L.L.LAN

 

L.L.Lan là người nữ thi sĩ, tác giả bài thơ Năn Nỉ đă được nhạc sĩ Phạm Duy năm 1967 phổ thành bài hát “Tôi Đang Mơ Giấc Mộng Dài” (tiếng hát Thái Thanh) rất nổi tiếng tại Miền Nam Quốc Gia thời đất nước chia đôi Quốc Cọng 1954-1975.

Qua một chi tiết do nhà thơ Thi Vũ đăng lên Gió O, nhà thơ L.L.Lan đọc và đă liên lạc. Nhờ vậy tôi mới có dịp đọc được vô số thơ khác của L.L.Lan . Tôi thích thú đọc liền một mạch thơ của L.L.Lan. Nhất là những bài thơ bà sáng tác vào những năm trong ngoài 20 tuổi. Những vần thơ đầu tay say sưa xuất thần, rất tài hoa. Những bài thơ thời nữ tuổi trẻ ấy tuy lời th́ cổ điển, nhưng ư tứ có những mầm mống thi ca thần sầu, đáng lẽ đă thành một hướng thơ cao rộng bay xa!

Gió O hân hạnh lần lượt giới thiệu một số thơ hay của nhà thơ L.L.Lan đến các bạn yêu thơ. (lê thị huệ)

 

 

năn nỉ

 

Tôi đang mơ giấc mộng dài

Đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh

Tôi đang nh́n thấy mầu xanh

ở trên cây cỏ rất lành rất thơm

tôi đang nh́n thấy màu hồng

của tôi thay đổi luôn luôn theo trời

hoàng hôn máu thắm mây tươi

b́nh minh nắng trắng ấm trôi vào ḷng

những v́ sao tím rất trong

mảnh trăng vàng rỡ chờ mong tôi nh́n

tôi đang nh́n thấy trong tim

t́nh yêu bay những con chim tuyệt vời

đừng lay tôi nhé, cuộc đời

tôi c̣n trẻ quá cho tôi mơ ṃng

 

 

ngập ngừng

 

Tôi nghe bước chân tôi

Rơi trên ḿnh lá chết

Lá giật ḿnh kêu ôi

Rồi nằm im như trước

Tôi nghe áo tôi bay

Trong hoàng hôn tha thướt

Như một cánh bướm dài

Như một làn mây rớt

Tôi đi kiếm mùa xuân

Trên cuộc đời ám khói

Mùa thu sắp sửa tàn

Mùa thu đang hấp hối

Tôi thương xót mùa thu

Đôi mắt tôi ướt át

Tôi mong gặp mùa xuân

Tấm ḷng tôi bát ngát

Nh́n xa xôi trước mắt

Tôi thấy chân mây hồng

Ngoảnh trông về sau lưng

Đêm buông tà áo biếc

Đứng bâng khuâng giữa chiều

Ḷng tôi phân vân quá

Ngẩng đầu nh́n lên cao

Sao huyền rơi xuống má

Tôi không biết đi đâu

Không muốn đi đâu hết

Muốn dừng đây thật lâu

Dừng đây cho tới chết

Mùa xuân đừng tới gần

Mùa thu khoan úa nát

Tôi đang vui rộn ràng

Đang buồn rưng nước mắt

Chờ mùa xuân khoắc khoải

Tiếc mùa xuân ngẩn ngơ

Để yên cho tôi mơ

Buồn vui như thế măi

 

 

mộng mùa thu

 

Ngày buồn nối tiếp theo nhau chết

Trăng khuyết đêm nao đă chớm tṛn

Nắng đă mênh mang niềm luyến tiếc

Những chiều thoi thóp tím hoàng hôn

Không gian đầy ứ thương cùng nhớ

Gió lạnh hằng đêm luống ngại ngùng

Hằng đêm mộng ảo thường dang dở

V́ trời rung những thoáng bâng khuâng

V́ hồn từ độ yêu đương đó

Biết ngậm ngùi đi các lối sầu

Nhặt đă đầy tay ngàn cánh lá

Tâm tư vàng vơ của mùa thu

Mùa thu này đến êm như khói

Mưa cũng mong manh nắng cũng buồn

Nên mỗi ngày qua như muốn nói

Người yêu ơi sợ quá… thời gian

Đêm qua trong mộng rưng rưng khóc

Thấy giữa mùa thu ngập lá vàng

Một đóa linh hồn rơi lạc lơng

Trong chiều tan tác ánh chiều tan

Người đi nghe xót xa nhiều lắm

Nước mắt như sương ám kín chiều

Nghe nặng dần trên mi mắt nhắm

Trời mây dài biết mấy cô liêu

Người t́m về giấc mơ xưa đó

Kỷ niệm lên hương đắm đuối hồn

Ân ái xa rồi ân ái cũ

T́m về đâu nữa hỡi hoàng hôn

Mùa thu lạnh quá mông mênh quá

Mộng nửa đêm qua đứt nửa chừng

Ai nhặt cho ḷng thêm cánh lá

Viết niềm rung động gửi muôn phương

 

 

tóc

 

Tóc của tôi nâu, buồn như mầu gỗ cũ

Trong lầu hoang nào bụi phủ ngàn năm

Đêm đêm trong giấc ngủ tôi nằm

Gối lên tóc cả đời tôi bé nhỏ

Như lá mới ở trên cành bỡ ngỡ

Tóc ra đời cùng với tôi thơ ngây

Theo thời gian tóc đă mọc ra dài

Tôi cũng lớn va quen dần cuộc sống

Và bắt đầu tôi yêu đương mơ mộng

Ôi tay người yêu lùa trong tóc say sưa

Ôi môi người yêu trên tóc êm như ru

Bao mộng đẹp đă chan ḥa mái tóc

Cùng một lúc với bao ḍng nước mắt

Tóc đă ngời lên bao nhiêu ánh trăng sao

Tóc đă rối ch́m trong bao cơn buồn đau…

Ai cũng xa xôi, cả người yêu dấu

Chỉ hầu như mỗi tóc gần tôi thôi

Thật gần tôi suốt kiếp suốt đời

Trong hạnh phúc lẫn trong niềm tuyệt vọng

Thôi mai đây bên kia bờ cuộc sống

Trong quan tài không được rộng bao nhiêu

Cũng chỉ c̣n tôi với tóc gối lên nhau

Chia xẻ nốt chỗ nằm lâu vạn cổ

Tóc vẫn như xưa chỉ dài hơn để đủ

Đắp ấm xương khô với hồn lạnh cô đơn…

 

 

 

lạc lơng

 

Không biết chiều nay nắng của tôi

Hay tôi là của nắng u hoài

Đă rơi từ khối tà dương đó

một chút tà huy xuống cuộc đời

cây cỏ đều im như chết khô

đều khô như đă hết tinh hoa

và tôi đi giữa không gian rỗng

như một hành tinh lạc lơng xa

không có tay nào níu hộ tôi

để se tôi lại với bên ngoài

hồn tôi như một đường tơ lẻ

khung cửi thờ ơ bỏ lạc loài

biết phải làm sao bắt rễ đây

cũng đều là lá cũng là cây

cớ sao cây sống mà cây lại

héo rũ dần trên đất nước này?

 

 

ngừng trôi

 

mây xám vương buồn khắp ngọn cây

chiều trên thành phố lạnh màu mây

đường đi không có nơi nào đến

thôi để tôi dừng lại ở đây

ngắm bóng ḿnh in ngược đáy trời

dạt dào mây gío cụôn về xuôi

lênh đênh như một làn mây nhỏ

tôi bỗng dưng ngừng lại chẳng trôi

tôi đă trôi theo măi cuộc t́nh

nước sâu giờ đă đắm ngày xanh

bơ vơ c̣n mảnh hồn lưu lạc

tha thẩn trên ḍng lệ mỏng manh

tôi bỗng dưng ngừng lại chẳng trôi

trong mây trời nữa lẫn trong đời

hăi hùng nghe chẩy qua trong máu

cả một ḍng sông lạnh ră rời

 

 

buồn ngủ

 

muốn ngủ cho dài cho thật sâu

để quên kiếp trước với đời sau

nhất là quên kiếp này dang dở

sống chẳng xong mà chết được đâu

thất vọng làm nghiêng quả địa cầu

đứng bên bờ thế giới cheo leo

một bên là cơi đời tan vỡ

với một bên là vũ trụ cao

đă đứt giây liên hệ với ḿnh

đắm trong làn nước mắt mông mênh

ở đâu địa ngục thiên đường cũ?

người mất linh hồn, đất mất tên

khoảng trống bao la vắng rợn người

mắt mỏi nh́n nghiêng chán ngó xuôi

cao cao quá sâu sâu quá

tê hết chân và cóng hết tay!

chỉ muốn nằm thôi ch́ muốn nằm

muốn yên và nhắm mắt muôn năm

trái tim đập nữa hay không đập

xin cũng làm ngơ trải máu phiền

thật chỉ c̣n mong một nấm mồ

trên đầu non hoả diệm hoang vu

hay trong đáy biển nào vô tận

miễn được nằm thôi, ngủ chẳng mơ

  

 

thoát ly

 

Đôi mi đă khép sâu rồi

Ghé gần đây hỡi làn môi người t́nh

Ngoài kia trời chẳng c̣n xanh

Quanh ta lát nữa sẽ thành hư không

Đôi hơi thở sắp lạnh lùng

Để tan trong cơi vô cùng nào đâu

Đôi hồn sẽ thoát lên cao

Như hương khói mỏng bay vào tịch liêu

Thiên đường riêng của t́nh yêu

Trong hơn nước mắt buồn nhiều hơn thơ

 

 

 

mưa đêm

 

Mưa rơi suốt đêm nay

Người yêu ơi có hay

Những ḍng mưa nho nhỏ

Than thở giùm nhau đây

Thao thức nh́n đêm tối

Mắt tôi rưng rưng đầy

Ngoài song mưa lạc lối

Vào ướt hết bàn tay

Bàn tay tôi để im

Run run trên trái tim

Nghe trái tim hồi hộp

Từng cơn từng cơn êm

Tôi không buồn không vui

Tâm hồn tôi xa xôi

Nhẹ nhàng như lệ rớt

Nhẹ nhàng như mưa trôi

Tôi nằm chờ giấc mơ

Đưa linh hồn đi xa

Đi ra ngoài mưa gió

Đi ra ngoài bao la

Tôi đi cùng người yêu

Trong không gian đ́u hiu

Mưa mờ như nước mắt

Mưa buồn như t́nh yêu

 

 

 

chua xót

 

Tôi không biết trách ai

Nên chỉ c̣n biết khóc

Sầu này và nước mắt

Người ta nào có hay

H́nh như đă xa rồi

Một chiều thoi thóp nắng

Mà t́nh yêu lẳng lặng

Đi sâu vào trong tôi

C̣n ǵ cho hôm nay

Hỡi những ngày đă mất

Cùng niềm vui đă tắt

Nụ cười đắng chát môi

Như ch́m trong giấc mơ

Cuộc đời mông lung nhớ

Buồn tôi mênh mông quá

Rung dài trên đường tơ

Thời gian lạnh lùng sao

Linh hồn tôi buốt giá

Chiều đang rơi đây đó

Tím một mầu thương đau

Theo về cùng đêm dâng

Niềm yên lên vời vợi

Tim tôi run chờ đợi

Người ơi đau mê man

Hồn lạc vào chiêm bao

Sao nhiều tŕu mến thế

Đường đi rụng đây sao

Nh́n nhau rưng ngấn lệ

Ta xa nhau vô cùng

Cái ǵ ngăn cách nhỉ?

Chung quanh là hư không

Chung quanh đều lặng lẽ

V́ nói ra không đành

Ḷng đau rưng rức khóc

Đây chút mộng ngày xanh

Sẽ tan cùng nước mắt

Hồn lang thang về đâu

Lửa hoàng hôn tắt ngấm

Lạnh vô cùng, lạnh lắm

Lấy ǵ ấp ủ nhau

Có nên hờn số kiếp

Có nên buồn trần duyên?

Cửa mộ ḷng hăy khép

Để cho đời trôi êm

Đêm thôi đêm cứ về

Chôn tôi vào đêm nghe

Nghẹn ngào tôi cố nuốt

Tiếng thở dài lê thê

 

 

 

mộng bay

 

Trời của tôi dài như giải sông

đêm đêm thấp thoáng lửa sao nồng

thuyền trăng một chiếc vàng như lá

dạt mấy từng mây sóng chập chùng

Trời của tôi buồn như giấc  mơ

chẳng cho ai với tới bao giờ

đời đời kiếp kiếp trông theo măi

ṛng ṛng nước mắt vỡ nguồn thơ

Theo cuộc dời trôi xa bóng mây

ḷng đau biết đến khi nào khuây

ngày xưa mộng đến gần tay lắm

không nắm bây giờ mộng đă bay…

ôi nỡ nào tôi để mộng tôi

bơ vơ cho gió cuốn lên trời

tôi chồm theo gió, run theo gió

một mảnh hồn thơ rách tả tơi

 

L.L.LAN

 

đọc thêm bài viết của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn về nhà thơ nữ LLLan:

 

© gio-o.com 2017