
Y BAN
XUÂN TỪ CHIỀU
(trích đoạn tiểu thuyết)
Bống lớn tướng nhưng vẫn ngủ với mẹ. Nếu những lúc Từ không muốn th́ sẽ lấy Bống ra để dọa, Bống dậy bây giờ đấy, c̣n nếu thích th́ sẽ theo Cương sang lều vịt.
Từ nhổm ngay dậy chui ra khỏi màn. Cương c̣n nằm thêm chưa dậy ngay. Lúc sau Cương mới sang theo Từ. Cương ngáp ngủ, trêu Từ, hôm nay máu thế, nằm đây muỗi quá định chui vào ngủ thôi mà. Từ ngẩn người định đi ra. Cương nắm tay Từ kéo lại, đùa thôi mà. Từ háo hức vào cuộc và đă chủ định để lại nước tiểu trong bụng. Cương cũng khéo biết chiều vợ lắm từ sau cái cuộc nói chuyện thẳng thắn với nhau hôm đó. Cương xoay tư thế nọ chuyển tư thế kia để chỉ là dạo đầu. Đến thời khắc quyết định cho cả hai lên đỉnh điểm là Cương phải để mông Từ trên một mặt phẳng cứng . Toàn thân mềm ra và day tṛn. Cương đang tập trung cao độ cho thời khắc phun trào th́ bỗng Từ bảo, dừng lại, nhấc người lên một chút, để cho nó ṭe mồm ra vào khớp đă. Đang căng thẳng thế mà nghe Từ nói xong th́ toàn thân Cương rũ ra v́ trận cười. Cười đổ đùng ra, cười không thể lên được nữa. Từ ngẩn người hỏi Cương cười ǵ thế. Cười chán rồi Cương mới hỏi Từ, khớp nào vậy?
Từ rất nghiêm túc trả lời, khớp bướm chứ c̣n khớp nào nữa. Thế có cái khớp ấy à? Sao không, không vào khớp là mất điểm G luôn. Ṭe mồm ra là thế nào? Từ ngồi dậy chơ mặt ḿnh vào mặt chồng lấy hai tay bành hai môi ra, là thế này này, hai cái môi che kín lại rồi th́ làm sao mà khớp vào được. Cương lại cười trận nữa. Cười chán rồi ôm vợ tạ lỗi, thôi mai đền nhé, cười đau bụng quá không làm được nữa rồi. Từ thụi chồng, đồ vô duyên, cười chó ǵ mà cười lắm thế.Từ về ngủ với Bống, vẫn không hiểu được v́ sao mà Cương lại cười ghê thế.
Từ rất thành thực khi nói với chồng điều đó mà. Từ đang trong quá tŕnh nghiên cứu cơ thể ḿnh để hoàn thiện. Tại sao có nhiều người đàn bà luôn than thở rằng , chồng không biết chiều, không biết cách làm t́nh, không bao giờ được thăng hoa, cả đời ngủ với chồng mà không được sướng bao giờ. Như vậy có nghĩa là trong số chị em có chồng, có nhiều chị em chưa bao giờ được chạm vào điểm G. Điều này là hoàn toàn có lư, ví như khoảng thời gian trắng của Từ và Cương, Từ đă không c̣n cảm nhận được chồng nữa. Hai người đă phải nắm tay nhau để cùng bắt đầu lại.
Giả sử Từ và Cương không có cuộc nói chuyện thẳng thắn đó, Từ không t́m hiểu và lắng nghe cơ thể ḿnh th́ hai người sẽ ngày càng xa cách. Từ đă học bốn năm trường y Từ hiểu rằng cơ chế t́nh dục của phụ nữ rất phức tạp. Điều này th́ đă được phổ biến trên kênh khoa học thường thức của nhiều báo, chí viết lẫn báo chí mạng rồi. Nhưng dù phức tạp đến đâu th́ cũng cũng có cái ch́a khóa để mở chứ, chỉ có điều cái ch́a này là của riêng từng người không phải ai cũng giống nhau. V́ thế chị em phụ nữ thay v́ ngồi than thở rằng chồng không biết cách làm cho họ sung sướng th́ bản thân họ hăy tự biết cách làm cho ḿnh thỏa măn đi.
Một tuần sau chú trưởng pḥng công bố giải pháp cho đề tài xă hội xe máy.100% giải pháp đưa ra: Pháp luật pháp luật và pháp luật. Mọi người trong pḥng cùng ồ lên. Anh T nói trước, pháp luật là pháp luật nào chứ pháp luật nước ta con voi chui lọt. Chú Z bảo, tôi đó ai t́m ra nước nào có một cái tội thế này, lợi dụng khe hở của pháp luật để.., lư ra là không phạm tội chứ, khe hở có nghĩa là khoảng trống, mà khoảng trống là không có pháp luật, thế th́ ṭa phải tuyên bố không phạm tội mới phải chứ. Chú trưởng pḥng nói, thôi đi, các bố lại sa đà rồi, cứ nói trước thế này th́ đề án lại không được duyệt mất thôi, pháp luật nước ta là pháp luật chỉnh sửa, sai sửa, thiếu bổ sung, mỗi kỳ họp quốc hội đều bổ sung chỉnh sửa đấy thôi. Chị Ph nói, đúng, điều này th́ tôi công nhận, sai đâu sửa đấy, sai đấy sửa đâu, sửa đâu sai đấy. Anh T chêm vào, pháp luật của ta là sáng đúng chiều sai sáng mai lại đúng. Chú trưởng pḥng gào lên, thôi giải tán đi nào để tôi hoàn thiện nốt bản đề cương c̣n nộp lên cấp trên.
Cương có mấy ông bạn vàng cùng dân nghệ vàng chóe hay bù khú chén chú chén anh. Từ thường dọn cơm rượu cho chồng xong là lỉnh. Từ không hợp lắm với chất nghệ, nhất nhất là bố thiên hạ. Cương biết vợ khó chịu nên không khi nào ép vợ ngồi cùng tiếp khách. Vậy mà bữa nay lại gào lên gọi, sang đây Từ ơi. Từ không muốn làm mất mặt chồng với bạn bèn mặc quần áo tử tế rồi sang lều vịt.
Có ba ông bạn với Cương là bốn, đă tây tây cả. Cương chỉ Từ, đây có Từ làm chứng đây, Từ học trường y hẳn hoi nhé, có khớp bướm nhỉ Từ nhỉ. Từ đần người ra mấy mấy chục giây, không nghĩ được là chồng gọi vào chỉ v́ chuyện ấy. Th́ ra Cương rất khoái với cái khớp bướm. M gào lên, làm đéo ǵ có cái khớp đấy, tôi đọc rất nhiều sách y rồi, chỉ có điểm G này, có cực khoái, có điểm ngất thôi. Cương bảo Từ, Từ nói đi, có khớp bướm đúng không? Từ muốn phá lên cường nhưng thấy vẻ mặt của chồng nghiêm túc quá nên đành nhịn cười.
Từ bảo, có có khớp bướm đấy chứ, vào được cái khớp đấy mới vào được điểm G, cái khớp đấy của đàn bà là một ẩn số, nó không chồi ra cho ai cũng nh́n thấy như khớp gối, khớp háng đâu, khi người đàn ông âu yếm mơn trớn và người phụ nữ bắt nhịp được với người đàn ông th́ cái khớp đó nó mới được h́nh thành, cái khớp này chỉ có người phụ nữ biết được, khi ấy phải nói với người đàn ông của ḿnh để cùng vào khớp.
Đ rú lên, thế có nghĩa rằng cái khớp đó làm đéo ǵ có. M bảo, để tôi gọi cho thằng bạn nó là bác sỹ sản khoa, hỏi nó là biết ngay. M móc điện thoại bấm số. M để điện thoại ở chế độ loa ngoài, nói oang oang cho mọi người cùng nghe, này Tuấn ơi, có khớp bướm không hả ông? Sao ông lại hỏi ǵ lạ vậy? Khớp bướm là khớp ǵ? Là khớp lồn ấy, chúng tôi đang tranh luận, thằng bạn tôi nó bảo là có khớp lồn ông ạ, ông là bác sỹ sản nên tôi hỏi ông có cái khớp đó không?Theo cấu tạo th́ có môi trên môi dưới, có âm vật..chứ chưa nghe nói là có khớp. Thế mà vợ nó cũng học trường y, nó bảo là có khớp đấy, vào được khớp đấy mới vào được điểm G. Có lẽ đó là nghiên cứu mới, tôi chưa nghe thấy, để mai tôi hỏi ông thầy tôi xem.
Từ cười ha hả, đấy thấy chưa, có mà, có khớp L mà. Rồi Từ đứng lên đi ra khỏi lều vịt, c̣n nghe kịp Đ nói với Cương, này con vợ ông nó qoái phết, trước tôi cứ nghĩ con này xoàng không thèm chấp. Cương bảo, sống với nó càng ngày càng hay. Về giường Từ c̣n cười rũ rượi một lúc lâu.
Bống nh́n mẹ cười không hiểu tại sao nên cứ hỏi, mẹ cười cái ǵ vậy? Từ nói dối con, mấy ông bạn bố say rượu buồn cười quá. Bống nói, mọi bận mẹ bực ḿnh cơ mà, sao hôm nay mẹ lại cười thế, thôi mẹ đừng cười nữa để im cho con học bài. Từ vẫn buồn cười nhưng không dám cười nữa. Quả t́nh là Bống nói đúng. Từ cũng thấy ḿnh có ǵ đó đổi khác. Có lẽ lây cái chất nghệ của chồng. Thực ra chả có sách vở nào nói là có cái khớp ấy cả. Đấy chỉ là do Từ nghĩ ra. Nhưng khi nói với Cương Từ rất nghiêm túc chứ không phải đùa cợt.
Từ đang trong quá tŕnh khám phá và nghiên cứu cơ thể ḿnh để hoàn thiện cảm xúc. Sao không? Mọi cảm xúc của con người đều đang được nhân loại hoàn thiện cơ mà. Tại sao cái cảm xúc này lại luôn bị che dấu. Một người có thể nói to trước đám đông, tôi căm thù tội ác dă man, tôi yêu thương con trẻ, tôi đau xót đồng bào tôi bị thiên tai. Chẳng có người nào dám nói trước đám đông rằng, tôi ngủ với chồng tôi rất khoái. Tất nhiên đó là cảm xúc riêng tư không cần phải nói trước đám đông. Nhưng cũng không thể nói rằng đó là cảm xúc xấu xa, tội lỗi được chứ.
Qua rồi cái thời ăn ngon mặc đẹp là xấu xa, ngủ với chồng thấy thích là tội lỗi. Qua hẳn chưa? Chưa đâu, nó vẵn cứ là cái thứ để người ta móc máy khi cần đấy. Cứ đi mà thổ lộ ra là tôi thỏa măn với chồng tôi đi. Dại lắm, sang chỗ kia đă thành là, con này đại dâm, lúc nào nó cũng hành chồng nó được, thể nào thằng chồng nó cứ héo như lá chuối hơ lửa vậy. Cứ phải là, em lănh cảm. chả có cảm xúc ǵ với đàn ông cả, chồng em bảo, cô chơ như gỗ đá vậy, em chả thấy sung sướng ǵ. Trong khi cô ta vừa đi nhà với bồ ở nhà nghỉ về, rú rít xuưt xoa khản cả giọng.
Lần này th́ lănh đạo viện, trung tâm đă được đổi thành viện từ mấy năm nay rồi, trả lời rất nhanh, chỉ hai tuần sau chú trưởng pḥng đă cho hợp ban tuyên bố là đề tài không được duyệt. Lănh đạo viện ấn định cho pḥng phải nghiên cứu đề tài là Xă hội học tập. Một đề tài cũng rất hay. Từ không được tham gia đề tài với chức danh nghiên cứu chính. Chú trưởng pḥng thương xót cho Từ làm chân thư kư. Từ cũng vớt vát được ít tiền của đề tài. Từ không buồn. Từ đang muốn nghiên cứu cho xong cái khớp L,
Từ đă đặt được tên cho đề tài của ḿnh. Từ định bụng nghiên cứu xong sẽ viết thành một quyển sách cho chị em. Thực ḷng theo nghiên cứu của Từ th́ có nhiều chị em phải che dấu cảm xúc của ḿnh thật, không phải một chốc một nhát mà có thể thay đổi cả một hệ tư tưởng đă băm sâu vào trí năo như vậy. Nhưng cũng có nhiều chị em th́ lấy chồng là chỉ để sinh con, chả được có cái gọi là cảm xúc trong việc ngủ với chồng bao giờ. Thế th́ sao gọi là hạnh phúc được.
Đă gọi là hạnh phúc th́ phải được thỏa măn cả về vật chất cũng như tâm hồn chứ. Đây cũng chính là một thứ vật chất đấy chứ. C̣n ai đó bảo, hạnh phúc là thỏa măn với những thứ ḿnh đang có, nào có ai thỏa măn với đau khổ của ḿnh bao giờ? Từ chiêm nghiệm và rút ra kinh nghiệm từ những lần ngủ với chồng. Theo chu kỳ của phụ nữ, một tháng có thể là 30 ngày cũng có thể là 45, 50 ngày cơ. Thường th́ những cảm xúc sẽ được lập lại theo chu kỳ v́ sự điều tiết của hóc môn, có thêm cả sự tác động của ngoại cảnh. Cơ thể của mỗi người cũng cấu tạo khác nhau nên không thể lấy kinh nghiệm của người này để đập khuôn vào ḿnh và phải biết cơ thế ḿnh như thế nào và nó muốn ǵ? Những điều này sẽ được phát hiện và rút kinh nghiệm qua mỗi lần thực tế.
Từ rất khoái trí với ư đồ của ḿnh. Từ nói chuyện với chị Xuân. Chị Xuân cũng ủng hộ ư đồ của Từ. Chị chỉ băn khoăn một điều rằng, đàn ông châu á không như đàn ông châu âu, không có cái phông văn hóa ngủ với vợ đâu, họ ngủ với vợ như đói th́ ăn khát th́ uống, như muốn tiểu tiện đại tiện th́ vào toa lét vậy, có nghĩa là người vợ luôn luôn bị thụ động, liệu họ có để cho người vợ kịp lắng nghe cơ thể ḿnh như nghiên cứu của em không? ừ nhỉ, Từ ngẩn người, chị nói đúng đấy. Chị Xuân tấn công tiếp, cái khớp của em cũng rất qua trọng nhưng chị cho rằng c̣n có những thứ quan trong hơn, giả như lời ăn tiếng nói với nhau, cách đối xử với nhau, vợ chồng cùng nói một tiếng người với nhau mà chả hiểu nổi nhau, phải nói qua tiếng thú kia kia. Chị nói đúng quá, đúng quá, Từ tắc mẩm.
Cái hệ lụy từ việc Từ t́m ra cái khớp bướm rồi là có em bé ngoài ư muốn. Từ với Cương đă thống nhất sẽ không có thêm con nữa ngoài Bống. Từ Cương trước, Cương bảo có thêm đứa nữa th́ sẽ yêu Bống ít hơn. Từ thấy Cương nói cũng đúng. Từ yêu Bống đến mức mới nghĩ đến việc ít yêu Bống hơn đă thương Bống chảy nước mắt ra rồi. Thế là nhất trí với nhau không có thêm em bé nữa. Sau khi phát hiện ra cái khớp đó th́ việc không có em bé bằng cách nhảy tàu đă phá sản hoàn toàn. Từ trách Cương sao lại không chịu nhảy tàu? Cương bảo, nhưng mà tại Từ cứ giữ chặt lấy, không nhảy nổi. Từ bảo, thế th́ phải nói chứ? Cương bảo, không nói được, vô duyên lắm, vả lại cũng đang thích mê đi.
Cương đưa Từ đến bệnh viện. Đến tám bận rồi mà vẫn sợ như thế. Không thể quen được với việc này. Cương vẫn chờ ngoài quán nước trước cửa bệnh viện. Xong rồi Từ ra Cương đèo về nhà nghỉ.
Bống không phải đi học chiều thấy mẹ về hỏi, mẹ bị ốm à, con đi mua thuốc cho mẹ. Bống đă lớn phổng phao, nhanh nhẹn, ngoan ngoăn. Từ bảo Bống, mẹ bị nhức đầu, mẹ uống thuốc rồi, mẹ nằm ngủ một tí là khỏi. Bống bảo, mẹ cứ ngủ đi tí nữa con đi chợ nấu cơm hộ mẹ, con sang vẽ với bố đây. Từ nằm không ngủ được.Người cứ như không trọng lượng vậy. Từ vật vă ôm gối này rồi lại ôm gối khác. Trên giường của Từ có hàng chục cái gối. Đấy là do chị Xuân. Chị Xuân bảo, mày bỏ đi nhiều vậy, chúng nó có siêu thoát được đâu, chúng nó vẫn bấu víu lấy mày, mày phải mua nhiều gối để trên giường ấy cho chúng nó gối, không có nó gối lên mày, đè mày chết đấy.
Từ ngẫm thấy chị Xuân nói đúng quá. Từ rất hay nằm mơ có một lũ trẻ cứ bám ngược bám xuôi lấy Từ, có đứa không phải Bống cứ ôm lấy hai vú Từ mút chùn chụt. Măi sau Từ mới thiếp được. Tỉnh giấc thấy miệng khô khốc. Thèm nước cam quá. Cái sự thèm nước cam của Từ lại gắn với Cương mới lạ chứ. Từ thèm muốn Cương đến bên Từ và hỏi, uống nước cam nhé. Từ cứ nằm và chờ.
Thực ra Từ vẫn có thể dậy để tự pha nước cam cho ḿnh hoặc là gọi Bống. Nhưng Từ lại cứ muốn là Cương cơ. Từ nghe rơ tiếng hai bố con, Cương và Bống đang đùa cười với nhau. Tiếng Bống cười khanh khách. Từ nghe cả tiếng Cương bảo với Bống, con sang xem mẹ có uống nước hay cần ǵ không? Rồi Bống đi sang hỏi Từ, mẹ ơi bố bảo mẹ có uống nước cam không? Từ nói hơi gắt: Không. Bống tiu ngỉu đi ra. Miệng Từ chuyển sang đắng ngắt. Thèm nước cam quá. Thôi th́ nước trắng cũng được. Từ vẫn cứ nằm im dứt khoát không thèm dậy, cứ để cho cơn khát làm khổ làm sở. Sao Cương không vào để hỏi Từ có uống nước cam không? Cương thật là cái đồ vô tâm vô tính, cái đồ vô trách nhiệm, cái đồ không được tích sự ǵ. Biết vợ như vậy mà không hỏi han đến một câu. Tức quá, tức chết đi được.
Bống lại vào hỏi, mẹ ơi bố bảo mẹ có uống nước cam không để con pha. Từ gầm lên: không uống. Bống sợ quá chạy vội đi. Bống nói ǵ với Cương không biết, chỉ không nghe thấy tiếng đùa cười của hai bố con nữa. Cái khát khô bốc lên lên đầu làm cho Từ mụ mị cả đầu óc. Từ ghét Cương quá, không thể chấp nhận con người Cương được, sao lại khốn nạn thế. Từ bị thế này cũng là do Cương một phần chứ, tại sao Cương không có biện pháp ǵ ngăn việc vợ có thai ngoài ư muốn chứ, bản thân Cương cũng phải chủ động để pḥng ngừa chứ, nếu Từ chết th́ sao? Mẹ chồng Từ đi chợ về ngó vào pḥng Từ hỏi, mẹ Bống bị ốm à.
Bao nhiêu dồn nén Từ bật dậy hét lên, con mà khỏi ốm con bỏ mẹ nó con bà. Mẹ chồng Từ không nói ǵ đi ra. Từ nằm vật xuống giường mồ hôi tóa ra, chân tay run lẩy bẩy. Sắp bị hạ đường huyết rồi. Từ biết bệnh của ḿnh vội vàng dậy đến tủ lạnh lấy cam và đường ra. Không kịp vắt th́ Từ đă ngă ra bất tỉnh. Mẹ chồng Từ nghe tiếng cốc vỡ ngó vào xem th́ thấy Từ ngă trên nền nhà vội hô hoán lên.
Có tí nước gừng nóng đổ vào miệng Từ tỉnh dần. Bống đang đứng bên khóc gào lên, mẹ ơi mẹ làm sao vậy mẹ ơi. Cương cũng đứng đó, bối rối chưa biết phải làm ǵ. Từ bảo Bống, mẹ không sao rồi, con pha cho mẹ một cốc nước cam nóng đi. Bống và Cương cùng đi lấy cam và đường, lại c̣n tranh nhau vắt cam. Mẹ chồng bảo Cương đi đặt nồi cháo. Từ uống xong cốc nước cam tỉnh hẳn, lại c̣n có cảm giác như lúc khỏe b́nh thường.
Bống và Cương đèo nhau đi mua thịt nạc thăn theo sự chỉ đạo của bà mẹ chồng. Từ nằm nghĩ lại chuyện thèm nước cam của ḿnh thấy vô lư quá, thậm vô lư. Rơ là hai lần Từ nghe tiếng Cương bảo Bống vào hỏi xem mẹ có uống nước cam không, chỉ cần Từ bảo có th́ ngay lập tức Cương sẽ pha cho Từ uống kia mà. Tại sao Từ lại không ừ được một tiếng nhỉ.
Cũng như cái việc nhiều đêm Từ muốn sang với chồng mà ngần ngừ măi không dám sang, không sang th́ cũng không sao nhưng lại cáu giận với chồng, nghĩ rằng chồng là người không t́nh cảm, không đón được ư vợ, không hiểu được tâm lư vợ. Cương có phải là người như vậy không? Kể thực th́ Cương cũng không phải là người tinh tế ǵ và cũng không được t́nh cảm với vợ cho lắm. Chị Ph một lần nói chuyện với Từ bảo, nếu mà em lấy một người chồng bao giờ cũng hôn đúng lúc ḿnh thích, cũng làm t́nh với ḿnh đúng lúc ḿnh hưng phấn, cũng biết tặng hoa tặng quà ḿnh đúng lúc ḿnh thích, lúc nào cũng đưa tiền đúng lúc ḿnh cần, th́ em có ở đời được với người chồng đó không?
Từ cười hỏi lại chị Ph, vậy chị có ở đời được với người chồng đó không? Chị X bảo, làm chó ǵ có thằng nào như thế. Từ bảo, giả sử có th́ sao? Tao chả thèm trả lời cái giả sử của mày. Em th́ em nghĩ em chả sống đời ở kiếp với người như thế đâu, cái giống đàn bà ḿnh nó lạ lắm, cứ được đằng chân lân đằng đầu, có người tận tụy như vậy th́ lại bảo là hâm cho mà xem. ối dào,cái giống đàn bà xứ này quen bị coi như con chó rồi, nên được đưa lên là người th́ lại chê nhạt, chị Ph nói hằn học. Chị em ḿnh đang nói đùa mà sao chị có vẻ tức tối thế? Là tao chán quá không chịu được, sao cái kiếp đàn bà bọn ḿnh khổ thế em nhỉ? Ḿnh đừng nói ḿnh khổ chị ạ, chị em ḿnh đang sướng đấy chứ chị nhỉ.
Chị Ph bảo, con nỡm, lúc nào mày cũng cười được. May là có cú hạ đường huyết ấy chứ Từ không lại rơi vào cuộc chiến tranh với mẹ chồng. Ai đời thuở con dâu lại láo hỗn thế bao giờ. Cam, cam là cái thứ hoa quả thần tiên ǵ mà có nhiều hệ lụy thế nhỉ. Hồi đi học Từ học bài, cám ơn bà biếu túi cam, nhận th́ không được từ làm sao đây, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, phải chăng khổ tận đến ngày cam lai? Rồi th́ hôm qua nghe câu chuyện vừa thương xót vừa xấu hổ, cũng liên quan đến cam.
Câu chuyện thế này, có chàng sinh viên rủ mời cô bạn gái vào quán nước, chàng hỏi, em uống nước ǵ? Nàng ỏn ẻn trả lời, uống nước cam. Chàng nh́n thực đơn,nước cam có giá tám ngàn đồng mà trong túi chàng chỉ có năm ngàn đồng. Chàng bèn bảo nàng ngồi uống nước cam chờ chàng chạy ra ngoài một chút. Chàng lấy xe đạp đạp hết tốc lực đến chỗ thằng bạn cùng quê để vay thêm năm ngh́n nữa. Chàng tính sẵn trong đầu, tám ngàn một cốc nước cam với hai ngàn một ấm trà mạn để chàng và nàng ngồi nhâm nhi. Chàng sẽ tha hồ mà ngắm nàng. Chàng đến bên cạnh nàng xin lỗi ra ngoài hơi lâu một chút v́ gặp thằng bạn. Nàng đ̣i về để học bài. Chàng gọi thanh toán. Chủ quán mang hóa đơn ra, mười sáu ngàn đồng. Chàng tái mặt hỏi, chỉ có một cốc nước cam thôi sao lại những mười sáu ngàn, giá trong thực đơn chỉ có tám ngàn thôi mà. Nàng ỏn ẻn, trong khi chờ anh em đă uống thêm một cốc nước cam nữa. Nghe vậy chàng sinh viên gào lên, về đi, về quê đầy cam sao không uống, vay măi mới được có năm ngh́n thôi.
Nghe xong câu chuyện cả pḥng không ai b́nh luận câu nào cả mà lặng lẽ đứng đậy ra về. Th́ ra mọi người đều có tâm trạng như Từ, vừa xót thương vừa xấu hổ, ơi những trí thức của đất nước.
Bây giờ th́ tôi mới xuống ḍng để kết thúc câu chuyện. Từ đă bỏ dở đề tài nghiên cứu khớp L. Từ bàn với chị Xuân về quê mua đất để trồng cam. Chị Xuân bảo ở miền trung có người đàn ông lập nghĩa trang hài nhi, mày bỏ nghiên cứu khớp L là đúng, c̣n việc trồng cam để tao nghĩ đă, cũng hay đấy mày ạ. Nhưng mày bỏ cơ quan à?
Không em không bỏ, em lại sắp được lên lương rồi. Em vừa nghĩ ra một đề tài: Cam. Tối nay em sẽ viết đề cương. Em chắc chắn lần này đề tài của em sẽ được thông qua chị ạ./.
Hết.
17,30 ngày 2.5.2008.
Y Ban