tranh l� nghĩa quang tuấn

 

 

Đỗ Quang Vinh

 

 

kẻ du h�nh

 

Em c� biết

kẻ du h�nh trong anh

hắn c�n mong manh hơn cả một hơi thở

với chuyến đi vẫn c�n dang dở

hắn th�m một giấc ngủ s�u

nhưng kh�ng thể

bởi đầu �c anh l� một miền bất tận



Em c� biết g� về

những tr� đ�a của số phận

kẻ du h�nh trong anh

hắn chỉ muốn đi khắp cả thế gian

với một cơ thể trần truồng

v� ni�m vui l� những ngọn n�i cao

c�n nỗi buồn th� s�u như vực thẳm

kẻ d� h�nh chỉ biết vượt qua

trong mắt hắn kh�ng c� v�ng đất n�o bị cấm



Anh đứng im

cho t�m tr� di chuyển

Ngồi tr�n thuyền

vứt bỏ m�i ch�o

mặc d�ng nước đẩy m�nh tr�i



Kẻ d� h�nh

hắn ở rất xa x�i

khi cơn gi� nổi l�n

l�c con nước bồng bềnh

nơi mặt đất bị l�ng qu�n ở miền hoang địa



Em c� biết g� về

những điều kh�ng bao giờ c� thể cắt nghĩa

kẻ d� h�nh trong anh

hắn muốn đi tới b�n r�a thế giới

v� với l�n

c�i xa thẳm của bầu trời...

 

 

 

ghi ch� của kẻ một m�nh

 

 

Ở tr�n đảo

t�i nh�n những người tr�n t�u

v� nghĩ rằng

họ sẽ ch�m c�ng nhau

khi cơn b�o ập đến

c� lẽ thế



Những hoa ti�u, thủy thủ, thuyền trưởng

mỗi người sẽ c� một c�u chuyện ri�ng để kể

v� trong bao đ�m đ�i đằng đẳng

họ mơ về đất liền

những bến cảng m� chiếc t�u từng dừng lại

c�c gia đ�nh hay người t�nh

những đứa con trai hoặc con g�i

họ tiếc nuối về những thời khắc đ� bị ph� ho�i

v� tuổi trẻ

tr�i tuột đi khỏi l�ng b�n tay

Họ sẽ n�i về ng�y mai

trong khi vẫn tiếc nuối về những thời khắc đ� tr�i qua

vĩnh viễn



Những người ở tr�n t�u

đ�i l�c họ c� đơn

nhưng chẳng bao giờ ở một m�nh



Ở tr�n đảo

h�nh tr�nh duy nhất của t�i l� đi theo đường viền của bờ c�t

khi cơn s�ng ập đến

t�i lại chờ tiếp một đợt s�ng kh�c



Kh�ng c� điều g� để nhớ về

ngo�i tiếng gi� đang h�t

t�i nghĩ về sự bao la của bầu trời v� những v� sao

những sắc m�u trong cầu vồng

h�nh dạng từng đ�m m�y

c�ng một c�i c�y

mọc l�n từ mặt đất

nhưng rồi tất cả ch�ng đều biết mất

t�i sẽ qu�n đi

như chưa từng ghi nhớ điều g�



Chỉ l� một sự lặng thinh

t�i để mọi nghĩ suy tr�i đến nơi tận cũng của ch�ng

v� nỗi nhớ kh�ng c� chốn về

v� cơn buồn th� l� th� kh�ng mục đ�ch

n�n t�i đợi

cho đến khi tất cả h�a v�o nhau th�nh to�n b�ch

để rồi tới lượt m�nh

to�n b�ch cũng l�i lại ph�a sau



Ở tr�n đảo

t�i nh�n những người tr�n t�u

họ sẽ sống c�ng nhau

khi cơn b�o ập đến

c� lẽ thế



C� lẽ tất cả đều đ�ng

v� mọi thứ chẳng c� g� dễ d�ng

mỗi thi�n đ�ng đều k�m theo b�n m�nh một địa ngục



Những hoa ti�u, thủy thủ, thuyền trưởng

D� mỗi người sẽ c� một mong ước ri�ng về sự kết th�c

khi đại dương giục gi�

th� họ chỉ biết rằng

m�nh phải ra đi



Ở tr�n đảo

t�i vừa kh�p h�ng mi

chỉ thiếp đi một ch�t th�i

cầu mong khi m�nh mở mắt ra

đất trời vẫn c�n chưa biến đổi



C� lẽ tất cả đều sai

v� mọi thứ l� những lời n�i dối



Những hoa ti�u, thủy thủ, thuyền trưởng

tới lượt họ

cũng tr�i dạt v�o một hoang đảo xa x�i...

 

 

tự sự ốc đảo

 

Đ�m qua ta mơ

thấy m�nh l� ốc đảo

chờ trăm năm

cho một trận mưa r�o chỉ v�i ph�t gi�y ngắn ngủi

giữa hoang mạc

những đụn c�t nhấp nh� kh�ng tiết lộ nơi n�o l� điểm cuối

chỉ biết rằng

một cơn gi� cũng l�m ch�ng giật m�nh

v� mỗi sa mạc đều mang một tr�i tim yếu đuối

l� ốc đảo

sự tồn tại vĩnh hằng m� ngắn ngủi

ngủ v�i giữa d�ng thời gian

đ�i mắt biếc ẩn chưa những tia s�ng rỡ r�ng



Một miệng giếng mong manh

gom tất cả b� mật của sự xanh tươi v�o một chiều s�u b� ẩn

Ta l� ốc đảo

mỗi gi�y ph�t đều hỗn mang

vui, buồn, y�u, hận

mỗi sự vận động đều kh�n c�ng

m�i �m điệu đều mịt m�ng hương vị của những điều đ� biến mất

cho đến khi l�ng n�y trở n�n trong suốt

để phản chiếu

Mặt Trăng v� Mặt Trời



Cho đến khi

những cơn gi� đưa lời

thổi v�o tai đo�n lữ h�nh mệt mỏi

ta l� ốc đảo

b�n đống lửa v�o một buổi tối

họ nh�n l�n những v� sao

để mơ những giấc mộng hoang đường



V� từ đ� kh�ng bao giờ c�n b�nh y�n

nỗi ưu phiền của m�n đ�m quẩn quanh t�m tr� họ

giữa ốc đảo

trong c�i tĩnh lặng v� bi�n

chẳng ai c�n thấu tỏ

v� ai ai cũng s�u thẳm kh�n d�



Đ�m qua ta mơ

thấy một đống t�n tro

ngọn lửa nhỏ từng được thấp l�n

giờ đ�y bị l�ng qu�n nằm một m�nh trơ trọi

đo�n lữ h�nh đ� bỏ đi

v� sớm th�i họ sẽ để vuột mất những c�u hỏi

để biến mất v�o hoang mạc

thỏa một cơn kh�t kh�ng bến bờ...



Giữa ốc đảo

giữa vũ trụ, giữa thi�n h�

giữa nhưng v�ng xoay mờ ảo

ta nằm mơ



Thấy thế giới l� một hoang mạc

trong suốt kh�ng m�u...



Những đo�n lữ h�nh

kẻ đi t�m ốc đảo

kẻ đi t�m mưa r�o

kẻ đi t�m h�o quang từ giờ ph�t đầu ti�n vẫn c�n vang vọng



Nhưng họ kh�ng bao giờ dừng lại

v� sự chuyển dịch l�m tất cả tồn tại



Nhưng ri�ng ta

sự chuyển dịch l�m ta thấy mệt nho�i...

 

 

Đỗ Quang Vinh

 

http://www.gio-o.com/Chung/DoQuangVinhHomNay.htm

 

 

� gio-o.com 2017