tranh Nguyễn Bảo Hà

THIẾU NCHỜ TRĂNG  LÊN

Lê Thị Huệ
 


Ban đầu chúng tôi nằm cạnh nhau . Tôi tựa đầu lên chiếc
gối lam nhìn ra bầu trời phía Tây Bắc ngang vòm cửa sổ.
Bầu trời đục mây, những đám mây xám di chuyển nhanh và
gần qua chóp những cao ốc; những cao ốc dựng ngược, đâm
thẳng lên trời, án ngữ gần hết diện tích cửa sổ phòng.
Lấm tấm trên mặt diện tích ấy là những vệt sáng vừa
thắp. Những chấm sáng hòa với một thứ màu dị hợm của
hoàng hôn úa đọng lung linh lên màu hồng máu trên cánh cửa
kính. Chiếc đầu rồng của một cao ốc phố T. lộ ra chút
vòm sững phía tay phải cửa sổ, trông xa và mờ đi vì sức
ép của những khối hình thẳng dựng ngược và vì những tảng
mây xám xiên ngang. Trời đang giữa mùa thu, tuy mới bốn giờ
chiều nhưng không gian u ám. Tin từ máy phát thanh cho biết mây
đang kéo mưa về. Người ta tiên đoán cơn mưa sẽ xuất hiện
vào đầu đêm nay, sẽ tạnh, và sau đấy trời sẽ trong sáng.

Hai chúng tôi vừa trải qua một ngày la cà ngoài phố, di
chuyển đến mấy địa điểm để tìm những thứ mà khách
sạn không có. W tìm quyển báo thể thao có bài phê bình sốt
dẻo về trận banh chiều naỵ Chàng cũng hối hả tìm mua ít dao
cạo râu, một khẩu súng săn làm quà sinh nhật cho bố chàng.
Tôi rủ W đến rạp A xem phim G, cuốn phim được giải điện
ảnh năm vừa quạ Phim mô tả đời sống của một người đàn
ông tranh đấu cho lý tưởng bằng phương thức bất bạo
đô.ng. Rồi tạt qua phố T mua một ít bánh dẻo và bánh nướng.

Bây giờ thì W đang lăn kềnh ra theo dõi sát nút trận banh
trên mặt truyền hình, mắt chàng không rời màn ảnh, thỉnh
thoảng còn tung người lên hoặc vỗ tay đôm đốp khi thấy
một màn giao đấu hào hứng. Đây là trò chơi mà một phe
vừa giữ banh vừa lấn đất trong khi phe bên kia ra sức chống
đỡ và ngăn ngừa cuộc xâm lăng bằng cách thúc và húc vào
người của phe đối thủ cho té nhàọ

Chỉ những người sanh ra và lớn lên cùng chỗ như W mới say
mê trò chơi nầỵ W cố lôi kéo tôi xem banh cùng chàng. Nhưng
tôi nói tôi không thể nhìn cảnh những cầu thủ húc nhau như
bò đấu trên sân banh. Nó làm cho lồng ngực tôi căng nhóị
Trận đấu càng gần kết thúc, tim tôi càng nện nhanh. Nhìn
hình ảnh những cầu thủ phe yếu thế ra sức chống giữ để
những cầu thủ phe xâm lăng đừng lấn đất mà tôi muốn
ngộp thở. W cười tôi và bảo ở bất cứ đấu trường nào,
trên sân banh hay ngoài cuộc đời, làm cách nào đè bẹp để
thắng thế là chuyện thường tình. Sao tôi lại phải thắc
mắc phải bấn loạn lồng ngực.

Khi W nói như vậy, dưới tấm chăn màu gạch vằn, bàn tay phải
của chàng thường sờ soạng tìm kiếm những phần người tôi
không dứt.

Tay W thường dừng lại trên ngực trái của tôi và hỏi tôi có
sao không? Chàng biết rõ mối ám ảnh trên dễ làm cho những
cơ tim tôi se thắt. Tôi dễ nhạy với tiếng đô.ng. Và từ
lúc sinh ra đời, tôi đã mang chứng tim dễ hồi hộp. Chứng
bệnh đã làm cho tôi phải sinh hoạt cử động chậm chạp hơn
những người khác. Những nhịp tim dồn dập vang vang khi nào
cũng tưởng như cấp cứu đã là điều gì hiện diện quen
thuộc và thường trực trong đời sống tôị

Căn phòng trạm gồm chiếc máy truyền hình, cái kệ để đèn
ngủ, bộ bàn ghế cỏn con, chiếc giường và hai chúng tôị
Mỗi lần W giật bắn người và la ó lên là mỗi lần cả
chiếc giường oằn lên kêu kẽo kẹt. Đấy có thể là lúc
một cầu thủ húc té được một cầu thủ khác. Rồi chàng
làm một cử chỉ xoa dịu vì đã gây cho tôi nỗi giật mình.
Chàng vuốt dọc hết người tôi và hỏi tôi có sao không? Tôi
nói tôi gần hụt hơi vì không tìm được một chỗ nằm bình
yên trong cái phòng trạm chật hẹp nầỵ Nằm chung giường với
chàng, chàng dội chiếc giường hoài làm tôi bị vật lâỵ W
ríu rít xin lỗi và ôm tôi vào lòng. Chàng vừa hôn ào ập
lên khắp người tôi vừa nói chàng yêu tôị

Đây là thói quen của W. Những khi chàng nói chàng yêu tôi là
khi chàng đè tôi bẹp dí dưới đôi cánh tay đầy lông lá của
chàng. Tôi vừa ngo ngoe vừa nói, W hãy nhìn đi, mây mù đang
giăng kín cửa sổ, kìa bầu trời hoàng hôn rằm tháng tám
như vậy kể cũng lạ, chàng nặng quá là nặng, những sợi
lông của chàng làm tôi xót xáy, W đừng đè lên người tôi
làm tôi khó thở... Nhưng W không nghe tôi nóị Chàng nói xuồt
xuồt im đị W khóa cứng hai tay và hai chân tôi, áp mặt chàng
lên mặt tôi, áp ngực chàng lên ngực tôi và bảo cứ để
yên như thế nầỵ

Khi tiếng la hò của những cầu thủ trên sân banh mừng chiến
thắng vang dội, W với tay vặn thấp ánh điện đầu giường.
Cả thân hình của W đổ ào lên người tôị Tôi bị xô lệch
và nghiêng ngửa dưới thân hình to lớn vũ bão của chàng. Tôi
lặp đi lặp lại luôn miệng rằng chàng hãy nằm sang một
bên. Nhưng W không nghe tôi nóị Ngực tôi cứ căng nhói lên
từng cơn. Tôi hé mắt nhìn thấy màu đỏ bùng lên dưới làn
da mặt của W. Qua mảng vai cuồn cuộn những bắp thịt rắn
chắc của chàng, từng tảng mây xám đặc nặng nề trôi ngang
khung cửa sổ. Chiếc đầu rồng của một cao ốc phố T mù
mờ chới vớị Những cao ốc hình khối đã được thắp sáng
gần hết. Nền trời xám sũng như vậy còn lâu trăng mới ló
da.ng.

Có thể tôi đã bị đánh thức bởi một thứ tiếng động mà
mãi nửa canh giờ sau tôi mới biết đó là tiếng mưa va vào
vách phòng trạm.

Cơn mưa không lớn vì tôi có thể nghe tiếng di động nhẹ
nhàng, tiếng rón rén chuyền mình trong không gian. Nghe như
"tiếng sột soạt của bầy con gái dệt lụa trời", má tôi đã
nở nụ cười nghịch ngợm và giải thích như vậy trong những
lần đầu tiên tôi hỏi người về tiếng mưa rơị Lời giải
thích khởi đi từ ký ức mù tắp của tuổi thơ đã như vệt
nước thấm ngập hồn tôi, để mỗi lần nghe tiếng mưa băng
mình ngoài không gian tôi không thể không lắng nghe đấy có
phải là tiếng lụa trời phất phớỉ Nhưng giờ đây tiếng
lụa trời phất phới như bị lấn át bởi một tiếng trả đũa
mạnh và bách bức, tiếng của vách phòng trạm hứng đỡ cơn
mưạ Chiếc vách phía bên W nằm có khả năng tung hứng và phát
ra âm thanh sầm sập nghe như tiếng roi quất lên mặt gỗ. Ánh
điện đầu giường chiếu chân dung to tướng của W lên mặt
tường, chiếc bóng chàng lung linh trên nửa chiếc màn cửa
sổ. Chàng lại kéo từng cơn ngáy khò khè, khiến lúc vừa
thức giấc tôi cứ tưởng như chàng đã phát ra âm vang lấn
át kiạ Quả là cái âm thanh rền vang chói tai nầy đã làm cho
tôi không quay trở lại giấc ngủ được.

Tôi trườn người lên đầu giường, hai tay choàng lên đầu,
dõi mắt nhìn mưa nát nhàu qua khung cửa kính và tự hỏi mảnh
trăng rằm tháng tám ấy giờ lang thang ở phương trời nàỏ W
đã nheo nửa mắt, cười nửa miệng khi thấy tôi mua sắm
cặp bánh nướng và bánh dẻọ Chàng nói trăng ở đây luôn
luôn bị lu mờ bên ánh điện phố phường. Nhưng nếu đêm nay
tôi nhìn thấy trăng mọc trên thành phố F nầy thì nhớ đánh
thức chàng dậỵ Chàng sẽ cùng tôi làm tiệc cắt bánh, uống
trà và ngắm trăng.

W. để banh ngực trần ra ngủ. Trước khi ngủ W. vòi tôi kể
chuyện về những đêm trăng nơi tôi đã chào đời và sống
suốt những năm thơ ấụ Tôi nói mỗi năm chúng tôi chỉ mong
ngóng đến ngày rằm tháng tám để mừng trăng linh đình, gọi
là Tết Trông Trăng hoặc Tết Trung Thụ Đây là đêm mà trẻ
con thắp đèn rước trăng và ca hát nô đùa thỏa thích. Nhưng
thường thì quanh năm trăng vẫn là nguồn vui chung của mọi gia
đình. Tôi kể cho W nghe những đêm trăng cả gia đình tôi quây
quần trước sân gạch ngắm trăng lên. Ba má và các cô chú
tôi thường bắt ghế ra sân chuyện vãn với lối xóm; trong
khi bầy trẻ chúng tôi tụm năm tụm ba chơi trò trốn tìm, u
mọi, hoặc nhảy lò cò cạnh đấỵ Ánh trăng từ từ nhô lên
khỏi những ngọn tre mát gió của lũy tre đầu ngõ, càng lúc
càng sáng ngà, rồi lửng lơ giữa bầu trời đêm lấp lánh
những ngôi sao kim tuyến. Trăng lên rồi, mọi người như say
mèm bởi làn gió hiu hiu của những rặng tre làng. Trăng càng
thanh gió càng mát, người lớn càng nói năng hòa nhã, điệu
bộ càng từ tốn. Chỉ lũ trẻ con chúng tôi thì càng đùa
nghịch to tiếng hơn. Suốt từ đầu làng đến cuối làng bấy
giờ chỉ còn vang vang tiếng reo đùa của lũ trẻ, tiếng hò của
những người đàn bà ru con ngủ, và tiếng xào xạc của những
lũy tre làng chở trao gió cho nhau dưới ánh trăng. Khi đã nô
đùa no nê xong, chúng tôi thường trải chiếu và vây quanh má
để lắng nghe bà kể chuyện. Chúng tôi thường gục thiếp đi
khi giọng má chỉ vừa bắt đầu: "Thuở thanh bình xa xưa..."

W nằm yên và lắng nghe tôi kể chuyện. Chàng nằm nghiêng
một bên, hai tay vẫn ôm lỏng thân hình tôi, tai vểnh lên,
miệng hở trệ ra thở. Chỉ những giây phút như thế nầy tôi
mới rướn người lên được chút xíu mà thò tay qua gáy
chàng cho chàng tựa đầu lên. Tôi tiếp tục câu chuyện. Tôi
nói sau nầy vì chiến tranh bùng nổ, gia đình tôi phải đi tản
cự Tôi lớn lên ở một nơi khác, cách xa ngôi làng cũ. Mỗi
lần tôi muốn quay về ba má tôi nói đường sá mất an ninh,
mấy khúc quốc lộ bị chận đánh, cây cầu bắt ngang sông TK
bị quân khủng bố gài mìn giật sập liên miên. Vã lại thân
gái dặm trường như tôi không thể làm chuyến trở về nào
dễ dàng được...

W cắt lời tôi và nói giọng tôi cứ líu lo như chim hót làm
chàng buồn ngủ quá đi mất. Còn điều nầy nữa, tôi nóị W
hỏi tôi điều gì vậỵ Đó là một điều thầm kín tôi muốn
nói với chàng, tôi nói, bởi vì chàng hay lè nhè bên tai tôị
Tôi nghe chàng hay nói ngôi hai xuống thế mang bình an cho nhân
loại, chim bồ câu trắng bay về báo tin lành cho những kẻ chờ
mong,V.V... Nhưng riêng tôi, tôi không thể tiếp nhận được
hình ảnh xa xôi nầy khi trong hồn tôi đã ghi dấu nó, chính
là một vầng trăng tròn nhô lên đầu những ngọn tre mát gió
của những đêm nao ở quê hương ấu thơ cạnh má.

W trở người khi nghe tôi kể đến đoạn nầỵ Chàng vùi mặt
xuống gối, hai tay gãi đầu gãi taị Lát sau chàng quay lại, ôm
tôi vào lòng, hôn lên tóc tôi và nói giọng thấp, thấp hơn
thường ngày, rằng chàng muốn thay má kể chuyện cho tôi nghẹ
Chàng nghĩ ra được những câu chuyện giả tưởng tương lai
bảo đảm cũng hay như những câu chuyện cổ tích của má. Chỉ
khác là má kể chuyện đời xưa còn chàng kể chuyện đời
maị Những câu chuyện sẽ bắt đầu: "Mai mốt khi hòa bình..."

Rồi chúng tôi đã gục thiếp đi vào giấc ngủ. Lúc ấy trời
mới bắt đầu chuyển mưạ

Tôi làm một cử chỉ kéo tay W ra khỏi eo bu.ng. Nhưng dù đang
ngủ W vẫn cài hai tay phòng hờ. Tiếng động của vách tường
tung hứng cơn mưa càng trở nên nặng nề hơn khiến tôi không
thể quay trở lại giấc ngủ được.

Tôi quay sang nhìn người đàn ông đang ôm cứng thân hình tôi:
Mái tóc chàng quăn lọn phủ lòa xòa lên vầng trán cao và
phẳng, sóng mũi vun đều với đôi mắt sâu và hàng lông mày
rậm mọc ngay ngắn, hai làn môi hồng thắm hở lộ hàm răng
trắng muốt và đều đặn. Mặt chàng rõ nét và sắc sảo như
một mặt tươ.ng. Tôi cúi xuống áp mũi lên má và hai thái
dương chàng hít từng hơị Tôi vân vê nhúm tóc mai vàng của
chàng, rồi ghé sát tai và nói thầm điều chàng vẫn khoái
nghẹ Tôi nói chàng có cái miệng cong và mỏng, rất hấp dẫn.

Tôi gặp W cách đây không bao lâụ

Khi phe bên kia tràn về chiếm hết mọi nơi, kể cả nơi gia
đình tôi đang tạm cự Phong trào tìm đường biển kiếm đất
sống nổi lên khắp nơị Má tôi dù nâng niu tôi vì tôi là
đứa con cầu tự của bà, cũng phải lo lót cho tôi bao phen
đặng mang tôi ra khỏi vùng đất u ám ấỵ Cuộc ra đi của tôi
là cuộc chiến đấu của má để bảo tồn sự sống cho tôị
Má nói: "Má rách ruột sanh đẻ con ra đờị Má muốn con phải
sống. Con của má là vàng là ngọc. Con không thể ở đây để
bị đẩy đi thủy lợi đào mương vét cống đến chết mòn
chết héo được. Má hy vọng ra khỏi đây con của má sẽ hồng
hào khỏe mạnh hơn - Bà ám chỉ nước da trắng xanh quanh năm
của tôi - Nhưng con phải nhớ không ai biếu không điều gì cho
con cả, kể cả sự sống của con. Má nghe nói ở bển mỗi lần
nghe đến bệnh tim là người ta mang ra mổ như mổ gà mổ heọ
Con phải cẩn thận với những kẻ quen với cái chết hơn sự
sống ấy..." Tôi đứt ruột khi phải xa rời má. Từ thuở nào
tôi vẫn nghĩ tôi không thể tách rời xa má. Rõ ràng tôi xa
má trong sự cưỡng ép. Má hồn nhiên tin rằng chỉ cần mang
tôi ra khỏi nơi ấy là tôi được tiếp sinh, được chữa
chạy, được hoan hỉ sống... Má đâu biết chuyện gì đã xảy
ra cho tôị Nhưng dù thế nào đi nữa thì W là người đã
hiện diện và ôm thốc lấy tôi ngay cái khoảnh khắc tôi vừa
rời đất mẹ không bao xạ

W không rõ những gì đã xảy ra cho tôi trước đấỵ Chúng tôi
không nói cùng một ngôn ngữ và với chàng thì những điều
liên quan đến chàng đủ làm chàng loay hoay hết ngàỵ W nói
chàng đã nói với gia đình chàng rằng sau bao nhiêu năm miệt
mài sách vở chàng cảm thấy nhức đầu và mệt mỏi, rằng
chàng đang muốn làm một chuyến đi xạ Nhưng thực ra, W nhấn
mạnh, chàng đã đi tìm tôị Chàng đã đi tìm tôi như đi theo
một tiếng gọi, một hấp lực. Như ba vua đã đi theo hướng
một ánh sao, đi tìm ngôi hai ra đờị

Và chàng đã gặp tôi trong chuyến đi định mệnh ấỵ Một
người bạn đã rủ chàng làm một cuộc hải hành rong chơi trên
biển Thái Bình Dương. Thuyền chàng đã gặp thuyền tôi giữa
biển cả. Bọn chàng vớt chín người thuyền nhân chúng tôi
lên từ một chiếc ghe con đã chết máy và cạn lương thực.
Có kẻ trên thuyền chúng tôi đã bỏ xác trước đây vì không
thể cầm cự được với cái chết.

Lời cầu hôn của W xảy ra cách đây vài tuần lễ. Trong khi
tôi đang nằm trên giường bệnh của trại tị nạn, W đã quỳ
xuống cạnh gường tôi, một tay chàng nắm chặt tay tôi, tay
kia đưa lên mần những điệu bô.. Chàng lắp bắp bảo tôi
hãy nhận lời chàng, rằng tôi là định mệnh của chàng, rằng
chàng đã tìm tôi suốt bao lâu nay, rằng nhan sắc xanh xao của
tôi làm chàng lo lắng... Tôi muốn nói cho chàng nghe nhiều
điều nhưng rõ ràng ngôn ngữ đã làm cản trở điều nầỵ
Chàng chỉ vừa bập bẹ học tiếng của tôi, trong khi tôi hiểu
hết những điều chàng nóị Bởi tôi đã quen với ngôn ngữ
của chàng, tôi đã được học nó lâu naỵ Ngay cả khi chàng loay
hoay, chàng bứt tóc, chàng hoa chân múa tay cạnh giường bệnh
của tôi và nói làm sao chàng có thể hiểu được tôi và
chàng phải làm điều gì cho tôi bây giờ? Tôi cũng đã nhìn
thấy và đọc suốt những thông điệp nơi các điệu bộ vụng
về của chàng. Tôi nói bởi vì chàng hiểu ít về ngôn ngữ
của tôi nên tôi sẽ nói từ từ, nói cả đời e chưa hết
chuyện.

Dù thế nào thì W cũng còn cần một thời gian khá lâu để
thích ứng với ngôn ngữ của tôị W nói ngôn ngữ của tôi
cần uốn cả môi lẫn lưỡi, mà lưỡi chàng cứng quá, lại
chàng không có khiếu học sinh ngữ.

Người bạn đi cùng thuyền với W đã là nhân chứng của cuộc
hôn nhân của chúng tôị Y cứ trố mắt ra nhìn chúng tôi ký
kết giấy tờ và thề ước với nhau trước mặt một vị linh
mục công giáọ Tôi đọc thấy trong mắt y tia nhìn âu lo là làm
sao hai kẻ chưa thông suốt ngôn ngữ nhau mà có thể sống chung
với nhaụ Y cũng tỏ vẻ e ngại cho tôi, kẻ đã từ tốn trong
lời nói lẫn cử chỉ mà vẫn chưa bày tỏ hết, và không thay
đổi được vài chi tiết của bản hôn phối trong lần ký
giấy hôn thú ấỵ Sau đám cưới bất ngờ của chúng tôi trong
trại tị nạn, y ở lại và tiếp tục cuộc hải hành một mình.
Thỉnh thoảng khi thuyền tấp vào một hải cảng nào đó, y gởi
cho hai chúng tôi những tấm thiệp kèm theo câu thăm hỏi
thường tình là hiện cuộc sống của chúng tôi ra saỏ Ngoài
kia mưa càng lúc càng nặng hạt. Những hạt mưa có hình thù
như bàn tay của kẻ lạ gõ lốc cốc liên tục lên mặt kính
cửa sổ. Tôi cố hình tượng ra tiếng sột soạt của những
chùm tơ trời, tiếng ru của má, và ánh trăng rằm đầu những
ngọn tre mát gió. Nhưng tất cả trở nên xa xôi và mờ nhạt
bởi tiếng rền vang lấn át của bức tường trạm đang tung
hứng cơn mưạ Tôi thức dậy và nằm trong tay W đã khá lâụ
Thân thể tôi ê mỏị Trí óc tôi càng lúc càng căng thẳng. Tim
tôi càng lúc càng đập nhanh. Tôi như bị nghẹt thở.

Tôi nhìn sang W, hơi thở chàng tràn đầy mùi kem đánh răng,
mặt chàng phương phi và đỏ kè như ông thần canh giữ bảo
vật khi ngủ. Tôi mở tay chàng và rón rén rút người rạ W
trở người, thở mạnh, và quơ cào tìm. Tôi quỳ xuống đầu
giường, tay thò vào cài những khuy ngực áo của chàng, tay
luồn qua gáy chàng, và ghé sát bên tai chàng nói: "Em đây, có
em đâỵ"

W trườn người lên và kéo tôi lại gần hơn. Tôi nằm qua
nệm gốị Nửa thân hình tôi vắt ngang mặt chàng. Mặt chàng
chạm vào bầu ngực tôi nghiêng xuống. Tôi có thể nhìn thấy
làn da mình phập phồng theo từng nhịp động bên trong. Tôi
nâng khuôn mặt của W lên, áp sát ngực tôi vàọ Tôi vân vê
vạt tóc nóng vàng của chàng, và hát nhỏ trong cửa miệng:

Ầu ơ... ơ...
Má ơi con vịt chết chìm.
Con thò tay xuống vớt.
Ầu ơ...
Con cá kìm cắn con.
Ầu ơ... ơ...

Chờ cho chàng trở lại ngủ yên. Tôi đứng dậy đến bên cạnh
cửa sổ, mở cửa và thở hắt ra ngoàị Mưa tầm tả, hạt
lớn hạt nhỏ tạt vào ướt mặt ướt tóc, chảy xuống lớp áo
ngủ mỏng manh, tuôn tràn trên hai khóe mắt tôi như những dòng
lệ ngậm ứ lâu năm.

Cả người tôi ướt và lạnh cóng. Tôi khép cửa lại rồi
đến bên chiếc ghế ngồi xuống. Trên mặt chiếc bàn con
cặp bánh nướng và bánh dẻo nằm trơ vơ cạnh chiếc hòm son
phấn khóa kín. Ánh điện đầu giường mờ mờ dọi vàọ mặt
bàn xanh hắt lên màu xanh lá cây hấp hối phủ trùm màu trắng
nhuyễn của cặp bánh dẻo, và làm úa màu ngọc đỏ của mặt da
bánh nướng.

Chiếc đồng hồ báo thức tự động đầu giường bỗng bật
lên tiếng kêu tè tè rồi xổ ra một tràng phát âm lời
người nam xướng ngôn viên: "It's twelve o'clock. Violence, once
again, has broken out in B..."

W bật dậy và quơ cào tìm tôị Chàng trăn trở trên giường
như con hổ đói tìm mồi . Miệng luôn luôn kêu tên tôi và
nói: "Em ở đâu? Em ở đâu?"

Rồi chàng ngồi nhỏm dậỵ Khi thấy tôi ngồi co ro trong bóng
tối, W phóng ra khỏi giường ôm chầm lấy và đặt tôi lên
giường. Tôi ho lên sặc sụa và lồng ngực lại căng nhóị Tôi
nói trong từng cơn ho đứt quãng: "Đừng, đừng có nằm ép
lên người em."

Nhưng W không nghe tôi nói và cứ đè chặt hai cánh tay, ép
cứng hai chân tôi, áp mặt chàng lên mặt tôi, áp ngực chàng
lên ngực tôị Lần nầy, tôi thu hết sức lực ôm lăn W
xuống mặt giường.

3/84

Lê Thị Huệ