NGUYỄN ĐỨC NH�N

 

 

 

ĐỘC ẨM

 

        Tặng n�i rừng Đa Mi

 

Vỗ đ� n�i, nh�n trời uống rượu

Dễ được say, ta n�i thương nhau

T�nh cố cựu r�t mời trăng s�ng

Ri�ng ly nầy r�t xuống mai sau

 

 

 

T�M SỰ VỚI CỎ C�Y

 

        Gởi c�nh đồng Phong Nhị

 

Anh nhập v�o thơ, đ�i lần anh kh�c

Bay theo thơ nơi cuối đất c�ng trời

�i, C�i Đẹp mong manh, kh�ng bắt kịp

Anh đuối người, nằm thở, cỏ c�y ơi !

 

 

 

Đ�M NHỚ BẠN

 

        Tặng S�ng Bu�ng ng�y ấy

 

Đ�m nhớ bạn nằm ho�i kh�ng ngủ được

Đ�u ven rừng nghe c� r�c lưa thưa

Dậy nh�n lửa tr�n đồi le l�i ch�y

Như mảnh đời bằng hữu những năm xưa

 

 

 

C�NG CHUNG VỪNG TRĂNG S�NG

 

        Tặng H

 

Đ�u phải m�nh trăng s�ng

Nhớ người ta s�ng trăng

Trời Bắc phương vời vợi

Em c� nh�n l�n trăng?

C�ng chung vừng trăng s�ng

Bao giờ gặp lại chăng?

 

 

 

NHỮNG Đ�M MƯA RỪNG

 

N�i rừng đ�m mưa

Gi� c�y nghi�ng rạp

Những lần sấm chớp

�i, đẹp kh�ng ngờ !

 

 

 

TRĂNG RỪNG

 

�ng ả rừng c�y

Trăng l�n s�ng ch�i

Bạn ơi, đừng hỏi

Một vừng trăng xưa

 

 

Nguyễn Đức Nh�n

 

http://www.gio-o.com/NguyenDucNhanAnhTuTin.htm

 

� gio-o.com 2015