Nguyễn Đăng Thường

 

 

Thả Ga

 

 

 

em chờ người tới coi

bỗng me cười me nói

con gái lớn mọc râu

mai mốt lại ôm bầu

 

giữa thập niên năm mươi

đất nước bị cưa đôi

khiến cho nhiều tiếng cười

bỗng nghẹn tắt trong môi

 

sang thập ḱ sáu mươi

tiếng khóc thay tiếng cười

nhạc phản chiến kiểu mĩ

khuôn viên sầu ướt mi

 

thầy bói rất cao trí

ông nhạc sĩ tiên tri

trẻ con hát đồng dao

người lớn nụ cười trao

 

bốn mươi năm ḥa b́nh

trẻ mời mua vé số

công an dẹp biểu t́nh

chống xâm lăng lănh thổ

 

phế binh vá bánh xe

nông dân nhớ đồng xanh

mẹ già ăn bánh vẽ

công an th́ đứng canh

 

bánh này là bánh lậu

do chống đối làm ra

phải bắt nhốt cả nhà

cḥi lá cần tịch thâu

 

chiến tranh và ḥa b́nh

khúc tăng gô lưu luyến

40 năm tập luyện

những bước nhảy điêu linh

 

thi sĩ là đạo sĩ

bài thơ là ḥn đảo

hoàng sa hay đảo nào

xin mần ơn bật mí

 

thi sĩ là giáo sĩ (*)

thi sĩ cũng tiên tri

gin béc chàng híp pi

v́ biết đă giấu kĩ

 

mấy cái tṛ lăng mụ

bóng tối và mây mù

thi nhân vẫn bày ra

ngày đêm cứ ra rả

 

cành đen xinh lá vàng

trái đỏ của bông hồng

mùa thơ cũ chết đang

lạnh lẽo chờ mùa đông

 

khẩu hiệu ô ba ma

hi vọng và đổi mới

để thăng hoa cuộc đời

bảy năm đă ra ma

 

làm cho nước mĩ lớn

và cho mĩ an toàn

đô nan trum giận hờn

nói năng chả tính toán

 

hứa hẹn nhiều thú vị

cuộc bầu bán sắp tới

không chỉ riêng cử tri

mà thế giới trông đợi

 

xin hăy giữ trầm tĩnh

để quan sát t́nh h́nh

chửi rủa không ích ǵ

dù yêu hay ghét mĩ

 

phiếu ảo cầm trên tay

do bởi ḷng vị kỉ

đừng tự nguyện bầu thay

lăng đạo cho dân mĩ

 

giả dụ ông trum hứa

cấm không cho cộng sản

vào đất mĩ chẳng hạn

ta có nên chửi hùa

 

ông trum tôi không binh

mà chỉ muốn b́nh tĩnh

khi thẩm định mọi sự

ta không nên giận dữ

 

như chủ nghĩa mác lê

đă sinh ra cộng sản

theo chủ nghĩa mác lê

là tôn thờ cộng sản

 

hồi giáo là tôn giáo

khômg ch́a thêm má phải

như lời khuyên công giáo

hồi giáo luôn luôn phải

 

đừng nghe ông trump nói

chờ coi ông hành động

đèn trời sẽ sáng soi

giận dữ chỉ tốn công

 

nếu muốn có nhiều vợ

hăy xin nhập tịch hồi

chồng chúa và vợ tôi

ngày đêm tha hồ rờ

 

ha ha ha đừng đem

kỳ thị ra dọa em

he he he đừng biến

kỳ thị thành ta bu

 

he he he em là

tên kỳ thị đây mà

ha ha ha em chả

ngán các lời hâm dọa

 

em chống đối độc tài

lề phải và lề trái

mồm ra rả đa nguyên

nhưng trấn áp tự nguyện

 

chúc tui 1 ngày vui

chúc tui 2 ngày vui

chúc tui 3 ngày vui

vui nhiều quá chết tui

 

chúc tui 1 ngày buồn

chúc tui 2 ngày buồn

chúc tui 3 ngày buồn

buồn nhiều th́ đi luôn

 

gặp nhau tại quán bar

không đưa chàng về nhà

chả tới pḥng của chàng

em là gái đoan trang

 

chúng tôi xin kính chúc

một giáng sinh ngoạn mục

một năm mới hạnh phúc

giám đốc hảng lovestruck

 

như a pô li ne

chàng rem bô thời trẻ

t́m thơ trong tít báo

và những lời quảng cáo

 

một bà tới ngồi cạnh

trong toa tàu điện hầm

tỏa mùi hương tanh tanh

chắc là mùi trái cấm

 

chỉ c̣n vài ba hôm

là tới lễ giáng sinh

làm ǵ vẫn chưa tính

tất nhiên không bia ôm

 

giáng sinh một mảnh t́nh

chỉ riêng ta với ta

ngước nh́n qua khung kính

thấy lá bay lả tả

 

giáng sinh trên bàn tiệc

nhựt cử pa tê gan

để chống việc nuôi giết

tàn bạo ngỗng và ngan

 

dân ta th́ không từ

đớp hít không do dự

nhứt là bọn tỉ phú

mọi thứ muốn nếm đủ

 

đêm nằm nghe tiếng vó

ngựa vút chạy trên đồi

ḷng ta như tơ ṿ

ngao ngán cái thằng tôi

 

cái thằng tôi sự sanh

cái thắng tôi già mồm

rất đáng được xơi bôm

khủng bố cho tan tành

 

chí cha khua giày dép

đen thủi cũng lượt là

mi seo ô chính ta

vừa dày và vừa dẹp

 

kính chúc quí độc giả

và quí ngài đại gia

nô en nhiều đùi gà

tây tàu ta thả ga

 

(trích "Thơ bất tận")

 

* "Poet is Priest", câu thơ mở đầu cho bài thơ Death to Van Gogh' Ear!, Allen Ginsberg, "Collected Poems 1947-1980", Penguin Books, 1987, Great Britain.

 

Nguyễn Đăng Thường

 

 



Charles Bukowski

không bán

 

Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường

 

 

tôi vào bar ngồi

non compos mentis.

 

khoảng một tuần lễ trước

Giáng Sinh

Ed bự đứng bán thông

trước cửa.

 

hắn bước vô

quán.

 

"Chúa ơi, lạnh tê người

ngoài đường!"

 

Ed bự nh́n tôi.

 

"Hank, mày ra ngoài trông

coi mấy cây thông

nếu có ai muốn mua một

cây, th́ trở vô cho tao

hay."

 

tôi ra ngoài đứng.

 

tôi mặc áo tay cụt.

tôi không có áo khoác.

trời tuyết.

trời lạnh

nhưng là cái lạnh êm ả

của tuyết băng.

tôi không quen trời tuyết

nhưng tôi vẫn thích tuyết.

 

tôi đứng với cây.

 

tôi đứng đấy khoảng 20

phút.

rồi Ed bự trở

ra.

 

"không ai tới à?

"không, Ed ạ."

"mày vào quán bảo Billy Boy

rót cho mày một ly

với cái chai của tao."

 

tôi trở vô

lấy cái ghế đẩu.

 

tôi bảo Billy Boy

"hai phần scotch với nước,

chai của Ed."

 

Billy Boy rót rượu ra.

 

"bán được cây nào chưa?"

 

"chưa."

Billy Boy ngó

chủ.

 

"Hank chưa bán được

cây nào hết."

 

"sao thế hả, Hank?"

ai đó hỏi.

 

tôi không đáp.

tôi uống vài ngụm

đế.

 

"cớ chi mà không bán được

cây nào?" ai đó

hỏi.

"như ong bay đi t́m

mật, như đêm tiếp theo

ngày

trong mùi hôi thúi của thời gian,

nó sẽ bay

tới."

 

"chuyện ǵ sẽ xảy tới?"

 

"ai đó sẽ bán được một cái cây

tuy không nhất thiết phải là

ta."

 

tôi uống cạn ly.

 

một lúc im

lặng.

 

rồi ai đó nói,

"thằng đó nó có vẻ hột (*)

quá."

 

đă ở đấy

với bọn đó

tôi thấy

ḿnh chả

có chuyện ǵ đáng để mà

nói.

 

 

* nguyên văn: nut

 

Dịch theo nguyên tác tiếng Anh "no sale" trong tập Thơ đêm cuối cùng trên trái đất (the last night on the earth poems, Santa Rosa: Black Sparrow Press, 1992).

NĐT

 

http://www.gio-o.com/NguyenDangThuong.html

 

 

© gio-o.com 2015