photo: NAT@gio-o.com


 

Vũ Tiến Lập

 

ngày lẻ

 

 

sổ tay ghi vội

 

 

Làm thế nào có thể kết thúc được kư ức?

Điều đó có thể sao? Khi chính ḿnh là người tạo tác sự giả mạo của kư ức.

 

 

          Thị trấn phía trên cao của con sông, không xa lắm. Mặt trời đang lặn phía sau lưng cùng những cái bóng đậm màu trên mặt nước. Đó là một buổi chiều yên lặng đẹp đẽ cùng những khóm mây lăng đăng hướng về phía đông, và con sông sâu có vẻ đang ngừng chảy. Đối với tất cả vẻ đẹp đang lan rộng này ông ấy hoàn toàn không nhận biết được, ông ấy hoàn toàn bị nuốt trọn bởi vấn đề của ông ấy. Hiếm hoi lắm đă có những khoảnh khắc lóe sáng của ngây ngất thăm thẳm, một bất ngờ nắm bắt đầy hứa hẹn về những sự việc to tát; nhưng dường như ông không thể xuyên thủng ảo tưởng, và ông bị mắc cạn trong đó. Một đám mây của sự tuyệt vọng đang ập xuống làm ông băn khoăn thật nhiều.

 

 

Một vài bước tách rời; thời gian, kư ức, và một khoảng cách rộng lớn mà sự suy nghĩ nuôi dưỡng, hoàn toàn không c̣n biên giới.

 

 

Tối sẫm chiều hôm đó, nhiều người đă tụ tập trên hai bờ sông. Họ đang nhẹ nhàng thả lên ḍng nước phẳng lặng những cái đĩa bằng đất sét đựng đầy dầu, cùng chiếc bấc đang cháy. Họ thốt ra những lời cầu nguyện và thả những ngọn đèn trôi nổi trên sông. Chẳng mấy chốc đă nổi đầy những đốm sáng trên ḍng nước bất động, Thật kinh ngạc khi nh́n thấy, những khuôn mặt háo hức sáng lên bởi những ngọn lửa nhỏ, và con sông bỗng trở thành kỳ diệu của ánh sáng. Bầu trời cùng vô số những v́ sao nh́n xuống con sông ánh sáng này và quả đất yên lặng cùng t́nh yêu của con người.

 

Buổi sáng đó biển rất êm, êm nhiều hơn thường lệ, bởi v́ gió từ phía nam đă ngừng thổi, và trước khi cơn gió từ hướng đông bắc bắt đầu, biển đang nghỉ ngơi. Những băi cát trắng khô ran bởi mặt trời và nước muối, và có mùi nồng của ozone, được pha trộn với mùi rong tảo. Hầu như không có bất kỳ chuyển động nào của ḍng nước rộng lớn xanh mănh liệt kia, như thể màu sắc nhân tạo nào đó đă được tô thêm vào. Thấy lấp lánh trên biển; Biển xanh hơn bầu trời xanh, cổ xưa và đầy hân hoan.

Cái vành của mặt trời vừa ló ra khỏi mặt biển, tạo ra một con đường lụa vàng trên mặt nước đứng yên. Mọi thứ dường như đang chờ đợi khoảnh khắc này – và trôi qua mau lẹ làm sao! Mặt trời tiếp tục leo lên khỏi mặt biển, và cũng yên lặng như cái hồ ẩn núp trong những cánh rừng sâu nào đó. Không cánh rừng nào có thể chứa đựng được những ḍng nước này, biển quá náo động, quá mạnh mẽ và mênh mông; nhưng buổi sáng nay biển hiền ḥa, thân thiện và mời mọc.

 

Ra khỏi con đường dẫn xuống thị trấn có một ngôi nhà ẩn mật, với một cái cây lớn trong khu vườn khá xinh. B́nh minh lúc này đă lên đầy đủ, và v́ sao mai hầu như có thể thấy được trên cây; nhưng đêm tối vẫn c̣n giữ ngôi nhà lại. Một người phụ nữ đang ngồi trên một tấm chiếu dưới mái cây, ḥa một nhạc cụ bằng dây được dựa trên đùi của bà ấy. Sau đó bà ấy bắt đầu hát một bài hát, và khi những lời hát tràn đầy không khí ban mai, toàn bầu không khí nơi đó dường như thay đổi, được nạp đầy sự phong phú và ư nghĩa lạ lùng. Thật quyến rũ. Bà ấy hoàn toàn không biết rằng người nào đó đang lắng nghe, và bà ấy cũng chẳng thèm quan tâm liệu có bất kỳ người nào hay không, bởi v́ bà ấy hoàn toàn đắm sâu trong bài hát đó. Bà ấy có một giọng hát rơ ràng, hay, và hoàn toàn tận hưởng một cách nghiêm túc và trang nghiêm. Người ta hầu như không thể nghe được dụng cụ bằng dây, nhưng giọng hát của bà ấy đă đi qua ḍng nước rơ ràng và mạnh mẽ. Những từ ngữ và âm thanh lấp đầy thân tâm, và có sự hân hoan tinh khiết vô cùng.

 

Vũ Tiến Lập

 

http://www.gio-o.com/VuTienLap.html

 

© gio-o.com 2016