Thị Huệ
http://www.gio-o.com/LeThiHue2.html
© gio-o.com 2012