Ô hô, hội thảo

truyện mini

 

Một trong những hoạt động của hội nhà văn là hội thảo sách của các hội viên. Trong các cuộc hội thảo như vậy th́ phải phát biểu. Nhà văn T giơ tay phát biểu: Tôi đă đọc tác phẩm X do nhà văn Y tặng. Tôi xin mở ngoặc, tôi chỉ đọc những tác phẩm do nhà văn kư tặng chứ tôi không mua sách. Tôi thấy thế này, trong nhà văn chúng ta đây chỉ có nhà văn N, bạn tôi là viết có văn, văn của anh trong Tr rất hay. Và hiện nay có một nhà văn  nữa cũng có giọng văn rất hay, đó là nhà văn  L, bạn tôi, có khẩu văn rất hay. C̣n tất cả các nhà văn, kể cả tôi đều viết không có văn. Vậy th́ ta phải khai thác các khía cạch khác. Tác phẩm X của nhà văn Y đă biết khai mở vào một để tài  người nhà quê lên phố, không ḥa nhập được vào thành thị. Nhưng tôi thấy rất tiếc , giá như nhà văn Y có bản lĩnh và kinh nghiệm hơn th́ sẽ khai thác được cái nhân vật bào thai kia. Như vậy th́ hẳn là cuốn tiểu thuyết X sẽ là một tác phẩm bất hủ. Nhưng dẫu sao tiểu thuyết X cũng là một dấu ấn đáng nể trong bối cảnh văn chương nước nhà suy thoái như hiện nay. Nhà văn T phát biểu xong những cái mông bắt đầu cựa quậy trên ghế. Đó là điều rất lạ ở xứ sở này, trong các cuộc họp long trọng, khi định phản ứng th́ cái mông cựa quậy c̣n mặt vẫn b́nh thản. Cuộc hội thảo này chẳng phải là một cuộc họp long trọng ǵ đâu nhưng người ta ngại điều tiếng, văn ḿnh vợ người, nên chẳng mấy tranh luận ǵ. Điều này không phải tự dưng mà có. Đó là một quá tŕnh tiến hóa lâu dài. Bởi v́ trong cuộc họp long trọng đó nếu mà có ai phản đối một ư kiến nào đó, nếu không may đó là ư kiến của lănh đạo th́ sẽ bị khép vào tội bất đồng chính kiến, đó là một tội nặng. V́ vậy những người đă từng dự các cuộc họp long trọng không dại ǵ mà có ư kiến phát biểu. Nhưng khổ nổi trên cổ của họ là một cái đầu. Một cái đầu cũng có biết suy nghĩ nên theo phản xạ nó nẩy ra các ư kiến phản bác. ư kiến phản bác đó thông thường sẽ được nói ra đằng mồm là phát biểu, hoặc sẽ thể hiện trên vẻ mặt ở trạng thái không đồng ư. Tuy nhiên ở đây trong quá tŕnh tiến hóa, các ư kiến phản bác được truyền thẳng xuống mông, cái mông sẽ ngọ ngoạy trên ghế.

Những cái mông không ngừng ngọ ngoạy trên ghế. Chắc là sắp sửa xảy ra cuộc tranh luận nảy lửa đây. Văn học nước nhà mà đang trong cơn suy thoái à? Một vấn đề lớn như vậy mà dám nói khơi khơi thế sao? Mà nó là ai chứ, một cái thằng viết được dăm ba cái truyện ngắn rồi tắc tị. Đă chẳng có giai thoại kể về nó, rằng là nó thấy thiên hạ viết ầm ầm, ra sách ầm ầm, nó sốt ruột. Nó viết vào tờ lịch công tác của nó rằng, mày không viết được xong tác phẩm này th́ mày hăy chết đi. Quyển lịch công tác của nó có 365 tờ, th́ đến 100 tờ nó tự rủa nó chết. Vậy mà nó vẫn sống nhăn nhở ra đấy. C̣n mấy thằng bạn nó mang ra dẫn chứng th́ ai chả biết rằng đó là những thằng người hóa thạch. Chúng khảo cổ trên chính cơ thể đang sống của chúng. Có nghĩa là cả đời văn chúng chỉ viết được 1, 2 tác phẩm, gọi là nhất tác để đời. Hội thảo nào cũng được đưa ra để làm ví dụ. Thế cũng là khốn khổ chứ sung sướng ǵ đâu. Đau đớn nữa chứ. Nửa người nửa hóa đá như vậy. Ta đây, tác phẩm ra ầm ầm, mỗi năm một cuốn, có khi một năm hai cuốn. Thế mà bảo văn chương suy thoái à? Láo thật. Những cái mông xoay tṛn trên ghế. Những cái mông bật dậy. Và đi ra ngoài.

Thường những cuộc hội thảo như vậy khi kết thúc chỉ c̣n thưa thớt vài người, họ là những người tổ chức hội thảo và là bạn của người có tác phẩm được hội thảo.

 

 

Ô hô, sao

 

Làm văn chương nghệ thuật, ai chả có ước vọng thành sao. Đó cũng là ước vọng chính đáng thôi. Thành sao th́ mới có được nhà lầu xe hơi, chứ là nghệ sí quèn th́ hẩm hưu rồi.

Sao cũng có dăm bảy loại sao. Có sao trên giời cao. Có đèn ông sao dưới dất. Vụt sáng thành sao trên giời cao th́ là nhất rồi, chẳng có ǵ phải nói cả. C̣n thành đèn ông sao dưới đất mới hay.

Có một người đàn bà dung nhan tầm tầm, trí tuệ cũng tầm tầm. Bước vào đời là cô công nhân xây dựng. Trên đời này có khối cô công nhân xây dựng sống đoàng hoàng hạnh phúc. C̣n người đàn bà của chúng ta trong câu chuyện này th́ bỗng nhiên viết văn. Đầu tiên là một tiểu thuyết. Tiểu thuyết th́ có ǵ lạ đâu. ối người viết tiểu thuyết ra đấy. Cái lạ ở đây là cô công nhân xây dựng mà viết được tiểu thuyết. Báo chí đua nhau khai thác đề tài cô công nhân xây dựng viết tiểu thuyết. Sau khi 15 báo đưa tin, viết bài cô công nhân xây dựng vụt thành sao. Khi thành sao th́ phải có phong cách sao, tư cách sao. Ví dụ nhớ, khi đến chỗ tụ hợp đông người th́ cô luôn khoác thêm một cái khăn choàng trắng như những quí sờ tộc. Ví dụ nhớ, cô không ngồi cùng những cô công nhân xây dựng làm cùng với cô. Ví dụ nhớ, khi trả lời phỏng vấn cô nói rằng cô rất thích nhạc giao hưởng. Và cô giảng giải rằng, nhạc giao hưởng th́ người nghe phải được đào tạo bài bản mới biết nghe nhạc giao hưởng. Ví dụ nhớ, khi cô đă chót ngồi vào một đám chị em đang nói về chuyện gia đ́nh chồng con th́ cô bèn đứng lên ngay, nói rằng những chuyện tầm phào đó rác tai cô. Rằng cô đang mải nghĩ đến những chuyện nghị sự lớn lao như giải quyết vấn đề bô xít thế nào.

Vài tháng sau th́ câu chuyện cô công nhân xây dựng viết tiểu thuyết rơi vào quên lăng v́ có bao nhiêu cuốn tiểu thuyết khác ra ḷ. C̣n cô công nhân viết tiểu thuyết của chúng ta th́ có một biệt danh mới: đèn ông sao. Đèn ông sao đi đến đâu th́ mọi người tự động dạt ra. Khi đang ngồi th́ tự động đứng lên và khúc khích cười. Có người c̣n ngân nga hát: chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu... Có người th́ đến bên cạnh cô công nhân viết tiểu thuyết th́ thầm: này ai lại để cái móng chân thối thế kia. Vá cái khăn choàng trắng lại đi, đầy vết rỗ đấy. Thậm chí khi có cuộc họp toàn thể long trọng, các bàn đều có khăn trắng phủ, th́ có người con vén khăn bàn cái chỗ cô ngồi lên, để cho mọi người chiêm ngưỡng. Cái chân cô đang dận trên giầy cao góc đă được hạ bệt xuống đất, cho mát. Cái váy được cô kéo cao đến tận vế đùi cho thoáng. Đă thế một lúc sau cô c̣n gác một cái chân lên ghế trước mặt. Th́ có người c̣n cúi thấp xuống gầm bàn để nh́n, để sau đó cười hô hố và bàn tán. Rồi sau đó người ta cùng đồng thanh hát to lên như trẻ con, tùng rinh rinh rinh tùng rinh rinh, chiếc đèn ông sao, sao năm cánh tươi màu..Rơ khổ cho cô. Sống thế th́ khổ quá nhỉ. Không, cô không coi đó là khổ. Sao mà. Sao th́ phải chịu búa ŕu của dư luận chứ.

 

 

Ô hô, này hỏi thật đă nh́n thấy ǵ chưa đấy?

 

 Sếp, từ vụ trưởng trở lên sẽ có pḥng làm việc riêng và pḥng toa lét trong pḥng làm việc. Trong pḥng toa lét phải có b́nh nóng lạnh.Nhiều cơ quan muốn bảo vệ sức khỏe cho sếp c̣n kê thêm cả giường.

Sếp của cơ quan này là sếp nữ và có bằng cấp rất cao: tiến sỹ. Sếp rất nghiêm khắc và bài bản trong công tác lănh đạo. Sếp luôn mang một gương mặt lạnh lùng oai nghiêm. Sếp mang hàm vụ trưởng nên tất yếu là sếp phải có pḥng riêng và pḥng toa lét. Nhưng nguyên tắc của sếp nữ là không bao giờ khép kín cửa pḥng. Pḥng có điều ḥa sếp cũng không bao giờ đóng kín. Sếp c̣n nói trước cuộc họp cả cơ quan rằng: trong giờ làm việc, khi tôi c̣n ở cơ quan làm việc th́ các đồng chí vào làm việc với tôi không phải gơ cửa. Pḥng làm việc không có ǵ khuất tất mà phải gơ cửa trước khi vào.

Cơ quan mới nhận thêm một nhân sự mới. Một tiến sỹ trẻ với tốt nghiệp ở sóc bon về, đẹp trai như tượng, làm việc ở pḥng nghiên cứu khoa học. Năm giờ kém mười lăm phút, mùa hè, tức là c̣n 15 phút nữa mới hết giờ làm việc, tiến sỹ trẻ kia được trưởng pḥng sai đưa lên tŕnh sếp bản dự toán. Tiến sỹ trẻ đầy nhiệt huyết, trí tuệ và sức trai nhảy hai bậc cầu thang để tiến về pḥng sếp. Pḥng sếp mở cửa he hé. V́ đă được học nội qui trước khi kư hợp đồng làm việc với cơ quan nên tiến sỹ trẻ mở cửa đi vào pḥng sếp, bỏ qua khâu gơ cửa. Tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng lọt vào pḥng sếp mà không thấy sếp đâu, chỉ thấy đầy ắp tiếng hát rộn ràng vọng ra từ nhà tắm. Và rồi sếp xuất hiện với những giọt nước c̣n vương trên tấm thân ngọc ngà. Tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng phi thẳng ra khỏi pḥng, chạy cầu thang 3 bậc một.

Một lát sau, thời gian vừa đủ để lau khô người và mặc áo quần chỉnh tề sếp xuống pḥng nghiên cứu khoa học. Sếp đến thẳng chỗ tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng đang ngồi cắm mặt vào màn h́nh vi tính. Sếp nói:

-Này hỏi thật, lúc năy có nh́n thấy ǵ không đấy.

Tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng không nói ǵ và cũng không ngửng mặt lên. Sếp hỏi lại:

-Này hỏi thật, lúc năy có nh́n thấy ǵ không đấy.

Trong pḥng có tiếng cười rúc rích. Sếp đi ra khỏi pḥng. Tiếng cười lập tức rộ lên. Trưởng pḥng đến bên tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng, vỗ vào vai:

-Bài học đầu tiên đă xong. Xin chào mừng đến với viện nghiên cứu nguyên tố lạ. Đừng có phủ lên mặt ḿnh nguyên tố lạ như vậy. Đi, đi khao pḥng một chầu bia, rồi  bọn tớ sẽ nói cho trong cái lúc ấy cậu đă nh́n thấy ǵ của sếp.

Sau chầu bia tiến sỹ trẻ đẹp trai như tượng đă chút bỏ bộ mặt nguyên tố lạ, cười rất khoái khi biết rằng, chiều nào sếp cũng tắm và khi tắm th́ hát véo von, ra khỏi nhà tắm th́ sếp không mặc ǵ.

 

 

Tặng sách

 

Thi sĩ H H bỏ tiền túi in một tập thơ mới với bao toan tính trong đầu. Xứ sở này có đến hơn 20 triệu người xuất khẩu thành thơ, 5 triệu người có thơ được in trên giấy và 500 người có tiền để in thơ thành tập nhưng chỉ có khoảng vài chục người được thiên hạ biết đến thơ ḿnh. Như vậy HH rơi vào con số 500 người và mơ mộng rằng sẽ được là vài chục người kia ( H H là nữ thi sĩ nên sự mơ mộng lớn hơn thi sĩ nam). H H bèn lên một kế hoạch tặng sách cho 10 nhà thơ nổi tiếng, để biết đâu có 2 người đọc tập thơ và một người thích một vài câu thơ trong tập thơ. Để nhân một dịp nào đó phát biểu về thơ ca và nhắc đến mấy câu thơ của H H. Thế là H H nổi tiếng. Và khi đă nổi tiếng rồi th́ sẽ được thiên hạ đọc thơ của ḿnh.

Một sáng nọ H H đạp xe đến hội nhà thơ, nơi có nhiều nhà thơ đến và thi thoảng có cả nhà thơ nổi tiếng cũng đến. Thật may hôm ấy, ngay ở cổng H H đă gặp ngay nhà thơ Đ Đ, một nhà thơ nổi tiếng. Thi sĩ H H bèn níu nhà thơ Đ Đ lại để tặng tập thơ của ḿnh. Thi sĩ H H nắn nót viết ở trang đầu tiên: Kính tặng nhà thơ Đ Đ, người tôi luôn ngưỡng mộ. Thi sĩ H H nâng tập thơ trên hai tay cung kính tặng nhà thơ Đ Đ. Nhà thơ Đ Đ cầm lấy tập thơ rồi nói: Vâng, quí hóa quá, cám ơn nhiều. Thi sĩ H H cảm động đến rộn rộn trong ḷng, lúng túng dắt xe đi. Đi được hơn chục bước bèn ngoái lại nh́n thần tượng của ḿnh. Th́ thấy nhà thơ Đ Đ cầm tập thơ vẩy vẩy vào mặt người vá xe trên vỉa hè và nói ( nói to): này cho cậu, lúc không có khách mà đọc, chán không đọc được th́ kê mà ngồi. Đưa tập thơ cho người vá xe xong nhà thơ Đ Đ đút tay vào túi quần di vào hội nhà thơ.

 

(trích từ tập truyện mini Này Hỏi Thật Đă Nh́n Thấy Ǵ Chưa Đấy của Y Ban vừa do Nhà Xuất Bản Trẻ vừa phát hành)

 

Y Ban

 

http://www.gio-o.com/YBan.html

 

© gio-o.com 2011