lê thị huệ
Mười Ngơ Hẹp
Hoa & Thạnh
chuyện ngắn net
Ngơ Ve Kêu
Tôi cảm tưởng như người ta mang đến cho tôi một gói quà giấy màu huyết dụ sang trọng có những phiếu tặng thưởng. Tôi chạm ra trong túi quà một quả ḿn và người vọc chơi mở chốt quả lựu đạn ấy vô t́nh chính là tôi. Tôi bị trải qua một cuộc lượng giá đời sống. Biến cố ấy như một cuộc động đất tuổi thanh niên. Một tác phẩm nghệ thuật của tôi đă gây nên cuộc biểu t́nh lớn từ cộng đồng Việt Nam. Khi tôi design cái b́a cho DAO tôi đă mang lá cờ Cọng Sản Viêt Nam vào trong tập hợp những lá cờ của các sắc dân đại biểu cho tính chất đa nguyên của cộng đồng.
Từ
nhỏ đến lớn ở mọi ngơ nghách của 19
năm cuộc đời tôi được dạy đấy
là một lá cờ đại biểu công dân của tôi. Tôi
không để ư lá cờ ấy lại bị người
Việt Nam ở Mỹ không chấp nhận. Thế là
họ làm áp lực với trường thay thế lá
cờ của họ. Và thế là có những cuộc biểu
t́nh lớn trong cộng đồng chống lại
việc trường đă để cho tôi thả lá
cờ Đỏ bay bay.
Điều tôi học hỏi được qua kinh
nghiệm ấy là những ǵ ḿnh nghĩ hoặc tin th́ người
khác có thể không suy nghĩ hay không đă bị buộc vào
một niềm tin như ḿnh.
Nhưng làm sao để con người có thể chấp
nhận sự khác biệt, chấp nhận niềm tin hay
giá trị của người khác, là điều tôi băn
khoăn về những giá trị lớn lao trong
đời.
Với những người bạn học họ
cười cợt và nói, ôi mày cứ thay lá cờ ấy
theo lá cờ của cộng đồng là xong ngay.
Những
người bạn của tôi họ không trải qua cơn
khủng hỏang tâm thần như tôi
Tại sao khái niệm quốc gia lại ném vào đời
tôi những rào chắn ngang ngược trong tâm hồn tôi
Tại sao tôi không được tự do sáng tác trên
một đất nước biểu tượng cho
tự do nhất thế giới
Tại sao tôi không được quyền vọc chơi với đời sống. Và nếu tôi phải chết đi v́ sự vọc chơi ấy th́ có sao đâu ?
Đời sống. Tại sao chúng ta không thể xem một sự vọc chơi với đời sống. Nếu tôi có cụt mất một cánh tay v́ sự vọc chơi đời sống, th́ đă sao nà.
Giáo sư hướng dẫn nói với tôi, "Tùy em. Em chọn lựa cuộc chiến mà chiến đấu"
Tôi muốn chọn cuộc chiến là tôi có thể giải trừ khái niệm quốc gia và những lá cờ ra khỏi con người tôi. Tôi muốn tôi là một cá nhân tự do. Một người sáng tác tự do. Không bị mấy cái lá cờ khốn nạn ấy dùm bọc.
Được tự do khác biệt là điều tôi muốn thể hiện vào nghệ thuật, mà trong đời sống thật với một kinh nghiệm to lớn vừa trải quả, tôi linh tính là vô vọng.
Đừng đóng lại những cánh cửa. Hỡi những nguồn sáng tạo vô biên.
Sẽ không có giới hạn.
Sẽ không có bắt đầu sẽ không có cuối cùng.
Tác phẩm là điểm không bắt đầu và điểm không cuối cùng. C̣n đọng lại trên hạt bọt nước miếng trên môi mềm tôi.
Mắc dầu tôi được College yêu cầu phải thay lá cờ cho cộng đồng vừa ư, nhưng Department của Fine Art lại cấp cho tôi phần thưởng Honor của khoa. Đó là một phần thưởng kèm học bổng cấp cho một sinh viên ưu tú của ngành Art hàng năm. Với tôi như thế là tôi đă đạt được mục tiêu học vấn của ḿnh. Tôi đă chứng minh với chính tôi và với mọi người, nếu một cá nhân tin và nỗ lực làm việc tối đa, th́ cá nhân đó vẫn có cơ may sẽ t́m được những sự tưởng thưởng và công nhận của những cộng đồng nào đó, trong một xă hội cởi mở và được bảo vệ bởi những hệ thống giá trị cởi mở.
Tôi đă nghiên cứu ban Fashion Design của trường rất kỹ. Tôi tin sự đào tạo của Trường tạo ra những cá nhân có cá tính và xiển dương tinh thần sáng tạo khác biệt và tự do. Tôi rất thích những công tŕnh của giáo sư Takito DelaRosa . Những tác phẩm của ông thể hiện cá tính từ những đường lụa Nhật Bản rất tinh tế. Tôi rất mê lụa và tôi tin tôi sẽ tiến xa nếu được sự hướng dẫn của giáo sư Takito DelaRosa
Ngơ Karma
Dù Hoa có bóc bao nhiêu lớp vỏ củ hành, th́ vẫn không ngừng nghĩ về bà mẹ. Một bà mẹ ngẩn ngơ miền lặng giữa lùng bùng những năm bốn mươi đang sung. Tóc xanh. Môi hồng tái. Da thẳm sầu. Mí mắt hơi hơi sùm sụp nhưng kiêu kỳ không đi sửa mí như mấy bà SaigonBolsa về HoChiMinhCity cắt mí tép. Chuyên trị quần khéo tay tự may với hai ống rộng phất phơ. Chân mang vớ suốt. Giày hiệu Adidas thồ hàng chợ trời nhỏ. Áo khoác cháo ḷng díp lên tận ngấn cổ thứ ba. Tay kéo ba lô học tṛ muốn lẫn vào cửa sau lớp học một cách nhẹ nhàng, nhưng lại lạc lơng tật tần tất ở tất cả mọi đường hướng của một xă hội lớp Art-08 thu nhỏ
Bà mẹ thường mang theo quê hương vào sau giờ học rồi là nhét nhét nhét. Nhét chỗ nào có thể nhét được chung quanh người Hoa. Hoa lí nhí nói nhỏ chị đừng biếu nữa nhé. Mà không biết nói cách nào để những học tṛ Việt Nam đừng cho Hoa xôi ṿ, chả gị, cơm rượu, hoa lan, mứt dừa , bánh hỏi, nem chả, bông tai, giày cao gót, khăn đan, nữ trang, xú cheng, kẹo kéo, Macy’s gift card, phong b́ ĺ x́ xiền.
Không lẽ nói tôi không ưa cái màn biếu xén thầy cô của các sinh viên từ Việt Nam. Tôi không muốn ủng hộ sự xuất cảng cái hội chứng tham nhũng từ mái trường Xă Hội Chủ Nghĩa Nước Việt Nam Dân Chủ ra hải ngoại. Hoa ghét cái thói quen tham nhũng này thậm tệ. Lại c̣n chứng kiến những cú khốn nạn như đến nhà Valadez pa ty, thấy giả mang vứt vào thùng rác ba cái bánh chưng hảo hạng hiệu Quê Hương do học tṛ Vietnamese Community College biếu thầy giáo cưng và quư.
Không lẽ nói trong một buổi họp Vivian gốc người Hàn đang dạy lớp Math-05 chị hoc, khi làm hướng dẫn toàn trường giáo sư về cách dạy học tṛ ESL, đă cười đểu nói sinh viên Việt Nam ưa tặng quà giáo sư một cách hậu hĩ, và các đồng nghiệp chắc cũng biết họ "thật là dễ thương", họ tưởng là hối lộ điểm được với chúng ta.
Không lẽ Hoa nói người Việt Nam điển h́nh khi ra ngoài thế giới đúng là hơi bị ngố. Ngờ ô Ngô sắc Ngố. Người Việt Nam đeo một cục gien Ngờ ô Ngô sắc Ngố trước ngực. Cỡ nào khi ra đứng giữa bàn đồ thế giới là thấy ngố ngay một ông Cán Bộ hay một chị Việt Kiều vệt lên trên lớp da mặt miền nhiệt đới không được mịn màng, lên lớp tóc cắt consumer bèo, lên lớp áo quần thủm mùi nước mắm 4000 năm văn hiến c̣n đứng đái đường.
Không lẽ nói cái bánh ít lá gai của chị làm xấu ơi là xấu. Một cục bột đen thù lù to lù đu, bọc lá chuối trợt trạt, c̣n bọc thêm lớp bao rác ni lông bên ng̣ai nấu hầm lên thành màu vàng xỉn. Eo ơi xấu cực xấu. Mang tặng cô giáo dạy Art tỉnh bơ. Không lẽ Hoa nói, chị ơi chị là học tṛ lớp Fine Art, chị tặng tôi món quà xấu quá. Bánh nhiều bánh ít ǵ đi nữa mà cái vỏ bọc nh́n vụng về thô thiển thiếu một nỗ lực làm đẹp cuộc đời là tôi không ăn đâu.
Cái bánh đen chèo quẻ có mấy hạt mè vàng dính răng của người đàn bà bỗng làm cho Hoa rụng một cửa ḿnh. Và không hiểu sao kể từ khi cầm phải cái bánh ít lá gai ấy, Hoa chợt thấy chị đàn bà chính là h́nh bóng của ḿnh. Phải rồi làn da không ấp ủ son phấn ấy chính là tôi đảo ngược. Nếu tôi ở lại với Việt Cọng. Nếu tôi không bị tên bồ kéo tọt lên xa cảng Sài G̣n tháng 4 1975. Giờ tôi cũng liu điu đi t́m lớp ESL học lănh tiền phụ con phụ chồng trả tiền nhà đắt như quỷ ở xứ Silicon của Steve Jobs.
Đổi vai. Làm sao để xúc tác Thạnh nếu ḿnh là mẹ đứa con trai. Tại sao gặp một người mà ḿnh lại bận tâm đến ư tưởng nếu ta là người đàn bà đó ta sẽ như thế nào. Nhập vai. Có điều ǵ ở cái vẻ lếch thếch cạn kiệt sức sống ở người đàn bà lơ láo bề ngoài này lại làm cho Hoa nghĩ đó chính là ḿnh của nước Việt Nam khốn nạn bóc lột trấn át tước đọat nhân quyền làm người xinh tươi phơn phới tuổi bốn mươi.
Đêm về Hoa ngủ không được và nằm thủ thỉ cùng bóng đêm. T́nh tưởng đă đi xa nhưng t́nh bỗng lại vệ. Về không qua ngả quê hương chùm me rộp chua chua ngọt ngọt mà qua men da tái tê mặt chúi gục trên sự cạn kiệt mầu trẻ trung tươi vui. Sao bà ta thiếu thốn hạnh phúc thế. Nh́n chỉ là tự dưng trong Hoa có một nỗi buồn cố xứ sầu dưng lên mi. Ḿnh đă không làm ǵ được cho đời đỡ đớn đau. Mà c̣n đớn đau v́ cái bánh ít lá gai bà ta nấu trông xấu quá. T́nh bánh ít quê hương của ḿnh ở đâu ra mà sao ḿnh cứ thổn thức không ngủ khi nghĩ về người đàn bà học tṛ ấy.
Đang dạy cho ông con học khóa Mùa Thu năm nay, bỗng đâu bà mẹ xuất hiện vào khóa Mùa Xuân năm sau. Bà mẹ không hề tiết lộ điều chi. Chỉ nói, tôi ghi lớp Art của cô với mấy lớp ESL học. Học để lănh tiền Pell chính phủ liên bang cấp cho học tṛ nghèo và học tṛ già trở lại trường, thưa cô ạ.
(c̣n tiếp)
Lê Thị Huệ
http://www.gio-o.com/LeThiHue2.html
© gio-o.com 2012