lê thị huệ
Chuyện nhân ngày 8/3, ngày Quốc Tế Phụ Nữ 2005.
Buổi sáng dậy sớm, nhâm nhi ly cà phê xong, ngồi vào bàn viết, mở net của Mỹ ra thấy một chương trình đặc biệt của http://special.msn.com/ gồm những bài viết như sau: 10 Người Đàn Bà Quyền Lực Nhất Nước Mỹ, dẫn đầu là Condoleezza Rice bà Mỹ Đen hiện là ngoại trưởng phục vụ ông Bush. Các bà khác là những bà thượng nghị sĩ, thẩm phán tối cao, chủ công ty lớn, và có nhiều tiền như bà thần tivi bốc lên từ trợ cấp xã hội Oprah Winfrey. Thế là trong danh sách 10 quyền lực nhất nước Mỹ có hai bà đen, Condollezza Rice và Oprah Winfrey. Cả hai bà đều "nỏ có nhôông". "Nhôông", tiếng Hà Tĩnh có nghĩa là chồng, "nỏ" có nghĩa là "không".
Nói chuyện chồng con ở Mỹ là nói chuyện gì rất kinh khủng. Một trong những chuyện kinh khủng ấy là tỉ số đàn bà Mỹ đen không chồng rất ư là cao. Đàn bà Mỹ Đen nổi tiếng là giỏi, ngoan, thương con, và đạt những thành công phi thường ở xã hội Mỹ. Trong khi đàn ông Mỹ Đen hễ thành đạt chút chút thì lăm lăm cặp bồ và theo con gái Mỹ Trắng hết. Nên chi những người bạn gái Mỹ Đen thành đạt thân mến của tôi phần đông không kiếm được chồng. Một bài khác cũng trên msnnews: 5 Cách Thức Làm Cho Đàn Bà Thành Lãnh Tụ Giỏi. Bài kế, Mẹ Đi Học. Chuyện này xảy ra thông thường ở Mỹ. Các trường đại học Mỹ thu hút nhiều phụ nữ và tạo cơ hội cho người phụ nữ đi học trở lại. Ở Việt Nam thì cơ hội qúa ư thiếu thốn. Chuyện Việt Nam hiện nay là sinh viên ra trường rồi không có việc làm mới là chuyện quan trọng! Bài kế tiếp, Ăn Mặc Thế Nào Để Thành Công. Bài tiếp, Làm Việc Co Dãn, Những Phương Pháp Quân Bình. Ngoài ra còn những bài sau: Mười Người Đàn Bà Mỹ thay đổi thế giới, , Sacagawea Có Thể Làm Như Thế Nào ( Sacagawea là một lãnh tụ Da Đỏ được kể tên trong mười người đàn bà thay đổi nước Mỹ), Bí Mật của Amelia Earhart, (người phụ nữ hoa tiêu bị mất tích năm 1937, có giả thuyết cho là vì bà này đã làm xì pai cho tông tông Mỹ nên bị bắt), Những Chiến Sĩ Gái Giỏi, Tranh Đấu Để Đòi Quyền Phụ Nữ, Lịch Sử Phong Trào Giải Phóng Phụ Nữ,
Còn về phía báo chí Việt Nam cả trong nước lẫn ngoài nước thì sao ?
Việt Nam đã cho đưa lên net hầu hết các tờ báo nổi tiếng. Từ Công An online, Tiền Phong Online cho đến Tuổi Trẻ Online... Thế nhưng chưa thấy một tờ báo Phụ Nữ Online nào được chính quyền Việt Nam cho lên net. Nhà nước Việt Nam rõ ràng là kỳ thị phụ nữ hạng nặng đấy nhé. Các nhà tranh đấu hải ngoại hỡi, trong khi các sư các cha được xây nhà thờ mí nhà chùa khắp nơi, mà qúy vị thì vẫn cứ ưu tiên tranh đấu cho các cha các sư. Sao chẳng thấy ai tranh đấu cho quyền lợi phụ nữ Việt Nam cả !
Net hải ngoại thì có đôi chút khác biệt. Hiện có hai trang net do hai người đàn bà chủ chốt, diễn đàn chính trị Talawas do Phạm Thị Hoài bá chủ, và trang nghệ thuật Gió O do Lê Thị Huệ tớ chủ biên. Ngoài ra ở Người Việt Online có trang Phụ Nữ và Gia Đình do nhà thơ Trần Mộng Tú, nhà văn Bùi Bích Hà điều hành. Tuy vậy thành thật mà nói, chưa diễn đàn nào có đủ bài viết về phụ nữ như nhu cầu đòi hỏi. Riêng phần tôi, một mơ ước làm trang nhà dành cho các trẻ em bị chứng khờ, autism, vẫn chưa thành. Vì qúa bận rộn nhiều thứ. Ôi con, hãy tha thứ cho mẹ !
Nhân ngày 8 tháng 3, các trang net trong nước có những bài lai rai bàn về phụ nữ. Ví dụ Nguoivienxu Online có bài Hội Thảo Khoa Học Nhân
Ngày 8.3 Vai trò của phụ nữ trong văn hóa ẩm thực Việt Nam. Hanoimoi Online mở diễn đàn Vai Trò Của Người Phụ Nữ Trong Cuộc Sống Hiện Đại, bài khác: Nhân ngày quốc tế phụ nữ 8-3: Xin cảm ơn các ông chồng! Kể chuyện một khu trong Viện Vệ Sinh Dịch Tễ Trung Ương Hà Nội có 80% cán bộ là phụ nữ. Nhân ngày 8/3 các chị xin cám ơn chồng đã thông cảm cho các chị đi sớm về trễ vì công việc đòi hỏi! Bàn về chuyện phụ nữ đi làm, phải nói là phụ nữ Việt Nam ngày nay đi ra ngoài xã hội làm việc khá nhiều. Tuoitre Online có nguyên một trang "Lời Chúc 8/3" để cho độc giả gửi về những lời chúc đến những người phụ nữ thứ nhất của đời họ. http://www2.tuoitre.com.vn/ Đấy là những chuyện trong một buổi sáng lên net liên hệ đến ngày 8-3-2005
Chuyện đáng nói hơn trong những ngày gần đây là chữ nghĩa đang bị ồ ạt tra tấn và chà xát bởi văn chương ba chữ xxx. Từ sau khi tôi viết 1 bài trên Talawas gợi hứng cho các cây bút nữ là muốn viết văn ăn khách thì hãy viết về éx. Thế là làm như một số nhà văn nữ tìm ra chân lý. Một loạt các nhà thơ nhà văn nữ trong nước lẫn ngoài nước bắt đầu háo hức viết xả láng về éx. Đàn bà dù xả láng x cỡ nào thì cũng không bao giờ đủ để phục vụ đàn ông. Các trung tâm đàn ông như tienve, tapchitho, hopluu, thotanhinhthuc, tràn ngập những bài dùng éx tra tấn và chà xát x của phụ nữ. Đàn bà mà thiếu nhạy cảm với x, không biết bảo vệ thân xác phụ nữ, viết về éx như heo nọc xà quần heo nái, viết về éx trong nỗi yếu đuối của thứ nạn nhân tự nguyện phục vụ taste của đàn ông, thì chỉ là con mồi béo bở cho đàn ông khai thác.
Tôi không tin đàn ông có thể giải phóng tình dục dùm cho phụ nữ. Hiện nay những người đàn bà nào viết về éx mà được các nhà văn nam hay những người tự nhận là phê bình nam ủng hộ hay ngợi ca thì chính đấy là những nữ nạn nhân đầu tiên trong trò chơi tình dục của cánh đàn ông. Rất tiếc có những người đàn bà là nạn nhân mà không biết mình là nạn nhân. Điều này không có nghĩa là thế giới trống vắng những người đàn ông thân thiện và qúy trọng thân xác phụ nữ. Nhưng rõ ràng sự to mồm của những người đàn ông khai thác thân xác phụ nữ như một dâm vật đang lấn át mọi diễn đàn nghệ thuật vào thời điểm này.
Một điều hết sức bi thảm và khôi hài là có những cây bút nữ tôi biết rất rõ là chữ nghĩa, trình độ, và khả năng rất kém. Thế nhưng có những ông chủ bút và những nhà phê bình văn học của chúng ta bốc các em gái văn nghệ này lên trên giời, hết lời ca ngợi những cây bút nữ này là những nhà văn lừng lẫy khai sáng thiên hạ. Tôi chỉ có nước há hốc miệng ra chưng hửng nhìn trời mà không thể nào hiểu nổi! Điều này làm cho tôi thấy thất vọng về khả năng phán xét của rất nhiều nhà văn, nhà thơ, chủ bút, nhà phê bình Việt Nam chung quanh tôi hiện nay. Điều này tự nhiên cũng làm cho tôi nghi ngờ và thấy cần xét lại những nhà văn nhà thơ Việt Nam nổi tiếng nào đấy. Tinh thần băng đảng cùng sự mắt mù tai điếc của những kẻ háo danh lỡ yêu văn chương đã tạo nên một bộ mặt văn chương Việt Nam như thế này ư ? Điều này chứng tỏ nền văn học nghệ thuật Việt Nam lâu nay không có một chuẩn mực kỷ cương nào trong việc phê bình, phân tích, lượng giá, các tác giả và tác phẩm. Chúng ta không có những nhà phân tích và phê bình văn học được đào tạo chuyên nghiệp, và được trang bị đầy đủ kiến thức cần thiết để làm công việc thẩm định văn học. Một khi chính các vị "giám khảo" chưa đủ trình độ thì làm sao tin tưởng được sự lượng giá, phán đoán, của các vị "giám khảo" ấy. Thứ nhì là vì khối lượng độc giả Việt Nam còn qúa ít, hoặc vì khiêm tốn không muốn phát biểu, nên chúng ta rất hiếm khi có được sự phản hồi và các ý kiến phê bình từ các độc giả. Nếu độc giả tích cực tham gia ý kiến, thì chính các nhà phê bình kém sẽ bị độc giả nhận biết ra. Và các phán đóan của các nhà phê bình này sẽ bị chính các độc giả phê bình một cách trung thực. Sự không tham dự của các độc giả cũng đóng góp vào tình trạng "múa gậy vườn hoang", "độc quyền ý kiến" của các nhà phê bình chưa đủ chuẩn mực. Vì thế các thế hệ độc giả sau sẽ dễ dàng bị dẫn dắt đến việc chấp nhận những phán đóan sai lầm của các nhà phê bình này.
Nói chuyện x tôi nhớ khi Talawas đầu tiên đăng bài " "Sex Sells, Đọc Những Bài Bình Thơ Vi Thùy Linh Của Các Đàn Anh Văn Nghệ" của tôi, lập tức sau đấy có vài cây bút nam nhao nhao lên xì nẹc tôi trên Talawas. Tôi đọc, và biết nếu có máu ham gây sự, tôi đã có thể đá thêm tí éx nữa vào những bài kế tiếp. Thế nào cũng có một cuộc bút chiến tràn đầy mùi éx từ những người đàn ông nào đấy. Nhưng tôi đã chọn một sự im lặng. Bây giờ tôi chỉ muốn sửa sai một chi tiết nhỏ. Trong một bài viết đáp trả bài viết của tôi, Đỗ Kh. có nói như là tôi dùng tên ông Mai Thảo để nói ông Mai Thảo khuyến khích nên đá tí dâm vào bài viết. Thật ra khi tôi viết như thế tôi chỉ hoàn toàn kể lại sự kiện ông Mai Thảo đã có lần nói với tôi là hiện nay ( vào thời điểm khoảng những năm cuối 1980) ở trong nước viết cái gì đá tí dâm vào thì "chúng nó" ( lời Mai Thảo) cũng bán chạy. Vì bao nhiêu năm nay "chúng nó" bị cấm đoán quá mà. Chứ ông Mai Thảo không hề khuyến khích đưa dâm vào bài viết.
Chuyện nọ xọ qua chuyện kia. Sau bài phỏng vấn trên tờ Hợp Lưu số Tết 2005, tôi nhận ra một số điều phiền phức có tính cách cá nhân liên hệ đến bài viết cũ của ông Mai Thảo giới thiệu về tôi đã được đăng lại cũng trên số Hợp Lưu ấy. Tôi là một người tầm thường với những đau khổ tầm thường như tất cả mọi con người tầm thường trên trái đất này. Nên tôi đã viết một lá thư độc giả gửi đến toà soạn Hợp Lưu phân trần với linh hồn thầy mẹ tôi, những mộ phần ở bên kia cõi âm chưa được yên nghỉ. Hợp Lưu đã không đăng lá thư của tôi thì chớ, đường link của Gió O trên Hopluu net cũng bị xoá bỏ ngay lập tức.
Tôi đang tập làm một vĩ nhân thù lù. Tôi sẽ không đăng lá thư gửi toà soạn Hợp Lưu lên Gió O. Để chị em trong gia đình và bạn hữu thân thiết của tôi vui lòng. Còn tôi thì vẫn tiếp tục đau khổ. Và đang rất muốn làm một con người cà giật tầm thường để trút bớt những cơn cuồng nộ về những điều phi lí và giả dối của đời sống chung quanh đang chèn ép tôi đến nghẹt thở
lê thị huệ