Y BAN

chuyện cực ngắn

 

khóc h

 

Ở quê tôi khi có đám tang người ta có tục khóc hờ. Người ta vừa khóc vừa kể công đức hoặc t́nh yêu thương của người chết rất thàm thiết. Nếu chỉ có nhỏ lệ hoặc khóc sụt sùi th́ có có vẻ người c̣n sống không yêu thương hoặc nhớ nhung người đă chết. Người ta khóc thế này... ối mẹ ơi là mẹ ơi, từ nay chúng con không c̣n mẹ nữa, người ta bảo mổ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá gặm xuơng, từ nay sáu chị em chúng con liếm lá đầu đường rồi mẹ ơi... ối cha ơi là cha ơi, công cha như núi thái sơn, cha là nhà mẹ là bếp, bây giờ chúng con không c̣n nhà để ở nữa rồi cha ơi.. Lá vàng c̣n ở trên cây mà lá xanh đă rụng...Hờ ông ơi xương ǵ cũng thấy xương ấy th́ đâu... Một người lạ vô t́nh đi qua chỉ nghe khóc hờ cũng sẽ biết ít nhiều về gia cảnh của người chết kia. Tỉ như câu khóc hờ thứ nhất của người chết mẹ kia th́ là nhà có 6 người con, c̣n câu khóc hờ, lá vàng c̣n ở trên cây, là người chết kia mẹ c̣n sống. Hờ ông ơi, là người đàn bà khóc khi bốc mộ chồng. Sau ba năm th́ cải táng, không được để sót một cái xương nào của người chết. Người vợ sau ba năm chồng chết rồi mà vẫn thương nhớ chồng, đếm đủ mọi cái xương của chồng để không sót một cái nào. Người em trai thương chị gái ṃ hai tay trần vào tận đáy quan tài để xem có sót cái xương nào của anh rể hay không. Đủ hết tất mọi cái xương mà chị gái vẫn hờ, hờ ông ơi xương ǵ cũng thấy xương ấy th́ không. Người em trai mới tức quá gắt lên hờ ǵ mà hờ, c̣n cái xương củ cặc đây này. Người chị tưởng thật bèn tốc váy lên hứng: thế th́ bỏ vào đây cho tôi. Quả là khi bà khóc hờ như vậy v́ bà nh́n vào cái “chỗ đấy” của ông chồng không thấy c̣n cái ǵ cả.

 Thế mà có một đám tang kia nghe người sống khóc hờ người chết th́ đă hiểu nhầm. Người mẹ khóc vật vă bên quan tài con, vừa khóc vừa kể lể, con ơi người ta hy sinh v́ tổ quốc v́ nước, đằng này con lại chết v́ tổ quốc, chết v́ nước con ơi. Nghe tiếng khóc con lạ qua mọi người mới tụm vào để xem. Đất nước này thiên tai giặc giă. Những người chết v́ tổ quốc, chết v́ đất nước th́ được gọi là hy sinh và được gọi là liệt sỹ. Những gia đ́nh có người hy sinh v́ đất nước v́ tổ quốc  được nhận bằng tổ quốc ghi công,  được gọi là gia đ́nh chính sách, được nhận một số ưu đăi của nhà nước. Đất nước này đa phần dân c̣n nghèo lắm nên những sự ưu đăi đó là một phần vật chất đáng kể cho cuộc sống khốn khó của họ. Những người tụm vào xem đám tang bàn tán với nhau, chắc là con bà này hy sinh nhưng đă không được công nhận v́ thế bà uất ức quá nên khóc lóc kể lể. Họ bàn tán thế là có lư do hẳn hoi, sau cuộc chiến tranh người c̣n người mất, có khi chết hết cả rồi c̣n ai làm chứng cho ai được nữa v́ thế mà có người chiến đấu hi sinh hẳn hoi nhưng không được công nhận là liệt sĩ. Một người trong đám túm tụm kia thấy ngưởi mẹ khóc thương con thảm thiết quá mới vào khuyên giải, bà đừng đau khổ thế nữa, bà cứ chôn cất con đi rồi sẽ kiến nghị lên cấp trên, con bà chết v́ tổ quốc v́ nước th́ phải là liệt sỹ chứ. Người mẹ nghe vậy ngừng khóc, rồi nói với đám túm tụm kia rằng, con tôi đói quá nó mới trèo lên bụi tre để bắt tổ quốc( Quốc là một loại chim hay làm tổ trên cành tre), nó bị rơi xuống nước nó chết.

 

 

công chúa mt nai

 

Giao thông ở nơi đây rất tệ. Người và phương tiện giao thông đi trên đường như vỡ tổ kiến. Chẳng hàng chẳng lối, mạnh ai người nấy đi, chen lấn nhau từng xen ti met, rồi ùn tắc, dí dị, xả khói khét lẹt, mặt con người méo sẹo, đỏ gay, vàng nghệ, ấm ức, tức tối, chửi rủa, khạc nhổ. Người ta đặt đèn xanh đèn đỏ đèn vàng và tăng cường công an ở các nút giao thông để bắt những người vi phạm luật lệ. Một hôm có một công chúa con nhà giàu đi trên chiếc piago màu vàng sành điệu. Áo quần hàng hiệu, lông mi chải chuốt cong. Ở nhà tất cả mọi người đều phải nhường cô mọi nhẽ. Ra đường cô nàng rất ấm ức việc không có ai chịu nhường đường cho cô. Nhưng thôi đông người như thế biết ai là ai mà ăn vạ được. Có điều mấy cái đèn đỏ kia đừng có ḥng bắt cô dừng lại. Cô vượt đèn đỏ. Một cảnh sát giao thông toét c̣i chặn cô lại. Cô cứ rú ga để phóng. Hai cảnh sát, rồi ba cảnh sát phối hợp giữ chặt xe và rút ch́a khóa điện. Cô nàng bèn cứ ngồi chỗm chệ trên xe, mặc cho những khẩu lệnh yêu cầu cô xuống xe dắt lên vỉa hè. Cô nàng như điếc như câm cú một mực ngồi ngay ngắn trên yên xe, thậm chí cô c̣n rút nốt một chân đang thay chân chống xuống đất v́ xe đă được ba cảnh sát giũ chặt rồi không thể đổ được. Cô nàng ngồi tĩnh tọa, lấy tay chống cằm mắt nai chớp chớp. Hàng lông mi cong veo chập chờn như hai cánh bướm.

Đường bắt đầu ùn tắc. Những kẻ ṭ ṃ dừng lại để xem có việc ǵ. Một trong ba cảnh sát bỏ việc giữ xe ra giải tán đám đông. C̣i thổi lên tục, gậy chỉ đường khua loạn lên nhưng đám đông vẫn ṭ ṃ xúm lại mỗi lúc một đông. Ba cảnh sát ở nút giao thông phải gọi thêm chi viện. Sáu cảnh sát khác được điều động tới. Sau vài phút bàn bạc họ quyết định khiêng chiếc xe có cô gái ngồi trên,đứng ở giữa đường vào trong vỉa hè, để giải quyết sự ùn tắc. Đám đông giải tán ngay sau khi được xem màn rước kiệu bằng xe máy. Và đám đông cũng tắc mẩm rằng cô gái kia chắc hẳn sẽ bị phạt nặng v́ đă vi phạm luật lại c̣n dở thói ăn vạ.

Một tuần sau chín cảnh sát trong vụ rước kiệu cô nàng trên xe piago bị triệu tập làm kiểm điểm với tội danh,gây phản cảm. Trong bộ luật h́nh sự không có tội danh gây phản cảm nhưng chín cảnh sát đă phải viết một bản kiểm điểm rất lâm li. Họ cùng nhận lỗi rằng, do nghiệp vụ yếu kém nên họ không biết xử lư t́nh huống đó thế nào, trong khi phải nhanh chóng giải tỏa vụ kẹt đường. Lư do chính xác của việc chín cảnh sát bị kiểm điểm là họ có mắt không cḥng đă đi bắt nhầm vào con gái yêu của sếp cao của họ trên bộ.

Công chúa mắt nai đổi con xe đen đủi đó sang con xe mới cóng màu đỏ với một biển số đặc biệt được thông báo nội bộ đến các chốt giao thông, bất luận trường hợp nào cũng không được bắt xe có biển số đó.

 

Y Ban

http://www.gio-o.com/YBan.html

 

© gio-o.com 2009