Và nhớ, nhớ là đừng có mở mồm xin lỗi đấy nhé

truyện mini

 

T nghe tin thủ trưởng cũ bị nạn bèn vội vàng đến thăm. Nguyên cái việc thủ trưởng cũ, đă về hưu mà lại được nhân viên cũ đến thăm như vậy th́ hẳn là thủ trưởng cũ cũng đáng là một con người cần được đến thăm.

T làm việc dưới thời thủ trưởng cũ hơn 5 năm. Có nhiều việc T không hẳn là đă đồng ư với ông Ch, thủ trưởng cũ. Nhưng cái mà T phục ông là ông luôn luôn trực sẵn lời xin lỗi ở cửa miệng. Cái thời bao cấp cơ quan cấp viện của T chỉ có mấy gian nhà xây cấp 4, đất c̣n thừa cỏ mọc tốt um. Có mấy chị phụ nữ bèn nghĩ cách trồng rau cải thiện. Một lần ông Ch đi ra nhà vệ sinh th́ gặp chị H xách xô phân đi tưới cho cà. Chị này vốn không từ nông dân mà ra nên nh́n thấy cứt đă kinh, nay lại c̣n tự tay đi múc cứt nên chị ra tay xách xô cứt c̣n mắt th́ nhắm chặt mồm nhổ ph́ ph́. Mắt nhắm chặt nên chị H không nh́n thấy thủ trưởng, lại c̣n cứ phăm phăm bước. Thành ra khi hai người chạm vào nhau th́ cả xô cứt đổ hết vào ông Ch. Chị H mở mắt ra hoảng hồn hét toáng lên. C̣n ông Ch th́ mặt cũng trắng bệch ra và mồm th́ không ngớt tuôn ra những câu xin lỗi: ôi cô H ơi, tôi xin lỗi cô. Tôi sơ ư quá để đến nỗi thành ra thế này, thôi xin cô bỏ qua cho tôi. Chị H không c̣n biết nói sao nữa cứ mặc cho hai tay dính cứt mà dơ lên trời.

Một lần khác th́ là sau khi lên lương. Tay G, nhân viên pḥng nghiên cứu không được lên lương. Lư do là v́ tay này chân ngoài dài hơn chân trong. Hắn luôn bỏ cơ quan để đi làm ngoài. Thật ra cái hồi đấy th́ ai mà đi làm ngoài được là quá tốt. Là phải có tay nghề tốt mới được đi làm ngoài. Không đi làm ngoài th́ đến cơ quan cũng ngồi chơi xơi nước, uống nước chè, hút thuốc lào và đánh rắm vặt. Viện nghiên cứu th́ có việc ǵ mà làm đâu. Hội đồng lương không xét cho G là cũng có phần ghen tị v́ nó lại được đi almf ngoài. Tay G, nếu biết điều th́ cũng nên cho qua việc đó. Bởi cứ chiểu theo qui định th́ G cũng đă vi phạm rồi. Nhưng G lại là tay không biết điều. G tức tối lên pḥng thủ trưởng để hỏi cho ra nhẽ. Ông Ch thấy G hùng hùng hổ hổ bước vào pḥng th́ đă vội vàng chạy ra:

-Xin lỗi G có việc ǵ mà tức giận vậy?

-Tại sao ông không cho tôi lên lương? Mọi việc ông giao tôi đều làm tốt cơ mà.

-Xin lỗi G nhé. Tớ biết vậy nhưng chủ tịch công đoàn bảo là cậu không đi làm đủ giờ.

-Đủ giờ là đủ giờ nào ông nói cho tôi nghe xem. Đến đây chỉ ngồi chơi như chúng nó th́ tôi không ngồi được ê đít lắm.

-ấy xin lỗi G, cậu đừng nói vậy. Th́ người ta lên lương để cho cậu đến ngồi chơi ở cơ quan mà. Giờ cậu không đến ngồi chơi ở cơ quan th́ người ta không lên lương cho cậu.

-Trời đất, thế mà ông đồng ư với chúng nó à?

G tức điên người vơ lấy cái ghế dơ lên đầu.

Ông Ch tưởng sắp bị G phang vào đầu bèn lấy hai tay ôm chặt lấy đầu, rồi bảo G:

-Cậu đừng đánh tớ, cậu đánh tớ chết rồi th́ lấy ai kư quyết định lên lương cho cậu.

Ông Ch là một tiến sỹ khoa học. Các công tŕnh khoa học của ông được báo chí nước ngoài ca ngợi rầm rộ.

Khi T đến thăm ông Ch th́ G cũng đến thăm ông. G bây giờ là một nhà doanh nghiệp rất thành đạt.

Ông Ch lẩy bẩy định ra khỏi giường để tiếp chúng tôi. Trông thần sắc ông già mới ngoài 70 tuổi hồng hào khỏe mạnh chỉ có điều chân ông bị què nên dịch chuyển khó khăn. Ông thở dài đến sượt rồi không cố ra khỏi giường nữa. Chúng tôi kéo ghế đến ngồi cạnh gường ông. Ông lảng ánh mắt nh́n của chúng tôi. Ông lại thở dài đến sượt. G nh́n ông Ch rồi bắt đầu cười. Ban đầu th́ c̣n cười kiểm soát được. Lát sau th́ G cười như hóa dại. Cười đến giàn giụa cả nước mắt. Ông Ch vẫn yên lặng. Cười chán rồi G mới nói:

-Ông lại giở cái bài xin lỗi ra chứ ǵ. Ông kể đi chúng tôi nghe với. Kể đi rồi tôi dạy cách cho ông. Lần sau ông không què nữa.

Bấy giờ ông Ch mới thủng thẳng kể:

-Ḿnh đang đi bộ ở lề đường bên phải. Các cậu nhớ nhé, lề đường bên phải. Có hai thằng thanh niên. Thanh niên nhé chứ không phải oắt con nhé. Nó vừa đi xe máy nó vừa bấm điện thoại di động. Thế là nó đâm sầm vào ḿnh. Nó ngă chổng kềnh ra. Ḿnh th́ không ngă. Ḿnh mới đỡ chúng dậy và tiện mồm xin lỗi. Câu xin lỗi của ḿnh như là câu thần trú vậy. Rơ ràng ḿnh thấy chúng đang nằm dưới đất như là bị thương nặng lắm. Vậy mà chúng vùng ngay dậy túm lấy ḿnh chửi: thằng già kia mày đi thế à? Mày đâm vào chúng ông. Ḿnh mới căi lại: Chính các anh đâm vào tôi các anh ngă đấy chứ. Tôi đang đi bộ cơ mà. Một thằng mới đạp cho tôi một nhát làm tôi ngă nhào xuống đất, rồi nó bảo: Chúng ông đâm vào mày th́ việc đéo ǵ mày phải xin lỗi chúng ông. Mày lại định lên mặt đạo đức để dạy chúng ông à? Đồ trí thức rắm rít. Nói xong chúng nhảy lên xe phóng đi. C̣n ḿnh th́ què lê ra như thế này đây.

-ối ông Ch ơi là ông Ch ơi. G lại cười như nắc nẻ. Tôi đă đoán không sai là ông lại dở bài xin lỗi ra mà. Ông có biết không hai cái thằng mà ông bảo là thanh niên đó, chúng là cái loại oắt con của trí tuệ và đạo đức nhưng lại là bợm già trong việc đụng trạm giao thông. Bởi chính bọn chúng là những kẻ góp phần làm cho việc giao thông ở xứ xở này rồi loạn. Chúng chính là điểm đen của giao thông, rất dễ xóa nhưng lại không ai muốn xóa. tôi có thể nói với ông cả một chuyên đề về vấn đề này. Nhưng thôi để khi khác. Khi chúng đụng tay lái vào ông, chúng ngă xe chúng vội nằm kềnh ra để thoát tội. Trong trường hợp này là để thoát tội chứ không phải ăn vạ, v́ ông là ông già đi bộ ở lề đường bên phải, v́ chúng chưa biết là ông có bị thương hay không? Nên cách tốt nhất là chúng cứ nằm ́ ra đấy đă. Ông không bị thương hay bị ngă, ông lại c̣n đỡ chúng dậy và xin lỗi. Thế là chúng điên lên chúng cho ông ăn đ̣n là đúng rồi. Ông là vật cản trên đường chúng đi. Ông hiểu chưa?

-Thế à? Bài giảng hay quá cậu ạ? Vậy lần sau tớ phải làm thế nào?

-Bận sau á? Ông nhớ nhá. Ông chưa ngă th́ ông cũng cứ phải lăn kềnh ra đất. Ông nằm im như chết rồi. Sau đó là ông rên rỉ. ông nhắm chặt mắt lại và rên rỉ. Và nhớ, nhớ là đừng có mở mồm xin lỗi đấy nhé.

 

 

Trong đối tác có đối tượng, trong đối tượng có đối tác

 

Đối tượng là ai? là người. Vậy sao không gọi ngay là người? à là để dễ gọi trong một số trường hợp. Ví như đối tượng đang có lệnh truy nă, đối tượng ăn cắp vặt, đối tượng có tiền án tiền sự..Vậy có nghĩa là đối tượng là để chỉ những người xấu? không đúng v́ đối tượng đảng, sao gọi người xấu được.

Đối tác là ai? là người. Vậy sao không gọi là người? à là để dễ gọi trong một số trường hợp. Ví như đối tác làm ăn, đối tác chiến lược..

Và câu chuyện bắt đầu.

Những người làm báo( có thẻ nhà báo) trong cơ quan báo chí( cơ quan nhà nước)hàng tuần phải cử người( từ trưởng ban biên tập trở lên) đi họp giao ban báo chí ban tư tưởng văn hóa TW( là trước đây) c̣n bây giờ là giao ban báo chí do ban tuyên giáo TW và cục báo chí tổ chức. Trong cuộc giao ban đó có một số tờ báo sẽ bị phê b́nh khiển trách sỉ vả và dọa đóng cửa. Một số tờ báo sẽ được khen ngợi. Và sau cùng là điểm nhấn, một số điều không được đăng báo( cấm chỉ) một số điều buộc phải đăng( bắt buộc). Cấm chỉ và bắt buộc tội là bằng nhau. Đó là những công việc hoàn toàn b́nh thường. Giống như nội qui, qui chế vậy.

Nhưng hôm nay tổng biên tập đi giao ban báo chí về phổ biến lại cho phóng viên: đồng chí Q có nhắc đi nhắc lại rằng, vấn đề TQ là vấn đề rất nhạy cảm, các đồng chí phóng viên đi viết bài phải rất chú ư. Vấn đề TQ là trong đối tác có đối tượng và trong đối tượng có đối tác. Các đồng chí biên tập viên phải canh cửa cho thật cẩn thận. Để lọt những bài báo nhạy cảm là chúng tôi sẽ phạt nặng. V́ các đồng chí biết đấy, bây giờ mà tờ báo của chúng ta bị đóng cửa th́ ngần này con người sẽ chết đói. Nhớ chưa.

Tất nhiên là các phóng viên đều nhớ làm ḷng điều đó. Chỉ có điều họ không hiểu thấu đáo cái câu đồng chí Q nói: trong đối tác có đối tương, trong đối tượng có đối tác là như thế nào? Họ thử diễn nôm: trong đối tác làm ăn có đối tượng trộm cắp, trong đối tượng ăn cướp có đối tác làm ăn. Hoặc là: trong đối tác là ăn có đối tượng đảng, trong đối tượng đảng có đối tác làm ăn. Xem ra cái sự diễn nôm sau không đúng v́ đối tượng đảng và đối tác làm ăn chẳng có ǵ liên quan với nhau cả. Khó khó thật.

 

(trích từ tập truyện mini Này Hỏi Thật Đă Nh́n Thấy Ǵ Chưa Đấy của Y Ban vừa do Nhà Xuất Bản Trẻ vừa phát hành)

 

Y Ban

 

http://www.gio-o.com/YBan.html

 

© gio-o.com 2011