Bình Bàn Về Việc Thay Đổi Nhân Sự
Trên Tờ Tuổi Trẻ Và Thanh Niên:

(Bấm vào đây) http://blog.360.yahoo.com/blog-LHs64Q8nc6oA.KIg0brqXw--?cq=1&p=19029#comments

Nghe nói đây là Miền Bắc đưa người vô thay Miền Nam :)) (NN)

 

Di Sản Chế Độ Cọng Sản Tại Việt Nam:
"Để Lại Cho Em Một Nước Việt Buồn ..." (nhạc Phạm Duy)


1. Hà Nội trước ...(Bấm vào đây đọc)

2. Sài Gòn sau (1975) ...(Bấm vào đây đọc)

 

Con Nguyễn Tấn Dũng:

(Bấm vào đây đọc)

hm, đồng chí con Nguyễn Tấn Dũng này đã theo học ở một trường tư không được giỏi lắm, nhưng là trường đại học tư đắt nhất nước Mỹ. Trường này ở thủ đô Washington DC. Đồng chí con này lấy vợ là Vịt Kìu ở DC. Tại sao hai Đồng Chí Con Nghị và Phượng của Đồng Chí Lãnh Đạo Nguyễn Chí Dũng lại được phép lấy Việt Kiều nhỉ? Tưởng là con của các đồng chí Cọng Sản lãnh đạo không được phép lấy Việt Kiều. Hễ lấy Việt Kiều thì bị đuổi ra khỏi Đảng mà :) (NN)

 

Con Lê Duẩn:


(Bấm vào đây đọc)

 

Xe Ôtô Kiêm Máy Bay

nguồn: email, không rõ tác giả

Chiếc xe hơi có thể vừa chạy trên đường phố lại vừa bay lượn trên bầu trời với giá gần 130.000 bảng sẽ xuất hiện vào cuối năm tới

Kể từ khi bộ phim giả tưởng "Trở lại tương lai" (Back to the Future) được trình chiếu trên mản ảnh những năm 1980, các nhà chế tạo xe luôn nung nấu hình mẫu phương tiện đường bộ có thể bay lên trời chỉ bằng một thao tác ấn nút và nay chiếc xe Terrafugia của nhà thiết kế Terrafugia ở Woburn, Massachusetts, Mỹ đã đáp ứng được các yêu cầu trên.

Chiếc xe kiêm máy bay này có cánh gập, khi bay sải cánh của nó dài hơn 8m. Nó có thể bay xa gần 740km với vận tốc 185km/h. Để tiếp nhiên liệu, người lái chỉ cần lái xe đến cây xăng và đổ xăng như xe ô tô bình thường.

Theo Daily Mail, chiếc xe khá tiện dụng và chỉ cần một thời gian ngắn để cất cánh. Tuy nhiên, người sử dụng cần có bằng lái máy bay thì mới có thể dễ dàng điều khiến nút gập cánh. Chỉ với 127.000 bảng đi kèm số tiền 6.500 bảng bảo hiểm là mọi người có thể sở hữu một chiếc xe đa năng này.

 

 

"No Star Where"

nguồn:http://lists.topica.com/lists/vnsa/read/message.html?mid=813363140&sort=d&start=95224

Hi các bác,

Tôi mượn ba từ "No Star Where" làm cái tựa cho cái email này vì nó cũng

không tệ khi so sánh với những gì tôi đọc từ cái nhãn của chai "Nước Tương

Đậu Nành Thượng Hạng" hiệu XUÂN THU (product of VIETNAM).

Vừa mua chai nước tương về, đọc trên cái nhãn có ghi như sau trên cùng một

mặt:

Bên phải: Chay Mặn Đều Dùng Được

Bên trái: Vegetable and salty meals are used

Có lần tôi nghe ai đó kể rằng một cựu quân nhân HO đi làm sở Mỹ, vì tiếng

Anh yếu nên đã dịch câu "tắt đèn, nhà ngói như nhà tranh!" thành "no light,

number 9 and number 10 are same same!" Nghe ra cũng còn hay.

Hy vọng là chất lượng bên trong không như cái nhãn.

TKV

hahaha :)))

 

Đồng chí Hiếu "Chí Mén"

24/08/2008 04:08:59

nguon: http://tintuc.timnhanh.com/suc_tre/guong_thanh_cong/20080828/35A81AF2/

(SVVN) Cái tên “Hiếu chí mén” của Nguyễn Chí Hiếu có từ lúc học cấp II. Lúc đó người nhỏ xíu, còi cọc quá, bạn bè gọi là “chí mén”. Hiếu vừa tốt nghiệp ngành kinh tế Học viện Kinh tế và Chính trị Luân Đôn (LSE-London School of Economics and Political Science), đang học lên Tiến sĩ tại ĐH Stanford (Mỹ). Tình cờ gặp Hiếu khi anh chàng về Quy Nhơn làm phiên dịch cho Liên hoan võ thuật cổ truyền toàn quốc tại Festival Tây Sơn Bình Định. Người được bầu là một trong “100 sinh viên giỏi nhất thế giới” năm 2006, thủ khoa trường LSE và 3 lần được vinh danh tại Anh đã vui vẻ “tám” chuyện với SVVN trong một quán cà phê dù đang bị khan tiếng vì… dịch quá nhiều.

DU HỌC SINH SẼ “CÀY RUỘNG NGƯỜI” NẾU…

Được biết bạn đã tốt nghiệp trường LSE và đang tiếp tục học tiếp tại ĐH Stanford. Tại sao bạn không đi làm mà lại đi học tiếp?

 Tôi thích đi học nữa vì  còn lưu luyến cuộc sống sinh viên. Cuộc sống mà tôi thấy rất thoải mái, lôi tôi thoát khỏi những mục tiêu khác. Sau khi học xong ở Anh, tôi nộp đơn xin học bổng của ĐH Stanford và được chấp nhận. Tôi được các trường ĐH Stanford, Northwestern, Columbia (Mỹ) cấp học bổng 5 năm học tiến sĩ kinh tế. Tôi chọn ĐH Stanford vì trường này nổi tiếng về ngành kinh tế. Mức học bổng 375.000 USD  vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Chưa đi làm vì tôi muốn thay đổi môi trường học tập nên quyết định đến Mỹ. Tôi thấy mình vẫn còn... ham chơi, còn lười lắm.

 Ngoài kiến thức văn hoá, bạn thu nhận được gì về cuộc sống sau những ngày sống tại Anh, Mỹ?

Sự độc lập trong suy nghĩ và tính tự chủ. Gia đình tôi không giàu nên tôi phải tự lo cho mình. Chúng tôi xin phụ chạy bàn cho một nhà hàng. Mỗi tuần kiếm không tới 150 bảng. Nhưng cảm thấy mình lớn hơn từ số tiền còm đó.

Giới trẻ Anh thường bị nghĩ là phớt tỉnh nhưng tôi thấy họ dễ hoà nhập hơn người lớn tuổi. Bạn có thể bắt chuyện, trao đổi về mọi lĩnh vực với họ. Họ thích bàn luận về chính trị.

 Ở Mỹ, thanh niên quan tâm đến những vấn đề thuộc về cuộc sống, cộng đồng và con người. Các trường ĐH luôn có rất nhiều hội đoàn, CLB để thanh niên tham gia. Ai thích lĩnh vực gì thì chọn hội đó: CLB thể thao, CLB văn học, thiên văn, hoạt động xã hội và từ thiện...

 Đâu là sự khác biệt trong giáo dục ĐH giữa Anh, Mỹ và Việt Nam?

 Tôi chưa học ĐH ở Việt Nam, nhưng qua bạn bè cũng biết được Việt Nam giáo dục chú trọng chiều sâu trong khi phương Tây thiên về chiều rộng. Lúc mới qua, tôi bất ngờ về sự hiểu biết của thanh niên Anh. Một SV kinh tế có thể thuyết trình về văn hoá không thua gì SV chuyên ngành...

 Những danh hiệu đạt được trong những năm học đại học có là áp lực cho bạn?

 Khi nhận được những vinh dự đó, các báo tại Anh có phỏng vấn tôi nhiều nhưng tôi không cho rằng đó là đích đến cuối cùng của mình. Tôi có gọi điện về Quy Nhơn cho ba mẹ. Cả gia đình đều vui đến không ngủ được. Trường tôi sát cạnh đài BBC, tôi vinh dự được góp mặt trong một chương trình nói chuyện. Những giải thưởng trên là một phần để ĐH Stanford trao học bổng cho tôi. Đó là thu hoạch lớn nhất.

Bạn có ý định quay về Việt Nam làm việc?

 Thật sự tôi không rõ lắm chính sách của nhà nước với du học sinh. Nhiều người đã quay về nhưng một số quay ra nước ngoài. Có thể có nhiều lý do khiến họ chưa phát huy năng lực và có cảm hứng làm việc. Tôi cũng muốn về Việt Nam nhưng đó là việc sau này. Sau khi học xong, tôi muốn làm việc tại các nước xung quanh Việt Nam như Singapore, Malaysia... rồi mới tính tiếp.

 Ở lãnh vực chuyên môn của mình là kinh tế tài chính, giả sử bạn  về Việt Nam và tham gia làm quản lý, bạn ưu tiên giải quyết vấn đề nào nhất

Chứng khoán! Thị trường VN đang giống Hồng Kông ở những năm 1996, 1997. Đội ngũ nhân lực có trình độ chưa nhiều. Thị trường dễ bị chi phối và tâm lý “ăn theo”, thấy người ta mua mình cũng mua... rất phổ biến. Nó giống một canh bạc, người chơi ăn nhiều và thua nhiều vì tham gia kiểu “say bạc” chứ không có sự phân tích.

Theo Hiếu, cách nào để Việt Nam thu hút và tận dụng nhiều hơn trí tuệ của các du học sinh?

 Muốn có nhiều nhân tài cho đất nước, ngoài các chủ trương hiện nay, nhà nước phải có chủ trương về đào tạo. Cũng cần xây dựng kế hoạch trọng dụng nhân tài một cách minh bạch và nhất quán. Những du học sinh chúng tôi muốn mình có cảm giác “được làm việc”, thấy mình hữu ích trên “mảnh ruộng nhà”, bằng không họ sẽ đi “cày ruộng người”.

Cảm ơn Hiếu và chúc bạn thành công

Stanford ra là tương đương với Havard ra rồi. Tương lai về làm lãnh đạo VN dễ như chơi mà trả lời láu láu và nông cạn. Nền giáo dục Việt Nam mà dám bảo là "Việt Nam chú trọng chiều sâu trong khi phương Tây thiên về chiều rộng". Giáo dục Mỹ không sâu hơn ai nhưng bảo đảm là rộng và sâu hơn Việt Nam 100 lần !

Mấy đồng chí Tây Mỹ thường tham vọng cho học bổng các đồng chí nước nghèo để hi vọng mai mốt các đồng chí này về nước làm lớn, sẽ theo phò Tây Mỹ lại. Nhưng phần lớn là các đồng chí Tây Mỹ hay chọn các đồng chí ngố để còn dễ sai bảo. Chọn đồng chí tài năng quá, lỡ chúng không nghe, uổng công cho tiền và đào tạo. Hai đồng chí Bin Laden và Saddam Hussein là người do Mỹ đào tạo đấy thôi.

Chưa hoc xong mà đã tuyên bố ra trường nhiệm vụ đầu tiên là sẽ đi phục vụ bọn ngọai quốc Mã Lai Sing!  Ở Cali Nhất Nương gặp cả đống sinh viên VN du học, lĩnh tiền nhà nước du học xong, ra trường tòan là tìm cách ở lại Mỹ. Nhất Nương hối sao không về VN giúp nước, mà họ vẫn tỉnh bơ!!!

Chán lắm đi lận (NN)


 

Ông Dân Biểu Mỹ Gốc Việt “Anh "Joseph" Cao”
Gây Ngạc Nhiên Ở Hoa Kỳ

(tiếng Anh)

http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2008/12/29/AR2008122902590.html?sub=new


 

Trong mắt nhiều người Nhật,
chính quyền Việt Nam là “giòi bọ”

26-12-2008

nguồn: nguoiviet_online

Công đoàn tỉnh Aichi dọa kiện đại sứ quán Việt Nam tại Nhật

Sau vụ PCI (một tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn của Nhật phải đưa hối lộ để được trúng thầu các dự án thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam), vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hóa trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ, vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ, vụ lãnh sự quán CSVN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người, vụ đại sứ quán CSVN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện,... trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam...

Cảnh sát Nhật khám xét toàn bộ các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật.

Người phát ngôn của Vietnam Airlines vừa chính thức xác nhận: Tất cả các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật vừa bị cảnh sát Nhật lục soát để tìm kiếm hàng hóa bị ăn cắp.

Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hóa của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70,000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50,000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm... Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Ðồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.

Xấu hổ, phi công Ðặng Xuân Hợp
tự cởi áo, che mặt tránh ống kính của báo
giới Nhật khi bị bắt giữ tại phi trường
Fukuoka. (Hình: Kyodo News)

Cảnh sát Nhật áp giải phi công Ðặng Xuân Hợp. (Hình: Kyodo News)

Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Ðặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những Văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.

Theo báo điện tử VnExpress, người phát ngôn của Vietnam Airlines chỉ xác nhận cảnh sát Nhật đã khám xét các văn phòng của hãng này và đã “làm việc” với một số tiếp viên, phi công. Phía Vietnam Airlines từ chối bình luận trước khi giới hữu trách ở Nhật công bố thông tin.

“Tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật - một loại nô lệ

Vụ bê bối liên quan tới Vietnam Airlines tại Nhật không chỉ giới hạn trong phạm vi tổ chức-vận chuyển-tiêu thụ hàng ăn cắp. Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức.

Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”. Ðó là sự bất công thứ nhất mà người nghèo ở Việt Nam phải gánh chịu khi chập nhận sang Nhật làm thuê.

Bất công thứ hai là muốn được đi sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người nghèo ở Việt Nam phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những doanh nghiệp quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật). Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm - đại diện của Bộ Lao Ðộng Thương Binh Xã Hội CSVN được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Ða số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tùy thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.

Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là... “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70,000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Ðó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10,000 Yen “quản lý phí”.

Một blogger người Việt có nickname là “Minh T”, sống tại Nhật khẳng định: “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,... gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tủy. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế), điều tra, hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”.

Viên chức ngoại giao Việt Nam tại Nhật: Bẩn thỉu và thô lỗ

Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”,... các viên chức ngoại giao của Việt Nam tại Nhật cũng đang tạo ra vô số tai tiếng.

Từ dư luận, báo chí Nhật đã cử phóng viên điều tra việc các cơ quan ngoại giao của Việt Nam tại Nhật bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã thử liên lạc và cuối cùng mua được một passport từ lãnh sự quán CSVN tại Osaka với giá chỉ có 30,000 Yen, dù anh ta hoàn toàn không phải là công dân Việt Nam và không biết nói tiếng Việt.

Ngoài vụ “Quốc tịch Việt Nam trị giá 30,000 Yen”, tòa đại sứ CSVN tại Tokyo cũng đang nằm trong tầm ngắm do bị nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ban hành một chỉ thị, theo đó, những giấy tờ do tòa đại sứ CSVN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Tòa Ðại sứ CSVN trên giấy tờ là dấu... thực.

Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật lăng mạ công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Ðoàn Nhật. Trước đó, Airoren đã nhận sự ủy thác của tổ chức công đoàn đại diện cho các công nhân làm việc cho Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam, vốn đang bị Sovilaco, Suleco của phía chính quyền CSVN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.

Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ thục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi, cả 64 người đã bị viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Ai đó trong số 64 “tu nghiệp sinh” đã bí mật ghi âm và sau khi băng ghi âm được chuyển cho Airoren, Airoren đã gửi văn bản phản kháng cho chính quyền CSVN, yêu cầu thủ tướng CSVN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện đại sứ quán CSVN ra tòa án Nhật.

Trước sự kiện này, blogger có nickname “Minh T” nhận xét: “Chắc chắn những nhân viên của tòa đại sứ là đảng viên cộng sản. Họ phải hiểu rằng Ðảng cộng sản là đại diện của giai cấp công nhân nhưng họ đã không đứng về phía công nhân mà còn sỉ nhục người ta. Họ là nhân viên ngoại giao nhưng quên mất nghiệp đoàn lao động là biểu tượng của nhân dân lao động Nhật”. Cũng blogger “Minh T” kể tiếp: “Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

Gia Ðịnh

Không biết những người VN đọc được bản tin này có còn thấy cảm giác nhục nhã không hay cảm xúc đã tê liệt chai lì mất rồi nên dù thế giới có cười chê đến đâu thì người Việt cũng cứ trơ ra như đá!   Cũng là giống người với nhau, thiên hạ giàu mạnh lên được, thì Việt Nam cũng giàu mạnh lên được. Giàu mạnh lên rồi khỏi phải đi xin viện trợ đi làm oshin cho nước khác. Và đọc bản tin này còn thấy rõ việc là có lẽ bọn Nhựt chắc là ghét người Viet Nam lắm rồi, ghét cái tính gian manh của người Việt Nam lắm nên mới chơi cái trò tố cáo kiểu này. Một loạt các biến cố xảy ra tại các nước khác trong năm 2008 vừa qua như "nước Cộng Hoà Séc ngưng cấp visa cho người Việt, chính quyền Ả Rập Qatar ngưng gia hạn visa, cán bộ ngoại giao buôn lậu sừng tê giác ở Nam Phi và Nhật Bản tạm ngưng cấp ODA cho Việt Nam" cho thấy có một thứ áp lực thế giới đang cùng lúc tố cáo tính gian manh của người Nam. Cái tính gian manh của người Việt Nam này rõ ràng là gia tăng mạnh mẽ dưới chế độ Cọng Sản, gian manh, dữ tợn, ngoa ngoắt ... thấy người Việt là tui ớn vì phải đối phó với cái tính gian manh điêu ngoa...(Đọc bài "giả trá" của nhà văn Võ Thị Hảo phía dưới đây thì sẽ thấy điều tui nói đúng wá!) (NN)

 

Sổ tay người cuối phố:

Từ hận tình đến án mạng
chết
9 người ngay trong đêm Giáng Sinh

Người Cuối Phố,

26, 12, 2008

nguồn: calitoday

Cali Today News – Trưa nay, mấy anh chị em cùng làm việc chung với tôi, đã mời nhau ra nhà hàng Việt Pháp để ăn trưa, mà thực đơn thật là lạ với những món ăn Pháp Việt nhưng lại do một đầu bếp từ Nhật Bản nấu… Thật ngon, rẽ và lạ miệng.

Thế nhưng, câu chuyện lại xoay quanh một đề tài chẳng liên quan gì đến chuyện ăn uống mà lại liên quan đến một chuyện sát nhân đến 9 người từ miền Nam California, cách thành phố Los Angles khoảng 25 dặm.

Theo nguồn tin của cánh sát thì vào lúc 11:30 khuya đêm giao thừa Giáng Sinh, một người đàn ông da trắng có tên là Bruce Jeffrey Pardo đã gõ cửa vào một căn nhà của người thân bên vợ cũ. Anh ta mặc quần áo của ông già Noel. Một bé gái 8 tuổi ra mở cửa và anh ta đã nổ phát súng đầu tiên vào mặt cô bé, may quá, sau khi vào bệnh viện cứu chữa, cô bé này đã sống sót và được đưa về nhà vào hôm nay thứ sáu.

Sau khi bắn cô bé này xong, Pardo nổ súng loạn xạ, không cần biết ai là ai, thế nhưng, sau đó, anh chọn người nhà của người vợ cũ để bắn. Anh bắn họ như xử tử tội phạm bằng cách đứng dẫm đạp trên người họ và chỉa thẳng súng xuống bắn. Anh nổ súng một cách hận thù. Sau khi bắn loạn đả, anh ta dùng chất nổ cháy như dùng chất carbon dioxide hoặc oxygen hoà lẫn với xăng cho xe đua có độ octane cao để đốt căn nhà, sau khi anh ta chạy ra khỏi nhà qua cửa trước. Chất cháy bốc nổ khiến cho căn nhà bị cháy mà nhiều người bị chết cháy và chưa thể phân biệt xác chết nào là của ai. Căn nhà cháy lớn như một hỏa ngục. Những người tham dự tiệc bỏ chạy ra ngoài và sau đó cho biết là anh ta cũng bị phỏng nặng ở hai tay và quần áo của ông già Noel cháy làm phỏng cơ thể của anh ta.

Dầu bị phỏng nặng, anh ta vẫn cố lái xe về nhà người anh và cho nổ chiếc xe, mở cửa vào nhà và tự sát. Xác của anh ta được phát hiện vào sáng hôm sau, thứ năm.

Khi khám xác của anh ta, cảnh sát phát hiện anh ta giữ 17 ngàn tiền mặt trong người, và cả chiếc vé máy bay đi Canada, và người ta biết được rằng anh ta có kế hoạch trốn đi Canada sau khi tàn sát người thân của người vợ vừa ly dị một cách cay đắng vào tuần trước.

Tên sát nhân Pardo năm nay 45 tuổi, và theo những tờ lý lịch xin việc (resume) của anh, thì anh ta có bằng kỹ sư và cao học, và vừa trãi qua những khó khăn liên tiếp: Thất nghiệp, bị ly di một cách cay đắng và túng thiếu nặng nề. Câu chuyện này khiến cho người ta nghĩ đến câu chuyện một người đàn ông đã giết vợ, mẹ vợ và các con cái cũng vì tuyệt vọng sau khi bị thất nghiệp nhiều tháng, mà kiếm không nổi việc làm, dù từng nhiều năm làm việc lương cao với bằng cao học môn tài chánh.

Cảnh sát chưa xác đinh rõ nguyên nhân của việc tàn sát là gì, thế nhưng, có lẽ nguyên nhân chính là nỗi hận tình. Hận tình như cơn lữa, như diêm quẹt, như ánh điện, nó làm nổ tung những thứ khác vốn dĩ nằm chất chứa trong lòng như nghèo túng, thất nghiệp, không có tiền trả tiền spousal support, hay tiền ly dị,…

Một thế giới sụp đổ, và ngọn lữa hận tình làm cháy hết tất cả, bùng nổ hết tất cả, nhuốm cả máu và biến thân xác ra tro tàn…

Khoảnh khắc trước nào đó là tình yêu, là hạnh phúc, là nụ hôn nồng cháy, và khoảnh khắc sau là tan nát, tuyệt vọng, đau thương, và khoảnh khắc sau nữa là án mạng, chết chóc kinh hoàng…

Tâm lý của Pardo trong mấy tháng qua đã từng bước đổ nhào và vực thẩm của kinh hoàng đã đến như cú té cuối cùng, không ngăn nổi…

Con người sống và luôn bị chi phối bởi ngoại cảnh, từ người yêu cho đến công viêc, tiền bạc,… Sự sụp đổ domino đó khiến cho một con người dù bình thường đến đâu cũng có thể rơi vào thế giới tội ác không lường trước.

Pardo chưa từng có hồ tội phạm trong quá khứ, và những người chòm xóm yêu mến anh, vì nhiều khi thấy anh thân thiện, dắt chó đi dạo quanh nhà và kể cả làm người hướng dẫn tín đồ vào nhà thờ dự lễ…

Cái gì khiến cho Pardo đi đến sụp đổ và trở thành tên tàn ác, giết người không ghớm tay như thế? Cái gì khiến cho anh phải lận lưng trong tay 4 khẩu súng và hộp chất nổ cháy khủng khiếp như thế mà nhất là cuồng loạn bắn và đốt nhà như thế mặc cho ai chết mặc ai? Cái gì khiến cho một trung niên ngoan đạo và hiền hậu, thân thương trở nên tên cuồng sát?

Bữa cơm trưa của nhóm chúng tôi như nặng nề hơn khi anh em đọc bản tin này và bàn tán bất tận… Đàng sau bản tin là nỗi niềm trăn trở suy tưởng. Anh Thái Quốc Hùng tâm sự: Cầu trời cho chúng ta tránh được những khủng hoảng như thế trong thời buổi khó khăn kinh tế hiện nay… Anh Nguyễn Dương gật gù: Thật khó ai ngờ… Nhiều người chết là những người khách vô tội đến tham dự tiệc vui đêm Noel mà thôi…

Anh ta là một người có học, có bằng kỹ sư và cao học ngành điện tử. Anh ta mới ở tuổi 45 còn tràn nay tham vọng. Vợ vừa ly dị của anh ta là bà Sylvia Pardo, cũng mới 43 tuổi. Cả hai chia tay nhau sau hai năm chung sống. Cả hai đã giải quyết xong vụ ly dị chỉ không tới 10 ngày, mới ngày 18 tháng 12 vừa qua, sau khi người vợ nộp đơn ly dị từ ngày 24 tháng 3 năm nay.

Qua vụ ly dị này, theo hồ sơ của tòa án, Pardo phải trả cho vợ cũ là 10 ngàn Mỹ kim, mất đi con chó và không lấy lại được chiếc nhẫn cưới đắt tiền. Cặp này không có con với nhau, thế nhưng, Bruce Pardo có con riêng từ quan hệ trước.

Trong vụ ly dị này, anh ta phải trả tiền “cấp dưỡng cho vợ” (spousal support) mỗi tháng là 1,785 Mỹ kim từ tháng 6/ 2008, thế nhưng, anh ta không trả hết nổi và cho đến tuần rồi, số nợ trả của món tiền “cấp dưỡng cho vợ” đã lên đến 3,570 Mỹ kim, và tòa đã lên chương trình trả góp (payment plan) cho anh là 450 Mỹ kim/tháng.

Đã gặp khó khăn do ly dị tạo ra, anh ta lại gặp khó khăn hơn vì tình trạng thất nghiệp. Anh ta đã làm cho hãng ITT Electronics Systems từ tháng 2/2005 đến 7/2008, và sau đó bị thất nghiệp. Anh lại bị từ chối tiền bảo hiểm thất nghiệp của tiểu bang vào tháng 8, và do vậy đã nỗ lực đi tìm việc làm trong thời gian qua ở những công ty khác nhau, và cho tới ngày chết, vẫn tuyệt vọng vì thời buổi bây giờ đâu dễ gì tìm kiếm ra việc làm.

Trong lúc thất nghiệp, anh không được hưởng tiền từ công ty cũ, bị tiểu bang từ chối tiền thất nghiệp, không có thu nhập, lại phải chi trả thêm tiền ly dị gây ra,…

Theo một bản khai xin trợ cấp, anh ta khai mỗi tháng chi tiêu 8,900 Mỹ kim, và thâm thủng khoảng 2,678 Mỹ kim.

Trong lúc đó, theo anh, vợ anh lại sống với bố mẹ vợ, không phải trả tiền nhà, và chi tiêu thoải mái với chiếc xe sang trọng, với những chuyến đi bài bạc ở Las Vegas, với những bữa cơm ngon trong các nhà hàng sang trọng, với những lần đi massage và với cả những buổi học đi đánh golfs…

Khi đọc đến đây thì chúng tôi có thể phần nào trả lời được (và chỉ trả lời riêng cho mình mà thôi, vì vụ án này còn đang được điều tra) những câu hỏi nhức đầu ở bên trên: Vì sao một người trí thức, thân thiện và tốt như đã nói trở thành kẻ cuồng sát như đã xảy ra???

Tình yêu là sự kết hợp và thăng hoa của hai cá nhân riêng lẽ, và khi tình yêu không kết hợp được hai con người, mà trái lại còn tạo ra xung đột giữa hai con người, hay hai con người chỉ nhìn vào quyền lợi ích kỷ của riêng mình, thì thảm họa trước sau gì cũng sẽ đến, dù thảm họa đó chỉ là một sự chia tay cay đắng và nay hận thù…

Yêu và thương nhau suốt đời thật ra đâu phải là chuyện dễ dàng, dù rằng ai cũng một lần thương hay một lần yêu… Hạnh phúc trong yêu thương có khi là một tình trạng ngày càng hiếm hoi hơn trong thế giới hiện đại và đầy thử thách này…

Một nụ hôn nồng ấm và vô ngã có khi là một món quà qúy nhất trên đời, phải không bạn?

Người Cuối Phố

Ờ ờ, đàn bà tân thời cứ hễ đụng đến chút là đòi li dị, đàn ông thì vẫn cứ lục súc như heo người muôn năm cũ, chả biết mềm mỏng tế nhị và thương thảo với vợ và bồ ... tí nào hơn. Đàn bà đàn ông gì cũng có một đống vấn đề thời đại ... nên sẽ còn rất nhiều kiểu giết nhau thế này. Vì ảnh hưởng của Hollywood và game thời đại, là đụng đâu giết đó mà. Eo ôi kinh hoàng! NN

 

Làng Mai Bát Nhã và kịch bản trắng tay

Ðỗ Thái Nhiên

Trên địa bàn hành chánh công quyền, ngôn ngữ Việt Nam có rất nhiều từ ngữ để xác định vị trí hành chánh của thành phần quan-chức-nhà-nước: Quan văn, quan võ, quan chánh án, quan thượng thư, quan tể tướng v.v... Những năm gần đây, công luận trong và ngoài nước thường nhắc tới một loại chức chưởng nghe rất lạ tai. Ðó là “quan cướp ngày”. Thế nào quan cướp ngày? Câu hỏi vừa nêu đã được giới bình dân Việt Nam trả lời như đùa, nhưng rất nghiêm chỉnh:

“Con ơi nhớ lấy câu này,
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”

(Ca dao Việt Nam)

Về mặt thời sự Việt Nam, các quan CS đang thực hiện một vụ cướp ngày nhằm vào Làng Mai Bát Nhã. Câu chuyện này chẳng khác nào một vở kịch gồm hai màn.

Màn một

Hồi một: Sơ giao và dụ dỗ con mồi

Làng Mai là một trung tâm thiền tập do Thiền Sư Nhất Hạnh sáng lập. Trung tâm này được hình thành tại miền Tây Nam nước Pháp năm 1982.

Năm 1998 chương trình “Hiểu và Thương” của Làng Mai nhận lời cộng tác với Thượng Tọa Ðức Nghi để mở các lớp nhà trẻ tại Bảo Lâm và Bảo Lộc. Ðược biết Thầy Ðức Nghi là thành viên của Ban Trị Sự tỉnh Lâm Ðồng, trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, gọi tắt là Phật Giáo Quốc Doanh. Vẫn năm 1998 thầy Ðức Nghi đi Pháp để thăm Làng Mai và đi Mỹ thăm tu viện Lộc Uyển và để quyên tiền xây chùa Bát Nhã. Năm 2001, 2003, 2005 cho đến nay thầy Ðức Nghi và các đệ tử của thầy liên tục đến Pháp gọi là để tu học pháp môn Làng Mai.

Các năm 2003-2004 thầy Ðức Nghi mời một số giáo thọ (giảng viên) của Làng Mai về Việt Nam giảng dạy các khóa tu 5 ngày tại chùa Bát Nhã, Bảo Lộc, Lâm Ðồng. Ðồng thời thầy Ðức Nghi còn ngỏ ý sẵn lòng bảo lãnh cho các giáo thọ Làng Mai được về Việt Nam 6 tháng mỗi năm để giảng dạy pháp môn Làng Mai cho đồng bào Phật tử.

Năm 2005, lần đầu tiên, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh hướng dẫn 100 thiền sinh về thăm Việt Nam. Trước mặt đông đảo tăng ni, đồng bào Phật Tử, cán bộ các cấp tỉnh Lâm Ðồng, thầy Ðức Nghi long trọng tuyên xưng các lý lẽ sau đây:

1. Thầy Ðức Nghi rất tâm đắc với những tác phẩm của thiền sư Nhất Hạnh.

2. Thầy Ðức Nghi muốn khôi phục lại trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội do Hòa Thượng Nhất Hạnh sáng lập năm 1964 tại Việt Nam.

3. Sau nhiều năm đi thăm viếng những trung tâm tu học trên thế giới, thầy Ðức Nghi cho rằng: pháp môn Làng mai là pháp môn thích hợp với đồng bào Việt Nam nhất.

4. Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh là người yêu nước, có lòng tôn vinh Ðạo Pháp và Dân Tộc.

Bởi các lý lẽ nêu trên thầy Ðức Nghi quyết định cúng dường tu viện Bát Nhã cho Thiền Sư Thích Nhất Hạnh và Làng Mai Pháp quốc. “Ðược lời như cởi tấm lòng”, thiền sư Nhất Hạnh hoan hỉ chấp nhận sự cúng dường kia. Với tâm trạng “như cởi tấm lòng” , thầy Nhất Hạnh tuyên bố: Làng Mai chỉ chuyên phụ trách việc tu học pháp môn Làng Mai. Chủ bất động sản vẫn là thầy Ðúc Nghi. Ðồng thời thầy Ðức Nghi nắm giữ công việc điều hành toàn bộ các vấn đề hành chánh, tài chánh, thay mặt tu viện Bát Nhã tiếp xúc với chính quyền các cấp. Từ đó, tu viện Bát Nhã, Bảo Lộc, Lâm Ðồng nghiễm nhiên được gọi là Làng Mai Bát Nhã

Tháng 01/2006, tại Làng Mai Pháp, thầy Ðức Nghi cùng với đệ tử là thầy Thích Ðồng Châu được thiền sư Nhất Hạnh truyền đăng đắc pháp, trở thành giáo thọ Làng Mai, đồng thời là đệ tử của Sư Ông.

Ðầu tháng 05/2007, thầy Nhất Hạnh và phái đoàn được Nguyễn Minh Triết tiếp kiến tại phòng khách, phủ chủ tịch, Hà Nội .

Ngày 07/07/2006, bằng công văn số 525-TGCP-PG, Ban tôn giáo chính phủ đã chấp thuận cho phép Làng Mai Bát Nhã tu học theo pháp môn Làng Mai.

Như vậy, với sự chứng giám của chủ tịch nhà nước CS Nguyễn Minh Triết: một đàng là thầy Ðức Nghi, đại diện Phật Giáo Quốc Doanh, đàng khác là thiền sư Nhất Hạnh, đại diện Làng Mai Pháp, hai đàng đã kết hợp cả về pháp lý lẫn cơ sở vật chất cùng nhân sự điều hành nhằm xây dựng và phát triển Làng Mai Bát Nhã. Thế là con mồi Làng Mai đã bước hẳn vào cạm bẫy của Phật Giáo Quốc Doanh. Thế là công việc “Cùng nhau xây dựng quê hương” bắt đầu.

Hồi hai: Khai thác con mồi

Làng Mai Bát Nhã có khoảng 250 tăng ni và 100 tập sự xuất gia. Hàng tuần ban giáo thọ Làng Mai họp sinh hoạt đều đặn với sự tham dự của Thượng Tọa Thích Ðức Nghi, viện chủ tu viện Bát Nhã, cùng với phụ tá thầy Ðức Nghi là thầy Thích Ðồng Hạnh. Làng Mai Bát Nhã có ba hoạt động căn bản:

1. Hoạt động tu học: Hướng dẫn Phật tử đến tu học thường xuyên tại tu viện. Hướng dẫn các ngày tu quán niệm hàng tháng. Mỗi năm tổ chức hai khóa tu học 5 ngày dành cho giới trẻ. Mỗi khóa học có tới nhiều ngàn người tham dự. Có những khóa tu dành riêng cho tăng sinh. Tổ chức và tham dự lễ Tết, Phật Ðản, Vu Lan, lễ Vesak. Phục hồi hoạt động GÐPT...

2. Hoạt động thiện nguyện: Hệ thống nhà trẻ của chương trình “Hiểu và Thương” do tăng thân Làng Mai Bát Nhã điều hành. Hệ thống này gồm 25 lớp, 60 cô giáo và bảo mẫu và 1,000 trẻ em Bảo Lâm, Bảo Lộc. Chi phí của nhà trẻ bao gồm: tiền lương cho các cô giáo, tiền ăn cho trẻ em, học bổng tặng cho những em nghèo, hiếu học. Chi phí nhà trẻ và nhân sự điều hành do Làng Mai chịu trách nhiệm. Thầy Ðức Nghi là thủ quỹ.

Mặt khác, Làng Mai Bát Nhã còn được người Việt Nam trong nước biết đến như là một trung tâm vận dụng các phương pháp tu học và tĩnh tâm nhằm giúp những người bị chứng trầm cảm bình thường hóa sinh hoạt tâm sinh lý.

3. Hoạt động xây dựng cơ sở tu viện Bát Nhã:

- Tăng thân Làng Mai kêu gọi Phật tử trong và ngoài nước giúp đỡ 2 tỷ 800 triệu để nhờ Thầy Ðức Nghi đứng tên mua giùm 8 mẫu đất nhằm mở rộng cơ sở Làng Mai Bát Nhã.

- Xây dựng nhà dưỡng lão trên khuân viên tu viện Bát Nhã, trị giá 90 ngàn Mỹ kim. Ngày 21/02/2008 hoàn trả lại thầy Ðức Nghi 1 tỷ 440 triệu, tiền ứng trước cho công tác xây cất vừa kể.

- Xây dựng cơ sở trên đất Phật tử Làng Mai (Thầy Ðức Nghi đứng tên) trị giá 3 tỷ 370 triệu.

- Xây dựng tăng xá, ni xá và các loại thiền đường trị giá 12 tỷ 509 triệu.

Tháng 02/2007 công việc xây dựng cơ sở đã tạm xong. Lúc này Làng Mai Bát Nhã đã đủ sức chứa 500 người ăn ở và sinh hoạt. Tăng thân Làng Mai toan tính tập trung mọi năng lực vào việc xây dựng tăng thân và Phật Tử. Thế nhưng tăng thân định một đường, thấy Ðức Nghi định một nẻo. Thầy Ðức Nghi muốn tăng thân Làng Mai phải tích cực giúp thầy quyên góp một số tiền lớn để thầy xây dựng chùa Hoa Nghiêm. Chùa này sẽ là một trung tâm Phật Giáo đại qui mô có khả năng thu hút đông đảo du khách năm châu. Tăng thân Làng Mai giải thích để thầy Ðức Nghi hiểu rằng mạnh thường quân của Làng Mai chỉ có khả năng giúp Làng Mai bảo quản và duy trì một trung tâm tu thiền cho khoảng trên dưới 400 người. Và rằng tăng thân Làng Mai tập trung xây dựng tăng thân và Phật tử chứ không có khả năng xây dựng và điều hành một trung tâm du lịch cấp quốc gia. Nói là nói vậy, trong thực tế tăng thân Làng Mai vẫn tìm cơ hội làm vui lòng thầy Ðức Nghi. Tháng 11/2007 tăng thân Làng Mai Bát Nhã thu xếp cho thầy Ðức Nghi đi thăm Làng Mai Hoa Kỳ (Tu Viện Lộc Uyển). Ðồng thời, tạo cơ hội để thầy Ðức Nghi quyên góp tài chánh cho việc xây chùa Hoa Nghiêm. Ðiều không may là trong những ngày ở Mỹ kia, thầy Ðức Nghi chỉ thâu được 45,000.00 Mỹ kim. Từ đó, sau khi ở Mỹ về, thầy Ðức Nghi tránh gặp mặt tăng thân Làng Mai Bát Nhã.

Màn hai

Hồi một: Luận tội và cưỡng hành trục xuất

Ngày 18/06/2008, tại Làng Mai Bát Nhã, thầy Thích Nhất Hạnh nói chuyện với đệ tử bằng một bài pháp thoại mang tựa đề “Thầy dặn dò”. Sau đó, thầy Ðức Nghi cắt đầu, cắt đuôi bài pháp toại kia chỉ còn 5 phút để xuyên tạc thiền sư Nhất Hạnh đã coi thường nhà cầm quyền và Giáo Hội Phật Giáo địa phương, vi phạm qui chế của giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (Giáo Hội quốc doanh).

Ngày 29/10/2008, ông Nguyễn Thế Doanh, trưởng ban tôn giáo chính phủ đã ban hành văn thư số 1329/TGCP-PG. Văn thư này có đoạn viết nguyên văn như sau: “Ba lần về Việt Nam, tăng thân Làng Mai (Nước Pháp) đã thực hiện một số việc như: tấn phong giáo phẩm không thông qua GHPGVN, đề cập sai lệch những vấn đề chính trị của đất nước, đưa lên Internet (Website Làng Mai) một số thông tin sai sự thực và thực tế ở Việt Nam... Những việc làm ấy là vi phạm pháp luật Việt Nam”.

Ngày 13/11/2008, công an xã Ðamb'ri, Lâm Ðồng áp dụng biện pháp cưỡng hành nhằm trục xuất 400 đệ tử xuất gia cùng tập sự tu học theo pháp môn Làng Mai ra khỏi tu viện Bát Nhã. Con số 400 tu sĩ kia bao gồm ngoại kiều lẫn Việt Nam cùng 40 ni cô xuất thân từ Huế.

Hồi hai: Cưỡng đoạt tài sản và đánh lạc hướng dư luận

Lo sợ văn bản số 1329/TGCP-PG ngày 29/10/2008 cùng với hành động trục xuất thô bạo các vị tu hành của công an Ðamb'ri, Lâm Ðồng sẽ bị quốc nội và quốc tế phản ứng gay gắt, ngày 19/11/2008, CSVN triệu tập tại v/p 2GHPGVN, số 294 Nam Kỳ Khởi Nghĩa Saigon một phiên họp gọi là hội nghị Phật Giáo bất thường. Hội nghị này gồm:

1. Ðại diện nhà nước: ông Bùi Hữu Dược, vụ trưởng vụ Phật Giáo, từ Hà Nội vào.

2. Phật Giáo Trung Ương có HT Thích Hiển Pháp, phó pháp chủ, Hòa Thượng Thiện Nhơn Chánh thư ký. HT Từ Nhơn, Trí Quảng...

3. Phật Giáo Lâm Ðồng: Ban trị sự Phật Giáo tỉnh Lâm Ðồng, thầy Pháp Chiếu, Linh Toàn, Ðức Nghi...

Ðại diện Làng Mai không được mời tham dự phiên họp.

Sau vài giờ thảo luận, hội nghị bất thường về Phật Giáo đã đưa ra bốn kết luận dưới hình thức biên bản của phiên họp. Bốn điều kết luận như sau:

1. Mọi người, nếu muốn có thể tu theo pháp môn Làng Mai.

2. Tăng thân Làng Mai ai có đầy đủ giấy tờ, tu học tốt, có thể tiếp tục tu. Ai chưa đủ giấy tờ thì phải bổ sung.

3. Ai quậy phá thì sẽ bị xử lý.

4. Về tài sản, đôi bên tự giải quyết hoặc giải quyết theo luật pháp.

Biên bản này do thầy Thích Linh Toàn, trưởng ban từ thiện Phật Giáo Lâm Ðồng ký tên.

Ðọc bốn kết luận nêu trên người đọc hiểu ngay rằng: Hội nghị 19/11/08 là một hội nghị lơ mơ, không có giải pháp rõ ràng, không có hiệu lực pháp lý. Nó chỉ có tác dụng đánh lạc hướng suy nghĩ của dư luận sau vụ CSVN ồn ào và thô bạo trục xuất 400 tu sĩ Làng Mai. Hội nghị tránh không nhắc tới công việc giảng dạy pháp môn Làng Mai. Riêng vấn đề tài sản, biên bản ghi rằng “giải quyết theo luật pháp”. Ðiều này có nghĩa là tất cả tài sản Làng Mai nhờ thầy Ðức Nghi đứng tên, ắt hẳn sẽ thuộc về thầy Ðức Nghi, hay nói rõ hơn, khối tài sản đồ sộ kia nay thuộc về GHPG/Lâm Ðồng/Quốc doanh. Làng Mai hoàn toàn trắng tay. Ðặc biệt, sự việc Làng Mai không được phép có tiếng nói trong hôi nghị 19/11/2008 đã mạnh mẽ xác nhận: ngày nay, đối với CSVN, Làng Mai hiển nhiên là một Con Số Không. Ðã là con số không, làm gì Làng Mai có tư cách thương thảo về tài sản.

Nói tóm lại, sau ba năm hòa hợp, hòa giải với CSVN, Làng Mai Bát Nhã đã bị hội nghị bất thường của Phật Giáo quốc doanh trung ương đẩy vào một hoàn cảnh đặc biệt bi thảm: từng người một đang bi trục xuất khỏi Việt Nam trong âm thầm với hai bàn tay trắng. Ðó là nội dung cốt lõi của câu chuyện: Làng Mai Bát Nhã và Kịch Bản Trắng Tay.

Ðỗ Thái Nhiên

 

Võ Thị Hảo

Ngành GD có thể làm gì để cứu vãn nhân cách Việt?

Ra đường gặp giả trá

nguồn: http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/5507/index.aspx

Nếu tôi khôn ngoan, trước khi viết về sự giả dối, tôi cần phải rào đón khoảng mươi dòng, rằng về cơ bản nhân dân Việt Nam ta luôn trung thực thật thà dũng cảm, rằng nhân dân ta luôn có truyền thống trọng chữ tín. Rằng được sự quan tâm của lãnh đạo các cấp nói chung và lãnh đạo ngành tư tưởng văn hóa nói riêng, người Việt Nam ta hiện nay và ngành giáo dục đang có nhiều tiến bộ và gặt hái được nhiều thành tựu. Rằng người Việt Nam đi đâu cũng có uy tín trên trường quốc tế và luôn luôn dược nể trọng là một dân tộc anh hùng...

Vâng. Phản xạ rào đón, dù chỉ là rào đón để làm đà thôi,  để báo chí có thể đăng nổi, hoặc để tung ra một lời nói thẳng, vẫn là một phản xạ gắn liền với sự giả trá.



Ngành giáo dục cần đi tiên phong trong việc chối bỏ thói quen viết đại tự “giả trá” trên  tâm hồn những trẻ em bắt đầu gia nhập cộng đồng.
Ảnh: VNE

Khốn khổ thay! Tại sao chúng ta phải rào đón đủ điều trước khi nói thật? Tại sao nói thật là điều “ghê răng” đến thế? Tại sao trước mỗi lời phát biểu, từ một học trò tiểu học miệng còn hơi sữa đến một người lãnh đạo một cơ quan đơn vị, địa phương cũng cứ phải leo lẻo một đoạn dài lê thê cảm ơn ngành nọ cấp kia dù trong lòng biết thừa rằng chẳng có gì phải cảm ơn cả. Vì họ đã ăn lương ngân sách thì  là ai cũng phải làm tròn trách nhiệm và không làm tròn trách nhiệm chính là tội lỗi.

Tại vì chúng ta nói một đằng làm một nẻo quen rồi.

Tại sao con người ta cứ phải "khôn ngoan"? Tại sao đa phần con người Việt Nam hiện nay mất đi cái sự hồn nhiên tối thiểu của mọi sinh vật: thấy nóng phải biết kêu rằng nóng, thấy lạnh thì nói rằng lạnh?!

Để được yên thân, rất nhiều người trong chúng ta đều phải giả vờ hoặc phải lờ đi. Để cầu an hoặc cầu lợi, nhiều khi chúng ta thấy nóng thì bảo lạnh. Hoặc vờ không biết rằng nóng.

Như thế, là con người đã từ bỏ sự chính trực. Quyền được hồn nhiên và được chính trực, đó là quyền đương nhiên của muôn loài - trong đó, trẻ con chưa đi học mẫu giáo, và từ loài  bò sát trở lên, còn giữ lại được cho mình.

Có ai, bỗng một ngày nghĩ lại mà giật mình, rằng người chính trực, người thật thà hiện nay khó sống lắm không?!

Cứ nhìn thầy giáo Khoa thì biết. Thầy Khoa đã làm những việc tối thiểu mà một con người có tự trọng phải làm. Thầy phản ứng và chống lại sự  giả trá trong thi cử, cái được gọi bằng một mỹ từ nhẹ nhàng là “bệnh thành tích” tại một ngôi trường nhỏ ở Hà Tây.

Thế mà, thầy bị trù dập, bị trả thù hết lần này lượt khác. Không những bản thân mà đến vợ con cũng khốn đốn.

Sự trả thù của những người bị ảnh hưởng quyền lợi do phản ứng chính trực của thầy Khoa đã là điều trái pháp luật, cần bị trừng trị, nhưng còn có thể hiểu được. Nhưng điều hết sức đáng buồn, là chính cộng đồng xung quanh thầy, không có quyền lợi liên quan, đa phần cũng  xa lánh, miệt thị, coi thầy là người kỳ dị, rách việc, rồi gán cho thầy bao nhiều tội tình. Rồi không có chứng cứ gì để mạt sát thầy về hành vi hay nhân cách thì họ quy cho là thái độ kiêu căng!

Trong cuộc sống, hiện tượng cộng đồng đối xử với những người như thầy Khoa không hiếm. Trong nhiều cơ quan đơn vị, người trung thực dám làm chứng cho sự thật, không cam tâm a dua dối trá theo cường quyền, thay vì được đồng nghiệp, bạn bè ủng hộ, thì bị xa lánh và những kẻ ghen ghét thừa cơ bịa đặt vu cáo tung tin thất thiệt.

Kẻ xấu luôn được dung dưỡng bằng một môi trường có quá nhiều người luôn muốn nghe những điều xấu về người khác, luôn tiếp tay cho sự vu cáo. Quá nhiều người thích nói xấu  người khác, sợ sự thật như dơi sợ ánh ngày và mong người khác thất bại, là để tự an ủi mình.

Ra đường, chúng ta luôn bị tổn thương vì sự giả trá

Kìa xem cái người bán xăng cho chúng ta. Dù thế nào thì họ vẫn ăn bớt của ta. Và nếu  ta cự nự, thì họ lập tức nổi khùng. Họ độc quyền. Những người bán hàng cho ta cũng vậy. Chín mươi chín phần trăn cân dối. Ta không mua của họ thì biết mua của ai?

Mỗi mét vuông mặt đường chứa đựng sự dối trá. Vì số tiền người làm đường lấy từ công quỹ thường lớn gấp ba lần số tiền thực chi cho đường. Những mặt đường ngày càng co hẹp lại, để tiền vào túi cá nhân qua các cử chỉ thụt két và hối lộ để được nhận dự án. Những công trình xây dựng, những bệnh viện, những hàng rởm. Những khoản tiền cứu trợ, những chương trình vì người nghèo bị xà xẻo....

Những nhà máy gian dối để thải chất độc ra sông giết cộng đồng và môi trường. Những người làm hoa quả, làm nước mắm, làm sữa... dùng độc chất để tăng sự bóng bẩy và chỉ số giả về chất dinh dưỡng, không cần biết đến việc mình đang hãm hại mọi người.

Những huân huy chương thật được trao cho những thành tích giả sau những cuộc chạy chọt... Những lời nói giả ngày ngày được phóng đại trên loa truyền thanh và các phương tiện thông tin đại chúng.

Và trên các giảng đường, những kiến thức lạc hậu, cũng chính là nững kiến thức giả được tung ra, làm mất thì giờ và thui chột nhiều thế hệ trẻ. Những giáo trình giả rồi những điểm số giả... không thể kể hết.

Những sự giả ấy, còn tiếp tục làm mục ruỗng nhân cách người Việt Nam.

Chúng ta có thể tiếp tục tồn tại khoẻ mạnh với một cái nền nhân cách đã mục ruỗng không? Tương lai nào đang chờ đợi? Khi mà không một người nào trên đất Việt Nam này, nếu trung thực với chính mình có thể nói rằng tôi đã không từng một lần giả trá.

Người viết bài này cũng từng giả trá, khi trên chiếc băng ca là bố mình, và nhiều lần trước kia là mẹ mình, đang đợi chờ trước phòng cấp cứu của bệnh viện. Khi những nhân viên của bệnh viện thờ ơ trước cái chết cận kề của người thân, nếu không có tiền được dúi vào tay họ. Khi những y tá sẽ đâm mũi kim rất thô bạo vào cánh tay gầy của mẹ mình. Khi đến một người quét dọn của bệnh viện cũng có thể kiếm cớ xẵng giọng và quát nạt, nếu ta  không biết ý mà dúi tiền lót tay cho họ!

Và như thế, tôi đã giả trá, không chỉ một lần, khi tôi dúi tiền  lót tay cho họ, dù biết rằng thế là không tốt. Tôi đã và sẽ còn phải đưa. Bất cứ ai cũng vậy, nếu tôi không muốn người thân của mình chết tức tưởi vì sự bỏ mặc đến trở thành độc ác của những người đang được trả lương bằng những đồng tiền thuế của chúng ta và họ có trách nhiệm phải làm tròn nhiệm vụ.

Nhưng rất nhiều người đã, đang và còn sẽ tiếp tục độc ác, vì họ nắm vận mệnh của những người rơi vào hoàn cảnh phải lệ thuộc họ.

Ai đã “đầu têu” giả trá?

Sẽ chẳng có ai nhận đâu. Rồi ai cũng sẽ nói rằng tôi rất thật thà, lương thiện.

Nhưng nói dối phải có nguồn gốc. Chỉ có những người đi trước mới có thể dạy cho trẻ con và kẻ đi sau biết nói dối. Bản thân trẻ con mới sinh ra và chưa một ngày gia nhập cộng đồng và bắt chước tập tính của cộng đồng thì không biết nói dối.

Có ngôi nhà nào có thể xây được trên nền móng là một đầm lầy?

 Sự giả trá trở thành thường nhật, thành đương nhiên. Sự chính trực trở thành lạc lõng. Người chính trực khó sống. Cộng đồng trở nên hư hoại nếu không dám phản đối cái xấu và ủng hộ sự lương thiện. Đó chính là thảm họa khủng khiếp, lâu dài,  chính là cái đầm lầy khổng lồ sẽ chôn vùi chúng ta.

Để tìm ra nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, có rất nhiều nhưng  một trong những điều thấy nhỡn tiền, chính là ở nhiều người có trách nhiệm. Rất nhiều quan chức đã nói một đằng làm một nẻo. Của cải tài sản của họ do tham nhũng mà có. Họ lên chức không phải do tài năng mà do mối quan hệ và chạy chọt và chiều lòng cấp trên. Họ không chịu bất cứ trách nhiệm nào khi địa bàn hoặc lĩnh vực họ phụ trách trì trệ, để xẩy ra những hậu quả nghiêm trọng.

Và ngành giáo dục, trong khung cảnh đó, không thể không bị ảnh hưởng, đã góp phần không nhỏ trong việc chiều lòng một số  ngưười có vị trí trong xã hội, vén tay áo tô đậm thêm cái đại tự “giả trá” trên những tờ giấy trắng đầu đời.

Ngành giáo dục có thể bắt đầu, nhưng... ?

 Vì căn bệnh “thành thích”, vì sự giả dối – mà Phó Thủ tướng  Nguyễn Thịên Nhân đã nói trong Thư gửi ngành giáo dục vào ngày 20/11/2008.

Thực ra, bệnh thành tích vẫn là một mỹ từ. Chỉ có một từ để gọi cái được gọi là bệnh thành tích - đó là sự giả trá, trong tất cả các ngành, không chỉ trong ngành giáo dục. Nói chỉ riêng ngành giáo dục là oan. Nhưng, để bắt đầu xây dựng lại nhân cách Việt,  lại phải bắt đầu từ nhiều thứ, trong đó ngành giáo dục có thể làm được nhiều điều.

Đi tiên phong trong việc chối bỏ thói quen viết đại tự “giả trá” trên tâm hồn những trẻ em bắt đầu gia nhập cộng đồng. Tự nhiên cho ra lò những  công dân chính trực và hồn nhiên, thấy nóng thì biết bảo rằng nóng và ngược lại - đó là trách nhiệm và những điều mà ngành giáo dục có thể làm mà không tốn kém và không phải chờ đợi ai.

Vì Việt Nam, hơn bao giờ hết, đang cần những công dân không cam chịu cái xấu. Nhhững công dân cần những kiến  thức cập nhật chứ không phải kiến thức từ những giáo trình giả trá chỉ để thầy cô giáo và một số cá nhân có quyền lực trong ngàng tính điểm với cấp trên để được yên thân hoặc để được thăng tiến.

Cần  tạo ra một phong trào và tạo thành lề thói sâu rộng trong xã hội rằng con người cần nhìn lại mình và chống sự giả trá trên mọi lĩnh vực,  trong toàn xã hội. Cần thức tỉnh con người lấy lại bản ngã đầu tiên mà tạo hoá đã ban cho muôn loài.

Để thoát khỏi những đầm lầy.

      Võ Thị Hảo

 

Sách Điện bắt đầu bán chạy ở Mỹ ... 

Bài báo trên tờ Newyork Times cuối tháng 12 đã tường trình là lần đầu tiên sách chạy bằng điện toán đã được dân chúng Mỹ chú ý và mua ... sạch bách trên mạng bán sách Amazon's Đấy là tin vui cho các nhà xuất bản và các tác giả. Vì lâu nay mọi người đang loay hoay với tình trạng sách giấy đã chững lại theo thời internet. Mà trên mạng thì bà con chỉ thích đọc chùa, nghe chùa
Nay nghe tin sách điện hiệu Kindle của hiệu Sony bán chạy, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Hi vọng từ từ, các bản sách điện cải tiến, người ta có thể ôm sách điện nằm ngồi đứng ở đâu đọc cũng thoải mái, như thời còn ôm sách giấy đọc vậy Sách điện hiệu Kindle hiện được bán với giá 350 đô la.(NN)

 

Trần Khánh Liễm.

Mùa thu năm nay.

(thu mậu tý)


http://static.desktopnexus.com/

          Một người bạn gửi cho tôi hình ảnh thu vàng. Trông êm ả như đưa hồn vào một giấc ngủ êm đềm hạnh phúc. Tôi đã dự trù viết một bài về thu để mỗi mùa khi thời tiết mỗi năm xảy đến là có những dư âm và tiếng nói của vạn vật được ghi lại để gửi tới bạn đọc bốn phương. Nghĩ là một chuyện, muốn là một chuyện, nhưng có làm được chuyện đó hay không là chuyện khác.

          Trong một khu xóm nhỏ, lúc nào cũng có một sự tĩnh lặng thật trân quí chúng tôi có được không phải là sự lựa chọn mà do cái duyên trời ban cho. Khi cảnh vật hiện ra trước mắt mỗi ngày sau khi thức dậy, bước chân ra khu xóm, đi chung quanh một vòng để hoàn tất những cử động đầu tiên của một ngày, tôi đã được cái diễm phúc thưởng thức cái im lặng đó.

           Năm nay thời tiết thay đổ từ mùa hè, có những biến động lớn, có những xúc động và những ứ đọng của tâm tư, của tình người : bao nhieu chuyện. Những chuyện tôi nhớ được vào đầu tháng tam dương lịch :một đoàn người đi hành hương bị xe buýt lật tại Sherman, North Texas. Biến cố này xảy ra gây bao nhiêu xúc dộng trong cộng đồng người Việt : 17 nhân mạng đột ngột ra đi và gần hết những người nằm trong xe đã vào nhà thương, từ phòng hồi sinh đến những phong bệnh nhân để rồi từ phục hồi, trở về nhà sau những săn sóc chạy chữa.

          Những người có niềm tin mạnh nghĩ rằng những người đã ra đi về bên kia thế giới là một hạnh phúc. Cái hạnh phúc đặc biệt được bao nhiêu người thương tiếc trong lúc tiễn biệt, trong những nghi thức cầu kinh. Kẻ ớ lại ngậm ngụi trong tiếng khóc nức nở. Biến cố làm rung động ít nhất tất cả những cộng đồng người Việt trên khắp thế giới.

          Sau cái mất mát đó, người người khắp năm châu ưu tư và lo lắng khi giá xăng mỗi ngày lên cao và cứ lên cao mãi. Xăng lên cao bao nhiêu thì sự thắt lưng buộc bụng lại chặt lại bấy nhiêu. Người ta bắt đầu hạn chế sư đi lại. Đi làm thì đi carpool, gọi nhau người trong sở hay trong khu xóm cùng đi chung xe tới sở để tiết kiệm ngân quĩ gia đình và hạn chế sử dụng tối đa số xăng tiêu thụ. Việc đi nghỉ hằng năm hay đi du lịch cũng hạn chế. Thay vì đi xa chơi chỗ nọ chỗ kia thì lúc này gia đình chỉ đi gần thôi. Máy bay cũng tiết giảm vì giá xăng. Các dịch vụ chuyên chở, dịch vụ đi đánh tôm, đi câu cá ngoài biển khơi cũng chậm lại, cũng tiết giảm. Giá hàng rau cỏ thịt thà cũng tăng lên vì xăng nhớt cứ tiếp tục leo thang! Việc leo thang không riêng gì ở Mỹ mà khắp trên thế giớ. Người ta đã nghĩ nhiều cách để làm sao chống lại giá xăng cứ vùn vụt lên mãi. Chiến thuệt của các bà mẹ Việt Nam từ ngàn xưa : lúc nào cũng dành dụm một chút, mua vài chỉ vàng nhát cạp quần là yên chí lớn. Cơn gió kinh tế làm điên đảo cả thế giới chỉ vì xăng dầu.

          Cơn sốt chính trị cũng không kém phần gây cấn. Những hy vọng vào giờ chót đã không làm hài lòng cho một số những người đón gió trở cờ. Một cai tù già về hưu ở Việt Nam tưởng ông John McCain sẽ làm tổng thống trong tương lai, nên cũng gióng lên một tiếng nói tâng công, mong ông nghĩ lại khi lên làm tổng thống. Dĩ nhiên người hưởng lợi vẫn là ông nhà nước, bơm một tin lên để có thế đứng về chính trị trong tương lại. Những chính trị gia lão thành đi di dân tới xứ sở này cũng ủng hộ ông McCain vì ông là người chống cộng, rằng dẳng Cộng Hòa lúc nào cũng bênh vực người việt quốc gia có tinh thần chống cộng. Hình như mấy vị quên đã mấy năm nay họ ủng hộ đương kim tổng thống, nhưng có ngờ đâu những vị đại sứ Mỹ ở Việt Nam đã tới nói chuyện với cộng đồng người Việt mình, còn dằn mặt rằng họ vẫn không muốn chính phủ hiện nay của Việt Nam bị lật đổng, rằng nếu quí vị đi về mà có những lộn xộn phá quấy về chính trị họ sẽ không bênh đỡ đâu. Vậy thì cái lợi gì khi ta ủng hộ các chính khách?

Ở một nước như đồng hương chúng ta hiện sống trên đất Mỹ là nên tạo một thế đứng có tính cách xây dựng cho cộng đồng bằng cách chúng ta phải có tiếng nói mạnh đối với lưỡng đảng, chứ không phải trong 33 năm sống ở đây, quí vị chỉ ủng hộ đảng Cộng Hòa để đến khi đảng Dân Chủ nắm quyền thì ta không có thế đứng.

Ngày 4 tháng 11 năm này, ông Barack Obama đã thắng cử! Có nhiều người buồn, nhưng cũng có rất nhiều người vui, vui buồn lẫn lộn. Người ta đã từng miệt thị người da mầu. Trái lại những người da mầu, những người thiểu số phải hiểu rằng  từ bước đầu  thắng cử  này của ông Obama, sẽ mở rộng đường cho thế hệ mai sau, con em quí vị sẽ có cơ hội vào làm việc tai tòa bạch cung đấy

          Cơn gió mùa thu năm nay có khởi sắc thật lạ lùng ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Bây giờ vào thu, mọi chấn động về chính trị đang êm ả chờ đón một cuộc trăng mật mới của chính quyền mới khi ông Obama tuyên thệ và bắt tay vào việc.

          Một biến cố khác đã xảy tới cho dân chúng miền nam Texas, đó là cơn bão Ike. Tôi đã có dịp viết ít nhất là hai bài để gửi tới bạn đọc tường trình về những thiệt hại và sự điêu đứng của người dân tại đây, về cảnh sống vất vả của nhiều nguời trong cộng đồng Việt Nam chúng ta. Cho đến ngày lễ Tạ ơn vừa qua, chúng tôi mới được hưởng một chút im lặng. Còn mọi ngày trong tuần là những tiếng bắn đanh trên mái nhà, tiếng búa đóng ờ hàng rào. Lúc nào cũng giống như một chiến trường không ngưng, ngoại trừ ngày chúa nhật. Mùa thu năm nay quá nhiều giông tố hay bão tố chính trị, bão tố kinh tế và cơn giận của trời đất : bão Ike.

           Tôi vẫn nhớ lời chia buồn của một người bạn văn gửi tới và nhắn nhủ : trời tối rồi lại sáng. Lời nói  này lúc nào cũng đúng. Bây giờ trời lại sáng : giá xăng xuống thật mau le ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Những người tiêu thụ xăng nhớt đang thấy được an tâm lại. Xăng nhớt xuống lại kéo theo những chấn động về kinh tế liên hệ tới công ăn việc làm, liên hệ tới 401k, liên hệ tới những người đang trữ vàng trong nhà. Tất cả  vui buồn lẫn lộn.

 
http://www.hatisland.org/images/ducks_in_pond.jpg

          Mùa thu Mậu Tý năm nay có những cơn lốc về mọi mặt, thật kinh khủng.

          Trời hôm nay có đổ mưa kèm thêm hơi lạnh  cuối mùa thu. Những chiếc lá vàng còn ít trên cây đang từ từ giũ sạch hết để trơ trọi cành cây khô cần đen thậm. Tôi cũng lần mò đi trên bờ hồ hai mươi mẫu nằm trong lối xóm. Mặt hồ phẳng lặng, lác đác vài chú cò trắng phau, con  bay lượn, con  đứng ủ rũ trên bờ rình những chú cá nhỏ kiếm mồi. Hôm nay có đông đủ những đàn vịt như ngày hội của chúng. Bình thường thì không đông như thế. Khí  lạnh miền bắc đã đưa chúng trở về  hội tụ ở đây : nào vịt nhà, vịt trời, ngan ngỗng đang nhẹ nhàng bơi từng đàn chậm chạp để lại những làn sóng kéo dài trên mặt hồ. Mùa thu Mậu Tý cũng đang đi vào vận hành của trời đất.

Viết từ Houston, 9 tháng 11 năm 2008.

Trần Khánh Liễm.

 

Vũ Trà My

Móc túi thượng đế mùa lễ  


http://www.junkbags.com/

Bạn hiền! Tui vừa đi shopping về ..

Nè ! khoan mắng mỏ tui nghen.

Biết, tui biết bạn sắp lên giọng khuyên răn tiết kiệm, thắt lưng buộc bụng trước thời buổi kinh tế khó khăn chứ? Nhưng hầu bao thắt lại đâu có nghĩa là con mắt cũng phải nhắm luôn sao?... Bạn biết danh từ Windows shopping mà .. Tui đi ngắm hàng hoá thôi bạn ơi!.

Thay vì đi bộ tập thể dục ngoài park lạnh lẽo 8 vòng, tui vào mall cuốc bộ. Thay vì đi thang máy lên 3 tầng lầu tui chịu khó đi cầu thang thường ,chân thoăn thoắt tim đập đều...khoẻ re!

Tui kể bạn nghe ở cái xứ sở nầy ..mùa vui nhất là bắt đầu sau lễ Thanksgiving. Các Shopping Mall bật heat ấm áp,  đèn sáng choang, cây thông rực rở. Ông già Noel đón ngoài cửa, gỏ chuông leng keng luôn miệng “ Merry Christmas “ Vào đến shopping ,. Các cô bán hàng cười tươi như hoa nở , miệng liếng thoắng chào nói đon đả cho mình một cảm giác “ tình thương mến thương, gặp lại người thân “ hỏi sao không thích chí ?

Đến mùa nầy thì cataloque hàng hoá gửi về nhà kèm theo coupon giãm giá tới tấp ..Tha hồ lựa và so sánh giá cả. Nhìn hình mẫu lộng lẫy, vào đến shop cầm tận tay ngắm vuốt, buồn buồn vào phòng thử tha hồ mặc, đủ size, đủ kiểu..Thời trang mùa lễ năm nay là 2 mầu đen xám và đỏ nghen bạn..

Để coi,  mấy áo dạ hội để mặc đi Party hay đám cưới của JS collections, Tahari ASL , Maggy London, Jones New York ..etc ..giờ clearance sale còn nửa giá đã vậy còn thêm 30% off nữa ..Mua xong đến quầy tính tiền kèm coupon để được bớt giá thêm nữa…..đủ kiểu dụ dỗ khách hàng ...Áo đắc tiền đã vậy, chứ còn quần Jean, áo pull, giầy dép túi xách, nữ trang , đồ dùng nhà bếp, phòng ngủ phòng khách thì khỏi phải nói. Lắm lúc có món bình thường không sale, mua phải hơn 80 Dollar, mà giờ clearance, thêm 30% off, cộng thêm coupon ..giá trị của nó chưa đến 10 Dollar, hỏi sao không ham ?...

Đi qua hàng Mỹ phẫm. Mấy cô bán hàng săn đón nhiệt tình, mà đâm ra kiêu hãnh với vai trò thượng đế của mình. Bảng quảng cáo trên quầy chiếu hình gương mặt một cô gái từ 20 rồi dần dần  kéo đến 60 tuổi, gương mặt đang thanh tân tươi mát dần dà héo úa, nhăn nheo thãm hại .Vậy chứ chỉ cần vài giọt IQ Derma nhỏ vào khiến vết gấp mờ đi, nếp nhăn biến mất, mặt sáng lên rực rỡ..rồi  sologan thật ấn tượng hiện lên ngay gương mặt trẻ hoá đó  “Smarter than Botox” ( Mà Botox bây giờ đang là thần dược rất được quý bà quý cô thời nay ưa chuộng bởi công dụng cấp kỳ ,chỉ cần chích vài giọt botox dưới vết nhăn da …vài ngày sau vết nhăn, vết gấp mờ dần ..mặt tươi sáng trẻ trung ..và tình trạng thanh xuân nầy sẽ kéo dài đến hơn 6 tháng ) Hỏi bạn làm sao mà tui không chạnh lòng soi gương ngay để nhìn cái mặt trên năm bó của mình ra sao ? Thế là giọng thỏ thẻ của cô bán hàng tươi cười giải thích ngay :chích botox hơi bị mắc, và công hiệu của nó không được lâu ….Sao không thử dùng IQ Derma vừa rẽ vừa công hiệu ? …..Họ nói thì cứ như rót mật, như là dùng rồi tháng sau sẽ tui sẽ trở lại thời..thiếu nữ. Mà nếu tui cứng lòng trì hoãn “ Cảm ơn , để xem sao đã “..Thì được họ tặng ngay một lọ sample thoa thử 5 ngày liền..

Qua hàng nước hoa .Xịt , xịt . xịt đủ mùi. Mùa lễ  nầy, nghe cô bán hàng giới thiệu loại mới thịnh lắm của hảng Marc Jacobs ,  DonnaKaran, Micheal Kors đang được ưa chuộng. Chanel, Emporio Armani năm nay cạnh tranh bằng chiêu mua nước hoa tặng  thêm ví xách. Mỹ phẩm Lancome, Clinique, hay Prescriptives  mua trên 31 dollar thì được tặng một bọc quà có túi xách, son, phấn mắt, Mascara, cream dưỡng da nhỏ ..nhưng mua món hàng trang điểm thông thường nào, phần đông là dưới giá 30 Dollar cả , thế là mình phải lấy thêm một món nữa để có hơn con số giá mốc ấn định hầu rinh được quà. Bạn thấy họ marketing hay ghê không ? xiu xỉu 2 món mình mua ít nhất cũng phải trên 50  Dollar rồi ..Thế là họ bán được nhiều hàng. Lắm lúc thiên hạ mua mỹ phầm chưa cần thiết dùng lắm,  nhưng vẫn mua, chỉ vì muốn lấy món quà xinh xắn quyến rũ kèm theo đó thôi..

Đủ mọi chiêu mê hoặc để móc túi Thượng đế.  Sale , tặng quà , nhận sample dùng thử  etc  ! Mua đi rồi chà Credit card, không  trả tiền mặt tại chổ  nên đâu ngán. Cuối tháng Bills về oằn lưng ra trả sau. Đóng tiền lời cho hảng Visa master card. Mua đi rồi nai lưng đóng thuế cho tiểu bang California 8,25 %..Mua đi để giúp nền kinh tế nước Mỹ khá lên .

Ôi ! mắt tui đổ hào quang rồi .Mõi chân quá! Chắc không dạo qua khu bán hàng của đàn ông và con nít được nữa rồi, hẹn mấy cha con nó kỳ shopping lần sau vậy. Tui đi về đây ! Người tui bây giờ thơm lừng vì xịt đủ mùi nước hoa thử trên tóc trên quần áo của mình …Trên tay chỉ… cầm có  hai bọc đồ sale ..Có nhiều gì đâu, mà bạn trợn mắt ? Chỉ một đôi boot, một cái áo đầm dạ hội và chai nước hoa Chanel thôi ..Có quà mà .. sale off mà ,,trả bằng thẻ mà…Bạn đừng càm ràm tui ..Biết rồi , khổ quá , nói mãi !!! 

(Trích từ "The Gioi Am Thuc, Bo Moi, So Giang Sinh 2008 " đã phát hành  )

Ảnh :http://www.junkbags.com- chỉ có tính minh hoạ ( chử hỏng phải tui !)

 

Viet Nam, Sao Cứ Đi Ăn Xin Hoài Dzậy!

nguồn: http://vietnamnet.vn/giaoduc/2008/12/818534/


http://farm1.static.flickr.com/144/327068123_8e7e1eeca0.jpg?v=0

“Chiều 10/11, trong buổi làm việc với đại diện VEF, lãnh đạo Bộ GD-ĐT Việt Nam đã đề nghị VEF (bấm vào đây) giúp đỡ trong quá trình tuyển chọn, phỏng vấn để lựa chọn những ứng viên xuất sắc cử đi học không chỉ ở Mỹ mà bất kỳ nước nào phù hợp. Đồng thời, VEF cũng sẽ giúp đỡ lựa chọn những trường tốt nhất để Việt Nam gửi những ứng viên này tới học.”

Đọc cái bản tin này trên Vietnamnet mà thấy muốn ói. Ăn xin qúa lộ liễu.

Bộ tưởng bọn Mỹ ngu seo. Chúng là đế quốc chuyên môn đi bành trướng ảnh hưởng. Cho qua Mỹ học, về mới truyền bá và thành đàn em Mỹ chớ.

Cái quỹ VEF là do tận quốc hội Mỹ bỏ phiếu. Mấy tay le te sang đó chỉ là điều hành công việc. Còn lâu mới ảnh hưởng được những quyết định của mấy ông bà dân biểu Mỹ ở quốc hội. Nên đi nhờ ông dân biểu Cao vịt kìu mới đắc cử ở New Orlean kia kìa

Chuyện giáo dục. Đâu phải cứ răm rắp theo Mỹ là hay. Mỹ có khối cục ung thư xã hội mà bắt đầu từ nền giáo dục của chúng. Có cái nên học, có cái không nên học. Phải đủ thông suốt mới nhìn ra điều này. Cứ Mỹ, Pháp, Úc, là xin xỏ và bắt chước không cần suy tư. Chán cái người VN wá

Mấy cái người ở Việt Nam đụng đâu là xin đó. Sao không giỏi tự thay đổi "máu" của mình đi. Hơn 30 năm sau chiến tranh rồi. Học trò vẫn dốt chỉ vì "tư tưởng Cọng Sản" còn ám đó, nên dân chúng còn lãnh cái Búa của Bác Hồ.

Ăn xin, ăn xin hoài! Không biệt nhục tí nào hết. (NN)

 

Văn Quang
Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự
288 - Ngày 07 tháng 12 -2008

             Những ngày cuối năm ảm đạm

Một vài cơn mưa cuối mùa, mang lại đôi chút không khí se lạnh vào những buổi chiều hiếm hoi, báo hiệu một năm lại sắp trôi qua, Sài Gòn vừa bước vào những ngày cuối năm. Không khí chôn rộn bắt đầu với những ngày nắng nhẹ. Người ta bắt đầu nghĩ đến Lễ Giáng Sinh, Tết tây, Tết Nguyên Đán khá gần nhau. Năm nay Tết Nguyên Đán cách Tết Tây 26 ngày. Tết Tây 1-1-2009 vào ngày thứ năm, 6 tháng 12 Âm Lịch. Tết Nguyên Đán vào ngày thứ hai 26-1-2009.

Bởi thế mọi sinh hoạt, tính toán của người Viêt Nam ở các thành phố lớn đã vào mùa "lo Tết". Từ các doanh nghiệp đến các tư nhân và ngay cả các công nhân cũng đã nhìn về những ngày lễ tết sắp đến. Người khá giả lo chuẩn bị những chuyến đi cho những ngày nghỉ cuối năm: Đà Lạt, Nha Trang, Vịnh Hạ Long hay đi nước ngoài. Có điều chắc chắn là cho đến nay không ai muốn đặt vé đi Thái Lan, dù các sân bay đã mở cửa. Công nhân thì lo chắt bóp, tính chuyện về thăm quê sau một năm đổ mồ hôi sôi nước mắt làm việc ở các khu công nghiệp.

Năm nay khác với mọi năm, một số công nhân làm việc ở thành phố có ý định sau Tết này sẽ "trụ" lại quê nhà, không trở lại với các xí nghiệp nữa. Bởi nhiều công ty xí nghiệp thua lỗ, không đủ tiền trả công nhân. Có những ông chủ bỏ của chạy lấy người, công nhân đói dài. Làm cả tháng không  đủ tiền trả nợ áo cơm. Công nhân đến xưởng xiết đồ của chủ. Chủ nhà trọ chờ sẵn, xiết lại đồ của công nhân.

Các doanh nghiệp, các cửa hàng tấp nập chuẩn bị bán tháo hàng cũ, mua hàng mới ngay từ vài tháng trước. Dây là dịp cuối cùng cho họ cạnh tranh, không bán được hàng cũ kể như thiếu vốn hụt hơi trong thời buổi kinh tế suy thoái trầm trọng này rất dễ dàng dẫn tới phá sản. Do đó cuộc cạnh tranh mỗi ngày, thậm chí mỗi lúc càng trở nên khốc liệt. Và cũng vì sự sống còn ấy, các "ông lớn" trong kinh doanh xả hết "súp bắp" lao vào cuộc chạy đua cuối năm.

Người "hit to king" nhiều hơn người đi mua

Có thể nói một cách chính xác rằng không năm nào như năm nay, "chính sách đại hạ giá" lại diễn ra sôi nổi đến như thế. Đại hạ giá từ hè phố bán "son" đủ mặt hàng từ quần áo sida đến giày dép. Ở đâu cũng hạ giá từ 20% đến 50-60%, có mặt hàng hạ đến 70-80%. Hạ giá thật chứ không phải hạ giá "lèo".

Gây chú ý nhiều nhất là các cửa hàng lớn buôn bán kim khí điện máy. Các loại hàng từ xưa đến nay được gọi là cao cấp, nhưng bây giờ hầu như nhà nào cũng có là ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy vi tính, máy chụp hình, đến những hàng thông dụng như cái bàn ủi, nồi cơm điện… tất cả đều hạ giá "thê thảm". Cứ mở trang báo hàng ngày, bạn sẽ có đủ thông tin quảng cáo của các "trung tâm mua sắm" và "kim khí điện máy". Những dòng quảng cáo thật hấp dẫn "chưa bao giờ rẻ đến thế", giá cũ 15 triệu, giá mới chỉ có 9.999.000 VNĐ, còn được tặng thêm một cái đầu đĩa giá 1 triệu đồng. Mua một tặng một, mua hàng cao cấp tặng thêm phiếu từ vài trăm ngàn đến 1 triệu mua bất cứ hàng nào… "Chỉ khuyến mãi có 1 tuần thôi, nhanh chân lên kẻo hết". Nhưng tất nhiên, ở Sài Gòn thì ai cũng hiểu đó là nói dóc. Sau thời hạn ấy đến thời hạn khác, và người ta hy vọng đợt sau sẽ hạ giá hơn đợt trước.

Khung cảnh ở những cửa hàng này có vẻ tấp nập. Người định mua đến chọn hàng đã đành, những không định mua cũng đến "xem chơi cho biết". Tôi và một người bạn chẳng cần mua gì cũng bớt chút thì giờ đến thăm. Cách mời chào của các cửa hàng bây giờ cũng "tiến bộ" lắm. Ngay từ các cửa ra vào, đã có hai hàng người đẹp dàn chào rất cung kính, cúi đầu cảm ơn khách hàng theo kiểu phim Hàn Quốc. Các tủ kính sáng choang, hàng hàng lớp lớp sản phẩm bóng bảy thật quyến rũ. Nhộn nhịp nhất vẫn là các gian hàng trưng bày máy truyền hình đủ các nhãn hiệu. Nhiều nhất vẫn là các hãng Nhật rồi đến Hàn Quốc, Indonesia… Hàng Mỹ, Pháp rất ít. Các cô cậu "tiếp thị" mỏi mồm giải thích công dụng và cách sử dụng từng món hàng. Người xem đông, nhưng người mua lèo tèo. Một vài thứ rẻ tiền được bán ra ngay tại quầy hàng. Còn những thứ hàng cao cấp được mang đến tận nhà, lắp ráp, cho chạy thử xong mới lấy tiền.

Tôi chẳng định mua gì, đã có sẵn cổng USB, nhưng thấy cái cổng USB 2Gb ở đây quá rẻ, chỉ có 69.000VNĐ (bằng 4 USD), trong khi tháng trước tôi phải mua với giá gấp đôi, tôi lại "nhân tiện" mua thêm một cái nữa, gọi là có mua. Vả lại cổng USB thì không bao giờ thừa, dùng nó chứa tài liệu, hình ảnh là tương đối yên tâm hơn là những cái CD.

Chỉ thế thôi, tôi và anh bạn cũng mất hơn một giờ đi "hit to king" (hít tủ kính) trong cửa hàng. Cho đến lúc này, theo nhận định của anh bạn tôi, vốn là một tay có khiếu về thương mại, dù đại hạ giá nhưng sức mua rất kém. Kém hơn hết mọi năm vào dịp này. Cái túi tiền của người dân đang lép dần, người ta phải tiết kiệm nhiều hơn mua sắm. Và người dân lại có lời bàn Mao Tôn Cương rằng vào đầu năm 2009, khi Hiệp Định Tổ Chức Mậu Dịch Quôc tế (WTO) có hiệu lực, các hãng buôn lớn của Mỹ, Úc, Pháp "đổ bộ" vào Việt Nam, hàng hoá sẽ tốt hơn, mới hơn và cũng có thể sẽ rẻ hơn. Vì ban đầu bao giờ các ông lớn này cũng sẽ bán với giá rẻ theo kiểu "cho đèn dầu hoả rồi bán dầu lấy lời dài dài vô thời hạn".

Nhìn chung, hầu hết các cửa hàng lớn, bán hàng "xịn" lúc này đang rất vắng khách. Từ những nhà buôn bán đồ gỗ, trang trí nội thất, các shop chuyên bán thời trang nổi tiếng nước ngoài, các cửa tiệm vàng bạc, đến các khách sạn 4-5 sao vắng hẳn. Các dịch vụ du lịch cũng đua nhau xuống giá, nhưng cũng khó lôi kéo được du khách. Nhiều hãng cho biết số khách giảm tới 20-30% so với năm trước. Nhà đất cũng đang "đóng băng", chung cư cao cấp có giá từ 1 -2 ngàn USD một mét vuông, đầu năm hét giá trên trời, nay xuống giá "sát đất" cũng rất ít khách đến thăm. Các hãng xe hơi đang giảm giá mạnh. Nếu như cách đây chừng 1 năm, giá chiếc xe Santa Fe máy dầu 2.0 CRDi bản MLX  của Hyundai có giá 52.000 USD thì hiện tại giá bán ra chỉ còn 42.000 USD

Một số doanh nghiệp khác cho biết họ đang chấp nhận bán xe chịu lỗ để thu hồi vốn, bởi xe tồn đọng còn nhiều.

Một phần vì chưa đến "giờ G" của một năm mua sắm, nhưng phần chính vẫn là cái túi tiền của người dân lép quá rồi. Ngoại trừ những ông chỉ ngồi đó chỉ chỏ cũng ra đô la như ông Giám Đốc cái dự án Đông Tây, như bà buôn bán sừng tê giác tận Nam Phi thì mua giờ nào chẳng được. Có khi chẳng cần mua cũng có người mang đến tặng gọi là "quà tình cảm" như ông Phó chủ tịch tỉnh Lào Cai Nguyễn Ngọc Kim bào chữa trước toà rằng những cái phong bì tiền của bà Nguyễn Thị Ngọc Liên mang đến là "quà tình cảm".

Bây giờ mới biết "phồn vinh giả tạo" là thế nào

Tuy nhiên con số đó không nhiều, 95% người Việt Nam lúc này đang lo "thắt lưng buộc bụng". Bộ mặt thành phố chỉ "sáng đèn" ở những cửa hàng đại hạ giá, còn thật sự trong tâm tư người dân lại ảm đạm. Bây giờ người ta mới hiểu thế nào là "phồn vinh giả tạo", chứ năm 1975, từ ngữ này mới nhập cảng vào Sài Gòn, chẳng ai hình dung nổi nó ra sao. 

Đường phố vẫn cứ mải miết, xô bồ, chen lấn với những lô cốt, ổ gà, ổ voi… chưa biết đến bao giờ mới được tháo gỡ, theo lời "điều trần" của ông Trần Quang Phượng, Giám đốc sở Giao thông Vận Tải TP. Sài Gòn, cho biết thì: "TP. Sài Gòn mới chỉ đào 27% km đường của dự án vệ sinh môi trường và tính cả 12,5km dự án cải thiện môi trường nước thì còn cần đào 52km đường nữa". Chưa biết đến năm nào mới xong, người dân không thể tin vào lời hứa hẹn năm 2010 hay 2015. Kỳ họp nào của Hội đồng nhân dân Thành phố cũng đem ra bàn, đem những "bức xúc" của nhân dân ra trình làng, mổ và xẻ rồi đâu vẫn hoàn đấy. Kẹt đường ở Sài Gòn vẫn đang là một lời than vãn ai oán hàng ngày của hơn 6 triệu dân TP. Sài Gòn .

Cú đấm vào" nghi án hối lộ của PCI"

Thế nhưng nỗi buồn này chưa nguôi thì trong tuần này lại được tô điểm thêm một nét chấm phá sâu hơn, như vết dao cắt trong tâm tư người dân Sài Gòn. Đó là việc ngày 4-12,  Đại sứ Nhật tại Việt Nam Mitsuo Sabaka tuyên bố, nước này tạm ngừng mọi dự án ODA mới có lãi suất ưu đãi cho Việt Nam tới khi có kết luận cuối cùng về nghi án hối lộ của Công ty Tư vấn quốc tế Thái Bình Dương (PCI).

Hai tuần trước, tôi đã có dịp tường trình với bạn đọc về "sự mất mặt" làm tổn hại nghiêm trọng đến thể diện Quốc Gia, trong vụ hối lộ xảy ra giữa TP. Sài Gòn. Đến nay có "biến chuyển" mới. Sau khi phía Việt Nam đưa ra hành động cụ thể tạm ngừng chức ông Huỳnh Ngọc Sỹ là Giám đốc Ban Quản Lý dự án và đồng thời là Phó Giám đốc Sở Giao thông Vận Tải Thành phố.

Phía Nhật Bản đã có một giải pháp cứng rắn hơn: Trong bài phát biểu tại Hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam (CG) ngày 4-12-2008, Đại sứ Nhật Bản Mitsuo Sakaba cho biết, đầu năm 2008, Chính phủ Nhật Bản đã tuyên bố dự định nâng các khoản vay ODA (Viện trợ phát triển chính thức) lên tổng cộng 65,3 tỷ yên cho nửa đầu của năm tài chính 2008 cho các dự án cơ sở hạ tầng nhằm cải thiện hệ thống giao thông và thoát nước tại Việt Nam. “Tuy nhiên, tất cả thủ tục liên quan đến các dự án này đã tạm dừng sau khi vụ tham nhũng PCI được đưa ra ánh sáng”.

Đại sứ Nhật Bản bày tỏ sự hối tiếc trước vụ tham nhũng của một công ty Nhật Bản liên quan đến dự án có nguồn vốn hỗ trợ của Nhật Bản tại Việt Nam.

Cuối bài phát biểu tại CG, Đại sứ Mitsuo Sakaba nói: “Thật đáng khích lệ khi chứng kiến lãnh đạo Chính phủ Việt Nam tái thể hiện quyết tâm mạnh mẽ để chống tham nhũng và Nhật Bản mong muốn thúc giục Chính phủ Việt Nam tiếp tục các nỗ lực để ngăn ngừa tham nhũng tái diễn”. 

Lời tuyên bố đầy tính ngoại giao đó, người ta thấy rõ chính phủ Nhật chưa hài lòng. Vì thế họ mới mong VN "tiếp tục các nỗ lực ngăn ngừa tham nhũng tái diễn". Họ tạm dừng nguồn vốn hỗ trợ cho VN như từ bao năm nay. Họ sợ những món tiền không lồ đó người dân không được hưởng bao nhiêu mà rơi vào túi các quan tham. Ông đại sứ Nhật giải thích: "Sẽ khó để lấy lại sự ủng hộ từ công chúng Nhật Bản thúc đẩy viện trợ thêm cho VN và chúng tôi không thể hứa những khoản vay bằng đồng yên mới cho đến khi Ủy ban hỗn hợp giữa hai nước thực hiện các giải pháp chống tham nhũng ý nghĩa và hiệu quả". Nói cho rõ hơn, người dân Nhật không đóng thuế để làm giàu cho những anh tham nhũng ở nước khác.

Nếu như… có một vài lời của người trong cuộc

Sự việc này đã khiến người dân Việt Nam, nhất là người dân TP. Sài Gòn "ê ẩm", chú ý theo dõi diễn tiến của sự việc. Nhưng những thông tin chi tiết và những bằng chứng dù chỉ là ban đầu vẫn chưa có. Điều này khiến cho dư luận càng gay gắt hơn. Vì lý do nào thông tin về phía Việt Nam quá chậm như thế?

Trả lời về việc này, sáng 5-12, trong phiên bế mạc kỳ họp thứ 14 HĐND TP. Sài Gòn, Phó Chủ tịch thường trực UBND Nguyễn Thành Tài đã dành khá nhiều thời gian để giải trình các vấn đề liên quan đến vụ hối lộ của PCI mà các đại biểu đã chất vấn. Ông Tài nói: Sai phạm tại PCI hầu hết đều được thông tin qua nguồn báo chí nước ngoài mà đã là báo chí thì chỉ mang tính chất tham khảo. Chỉ đến khi Tòa án Nhật phán quyết xử lý một số đối tượng liên quan, lãnh đạo thành phố mới cân nhắc và quyết định tạm đình chỉ công tác ông Huỳnh Ngọc Sỹ để phục vụ công tác điều tra".

"Tôi là người trực tiếp làm việc với phía Nhật và đã khẳng định cả hai nước chưa ký hiệp định, phía Nhật không thể trực tiếp điều tra công dân Việt Nam mà việc đó phải do các cơ quan điều tra của Việt Nam tiến hành".

Ông tỏ vẻ không hài lòng khi bày tỏ: "Tôi đã làm việc với phía Nhật khoảng 7-8 lần, lần nào cũng đề nghị được cung cấp hồ sơ chứng cứ phạm pháp của cán bộ liên quan nhưng đến nay, phía bạn vẫn chưa đáp ứng".

Điều này chứng tỏ, sự cộng tác của hai bên vẫn chưa chặt chẽ hoặc chưa tiến triển, chưa đến lúc được công khai hoá mọi chứng cứ sau điều tra.

Tuy nhiên, không hẳn là mọi yếu tố đều tuỳ thuộc vào phía Nhật Bản. Nếu như người dân biết được một phần trong bản tường trình của ông Huỳnh Ngọc Sỹ, một gương mặt "sáng chói" trong nghi án nhận hối lộ tai tiếng này, dư luận sẽ bớt gay gắt hơn và người dân không có cảm tưởng là mình bị bưng bít hoặc nhà chức trách có ý định bao che. Dù ông Sỹ, lúc này vẫn có thể "báo cáo" là mình vô tội, mình làm cho người khác hưởng, chia chác hoặc không chia chác cho những ai. Song ít nhất thì cũng có tiếng nói của người trong cuộc. Còn có tội hay không, sau này cơ quan điều tra của cả hai phía sẽ xác định cụ thể.

Quả bóng trách nhiệm đưa về đâu?

Trong phiên họp này, nhiều đại biểu hỏi trách nhiệm của Sở Giao thông Vận Tải trong việc Giám đốc Ban quan lý dự án Đại lộ Đông Tây Huỳnh Ngọc Sỹ bị đình chỉ vì nghi vấn nhận hối lộ trong vụ PCI. Ông Phượng thừa nhận, ông Sỹ là Phó Giám đốc nên Sở cũng có một phần trách nhiệm.

Tuy nhiên, ông Phượng trần tình: "Dự án Đại lộ Đông Tây thuộc nhóm A, do UBND TP. Sài Gòn quản lý chứ không phải Sở GTVT. Việc giáo dục cán bộ, công nhân viên Ban quản lý dự án này cũng không phải chức năng của Sở".

Ông Đặng Văn Khoa chất vấn: Ông Sỹ là cấp dưới, là bạn ông Phượng, mà không liên quan là vô lý.

Quả bóng trách nhiệm lại được đá về phía cổng thành của cấp trên, một cái cổng thành rộng toác hoác, nhưng không có tên có và quá nhiều nhân vật nên không ai giữ. Không thể chỉ đích danh ai là người có liên quan, có trách nhiệm.

Vậy ông Giám Đốc sở GTVT TP. Sài Gòn  có liên quan hay không, liên quan thế nào lại là chuyện hạ hồi phân giải.

Sau cuộc họp ông Ông Trương Trọng Nghĩa - Phó Ban Kinh tế Ngân sách HĐND TP. Sài Gòn "tâm sự" với phóng viên báo chí thì: "Tôi cảm thấy hơi tiếc. Giá như, trong kỳ họp lần này, các cơ quan có trách nhiệm thông báo cụ thể hơn về kết quả điều tra bước đầu thì đại biểu và đồng bào, cử tri sẽ hoan nghênh hơn".

Nói cho đúng, người dân bớt "bực mình" hơn, bớt những lời đồn đoán… cứ như thật.

Radio Catinat nói gì

Chính vì sự thiếu thông tin này nên những cái được gọi là"Radio Catinat" tha hồ bàn ngang tán dọc. Ở các công tư sở, những quán cafe, những quán ăn, những nơi " trà dư tửu hậu" đã từng có những thông tin rằng "ấy cái ngôi nhà bên cạnh quán Cafe 32 Nguyễn Thị Diệu là nơi các nhà thầu Nhật Bản trao tiền hối lộ cho ông Sỹ. Và được giải thích là ở đó là trụ sở của PCI nên họ đặt máy quay phim, họ cần chứng minh với thượng cấp của họ là đã trao tiền đàng hoàng chứ không phải khai khống. Kể ra lời đồn đoán này không hẳn là không có lý, nhưng hoàn toàn vô căn cứ.

Và cũng có ông ra vẻ trầm tư "bình loạn" rằng sở dĩ người Nhật đứng đầu trong danh sách những nhà cho vay vốn vì các ông thử nhìn lại mà xem, trong các gia đình Việt Nam, từ thành phố về đến thôn quê, hơn một nửa những vật gia dụng, tiện nghi trong nhà, hầu hết đều là hàng Nhật. Từ cái xe gắn máy, cái quạt máy, cái bàn ủi, cái phích cắm điện đến những hàng cao cấp hơn như máy lạnh, tủ lạnh, ti vi, xe hơi… đều mua từ các hãng Nhật. Hơn 50 năm rồi, người Việt Nam đã chi bao nhiêu tỉ vào những mặt hàng đó và đến nay vẫn còn tiếp tục, ngày một nhiều hơn. Các hãng Nhật đã mang về bao nhiêu lợi nhuận? Cho nên sự cho vay vốn cũng là điều tất nhiên, vả lại họ cũng được hương lợi trong việc VN thực hiện những công trính đó như đối với các dự án cơ sở hạ tầng, nhằm cải thiện giao thông và hệ thống thoát nước. Tăng công suất nhà máy nhiệt điện Phả Lại, nhà máy nhiệt điện Phú Mỹ, dự án cải thiện môi trường nước ở Hà Nội và TP. Sài Gòn... Có điện thì dân mới dùng hàng đó, có đường giao thông thuận lợi thì dân mới mua xe… Có đi có lại cả đấy các ông ạ. Hơn nữa vay rồi cũng phải trả, đời ta chưa trả được thì đời con cháu chúng ta phải trả chứ có ăn quỵt được đâu. Thế hệ này đời cha Nhật hưởng một ít, thế hệ sau đời con họ cũng hưởng chứ có mất đi đâu.

Tuy nhiên chưa ai dám chắc rằng vụ nghi án này bao giờ sẽ trở thành "vụ án thật" và nó sẽ kéo dài trong bao lâu. Họ chỉ hy vọng, với những lý do vừa dẫn chứng vụ này sẽ được giải quyết nhanh chóng hơn để khỏi làm mất mặt VN trên thế giới.

Một bạn khác có vẻ "thời sự" nhận định: Chúng ta có thể tự giấu mình, trốn tránh sự thật, nhưng trong sân chơi hội nhập, thế giới buộc ta phải nhìn thẳng vào những sự thật ấy. Báo chí trong nước có thể giữ im lặng vì lý do này khác, nhưng với báo chí nước ngoài, không có gì có thể ngăn họ đi đến tận cùng của sự thật. Những lời bình luận của họ sẽ phát đi khắp thế giới.

Vài hàng tường trình để bạn đọc có thể nhìn xuyên suốt một số góc cạnh của Sài Gòn, từ bề ngoài "phồn vinh" đến nỗi ảm đạm trong tâm tư người dân vào những ngày gần bước sang cuối năm 2008 này.

 

Bùi Tín

QUẢ BOM NHẬT BẢN NGANG XƯƠNG
CÚP VIỆN TRỢ CHO VIỆT
NAM **

 

** tựa do gio-o đặt

Xin khỏi lo. Bom này hiền khô, không giết ai.

Vụ PCI đã không thể "khoanh" lại để ỉm đi.

Nhóm lãnh đạo 14 nhân vật trong bộ chính trị nghĩ rằng "khoanh" được vụ tày trời Tổng Cục 2 thì sẽ "khoanh" được mọi thứ. Họ đang "khoanh" vụ PMU18 lại gần 3 năm nay, còn lật án chuyển thành ra vụ đàn áp báo chí chống tham nhũng. Công và tội nhập nhằng, đảo lộn ! Gần đây họ "khoanh" lại vụ bàn về Luật đất đai và Luật báo chí, sợ bùng nổ .

Vụ PCI nổ ra từ giữa tháng 7-2008, hơn 100 ngày rồi. 4 viên chức cấp cao Nhật đã bị bắt, khởi tố từ tháng 8, đưa ra xét xử giữa tháng 11 tại tòa án Tokyô, nhưng phía Việt nam vẫn lờ đờ, lần lữa, khoanh lại, bịt mồm báo chí, đến đầu tháng 11 mới đình chỉ chức vụ ông Huỳnh Ngọc Sỹ, để bắt đầu cuộc điều tra.

Cả xã hội ấm ức, băn khoăn. Lời hứa kiên quyết chống tham nhũng như chống giặc còn đó, Luật chống tham nhũng đã ban hành, Uỷ ban đặc trách chống tham nhũng được thành lập với thủ tướng làm chủ tịch, với bộ máy thường trực hùng hậu, đầy quyền uy. Thế nhưng cả bộ máy vẫn cứ lề mề không sinh khí. Vụ PCI nổ ra là một thách đố. Tại Quốc hội, bị đại biểu chất vấn, ông thủ tướng bị động, bối rối, không trả lời nổi là cuộc điều tra đã tiến hành đến đâu, đương sự trước những cáo buộc của phía Nhật đã trả lời ra sao ? nhận hay không nhận tội, hay ấp úng thế nào. Ông chỉ  biết hứa mép : " sẽ phối hợp với phía Nhật, việc rõ đến đâu xử đến đấy ". Nhiều đại biểu quốc hội không hài lòng, thắc mắc thêm, nhưng đành chịu.

Nhưng phía Nhật không chịu. Chính phủ Nhật không chịu. Nhân dân Nhật, người đóng tiền cho viện trợ ODA - Viện trợ Quốc tế Chính thức cho Phát triển - không chịu. Và thế là ngài Đại sứ Nhật ở Hànội MITSUI SAKABA không chịu; ông nổi giận.

Tại cuộc họp hàng năm Nhóm Tư vấn các nước tài trợ năm 2008, với đề tài "Ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tiềm năng tăng trưởng " , trước mặt những quan khách thượng thặng , các nhà đầu tư lớn nhất, các đại sứ, hơn một trăm nhà báo, phóng viên phát thanh, vô tuyến truyền hình, ông buồn rầu và cứng rắn tuyên bố - như cho nổ một "quả bom" : "Chính phủ chúng tôi quyết định đình chỉ các dự án ODA đang tiến hành ở Việt nam ".

Đây là một "quả bom", bởi nhiều lẽ :

      1-/  Nhật bản là nước cung cấp viện trợ phát triển ODA lớn nhất cho Việt nam;

       2-/  Các dự án đang được xây dựng và chuẩn bị xây dựng có ý nghĩa lớn cho nền kinh tế và đời sống xã hội ở Việt nam, đã bị treo lại, đặc biệt là : dự án xây dựng hành lang Đông  - Tây của Sài gòn; dự án vệ sinh môi trường đô thị của Sài gòn; công trình thoát nước của thành phố Hànội (giai đoạn 2); công trình vệ sinh thành phố Hải phòng; đường tàu điện Métro của thủ đô Hànội. Các công trình trên đây ước tính trị giá hơn 900 triệu $ - US đôla; xin nhớ số tiền này càng lớn giữa cơn khủng hoảng tài chính hiện tại;

  3-/  Sau các cơn lụt, lũ, úng ngập ở Hànội và Sàigòn vừa qua, các công trình trên càng trở nên cấp bách, nay bị đình lại, treo giò chưa biết đến bao giờ, sẽ tai hại cho cuộc sống hàng ngày vốn đang cơ cực của đồng bào lao động ta;

   4-/  Chính phủ và Toà đại sứ Nhật phải bực mình, giận dữ lắm mới xử sự quyết liệt cả về nội dung và cung cách như vậy: đột nhiên tuyên bố giữa cuộc họp chính thức lớn nhất hàng năm, kết thúc một năm và mở đầu một năm mới, không hé ra thông báo trước , cũng không tiết lộ trước cho báo chí Nhật về quyết định hệ trọng này;

  5-/ Ngay sau đó, đại sứ Nhật ra về, trước khi tuyên bố và trả lời các nhà báo quốc tế và Việt nam , rằng:  " đúng, nhân dân Nhật không hài lòng về vấn đề vốn ODA không được xử dụng tốt ở Việt nam;  đúng, nhân dân Nhật rất thất vọng về vụ PCI không được giải quyết nhanh chóng và minh bạch ..." .

Lẽ ra phía Việt nam phải giật mình, tỉnh hẳn ra trước "quả bom cảnh cáo" nghiêm khắc và rất thoả đáng này. Nhưng không phải vậy.

Khuyết điểm phản ứng chậm chạp, lờ đờ, thiếu trách nhiệm của chính quyền Việt nam các cấp rõ rệt như vậy, nhưng ông thủ tướng Dũng không có một lời xin lỗi phía Nhật bản. Hình như danh từ "xin lỗi" không có trong từ điển của nhóm lãnh đạo cộng sản.

Đã vậy, bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Võ Hồng Phúc lẽ ra phải nhận ra nhiều sai lầm của mình trước quá nhiều ca thán của các nhà đầu tư trong cuộc họp này, trong đó có vụ PCI, thì không, ông ta vẫn nhâng nháo một cách vô duyên trước các nhà báo quốc tế rằng : " Tôi hy vọng rằng chuyện này chỉ là chuyện tạm thời thôi, chúng tôi - tôi và ngài đại sứ (Nhật bản) -  rồi sẽ sớm ký công hàm ODA 2009 " (!).  Lẽ ra đúng theo ngôn ngữ lịch sự, ngọai giao thì phải nói  " chúng tôi - ngài đại sứ và tôi ..." , chứ không phải  "...tôi và ngài đại sứ ...". Trước công luận,  ông bộ trưởng - thật đáng tiếc - tỏ ra hơi bị coi là mất dạy.

Cũng đúng vào ngày hôm nay 5-12, đại sứ Nguyễn Phú Bình ở Tokyo phát biểu đại thể :

Nhật bản là nước giàu nhất ở châu Á, có nghĩa vụ  (!) giúp đỡ các nước chậm phát triển như Việt nam. Cũng là một kiểu nhâng nháo vô duyên, không đúng lúc. Lẽ ra phải khiêm tốn, giữ im lặng , nếu không có gan tỏ lời công khai "đáng tiếc". Yêu cầu được trợ giúp lớn, xử dụng trợ giúp mờ ám, khuất tất, lại còn vỗ ngực :  anh có nghĩa vụ giúp tôi đấy nhé. Vừa vô duyên, lại vô lễ với người dân mình mắc ơn.

Vẫn chưa hết. Cũng đúng chiều hôm nay, ở Sàigòn, ông phó chủ tịch thành phố Lê Thành Tài, người được giao trách nhiệm trực tiếp xử lý vụ PCI tuyên bố :" chúng tôi vẫn còn chờ bằng chứng(!),  phía Nhật bản đến hôm nay vẫn chưa thông báo cho chúng tôi một bằng chứng nào cả ! ".

Trời đất ơi ! Lời khai có tuyên thệ trước cơ quan điều tra, lời thú nhận trước Toà án Tokyô, trước cả Hội đồng xử án, về đưa tiền cho Huỳnh Ngọc Sỹ bao nhiêu lần, ở chỗ nào, ngày giờ nào, mỗi lần bao nhiêu, với mục đích gì, đối cung của 4 bị cáo khớp với nhau, mọi lời khai đều sớm chuyển cho phía Việt nam, đó không là bằng chứng ư ! Ông Tài  đã hỏi Huỳnh Ngọc Sỹ về chuyện này ra sao rồi? ông Sỹ khai sơ bộ ra sao? Bác bỏ hay thú nhận, hay không nói gì? các tài liệu, kế toán, thu chi về các dự án này đã được thu giữ chưa? những nhân viên kế toán, kế hoạch, ngân hàng liên quan đã được khai thác đến đâu rồi? Sao ông lại bất động, rồi ăn nói dại dột, ngu ngơ như thế !

May mà vụ án lớn này không thể "khoanh" lại và ỉm đi vì dính đến Chính phủ Nhật, đến luật pháp và nền văn minh - văn hoá quốc tế. Thế nhưng nó vẫn chưa thức tỉnh nổi những quan chức cầm quyền, từ bộ chính trị, chính phủ, đến những viên chức then chốt ở bộ ngoại giao, bộ kế hoạch đầu tư, ủy ban phòng chống tham nhũng, ban thanh tra chính phủ, ban kiểm tra trung ương, viện kiểm sát và toà án nhân dân tối cao.

Vụ PCI do đó sẽ còn kéo dài dai dẳng, gây nên những hậu quả tệ hại khôn lường. Nhiều nước khác, nhiều nhà đầu tư sẽ giảm chi viện, rút đầu tư, chờ đợi, chăm chú xem xét hành động của phía chính quyền Việt nam đã tỏ ra biết điều đến đâu, trưởng thành đến mức nào, hoà nhập thế giới văn minh đến mức nào. Họ chỉ đánh giá qua việc làm, không phải qua những lời hứa hão.Thái độ ù lỳ, kênh kiêu ngỗ ngược chỉ phơi bày sự kém cỏi, lạc hậu của một chế độ chính trị độc đoán khó chơi trước thế giới.  Họ chỉ làm khổ dân, tự chuốc lấy sự oán hận, ghét bỏ và khinh thị của nhân dân khắp nơi.

Bùi Tín . Paris  5-12-2008.   

Bài trên đây của bác Bùi Tín có nhiều thông tin thứ dữ!!!

- Nhật lựa lúc thế giới tập họp ở Hà Nội để thả quả bom này. Tức là lời tuyên bố của ông Nhựt Bổn thả ra giữa cái hội nghị của những nước lớn Viện Trợ Cho Việt Nam, những nước CHO (donors) đang nhóm họp tại Hà Nội để cứu xét viện trợ cho Việt Nam. Ông Nhựt Bổn là ông CHO Việt Nam nhiều nhất và dẫn đầu. Ông này mà cúp ngang xương thì mấy ông nước kia thế nào mà chẳng đặt câu hỏi với Việt Nam

- Mấy bác đồng chí Việt Nam Cọng Sản tê liệt tâm thần kia chả biết ất giáp gì, chả biết xấu hổ là gì còn quay lại nói y như là "Nhựt Bổn có nhiệm vụ viện trợ cho Việt Nam" Oh my God, sao mà ngu dốt thế không biết!

- Vụ tham nhũng thì sẽ giải quyết như thế nào ? Nói thiệt nhe, ông lớn nào gửi tiền ra nhà băng nào ở ngoại quốc, đầu tư đất đai ở nước nào, chúng biết hết. Con cái nhờ ai môi giới ra sao, bộ chúng không biết sao ? Nghèo mà ham!!! Xuống đi, xuống lúc còn yên ổn thì còn yên tấm thân. Mai mốt loạn lạc, xuống một cái là banh ta lông hết mọi thứ. Nhìn gương những nhà độc tài cai trị đất nước họ một thời như Macos của Phi Luật Tân, Shah của Iran, Saddam của Iraq thì thấy. Trời ơi sao tui chán cái Đảng Cọng Sản Việt Nam thế không biết. Đa nguyên đi. Bầu cử đi cái coi (NN)

 

Những dự án và cơ sở ở Việt Nam
liên hệ đến tiền Viện Trợ ODA của Nhật:

nguồn: http://www.vn.emb-japan.go.jp/

Mượn:

 Bai Chay Bridge, Can Tho Bridge, Tan Son Nhat International Airport, HCMC Subway, Saigon East-West Highway, Hai Van Tunnel, Small Scale Pro-poor Infrastructure Dev., Pha Lai Thermal Power, Phu My Thermal Power, Hanoi  Drainage Project, HCMC Water Environment, Cai Lan Port Expansion, Highway No. 5 improvement, Rural Telecommunication Network, O Mon Thermal Power Plant, High Education Assistance, Rural Health Development, Poverty Reduction Support Credit

Cho Đứt:

VN-JPN Human Resources Center, Human Resources Development scholarship (Hanoi), Bridges in Central Area, Bridges in Cuu Long Delta, Transportation Tech. School, Primary School in Flood Areas, Primary School in Northern Area, Agricultural University of Can Tho, Fishing Port Facilities at Vung Tau, Tan Chi Drainage System, Rural improvement in Nam Dan District, Nghe An Province, Cho Ray Hospital, Bach Mai Hospital, Hai Ba Trung Hospital, Improvement of National Hospital of Pediatrics, Reforestation Equipment in Central Highland, Da Nang Hospital, Measles Vaccine, Gia Lam Water Supply Facilities, Hai Duong Water Supply, Groundwater Dev. in Northern Area, Reforestation Equip (North), Reforestation Equipment in Central Highland, Forestation in Coastal Area

 Dự Án Phát Triển:

 HN-HCM Railway Bridge Rehabilitation,  National Road Network Improvement, Hanoi Urban Infrastructure, Waste Management in Hanoi City, SMEs Finance Project, Primary School Development Research, Market Economy Implementation, Rural Economic Development Research, HCMC Overall Road Network Plan, Hanoi Infrastructure Plan Power Sector Loan.

Hợp Tác Kỹ Thuật:

 Reforestation in the North, Artificial Insemination Tech., Legal system cooperation, Nghe An Reproductive Health, Higher Maritime Education, etc. Up to 2006, Japan has hosted 13,702 trainees from Vietnam and sent 2,523 experts and 200 Japan Overseas Cooperation Volunteers (JOCV), 15 Senior Overseas Volunteers to Vietnam.

 

Quốc tế tài trợ cho Việt Nam giảm 8%

nguồn: nguoivietonline

HÀ NỘI 5-12 (TH).- Cộng đồng quốc tế tài trợ cho Việt Nam thực hiện các dự án xóa đói giảm nghèo và kích thích tăng trưởng kinh tế năm 2009 ít hơn năm 2008 gần 8% vì thiếu sự cam kết đóng góp của Nhật Bản.

Trong buổi họp thứ hai và cuối cùng hôm Thứ Sáu 5/12/2008 để công bố kết quả cam kết viện trợ và tài trợ, các nhà tài trợ quốc tế đã cam kết giúp Việt Nam $5 tỉ 14 triệu USD, trong khi năm ngoái đã được cam kết tới $5.4 tỉ USD.

Nhật Bản, trong nhiều năm qua, là nước cam kết viện trợ cho Việt Nam nhiều nhất, năm ngoái đã cam kết cho Việt Nam $1.1 tỉ USD. Năm nay loan báo không những không cam kết đồng nào cho năm tới mà còn đình chỉ các sự tài trợ cho các dự án đã cam kết và đã được tiến hành thực hiện trong năm nay cho tới khi nào chế độ Hà Nội chứng tỏ điều tra và công bố rõ rệt kết quả điều tra về vụ cáo buộc quan chức CSVN ăn hối lộ của công ty Tư Vấn Quốc Tế Thái Bình Dương (PCI) của Nhật để cho trúng thầu tư vấn dự án Ðại lộ Ðông Tây ở Sài Gòn.

Tháng trước, 4 viên chức cao cấp của PCI nhìn nhận tại tòa án Tokyo là đã hối lộ $2.6 triệu USD (10%) trên tổng số trị giá gói thầu tư vấn thiết kế dự án Ðông Tây vừa nói. Trong số tiền phải hối lộ này, người bị nêu đích đanh là Huỳnh Ngọc Sĩ đã cầm $820,000 USD chia làm nhiều lần từ 2002 đến 2006. Phần còn lại thì ai cầm, ở Sài Gòn hay Hà Nội, tới nay không có ai tiết lộ gì, dù đại sứ Nhật Bản nói hôm 4/12/08 là chính phủ Nhật đã có thêm nhiều chi tiết.

Chế độ Hà Nội đã gần như nín lặng suốt 6 tháng trời cho tới khi bị áp lực quá mạnh của Nhật Bản mới “tạm đình chỉ công tác” cho Huỳnh Ngọc Sĩ để điều tra.

Dù viên chức PCI đã nhận tội trước tòa án mà Sĩ vẫn là phó giám đốc sở GTVT ở Sài Gòn và vẫn nắm chức “Trưởng ban quản lý” dự án Ðại lộ Ðông Tây. Ðã vậy, Hồ xuân Sơn, thứ trưởng Ngoại Giao CSVN còn họp báo cả quyết “không có tham nhũng trong các dự án sử dụng vốn ODA” và lại còn đòi chính phủ Nhật bịt miệng báo chí nước họ để tránh làm sứt mẻ mối quan hệ giữa hai nước.

Vì nhà cầm quyền CSVN đã lập các dự án lớn và trông cậy hoàn toàn vào các khoản vay ưu đãi ODA, đặc biệt từ Nhật Bản, nay nhiều dự án quan trọng sẽ bị “treo”.

Võ Hồng Phúc, bộ trưởng Kế Hoạch Ðầu Tư CSVN, cho hay ít nhất có 3 dự án lớn sẽ không có tiền để thực hiện là dự án xe điện ngầm ở Hà Nội, dự án thoát nước giai đoạn 2 cho thành phố Hà Nội và dự án vệ sinh môi trường cho Hải Phòng, nếu không có ODA của Nhật. Số tiền tài trợ cho các dự án này lên đến 65 tỉ Yen, tức $707 triệu USD.

“Chúng tôi đang hợp tác làm việc với phía Nhật và hy vọng sẽ có giải đáp sớm cho các vấn đề (PCI/Huỳnh Ngọc Sĩ) rồi tái tục thảo luận về viện trợ,” ông Phúc nói với báo chí bên lề cuộc họp.

Ngân Hàng Thế Giới (WB) cam kết tài trợ cho Việt Nam vào năm tới $1.66 tỉ USD, nhiều hơn năm ngoái ($1.11 tỉ USD). Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) cam kết $1.57 tỉ USD, cũng nhiều hơn năm ngoái ($1.35 tỉ USD).

Liên Âu cam kết $893.5 triệu USD, ít hơn năm ngoái ($962.8 triệu USD).

Vì không có Nhật Bản, kỳ này Pháp trở thành nước cam kết nhiều nhất với $280 triệu USD. Kế đến là Hàn Quốc với $270 triệu USD. Ðức cam kết $186 triệu USD. Nước Nỹ đúng hàng thứ tư với cam kết $128 triệu USD. Hai nước Anh và Bỉ cam kết tài trợ mỗi nước hơn $70 triệu USD. Các tổ chức phi chính phủ đóng góp $250 triệu USD.

Nếu chính phủ Nhật chỉ cần loan báo con số bằng năm ngoái, cộng đồng quốc tế có thể cấp cho Việt Nam hơn $6 tỉ USD vào lúc nước này thật cần đến sự trợ giúp quốc tế để tài trợ các dự án hạ tầng và xóa đói giảm nghèo. Không có giải ngân từ các dự án đầu tư phát triển và từ các dự án đầu tư ngoại quốc, kinh tế Việt Nam khó tránh khỏi khủng hoảng nghiêm trọng.

Trước áp lực của Nhật, chế độ Hà Nội hiển nhiên sẽ phải đẩy nhanh vụ điều tra. Ngoài Huỳnh Ngọc Sĩ, và sau lưng Huỳnh Ngọc Sĩ, còn những ai nữa dính vào vụ ăn hối lộ của PCI nói riêng và ăn hối lộ của cả dự án Ðại lộ Ðông Tây (10% của $600 triệu USD), dư luận chờ xem những gì sẽ được tiết lộ.

Ðài BBC cho hay, họ đã nhận được hàng ngàn điện thư phản hồi từ thính giả, độc giả BBC online về tin tức liên quan đến việc Nhật Bản loan báo ngưng cấp viện cho Việt Nam. Ða số đồng ý với quyết định áp lực của chính phủ Nhật và nói “hổ thẹn” với nhân dân Nhật vì chế độ CSVN không những tham nhũng mà lại còn bao che lẫn nhau. Ðiều này chứng tỏ tham nhũng ở Việt Nam “luồn sâu, leo cao” như một hệ thống chằng chịt từ trên xuống dưới mà chỉ kẻ nào bị vạch lưng thì mới biết. Còn lại, thì vẫn vậy, vẫn tham nhũng ngập đầu. Nhiều người giận dữ với tình trạng tham nhũng hết thuốc chữa ở Việt Nam còn nói đó là “cái tát thẳng vào mặt” chế độ Hà Nội.

Trong cuộc họp của “Hội đồng nhân dân” thành phố Sài Gòn ngày 4/12/08, Trần Quang Phương, giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải Sài Gòn nói rằng “ông Sĩ là giám đốc Ban Quản Lý Dự Án Ðại Lộ Ðông-Tây và môi trường nước trực thuộc UBND thành phố chứ không trực thuộc sở, giám đốc sở không phải là cấp trên trực tiếp. Ðây là dự án nhóm A, việc thẩm định các gói thầu là do trung ương, sở không trực tiếp thẩm định nên vụ việc xảy ra là ngoài tầm kiểm soát của sở.”

Nói như vậy, nếu có chuyện chia chác 10% của trị giá gói thầu thì phải là các cấp trên của Sĩ từ địa phương đến cả trung ương dính đến từ Lê Thanh Hải (phó chủ tịch rồi lên chủ tịch UBND và nay là thành ủy), Nguyễn Minh Triết (lúc đó là thành ủy) và ngoài Hà Nội dính đến từ bộ trưởng Kế Hoạch & Ðầu Tư, bộ trưởng GTVT, và cả thủ tướng lúc đó là Phan Văn Khải với người kế tiếp là Nguyễn Tấn Dũng.

Nếu điều tra tới nơi tới chốn, liên quan đến ăn hối lộ PCI nói riêng và cả dự án Ðại lộ Ðông Tây nói chung, sẽ phải dính tới rất nhiều kẻ quyền thế hàng đầu của đảng và nhà nước CSVN hiện nay.

“Tôi cũng là một người làm trong ban quản lý dự án nên tôi hiểu rất rõ. Dự án đại lộ Ðông Tây thuộc nhóm A nên mọi quyết định thuộc về trung ương. Ông Huỳnh Ngọc Sĩ chỉ là con tốt thôi. Nói chống tham nhũng cho vui thôi chứ thử hỏi mấy vị, chống tham nhũng là đồng nghĩa với chống lại Ðảng rồi. Vì khi muốn làm cán bộ thì phải là đảng viên, mà ăn hối lộ thì chỉ có cán bộ mới làm được,” một người có bí danh “Vân Anh” ở Sài Gòn góp ý như vậy trên website BBC ngày 5/12/2008.

 

Ý kiến của một thành viên trên diễn đàn sinh viên du học tại Nhật

nguồn: vysa.japan

Thiết nghĩ chắc cũng không ít bạn trẻ và những hảo hán có tâm huyết đến vận mệnh đất nước không khỏi bức xúc sau khi đọc bài viết trên báo điện tử BBC vừa được giới thiệu.Các bạn cảm thấy sao khi phải sống ở một đất nước có lắm quan chức nhưng lại bất tài,vô liêm sĩ.Điều này thì không cần chứng minh bời chỉ cần nhìn và lắng nghe các Ngài "phun"ắt hẳn sẽ thấu hiểu.

Trở lại vụ các quan chức Tp.HCM ăn hối lộ từ Cty PCI.Giờ thì các quan chức này đã hiện rõ thành tên tuổi.Đó là Phó giám đốc sở GTCC Huỳnh Ngọc Sỹ.Một điểm lạ rằng thế còn Giám đốc sở GTCC?Chẳng lẽ Phó giám đốc làm mà Giám đốc lại không hay?Thế còn Bộ trưởng BGTCC?Hay Chính quyền đảng cộng sản Việt Nam lại tính cho bà con xem phim "Con bạch tuột"phần 2?

Theo Đài NHK đưa tin sáng ngày 2 tháng 8 vừa qua thì Chính quyền Nhật bản đã cắt chức và phạt toàn bộ cựu GD PCI cùng những viên chức liên quan đồng thời ra lệnh cấm PCI ra đấu thầu các công trình xây dựng trong vòng 2 năm.Bên cạnh đó,Chính phủ Nhật bản cũng đã yêu cầu cắt chức các quan chức nhận hối lộ của Vn.

Xin quay lại một chút từ khi vụ bê bối mới được phát hiện.Bộ điều tra đặc biệt Tokyo đã yêu cầu bên phía Vn hợp tác điều tra các quan chức Vn.Thế nhưng cho đến nay Bộ công an Vn vẫn chưa có một câu trả lời nào về sự việc.Bởi lẽ Bộ công an chỉ hoạt động dưới sự chỉ đạo của Đảng cộng sản(ĐCS).Mà ĐCS-Đại diện là bác Tài-lại hỏi Nhật là "Bằng chứng đâu".Điều này Nhật bản bị đặt trong trạng thái "Con kiến kiện củ khoai".Bởi thế ông Sakaba đã bỏ về giữa buổi họp thì cũng dễ hiểu.

Để hiệu rõ vấn đề thêm một chút thì chắc các bạn cũng biết tại các quốc gia dân chủ chủ nghĩa mà trong đó có Nhật bản thì Hiến pháp,Luật pháp và Hành pháp là 3 tổ chức hoàn toàn độc lập không lệ thuộc nhau.Điều này bảo đảm rằng bất cứ một người nào làm trái pháp luật đều bị xét xử,kể cả tổng thống.Thế còn Vn mình thì sao(?).Vẫn theo lề lối cổ hủ như các Vua chúa thời phong kiến.Thử nhìn vào dòng lịch sử Vn thời vua chúa sẽ thấy.Có rất nhiều vua,trãi qua rất nhiều đời.Như đời nhà Lê,nhà Nguyễn,nhà Trịnh v.vv...Thế nhưng có ai dám tự hào xưng danh một Vua nào đâu.Tất cả đều bị thối nát,suy tàn vào cuối đời bởi chế độ độc tài.Duy nhất chỉ có Vua Trần Hưng Đạo được tôn vinh bởi lẽ Ông ta.........chết trẻ.

 

Hoa Kỳ cảnh báo VN về nguồn vốn

http://www.bbc. co.uk/vietnamese /vietnam/ story/2008/ 12/081201_ amcham_viet_ invests.shtml

Phòng Thương mại Hoa Kỳ tại Việt Nam (AmCham) lên tiếng nói tính minh bạch, công tác quản lý và tham nhũng là những vấn đề lớn ở Việt Nam.

Trong bài phát biểu bằng tiếng Anh và tiếng Việt hôm 1/12/2008 trên mạng của mình, AmCham nói Việt Nam "không miễn nhiễm với cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu".

Nhưng thách thức chính của Việt Nam, theo Hoa Kỳ, là phải quản trị tốt, minh bạch và chống tham nhũng.

Dù hoan nghênh các cam kết chống tham nhũng của Chính phủ Việt Nam, đại diện của giới kinh doanh Hoa Kỳ nói thẳng rằng họ chưa thể tin vào sự thành công của những cam kết.

Tiền dân Mỹ đóng thuế

Trong ngôn ngữ khá mạnh mẽ, bản phúc trình đưa ra nhân Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam viết:

"Chúng tôi lấy làm tiếc rằng chúng tôi chưa thể tự tin nói với Quốc hội Mỹ rằng số tiền đóng thuế của người Mỹ được phân bố thông qua Ngân hàng Thế giới và ADB cho sự phát triển của Việt Nam đang được sử dụng đúng chỗ."       

 Hệ thống kiểm soát hiện tại không đủ để ngăn ngừa các quan chức tha hóa biển thủ nguồn vốn dành cho cơ sở hạ tầng công cộng

AmCham

Quan ngại của phía Mỹ đến từ ví dụ họ nêu ra về những vụ thất thoát do tham nhũng trong các công trình hạ tầng và công cộng.

Hoa Kỳ cũng nói: "Hệ thống kiểm soát hiện tại không đủ để ngăn ngừa các quan chức tha hóa biển thủ nguồn vốn dành cho cơ sở hạ tầng công cộng."

"Một ví dụ gần đây nêu tại Quốc hội liên quan đến một dự án xây dựng cầu ước chi phí khoảng 1,2 triệu đô-la với thời gian thi công 16 tháng. Dự án vẫn chưa được hoàn thành sau 10 năm với chi phí 7,3 triệu đô-la."

Dù ngôn ngữ của bài phát biểu mang màu sắc ngoại giao, người đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa cảnh báo.      

Một hội nghị về đầu tư hồi tháng 6/2008 ở Việt Nam

Đã có nhiều hội nghị về đầu tư ở Việt Nam với nhiều cam kết chống tham nhũng

Theo đó, các nhà tài trợ sẽ không giải ngân các khoản cam kết đầu tư nếu Việt Nam không giải đáp được các câu hỏi về tham nhũng.

Nói thẳng ra, Hoa Kỳ và các nhà tài trợ đã nhìn thấy "khoảng cách lớn giữa đầu tư trực tiếp (FDI) cam kết và FDI giải ngân."

Nay họ nói: "Khoảng cách này sẽ còn lớn hơn nhiều lần nữa, trừ khi những trở ngại này được quan tâm giải quyết."

Hoa Kỳ cũng không quên nhắc rằng đầu tư trực tiếp của nước ngoài đóng góp vào gần 60% xuất khẩu của Việt Nam.

Báo chí Việt Nam cũng trích lời Chủ tịch Phòng thương mại Mỹ tại Việt Nam, ông Michael Pease nói "sự tham gia của khu vực tư nhân vào xây dựng, đầu tư và quản lý cơ sở hạ tầng là bức thiết".

Cũng liên quan đến nguồn vốn, viện trợ và đầu tư vào Việt Nam, cuối tuần qua tại Hà Nội có cuộc đối thoại thường kỳ về chủ đề chống tham nhũng giữa các nhà tài trợ và chính phủ Việt Nam.

Đây là hoạt động trong khuôn khổ Hội nghị Nhóm tư vấn các nước tài trợ cho VN, được tổ chức mỗi năm hai lần, với cả sự tham gia của báo chí và đại diện Bộ Thông tin - Truyền thông.

Trả lời BBC, bà Fiona Lappin, trưởng đại diện Bộ Phát triển Hải ngoại Anh quốc (DFID) cũng nêu ý kiến rằng vì tiền viện trợ là tiền người dân Anh đóng thuế, nên cơ quan của họ "không bao giờ dung thứ cho việc sử dụng sai nguồn vốn viện trợ phát triển".

Dư luận trong và ngoài nước thời gian qua đặc biệt quan tâm đến vụ PCI với khoản tiền hối lộ lên tới hàng triệu đôla trong một dự án xây xa lộ ở TPHCM.

 

Nổ ở khách sạn Caravelle, Saigon

nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-8lS.UvQ_c6do9gs8MdbNxve0T5mN

Xe cứu hỏa, cứu thương có mặt ngay

Cách đây khoảng 30 phút, lúc 21h45, một vụ nổ đã xảy ra tại khách sạn Caravelle khiến một phần sảnh tầng trệt hư hỏng. Nhân chứng từ hiện trường báo qua điện thoại cho biết vội vữa và bụi mù bốc lên từ hiện trường, trần tầng trệt sập.

Dàn đèn ụp xuống

Người dân xung quanh đổ xô ra khỏi nhà ngay sau nghe tiếng nổ lớn phát ra từ đây và các khu nhà cạnh đó rung lên.

Caravelle là khách sạn năm sao ở Trung tâm TPHCM, tập trung rất đông khách nước ngoài. Tối nay nơi đây có một event của một đơn vị thuê địa điểm tổ chức.

Trước đây, đã từng có nhiều âm mưu đặt bom của các tổ chức phản động người Việt lưu vong nhắm vào khu vực trung tâm TP nhưng đều bị cơ quan công an bắt gọn.

Nhân chứng cho biết chưa có dấu hiệu nào về thương vong, công an có mặt gần như ngay tức khắc sau vụ nổ. Hiện trường vụ nổ đã bị phong tỏa.Hiện trường bị phong tỏa, toàn bộkhách được di chuyển

Toàn bộ khách lưu trú tại Caravelle đã được di tản ngay sau khi vụ nổ xảy ra. Nhiều người chạy ra khỏi hiện trường với gương mặt thất thần, hốt hoảng. Phóng viên không thể vào hiện trường để ghi hình, nhân viên an ninh cho biết điều đó nhằm phục vụ cho công tác điều tra.

Nguyên nhân: chập điện. Hehe!

Caravelle là khách sạn nổi tiếng nhất ở thủ đô Saigon trước năm 1975. Khách sạn này nguyên là tài sản của bên Công Giáo. Bây giờ đang có vụ lộn xộn Công Giáo Hà Nội đòi đất, vụ nổ ở Caravelle không biết là của phe nhóm nào nhẩy ? Nhiều khi là của phe nhà nước cho nổ để dằn mặt phe Công Giáo, vì nếu theo chiến dịch đòi lại nhà đất, thì biết đâu phe Công Giáo đang đòi lại tài sản của các cơ sở cũ trước 1975 tại Miền Nam. NN bàn thối nhen bà con, hỏng biết gì ráo :) NN

 

Văn Quang
Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự
Số 286 - Ngày 24 tháng 11 -2008

            Hai "sự kiện mất mặt"

Hai vụ "nghi án" đang làm chấn động dư luận trong và ngoài nước khiến người dân Việt Nam không những chỉ có quan tâm, mà cảm thấy xấu hổ, xót xa cùng với một tâm trạng căm giận. Vụ mới toanh vừa mới được "phát hiện", đó là vụ mua bán sừng tê giác lậu của một hoặc hai nhân viên sứ quán VN tại Nam Phi. Vụ thứ hai lùng bùng từ tháng 6 năm nay (2008), các cựu lãnh đạo Công ty tư vấn quốc tế Thái Bình Dương (PCI) ở Nhật thừa nhận từng đưa cho một cán bộ có liên quan đến việc giám sát các công trình xây dựng ở TP. Sài Gòn 2,6 triệu USD, tương đương 10% giá trị hợp đồng. Nhưng mãi đến ngày 11-11 Toà án quận Tokyo mới đưa ra xét xử trong phiên điều trần đầu tiên.

Cả hai vụ "nghi án" này đều do những cơ quan điều tra nước ng੯