Chân dung "Hậu Hiện Đại" của phụ nữ Việt Nam trong nước, hiện nay
Tin hành lang cho biết quốc hội đàn ông Việt Nam đang chuẩn bị hợp thức hóa chuyện mại dâm. Dưới đây là vài nét chấm phá về bức tranh Hậu Hiện Đại của người phụ nữ Việt Nam hiện nay. Mại dâm được nhà nước đàn ông Việt Nam khai thác tối đa ở mọi khía cạnh. Ông lão 73 tuổi chơi đĩ được xem như là "anh hùng" của người đàn ông thời Viragra. Trong khi ở các nước tiền tiến, đàn bà hút thuốc đã trở thành cái mốt của qúa vãng, thì tại Việt Nam bây giờ, người ta có thể nhận thấy nhiều phụ nữ khi muốn chứng tỏ mình tân thời, chịu chơi, Hậu Hiện Đại, là phải biết phì phèo điếu thuốc lá, phải biết nhậu, và đã từng phá thai. Tỷ lệ phá thai ở Việt Nam hiện nay thuộc vào hạng cao nhất thế giới. Gió O
Nữ bợm nhậu nguồn: thanhnien online
Nữ lấn nam trên bàn nhậu. ảnh: Q.D Hai cô gái ngồi xuống bàn, kêu 2 xị rượu trắng, 1 đĩa đậu hũ chiên, một cái lẩu hải sản rồi gác chân lên bàn nốc ừng ực từng ly một. Rượu hết, một trong hai cô gái cao giọng: "Chủ quán! Cho 2 xị nữa". Người phục vụ bàn đem rượu tới, một cô vỗ vỗ vào vai người bạn nhậu: "Nào! Nâng ly mừng be mới!". Cả hai cùng nâng ly, ngửa cổ nốc ực ực...
1. 12 giờ khuya, những quán nhậu trên đường Nguyễn Thái Học (Q.1, TP.HCM) trở nên xôm tụ, chủ quán phải kê thêm bàn chật kín cả vỉa hè. Tiếng cụng ly, dzô dzô huyên náo. Điều ngạc nhiên là trên dưới 300 khách nhậu, đa phần lại là những người đẹp đang chén tạc chén thù bên những đĩa đậu hũ chiên, gỏi ngó sen... Ngồi cạnh bàn chúng tôi là ba cô gái mặt bự phấn, tuổi chừng 23 - 25, một cô mặc váy đen, một cô đeo kính cận, cô còn lại có mái tóc vàng hoe. Trên tay ba cô gái là 3 điếu thuốc đang ngút khói. Cô gái có mái tóc vàng hoe rít một hơi thuốc, miệng tròn xoe nhả ra những đám khói hình chữ "O" rồi nâng ly: "Dzô đi chúng mày!". 2 người bạn của cô đồng loạt nâng ly. Sau một tiếng "cạch" 3 ly bia cạn sạch. Những chai bia nhanh chóng được khui ra và sau những tiếng "cạch", "cạch" chúng tôi nhìn xuống phía chân họ thấy ngổn ngang những vỏ chai Heineken.
Bàn nhậu trước mặt chúng tôi gồm 8 người, 4 nam và 4 nữ. Họ ngồi thành từng cặp vừa nhậu vừa trò chuyện thân tình bằng... tay! Cứ khoảng mươi phút, một người trong số họ lại khuấy động phong trào: "Dzô đi! Dzô đi!". 4 cô gái nâng ly, ngửa cổ tu một hơi cạn hết lượng rượu chuối hột rồi "khà, khàâ" nghe có vẻ như họ đang rất sảng khoái. Chỉ tay về phía 4 cô gái, anh bạn của chúng tôi phán một cách sành điệu: "Gái đấy! Nhậu trước lúc "vào trận" cho thêm phần hoành tráng". Ngoài vỉa hè, giọng ca của người hát rong đi bán kẹo: "Không cần biết em là ai! Không cần biết em từ đâu! Ta yêu em..." như bị át đi bởi những tiếng cụng ly, tiếng dzô dzô.
Chúng tôi nhìn ra lề đường, nơi một chiếc taxi vừa đỗ, hai cô gái ăn mặc hở hang và hai người ngoại quốc bước xuống. Những người ngoại quốc móc ví, giúi vào tay hai cô gái một xấp tiền. Anh bạn sành điệu của chúng tôi lại phán: "Gái đấy. Vào nhậu lấy lại sức sau những "chuyến bay" trong đêm". Hai cô gái ngồi xuống bàn, kêu 2 xị rượu trắng, mấy hột vịt lộn, một cái lẩu hải sản rồi gác chân lên bàn nốc ừng ực từng ly một. Rượu hết, một trong hai cô gái cao giọng: "Chủ quán! Cho 2 xị nữa". Người phục vụ bàn đem rượu tới, một cô vỗ vỗ vào vai người bạn nhậu: "Nào! Nâng ly mừng be mới". Cả hai cùng nâng ly, ngửa cổ nốc ực ực.
"Ực" - hết 1 ly. ảnh: Q.D4 giờ sáng, dân nhậu lục tục kéo nhau ra về. Mấy cô gái mặt tím tái, lảo đảo bước ra vỉa hè rồi nôn thốc nôn tháo. Người bạn nhậu của chúng tôi lại bật mí: "Trong các bar sang trọng, gái "mồi" thường ngồi nhậu lai rai. Khả năng nhậu của số gái này thuộc hạng thượng thừa. Họ vừa ngồi nhậu vừa tìm kiếm "đối tác" đến thanh toán tiền bia rồi "bay đêm" tại khách sạn"...
2. Chuông điện thoại reo, chúng tôi bắt máy. Giọng thằng bạn ở đầu dây bên kia oang oang: "Viết về gái nhậu không? Đến đây đi". 30 phút sau chúng tôi có mặt tại điểm hẹn - bờ kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè (Q.Bình Thạnh, TP.HCM). Trên 100 người đang nâng lên đặt xuống xung quanh mấy chục bàn nhậu. Anh bạn của chúng tôi chỉ mấy cô bạn giới thiệu: "L., M., H., T., mỗi người đều có 2 tấm bằng. Một bằng cử nhân và một bằng... uống rượu". Chúng tôi ngồi chưa nóng chỗ, L. bảo: "Rượu chuối hột nha?". Chúng tôi đùa: "Chơi ngọc dương hoặc bìm bịp đi". L. nghiêm nét mặt, lên giọng: "Mấy anh đang tuổi thanh xuân, dùng những loại này không có lợi, coi chừng..." rồi kêu mấy xị chuối hột, cầm ly tuyên bố: "Vào 3 ra 7", bắt ép chúng tôi uống hết 3 ly rượu. Chúng tôi chưa kịp hoàn hồn, T. chen vào: "Trai Bắc có lòng, gái Nam có nước chấm. Em gái miền Nam mời anh trai miền Bắc một ly nha". Chúng tôi miễn cưỡng nâng ly. Không chịu thua chị kém em, H. đứng dậy mời mỗi người trong bàn nhậu một ly, cả thảy là 6 ly...
Rồi lại thêm 10 cô gái mới tới ngồi vào bàn bên cạnh chúng tôi. Gọi rượu và đồ nhậu xong, một cô cất tiếng hát: "Lâu lâu lâu người ta mới nhậu một lần. Hai ba hôm người ta mới nhậu một lần. Nhậu một lần cho hết rượu luôn, nhậu một lần cho hết rượu luôn". Tiếng hát vừa dứt, một cô gái dáng đẫy đà, được cả nhóm tôn là tổ trưởng, đứng dậy tuyên bố lý do rồi nâng cao ly đếm: "1, 2, 3 dzô, 4, 5, 6 dzô, 7, 8, 9 dzô, đầm, già, xì, dzô". Sau mỗi tiếng đếm của tổ trưởng, cả nhóm đồng thanh: "Dzô! Dzô!". Ly rượu đi hết một vòng là đến tiết mục "chọn mặt đặt ly" - ai uống yếu nhất sẽ phải cạn trước. Một cô gái nói giọng Hà Nội đưa ly rượu lên lưỡng lự. Cả bàn vỗ tay rần rần tiếp sức: "Bao nhiêu tình bao nhiêu ly. Bao nhiêu đó có ăn nhằm gì. Bao nhiêu tình bao nhiêu ly. Bao nhiêu đó có ăn nhằm chi. Uống đi Liên (tên cô gái - PV), uống đi Liên, uống cho mặt trời hồng quanh ta. Uống đi Liên, uống đi Liên...". Cô gái Hà thành cầm ly rượu nốc cạn rồi "hà" một tiếng rất sảng khoái. Bữa tiệc đến đoạn cao trào thì một chàng trai xuất hiện cùng với cây đàn ghi-ta. Các cô gái đồng loạt cầm ly thưởng cho "người đàn ông đẹp trai nhất hội". Khi gã trai mặt đỏ bừng bừng, các cô gái lại tiếp tục hát: "Ai nâng ly, ai cầm ly, ai uống xong cho tôi mượn cái ly. Uống đi anh, uống đi anh, dù trời mưa em vẫn đưa anh về". Chàng trai lại nốc từng ly cạn ráo. Cả hội nhậu đứng dậy, nhảy múa theo tiếng đàn của chàng trai nhưng vẫn không quên làm tốt "công tác chuyên môn": "Osawachanti cái ly đâu rồi mà tìm không thấy...". Cứ vậy, họ vừa hát vừa uống rượu, quyết tâm thực hiện đúng phương châm: "Chị em ta về cùng nhau ta đi nhậu nào. 1, 2, 3, 4 chai. Chị em ta về cùng nhau ta đi nhậu nào 5, 4, 3, 2 xị. Một cùng nhau uống nhé, hai cùng nhau nâng ly, ba cầm cho chắc nhé, không có ai bỏ vòng, bốn nhớ rằng chúng ta bốn bể anh em một nhà. Năm nhớ nhé chưa về khi ta chưa say"...
Cách đó không xa, hai người con trai và hai người con gái cũng đang ngồi phân tài cao thấp về khả năng... nhậu. Một cô gái tỉ thí với một người con trai theo kiểu: anh một ly, em một ly. Một hồi sau, người con trai gục mặt xuống bàn rồi nôn thốc nôn tháo. Cô gái ôm mặt cười rũ rượi. Chúng tôi cứ ngỡ cô gái cười vì hả hê khi hạ gục đối thủ tại trận nhưng cô gái cứ cười khanh khách, hình như không thể "thắng" lại được. Gã đàn ông ngồi ở bàn bên cạnh chép miệng: "Con bé mắc bệnh... nhậu say là cười rồi".
Nào, nâng ly mừng be mới. ảnh: Q.DVừa theo dõi những cuộc nhậu ở các bàn bên cạnh, chúng tôi vừa phải "chiến đấu" với mấy em "gái nhậu" ở bàn mình. M. níu vai một trong hai chúng tôi thách thức: "Anh trai có thể uống ly này hết từ phần đáy lên trên không?". "Bó tay!". M. không chịu buông tha: "Nếu em làm được điều đó, anh trai chịu phạt 5 ly nha. OK?". Chúng tôi gật đầu vì nghĩ rằng đó là "nhiệm vụ bất khả thi". M. kêu chủ quán lấy một chiếc đĩa, úp vào miệng ly rồi đảo ngược ly rượu xuống. Tiếp đó, M. nhấc nhẹ chiếc dĩa cho rượu tràn ra từ từ và đưa lên miệng hút từng ngụm một. Quả nhiên, ly rượu vơi từ đáy vơi lên. Chúng tôi thua cuộc và đành chấp hành hình phạt. Đến nước này, chúng tôi chỉ còn cách đánh bài chuồn mới mong bảo toàn được lực lượng.
3. Chúng tôi xin kết thúc bài viết này bằng bi kịch của một nữ sinh Trường Đại học Luật thành phố, tên T. Trong một buổi tụ tập với bạn bè, cả T. và anh người yêu của cô tên là K. bị say. Một người bạn của K. xung phong đưa T. về nhà. Anh này cũng bị "con ma men" điều khiển, không làm chủ được hành vi của bản thân, thay vì chở người yêu của bạn về nhà lại chạy xe thẳng tới nhà nghỉ. Và khi tỉnh rượu T. thấy mình đã trở thành đàn bà! K. biết chuyện đành nói lời chia tay với người yêu và tập hợp chiến hữu tìm người thằng bạn "vô lương" đòi lại sự công bằng.
Mấy xị rượu đã bóp chết một tình yêu đẹp và giết chết một tình bạn.
Quang Duẩn - Bảo Thiên
Ông lão 73 tuổi đột tử khi đang “chăn gối” với đào 23 tuổi SÀI GÒN.- “Ông lão 73 tuổi đột tử trong khi đang “chăn gối” với cô gái 23 tuổi tại một khách sạn trên đường Nguyễn Oanh, quận Gò Vấp, vào đêm 9 Tháng Tám”, theo tin báo điện tử VNExpress ngày 10 Tháng Tám 2005.
Báo này nói rằng “Vụ việc vừa được Công An Quận Gò Vấp thụ lý, tìm hiểu nguyên nhân cái chết bất ngờ của ông V.H.N, sinh năm 1932, ngụ tại quận Gò Vấp”.
Tin tức sơ khởi cho hay, vào đêm nói trên, ông V.H.N cùng một cô gái tên H.T.L, sinh năm 1982, quê Cần Thơ, vào một khách sạn trên đường Nguyễn Oanh, phường 17, quận Gò Vấp, để “tâm sự”.
“Trong khi đang “chăn gối”, bất ngờ, ông lão sùi bọt mép và sập người xuống. Sau khi lật ngửa người ông V.H.N, cô gái phát hiện ông lão đã tắt thở.” Tờ báo tường thuật. “Vừa hốt hoảng, cô gái vừa gọi người nhà đến đưa ông lão đi cấp cứu, nhưng đã không kịp. Tại cơ quan công an, cô gái cho biết, đã nhiều lần quan hệ “chăn gối” cùng ông V.H.N, vì ông này hay giúp đỡ cô về mặt vật chất.”
Cô gái cho biết thêm, trước mỗi lần quan hệ như vậy, ông lão 73 tuổi này thường sử dụng thuốc kích thích, để “kích lực”.
“Chợ gái Việt” trên đất Trung Quốcnguon: vnn.vnMọi người vẫn gọi đó là “chợ Việt Nam” dù 90% mặt hàng tại đây dán mác “Made inChina”. Theo người dân địa phương, cái tên này xuất phát từ việc chợ kinh doanh một mặt hàng nội địa đặc biệt trên đất Trung Quốc, đó là món “đặc sản” gái Việt tươi sống được bày bán la liệt khắp chợ.
Nhộn nhịp “chợ người”![]()
Theo một người quen lên tầng 2 khu chợ, tôi thực sự bất ngờ trước cảnh tượng đangdiễn rạ Quả thực, chỉ cách tầng 1 khoảng 20 bậc thang mà nơi đây đã như một thế giới khác: những côgái trẻ lượn lờ dọc các hành lang, đứng ngồi đủ tư thế trong các kiosque gội đầu, massage đội ngũ này đều là những cô gái mang quốc tịch Việt Nam còn rất trẻ, ít xuất hiện bóng dángnhững người “cứng” tuổị Họ ăn mặc bắt mắt, “mát mẻ” và mời gọi, quần trễ, áo ngắn, váy te tua; những chiếc áo dây, áo ren, voan mỏng gần như không có tác dụng che thân, thậm chí có những chiếc áo không khác gì áo ngực của chị em phụ nữ.
Thực chất họ chính là những cô cave vẫn không hề xa lạ gì trên các con đường lớndọc những khu đô thị, khác là ở đây họ được bày bán như một món hàng. Nếu như nhiều nơi khác,cave chủ yếu hoạt động về đêm thì cave ở đây bận rộn hơn vào ban ngàỵ Đối tượng khách hàng chính là dân Việt nên chỉ sau 22 giờ (tức 23 giờ nước bạn) hết giờ xuất nhập cảnh, thường “chợ gái” cũng tàn.
7 giờ sáng chợ họp, cũng là lúc một ngày làm việc của các cô bắt đầụ Không đứng đường, không tranh nhau gốc cây, không phải dầm sương dãi gió, một mình mò mẫm trong đêm mà bon chen từng mét vuông hành lang giữa ban ngàỵ Các cô sẵn sàng để khách kiểm tra thân thể trước khi “vô bến”. Các “thượng đế” bị lôi kéo, giành giật như cánh lơ xe lôi khách. Cánh nam giới trót bước chân lên đây thì khó mà ra về, phải là những anh thật “bản lĩnh” mới có thể thoát được vô số lưới tình các cô chăng rạ Chính vì thế, có những anh chàng đã cúi mặt đi qua thế mà do không kìm chế được nên đành... quay lại! Đôi bên nhanh chóng đi sâu vào phía trong kiosque, khoảng 2 tiếng sau trở rạ Dịch vụ gội đầu, massage chỉ là cái cớ nên lúc nào cũng vắng tanh, sầm uất nhất vẫn là tại những gác xép chật hẹp phía trên.
“Thượng đế” ở vùng chợ biên giới này tạp nham vô kể, cả người Việt, người Trung Quốc, cả dân địa phương lẫn người ở xa đến, đủ mọi lứa tuổị Nhiều cậu choai choai mới lớn, học lớp 9, lớp 10 ở thị xã Lào Cai cũng sang “chợ Việt Nam” thử cho biết mùi; những người đã lên chức ông cũng “dạo” qua tầng 2, tầng 3; đội ngũ cán bộ, công chức càng không hiếm. Thực ra người Việt Nam muốn xuất ngoại một chuyến ở vùng biên giới tây bắc này không hề khó khăn, có thể đường tiểu ngạch (đi đò chui qua sông Hồng, sông Nậm Thi) chỉ mất 30.000 - 50.000 đồng/người, vừa trả tiền đò vừa làm “luật” hoặc làm sổ thông hành đi theo đường cầu Hồ Kiều, chỉ hai ảnh chân dung, 10.000 đồng, nửa ngày là xong. “Thượng đế” Việt sẽ được thoải mái trong một thế giới riêng, tách biệt và rất an toàn. Việc mua bán dâm ở đây cũng đơn giản như mua mớ rau, con cá, luôn có đủ loại giá cho đủ kiểu “thượng đế”. Chỉ cần“thuận mua vừa bán” lại không phải lăn tăn tới tai tiếng, đụng mặt người quen (nhất là các công chức nhà nước sẽ không sợ ảnh hưởng tới công việc). Đây có lẽ là điểm ăn khách nhất của chợ gái Việt nàỵ
“Đặc sản” gái Việt
Đã từ lâu những cư dân vùng giáp biên Lào Cai - Vân Nam biết đến cái chợ Việt này trên địaphận thị trấn Hà Khẩu (Trung Quốc). Đây là nơi tập trung buôn bán, sinh sống đông đúc củangười Việt Nam ở thị trấn biên giới phía nam nước bạn. Vài năm trước, “chợ Việt Nam” chỉ lànhững dãy nhà tranh tre, lá cọ lụp xụp, tạm bợ chẳng khác khu ổ chuột; sau khi xây lại, nó đã biến thành khu chợ 3 tầng khang trang, rộng rãi; các tầng chia ra nhiều kiosque, mỗi cái rộng khoảng 10m2 cộng một gác xép nhỏ. Thường thì tầng 1 ít được quan tâm hơn bởi khu vực này kinh doanh hàng hóa đơn thuần như giày dép, đồ lưu niệm - chủ yếu là hàngTrung Quốc. Khách hàng, đặc biệt là các đấng mày râu, bị thu hút vào tầng 2, tầng 3 - nơi kinh doanh món “đặc sản” gái Việt nổi tiếng hơn. Và hoạt động kinh doanh bằng “vốn tự có” này trước đã nhộn nhịp nay càng náo nhiệt, quy mô hơn.
Sau mấy vòng dạo bộ, tôi nhận ra những khuôn mặt còn rất trẻ sau lớp son phấndầy cộp và những bộ đồ hớ hênh. Nhiều cô cave chỉ mới 16, 17 tuổi mặc dù cuộc vật lộn mưu sinh làm họ già đi trước tuổi rất nhiềụ Hiếm những gương mặt ở tuổi 25 trở lên bởi vì họ đã trở thành những món hàng “quá đát”.
Họ xuất hiện ở chốn này theo nhiều cách khác nhaụ Hầu hết các cô gái đến từ nhữngvùng nông thôn ngay trong tỉnh Lào Cai, phần còn lại thì tứ xứ giang hồ. Có những cô bị xô đẩy đến đây nhưng cũng có người tìm đến một cách tự nguyện. Nga (20 tuổi, quê Hải Dương)bị một người quen trong làng dụ dỗ đưa sang. Hai năm qua, bị “kẹt” bên này, cave đã trở thành nghề chính giúp cô duy trì cuộc sống. Hồng thì khác, mới 19 tuổi đã buộc phải tìm đến chợ làm cave để chấm dứt những ngày tháng vất vả ở vùng quê nghèo tại một huyện xa xôi của tỉnh Lào Caị Gần 40 tháng làm cave, cô vẫn gửi tiền đều đặn cho cha mẹ để san sẻ bớt phần khó khăn khi 5 đứa em của cô ngày càng lớn, nhưng cô cũng đã thấm đủ những tủi nhục mà “không ở trong nghề chẳng thể hiểu được”. Cũng xuất phát từ một xã nghèo ở vùng cao, Hà (21 tuổi) tìm sang đất Trung Quốc “dễ làm ăn” theo lời một người cùng quê để bán hàng ăn sáng; sau một thời gian thu nhập không nhiều như mong đợi, Hà tự nguyệnchuyển lên tầng 2 làm cave cho “xênh xang”.
Trong góc khuất hành lang
Những người buôn bán ở khu chợ thường nhắc tới cô cave tên Lan nổi tiếng một thời (năm 3 tuổi) từng làm cave trên tầng 2 khu chợ Việt Nam 3 năm. Cuộc đời của Lan đã bước sangmột trang mới từ cuộc gặp gỡ không xui khiến với anh chàng bảo kê si tình của khu chợ nàỵ Cô có một cuộc sống mới với một gia đình thực sự, người chồng tốt và hai đứa con kháu khỉnh. Chồng của Lan đã giải nghệ và chuyển sang buôn bán. Với vai trò mới - bà chủ thẩm mỹ viện Hoàng Lan, cô đã thực sự đổi đờị Nhìn Lan, biết bao cô cave thầm ao ước được như thế.
Tôi tự hỏi liệu trong số các cô gái đang bon chen trên cái tầng 2, tầng 3 kia ai sẽ được sở hữu thêm một “tấm vé số độc đắc” như Lan? Sau khi đã trở thành một món hàng “quá đát”, họ sẽ làm gì? Và không ít đứa trẻ không bố - những “sản phẩm nhỡ nhàng, không được trông đợi” ra đời trên cái hành lang nhốn nháo kia sẽ ra saỏ Sẽ có bao nhiêu cái kết có hậu như Lan cho những cô gái trẻ đang từng ngày kiếm sống bằng cái nghề bán trôn nuôi miệng trên xứ người xa lạ nàỷ(Theo CATP)Cô dâu Việt bị trưng bày trong "bể cá" Singaporẻ
Qua những gì mà ký giả Patricia Yap của tờ Newstoday (Singapore) số ra ngày 14/3/2005 viết ra, có thể thấy nhân phẩm của phụ nữ Việt Nam đã bị chà đạp một cách công khai ngay giữa hội chợ, trong một quốc gia phát triển và được coi là có trọng nữ quyền.
"Bể cá" giữa hội chợ
Cô dâu Việt Nam "chào hàng" ở Singaporẹ
"Bể cá" - fish tank là từ nguyên văn của ký giả Patricia Yap. Phóng viên này tường thuật lại rằng một số cô dâu Việt Nam đã được mang đi triển lãm trong một hội chợ, điều đặc biệt ở chỗ - các cô được triển lãm trong các phòng kính. Và trong khi các phòng khác trưng bày các mặt hàng trang trí nội thất, thiết bị giáo dục, mỹ phẩm thì phòng của các cô được treo bảng hiệu "Blissful Heart Marriage Centre" - tạm dịch: Trung tâm Hôn nhân trái tim hạnh phúc. Bên trong là ba cô gái mặc quần jeans, áo thun, đi qua đi lại và cô ký giả báo Newstoday dẫn lại lời của một phụ nữ đi ngang thốt lên: "They looked like they were on display in a fish tank" (Trông cứ giống như họ được chưng trong hồ cá vậy).![]()
Tờ rơi quảng cáo dịch vụ cưới vợ Viêt Nam
Cũng theo bài viết này, một người đàn ông đứng ngoài cái "hồ cá" ấy, miệng thì "ỌK, vào đi, cứ vào nhìn một cái đã", tay thì phát các tờ rơi mang nội dung Công ty Mai mối V Link Agency đang xúc tiến một chương trình gọi là "một chuyến đi trọn gói kiếm vợ sang trọng" với giá 13.800 đô la Singapore, còn nếu lấy ngay tại chỗ chỉ tốn 9.000 đô la Singaporẹ Giám đốc của công ty này - ông Francis Toh - cho biết đây là lần đầu tiên công ty mở một "gian triển lãm thế này ở hội chợ nhằm quảng bá cho dịch vụ môi giới lấy vợ Việt Nam" và "để mở rộng tầm hoạt động của họ cho giới đàn ông ở Singapore". Theo người đàn ông này, các cô gái Việt Nam được trưng bày ở đây với mục đích giới thiệu cho khách hàng thấy những nét nổi trội của các cô dâu Việt Nam để từ đó họ quyết định chọn lựạ
Môi giới hay “buôn người”?![]()
Ảnh môi giới cô dâu Việt Nam trên web...
Phần nhiều bài báo của ký giả Patricia Yap bày tỏ quan điểm rõ ràng của mình về việc nhân phẩm của phụ nữ Việt Nam đã bị chà đạp một cách công khai ngay giữa hội chợ, trong một quốc gia tân tiến và được coi là có trọng nữ quyền. Một người đàn ông khi được hỏi ý kiến về gian hàng này nói rằng đây là một sự sỉ nhục, đáng lý ra việc này không thể để diễn ra ở nơi công cộng. Một phụ nữ khác nói việc tìm vợ cho các ông thì còn tạm chấp nhận được, nhưng việc đem những cô gái Việt Nam ra “biểu diễn” ở nơi công chúng như vậy thật là nhục nhã. Một thương gia 45 tuổi tên Lim Yu Seng dẫn theo hai cô con gái đi chơi hội chợ xuân nói rằng ông đã phải dẫn con mình đi nơi khác, vì không muốn chúng nó chứng kiến hiện tượng “bán người” như vậỵ Các tổ chức tranh đấu cho nữ quyền đã rất ồn ào lên tiếng phản đốị Bà Breama Mathi - Chủ tịch Hiệp hội Bảo vệ nhân phẩm phụ nữ tại Singapore cho biết "cả cách làm ăn và nơi trưng bày đều hoàn toàn sai trái".
"Tôi nghĩ đem các cô gái - cho dù là từ quốc gia nào đi nữa - đặt trong các "bể cá", quảng cáo họ là các cô dâu "mì ăn liền" như thế này thì thật là ghê tởm, không thể chấp nhận được. Tôi kêu gọi Chính phủ Singapore phải có những biện pháp cụ thể để ngăn chặn những việc này tái diễn. Đây không khác gì tình trạng buôn người" - bà Breama Mathi cho biết.
Mai mối gái Việt tại Singapore: Không chỉ có V Link Agency...
"Không cần giàu mới cưới được người vợ trong mơ, chỉ cần độc thân hoặc ly dị, tuổi từ 25 đến 70, chỉ cần một cú điện thoại, một số tiền cọc 1.000 đô la Singapore thì Công ty Mai mối V Link Agency sẽ lo liệu từ đầu đến cuối, bảo đảm quý ông sẽ hài lòng một trăm phần trăm, có cả hình ảnh và VCD để quý ông chọn lựa”.
Những lời rao này được in trên tờ bướm bằng 3 thứ tiếng Anh - Hoa - Singapore và phân phát công khai ngay trên đường phố Singaporẹ Đó là việc làm của một công ty mai mối ở Singapore có tên là V Link Agencỵ Trên tờ quảng cáo này, đập vào mắt người xem đầu tiên là hình ảnh một ông chồng Singapore béo phệ ôm cô vợ mới cưới xinh đẹp người Việt Nam. Góc kia là hình một cô dâu Việt Nam cầm bó hoạ Tờ bướm còn viết là hàng chục ngàn đàn ông Đài Loan và Singapore đã thành hôn với gái Việt, vì gái Việt Nam nổi tiếng là bạn đời tốt, chung thủy, phục tùng, đáng tin cậy, biết quý trọng gia đình. Gọi vào số điện thoại in cuối tờ rơi, bắt máy trả lời là một người xưng tên Elvin, xác nhận rằng đây là công ty môi giới hôn nhân chuyên kiếm vợ Việt Nam cho đàn ông bản xứ: “Đặc biệt chúng tôi chỉ kiếm cô dâu Việt Nam thôi, chúng tôi đưa mấy ông qua Việt Nam rồi mai mối cho họ tại đó".
- Thế ra các ông đưa người đi Việt Nam xem mặt à?
- Đúng vậy, để họ gặp và phỏng vấn các cô bên ấy chứ. Có nhiều cô cho các ông chọn lắm. Nếu nói chuyện rồi mà anh chịu cưới nàng và nàng thuận làm vợ anh thì công ty chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục ở Việt Nam trước.
- Thế bằng cách nào các ông kiếm ra mấy cô gái đó?
- Nhiều lắm, đừng lo, có người của công ty chúng tôi bên Việt Nam mà. Phần lớn các cô ở dưới quê, được chúng tôi mang lên thành phố Hồ Chí Minh.
- Rồi làm sao các ông biết họ còn độc thân?
- Chúng tôi phải xác minh chứ, chúng tôi tiếp xúc với bố mẹ của họ mà. Nhiều cô còn phải đi bác sĩ khám để chứng tỏ chưa lập gia đình lần nàọ
Khi hỏi về giá cả, Elvin nói phí tổn trọn gói là 13.000 đô la Singapore (khoảng 8.000 đô la Mỹ) nhưng phải đặt cọc trước 1.000 để làm giấy tờ.
Theo lời Elvin, rõ ràng công ty môi giới hôn nhân này hoạt động công khai, đóng vai trò gạch nối giữa trai Singapore và gái Việt Nam.
Dịch vụ cưới vợ Việt Nam hiện đang rộ lên, gần như trở thành trào lưu và hiện ở Singapore có khoảng 10 công ty làm dịch vụ nàỵ Theo lời rao của trang web catcha.com.sg, hiện có đến 5.000 cô dâu Việt Nam đang sẵn sàng dưới quyền Trung tâm Môi giới International Matchmakers của một người đàn ông tên là Mr.Cupid. Giám đốc quản lý của trung tâm này - một người đàn ông tên Martin Wong - cho biết Mr Cupid hiện đang điều hành một nhà máy sản xuất giày dép, chuyên tuyển dụng những công nhân nữ trẻ tuổi từ các tỉnh. Những người này, Mr Cupid hy vọng sẽ kiếm được một ông chồng ngoại quốc "đàng hoàng" để đổi đờị
Bài báo Still looking for a Singapore husband đăng trên tờ Straits Times ngày 4/3/2005 dẫn lại lời đại sứ Việt Nam tại Singapore cho biết năm ngoái đã có hơn 300 cô gái Việt Nam lấy chồng Singaporẹ Riêng công ty của Mr Cupid mỗi tháng kiếm được từ 4 - 6 khách hàng mới tìm đến cô dâu Việt Nam với lời hứa trả 14.888 đô la Singapore thì mọi thủ tục, kể cả chuyện cưới xin, chỉ diễn ra trong vòng 5 ngàỵ
Trào lưu "lấy vợ ngoại" của giới mày râu Singapore đã xuất hiện cách đây 2 năm. Các công ty môi giới muốn "tạo điều kiện cho những nam công dân Singapore ít học, có thu nhập thấp vẫn có thể lấy được cô vợ ưng ý" thay vì phải cố gắng chinh phục một cô gái Singapore nào đó vốn càng ngày càng đòi hỏi nhiều về vật chất để lấy làm vợ. Hiện tại, không ít phụ nữ Singapore thích lấy chồng ngoại quốc, chủ yếu là người phương Tây, để được tự do theo đuổi việc mình thích thay vì phải chịu gò bó trong khuôn khổ của một phụ nữ Á Đông. Do đó, cơ hội lấy vợ “nội địa” của những chàng trai thu nhập thấp, không nhà, không xe... ngày càng trở nên xa vờịLý do sâu xa của việc các cô dâu VN chấp nhận bị trưng bày trong "bể cá" ở Singaporẻ Và cuộc trò chuyện với TS Nguyễn Sĩ Dũng để trả lời cho câu hỏi "Môi giới hôn nhân ở Việt Nam có nên công khai ?".
![]()
Những cô dâu Việt được "chào hàng" ở Singapore
Việc Công ty Quốc tế môi giới cô dâu Việt Nam của Singapore "trưng bày" các cô gái Việt trong "bể cá" đã khiến dư luận bị "sốc".
Sự việc bị đẩy đến mức, ĐSQ Việt Nam tại Singapore phải lên tiếng. Điều đó chứng tỏ việc "quảng bá" môi giới hôn nhân theo cách của công ty kia là không thể chấp nhận được, dù diễn ra ở quốc gia nàọ
Nhiều bạn đọc VietNamNet trong thư gửi về toà soạn còn bộc bạch cả nỗi tức tối với người trong cuộc - là những cô gái - bị coi như hàng hoá. Nhiều bạn đọc đã không ngần ngại chĩa mũi dùi phê phán về phía các cô - được coi như nạn nhân. Họ lập luận, khi chấp nhận để người ta "bày" mình như vậy, các cô gái đó không chỉ tự chà đạp lên bản thân mà còn làm tổn hại đến hình ảnh quốc giạ
Tôi cho rằng những cảm xúc của công chúng và dư luận tại Việt Nam và Singapore là chính trực, nhân văn và cần thiết.
Nhưng ở đây, tôi muốn bàn đến một khía cạnh khác. Đó là việc đặt ngược trở lại câu hỏi: "Tại sao nhiều cô gái ở nông thôn Việt Nam lại sẵn sàng chấp nhận mạo hiểm và cả sự nhục nhã để đi làm dâu xứ người mà không phải vì mệnh lệnh của con tim"?
Nhiều người lý giải rằng, đó là do thiếu công ăn việc làm? Do đời sống thấp? Do họ muốn mơ tới một sự đổi đờỉ Điều đó có nhưng không trúng! Bởi truyền thống ngàn đời của con gái Việt Nam là chịu thương chịu khó và muốn gắn bó sum vầy với huyết thống. Bởi họ không phải là những người sẵn sàng trả giá để tìm tới sự sung sướng chưa phải đã cầm chắc, khi tương lai còn nằm trong lời hứa của những người môi giới và sự "gia ân" của đức ông chồng mà các cô chưa biết, chưa rõ...
Các cô gái đã phải chấp nhận đi tìm vận may ở những cuộc tình duyên mua bán ở xứ người, theo tôi đa phần là những người đi tìm sự lựa chọn đỡ xấu nhất trong những điều "không tốt".
Hiển nhiên, phần đông trong số họ là ít học và là con nhà nghèọ (Kinh nghiệm làm báo của bản thân và đồng nghiệp đã cho tôi thông tin đó). Nghèo, ít học sẽ khó có cơ hội kiếm được một công việc khả dĩ đủ tạo cho mình và gia đình tương lại cuộc sống ổn định. Như thế, vận may của họ chỉ còn phụ thuộc vào đức ông chồng. Nhưng với "hành trang" bản thân, cơ hội lựa chọn cho họ hẳn không thể tính bằng số nhiềụ
Dẫu hai chục năm qua chúng ta đã cải thiện được rất nhiều về GDP, về hình ảnh đất nước; dẫu hơn 50 năm qua, truyền thông đã nói rất nhiều đến hai chữ "bình đẳng" thì lớp trầm tích quan niệm phong kiến: "trọng nam khinh nữ" vẫn chưa bị đánh bật ra khỏi cộng đồng. Nhiều người đàn ông Việt Nam, nhất là ở nông thôn, vẫn coi mình là ông chủ; và những người vợ vẫn mặc nhiên công nhận quyền sở hữu có tính gia truyền ấỵ
Nếu ai đó có dịp chứng kiến một người chồng ở miền Tây Nam Bộ nhậu say rồi trói vợ vào cột nhà đánh, mới thấu hiểu vì sao mơ ước lấy chồng ngoại, chồng Việt Kiều lại có ở nhiều cô gái xứ này đến thế. Nếu nhìn cảnh những người phụ nữ ở Hà Tây dậy từ 4 giờ sáng đạp xe đạp cách 30 km về Hà Nội bán hàng rong, đến 6 giờ tối về nhà là "đâm sầm" vào bếp rơm nấu cám heo, trong lúc ông chồng đi đánh tổ tôm thì mới thấy việc các cô gái sẵn sàng chịu khổ, chịu nhục ở xứ người để lấy ít tiền cho mẹ mình đỡ bị cha đánh cũng không có gì là lạ.
Bạo lực phụ nữ - về cả thể xác và tinh thần - vẫn diễn ra một cách dai dẳng và công khai ở xã hội Việt Nam, nhất là nông thôn (điều này đã được truyền thông nhiều lần nhắc đến). Gánh nặng âu lo đặt quá lên vai phái nữ - khi mà họ quá ít sức lực (theo nghĩa đen và nghĩa bóng). Thói quen cho mình quá nhiều đặc quyền - trong lúc không tự gán cho mình những trách nhiệm tương đương - của đàn ông... Đó là những lý do sâu xa nhưng chính yếu đẩy đến những câu chuyện buồn như ... "các cô gái chấp nhận để người ta trưng bày trong bể cá" ở Singapore vừa rồị
Lương Bích Ngọc![]()
T.S Nguyễn Sĩ Dũng.
TS Nguyễn Sĩ Dũng, phó Chủ nhiệm Văn phòng QH: "Khi những cô gái Việt Nam có cơ hội lựa chọn nhiều hơn, biết đâu những chàng trai Việt Nam sẽ trở nên giỏi giang hơn!"
- Là công dân Việt Nam, ông nghĩ gì khi đọc những bài báo về việc "Cô dâu Việt bị trưng bày trong "bể cá" ở Singapore"?
- Tôi cảm thấy đaụ Mặc dù, đó không phải là phản ứng của cái sự nghĩ.
- Theo Pháp luật Việt Nam, các công ty môi giới của Singapore khi sang "kiếm người" tại Việt Nam và làm môi giới, họ có vi phạm pháp luật không?
- Có hai vấn đề pháp lý ở đây: Một là, môi giới hôn nhân có phải là một dịch vụ bị cấm ở Việt Nam hay không? Hai là, Các doanh nghiệp của Singapore có được hưởng quy chế đối xử quốc gia hay không?
Về vấn đề thứ nhất, Luật doanh nghiệp nhường cho Chính phủ quyền quy định những lĩnh vực kinh doanh nào sẽ bị cấm ở Việt Nam. Trong doanh mục các ngành, nghề bị cấm kinh doanh do Chính phủ ban hành không thấy nói đến việc cấm kinh doanh dịch vụ môi giới hôn nhân.
Theo nguyên tắc của pháp quyền thì người dân được quyền làm tất cả những gì mà pháp luật không cấm, kể cả việc môi giới hôn nhân. Trên thực tế, nhiều người vẫn đứng ra làm dịch vụ nàỵ Chỉ có điều họ không chịu đăng ký kinh doanh do đó Nhà nước không quản lý được. Theo tôi, điều cần phải làm là xử phạt hành vi không đăng ký kinh doanh chứ không phải phạt hành vi kinh doanh.
Về vấn đề thứ hai, những dịch vụ các doanh nghiệp Việt Nam được phép kinh doanh thì chưa chắc các doanh nghiệp của Singapore đã được phép. Ít nhất điều này sẽ đúng trong trường hợp giữa hai nước chưa có ký kết hiệp định thương mại và Việt Nam chưa gia nhập WTỌ Như vậy, việc tổ chức môi giới hôn nhân của các công ty Singapore có thể đã vi phạm pháp luật Việt Nam.
- Theo ông, Việt Nam có nên công khai cho phép việc môi giới lấy chồng nước ngoài không?
- Tại sao lại không cho phép nếu như pháp luật không cấm? Tuy nhiên, cho phép thì pháp luật vẫn phải điều chỉnh chặt chẽ loại hình dịch vụ này để quyền và nhân phẩm của những cô gái Việt Nam được bảo vệ. Khi những cô gái Việt Nam có cơ hội lựa chọn nhiều hơn, biết đâu những chàng trai Việt Nam sẽ trở nên giỏi giang hơn.
- Việc các cô gái Singapore hướng "ngoại" khiến những người đàn ông có thu nhập thấp ở đó nhìn sang Việt Nam để lấy vợ "giá rẻ" có khiến chúng ta phải nghĩ ngợi nhiều không?
- Việc này cho thấy Singapore có vấn đề của Singapore, và Việt Nam có vấn đề của Việt Nam. Nếu các chàng trai Singapore có nhu cầu lấy vợ Việt, và các cô gái Việt có nhu cầu lấy chồng Singapore thì có vấn đề gì nặng nề lắm đâụ Nặng nề là ở cách làm vô văn hóạ Tôi cho rằng làm gì thì cũng phải bảo vệ được phẩm giá của con ngườị
Lương Bích Ngọc (thực hiện)Vẫn còn nhiều trẻ vị thành niên đi phá thai hơn 5 tháng
nguồn: tamsubantre .org
Trong lần trường tổ chức cắm trại, K.M., 16 tuổi đã lỡ cùng bạn trai quan hệ. Đến khi gia đình nhận ra sự thay đổi ở M thì bào thai đã được 23 tuần tuổi. Các bác sĩ dù không muốn cũng phải giúp M giải quyết hậu quả.
K.M chỉ là một trong số rất nhiều trường hợp trẻ vị thành niên đến bệnh viện xử lý hậu quả của sự nông nổi. 6 tháng đầu năm nay, tại Bệnh viện Từ Dũ có khoảng 200 trường hợp dưới 18 tuổi đến phá thai. Trong số này có đến 75% trường hợp thai đã được 22-26 tuần tuổi. Còn năm 2004 có gần 1.110 trường hợp dưới 18 tuổi đến phá thai. Trong số đó có gần 60% là học sinh. Sở dĩ để đến thai to như vậy là vì các bạn trẻ không biết mình đang mang thai và gia đình cũng không phát hiện ra.
Qua tìm hiểu trước khi làm thủ thuật, các bác sĩ tại Khoa kế hoạch hóa gia đình Bệnh viện Từ Dũ nhận thấy tỷ lệ hiểu biết về giới tính ở những trẻ vị thành niên không cao. Còn quá nhiều bạn hiểu biết rất "mù mờ" về giới tính, không có kiến thức gì về việc mang thai và các biện pháp phòng tránh thai khi quan hệ tình dục. Vẫn còn rất nhiều bạn cho rằng, việc quan hệ tình dục một lần sẽ không để lại hậu quả gì. Đây là nguyên nhân làm cho tỷ lệ nạo phá thai ở tuổi vị thành niên cứ tăng dần theo từng năm: từ 2002 chỉ có 300 ca, đến năm 2004 tăng lên gần 1800 ca, tức là gấp gần 6 lần.
Điều đáng lo ngại là hiện nay các bạn trẻ đã coi việc đến bệnh viện "giải quyết hậu quả" là một việc làm bình thường. Điều này là vô cùng nguy hại vì các bạn không ý thức hết được những hậu quả về sau của nó.
Theo bác sĩ Dương Phương Mai, Trưởng khoa kế hoạch hóa gia đình Bệnh viện Từ Dũ, các bạn trẻ dưới 18 tuổi, cơ thể và tử cung chưa phát triển hoàn chỉnh. Vì thế khi đi nạo phá thai dù là ở những cơ sở y tế an toàn thì vẫn phải chấp nhận những rủi ro có thể xảy đến trong quá trình bác sĩ thực hiện thủ thuật. Những rủi ro đó bao gồm:
- Bị các biến chứng sớm như: băng huyết, trường hợp nặng có thể dẫn đến shock có khi phải truyền máu, sót nhau. Tổn thương cơ quan sinh sản: rách cổ tử cung, thủng cổ tử cung. Nhiễm trùng ở vùng chậu hay nhiễm trùng toàn thân dẫn đến nhiễm trùng huyết.
- Biến chứng lâu dài có thể gây vô sinh hoặc có thai ngoài tử cung.
Bên cạnh đó, việc nạo phá thai còn có những ảnh hưởng nhất định về tâm lý, như mặc cảm tội lỗi, hội chứng stress với các biểu hiện khó ngủ, mất ngủ, gặp ác mộng, khó tập trung trong công việc, dễ nóng giận hay giật mình, giảm ham muốn tình dục...
Theo các bác sĩ bệnh viện Từ Dũ thì những trường hợp vị thành niên đến giải quyết hậu quả ngoài học sinh, còn lại là những công nhân trẻ sống xa nhà, học vấn thấp nên không hiểu biết gì về sự quan hệ giới tính. Khi các em phát hiện ra mình có thai thì tuổi thai đã bước vào tuần thứ 22 trở lên. Mà việc giải quyết những ca thế này ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe của "bà mẹ trẻ". Nếu thực hiện ở những "cơ sở y tế chui" thì rất dễ gây ra những hậu quả nặng nề, thậm chí còn có thể dẫn đến tử vong hoặc ảnh hưởng xấu đến các cơ quan lân cận. Vệ sinh y tế không đảm bảo còn làm viêm nhiễm ngoài tử cung, viêm dính buồng tử cung gây ra vô sinh...
Các bác sĩ chuyên khoa cho rằng việc phá thai đang thật sự một vấn nạn xã hội. Mà ngành y tế hiện nay chỉ đang làm nhiệm vụ là giải quyết hậu quả. Bác sĩ Mai cho rằng, muốn giảm tỷ lệ nạo phá thai nói chung thì cần có sự tuyên truyền giáo dục sâu rộng hơn nữa tới mọi đối tượng. Và để hạn chế đến mức thấp nhất tỷ lệ nạo phá thai ở trẻ vị thành niên cần có sự kết hợp nhiều phía từ các ngành giáo dục, y tế và các đoàn thể xã hội. Vậy còn bạn, bạn nghĩ sao về vấn đề này?
Ngày đưa tin: 1/8/2005 1:55:22 PM
Nguồn tin: Theo Tiền phong