lê th hu

Mười Ngơ Hp

Hoa & Thnh

chuyện ngắn net

 

Ngơ Trẻ Con

 

Hoa nói: Design của em giúp cho Nhóm DAO rất ngon. Tôi đưa lên. Mấy ông mấy bà Boards đều thích và ai cũng nói cái cánh chim Bald Eagle màu mực tím rất cool.

Thạnh nói: Mất một tháng trời đó cô. Lúc đầu em định vẽ cánh con chim trĩ. Em thích mấy hoa văn chim trĩ trên trống đồng từ lúc nhỏ. Sang đây em thấy mấy con chim ưng của Mỹ. Mê quá cô.

Hoa nói: Em sang được bao lâu rồi.

Thạnh nói: Tháng sáu này nữa là ba năm. Em chưa vô quốc tịch cô.

Hoa nói: Tôi sẽ viết thư cho giáo sư Woff nói rằng bài làm trong lớp của em được chọn làm nền cho b́a bulletin của chương tŕnh DAO. Thế nào em cũng được hai LOR tốt cho trường The Arts ở San Francisco. Trường đó là trường tư. Đắt lắm. Rồi tiền đâu em đóng tutions.

Thạnh nói: Em chỉ muốn nạp đơn mấy trường Design ở New York hay San Fran thôi cô. Em sẽ mượn tiền đi học. Thà chết chứ em không bỏ ước muốn của em cô à.

Hoa nói: Thiết Kế Thời Trang là ngành đúng khả năng đấy.

Thạnh nói, Bồ em không muốn em đi New York hay San Fran cô à.

Hoa nói : Cô bé đội mũ hay đội mũ bê rê đi với em.

Thạnh nói: No no no cô. Đấy chỉ là bạn thôi cô à.

Hoa nói: Bạn sao mà khi nào cũng thấy hai đứa bá vai bá cổ nhau vào lớp.

Thạnh nói: Con nhỏ đó dân du học đó cô. Ba nó là đại biểu tỉnh A ở Việt Nam. Nó con nhà giàu cô

Hoa nói: So ...

Thạnh nói: Hồ Như là bồ em cô à.

Hoa  nói: Hồ Như là ai.

Thạnh nói: Nhỏ kỳ trước vào cô nói nó giống ca sĩ Linda Trang Đài hải ngoại đó.

Hoa nói: A cô nhỏ đấy ăn mặc cực kỳ xinh, thời trang lắm.

Thạnh nói: Nó đó cô. Nó ghen với Tâm.

Hoa nói: Tâm là ai

Thạnh nói: Tâm là bạn của Yến, nhỏ nhờ em dẫn vào xin cô add lớp.

Hoa nói: Yến là cô đội mũ bê rê.

Thạnh: No no no, Hằng là con nhỏ đội mũ bê rê.

Hoa nói: Đắt đào heng.

Thạnh nói: Ôi tụi con gái mà cô. Con gái thời nay dí con trai phê luôn cô. Em phải thay fôn luôn a.

Hoa nói: Em thích không

Thạnh nói: ha ha ha. Mắc cừ cô ghê.



Ngơ Hp Huế

Bàn tay ấy viết chữ cursive cong queo hom hem bắt mắt.

Bàn tay ấy bong violin lướt thướt gây hương mùa nhớ bài Hoài Cảm của Cung Tiến trên Sân Khấu Mont Hall.

Bàn tay ấy khua muỗng cà phê đen lên, chiều thứ bảy trời sẽ bay thu sang trong quán ở phố Paris đông vui.

Bàn tay ấy xoa vuốt chắc da thịt sẽ ấm lên như ngụm rượu hồng đẫm dâu nồng tím núi đồi Sonoma.

Bàn tay vọc và chơi ipad trí tưởng.

Bàn tay ấy thủ dâm những chân trời cô đơn để mằn ra những sáng tác độc.

Con người sinh ra được một bàn tay đẹp là điều may mắn vĩ đại.

Từ khi lần đầu tiên nh́n thấy hai bàn tay đưa lên vuốt vạt tóc ngược về phía sau ót.  Hoa phía dưới lớp đi lên trong một buổi cho thi môn Color.

Hoa tương tư bàn tay từ khi chạm phải nó.

Hoa  nâng bàn tay ấy lên một lần. Cảm giác mặn nồng thân mến và lâng lâng xa vắng .

Bàn tay có một vết sẹo dài da thâm sùi sần chù ụ ở cuối con đường sinh mạng.
Bàn tay ấy có chỗ nằm của một sự hung tợn.
Người đàn ông hung cục nên bàn tay lỏng khỏng rời rạc.
Những người bói tay thường vân vê chỉ tay nhưng thật ra trực giác đi t́m hơi thở của ba mẹ chao ra một bàn tay. Rồi ṃ đoán đời nhau
.
Không hiểu sao Hoa nghĩ bàn tay ấy phải có một ông bố cực ác.
Ông bố thường xuyên đè đàn bà không bao giờ biết cho đàn bà niềm hạnh phúc nằm trên.
Ông ba chưa bao giờ biết nấu cho vợ một nồi cơm canh chua cá bông lau và chưa bao giờ cắt móng chân cho bất cứ người đàn bà nào.
Ông bố hay đánh đá con cho thật đau để hả cơn giận mơ hồ hư vô nào đó.
Bàn tay của ông bố cụt cục u.
Nên ngón cái của bàn tay ấy chành vành thô bỉ.
Lẩn thẩn Hoa h́nh tượng về ông bố của Thạnh.
Hoa đau lên cơn đau trí nhớ khi tuổi nhỏ lỡ ngó thấy ông bố đánh con bằng cách treo ngược thằng nhỏ lên xà ngang nhà và quất túi bụi vào mông đứa con trai. Đau. Đau. Đau. Hoa Đau. H
oa Đau. Đau suốt thân xác. Đau suốt tuổi nhỏ kể từ khi nghe tiếng đứa con trai khóc la lên khi Hoa đi ngang con đường Nguyễn Huệ Vua Quang Trung ǵ đó ở một xứ quê hương Việt Nam ngày thơ.

Ông ta sinh ra từ một gia đ́nh đàn ông không đi làm, ở nhà đi long nhong trong xóm. Ông ta mập mập mà lùn đen thui đen thủi nhưng lại có một bàn tay năm ngón kiêu sa ú múp. Sau 1975 mới biết ông ta là Cọng Sản Nằm Vùng. Ông ta lừng danh chơi Xăm Hường ở xóm Ghềnh.

Bàn tay Thạnh giống một cây Nhất Hường hay Nhị Hường mua vui những hạt đậu leng keng úp mở chén rượu Xăm Hường trong những buổi tụ tập cổ truyền xứ Huế. Xứ Huế ăn kít Trung Hoa từ nhà vua cho đến thói quen họ Khổng x́ dầu cùng mang bàn thờ Phật bụng bự ra đường năm 1966.  Xứ Huế không bao giờ sản xuất ra được một chút kít kiến trúc canh tân nào tự tạo.

Mấy cái Festival Huế toàn là Kít. Kít. Kít. Thiếu sáng tạo là cái xứ Huế.

Ông ba xứ Huế ấy nằm chồm hổm trên bàn tay long khong.

Bàn tay ấy có một bà mẹ nói nói và nói ḷi một họng ḍi ngôn ngữ thừa nghiệp.

Người đâu mà nói thừa quá sức.

Bà mẹ cao ráo. Da trắng bạch. Tưởng đẹp nhưng trắng bóc thế kia th́ chỉ có ông bố mê tẩm quất.

Bà mẹ chỉ yêu chỉ thờ phượng ông bố.  Bà mẹ gốc Hà Nội học Đệ Thất Đồng Khánh Huế năm 1968. Lấy chồng là Huế nhưng cả nhà vợ xúm dạy con tiếng Hà Nội. Kết quả là con nói tiếng Bắc Lai.

Bây giờ Thạnh bứt phá ra khỏi ông ba tàn ác xứ Huế cổ kiếng ấy. Làm sao bàn tay ấy sáng tạo ra được một công tŕnh A, B, C tự lập tự thân tự sáng tự tạo nhể.

Rán lên vó ngựa lần khân Newyork và San Fran phương trời hoa mộng.

Tất cả chỉ là bản tưởng tượng về một bàn tay ḷng khong của một đứa con trai 22 tuổi nói giọng Bắc Lai Huế, da ngăm cao một mét sáu mươi mốt, khuôn mặt như tài tử phim bộ nhiều tập Châu Nhuận Phát.

 

(c̣n tiếp)

 

Lê Th Hu

 

http://www.gio-o.com/LeThiHue2.html

 

© gio-o.com 2012