Vũ Đ́nh Kh.

 

Tàn kiếp v đâu?

 

                                                    “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử

                                                    Lưu thủ đan tâm chiến hăn thanh”

 

                                                (nhân đọc trên gio-o tin họa sĩ nhà văn Vơ Đ́nh mất)

 

                                      

    Cảm giác lạnh buốt, lan toả bắt đầu từ ngón chân, tê nhức, như kẻ không giầy bước trên băng tuyết trắng xoá; và màu da nhợt nhạt đang chuyển sang màu xanh tím, nổi bật, tạo thêm chiều sâu cho bức tranh vô t́nh. Hai đầu gối bắt đầu run, các bắp thịt đùi cũng co giật vô ư thức, chậm dần, chậm dần rồi trơ trơ bất động.

 

Những người áo trắng, thản nhiên kéo tấm drap trắng phủ kín mặt, dây ống ḷng tḥng được tháo gỡ, sau những cố gắng cuối cùng chống lại thiên mệnh. Qua cặp kính dày cộm, người ta cẩn thận ghi chép các chi tiết cần thiết cho bản khai tử vĩnh viễn xoá tên một kiếp người trong cơi sống.

 

Có ai kịp dừng bút suy tư về sự chuyển tiếp từ thế giới này, sang thế giới khác?

 

H́nh như là có, nhưng chẳng ai muốn nghe những điều mơ hồ không biện chứng, v́ chính họ, c̣n đang bám víu vào vùng không gian tạm bợ, luyến tiếc những thực thể hữu h́nh mà ai cũng bương trải bao năm dài để cố chiếm đoạt. Chỉ khi tiếng c̣i tàu hú vang trong đêm khuya thanh vắng, người đi mới thật sự hụt hẫng lúc gió lạnh ào qua khung cửa và kẻ ở lại mới chính thức cảm nhận nỗi cô đơn buồn tẻ của sân ga vắng lặng.

 

Chết!

 

Ngôn ngữ loài người diễn tả gọn lỏn tính chất bất động của một h́nh hài. Định nghĩa cũn cỡn về cái vỏ bọc một thời nhảy múa như h́nh nhân qua bàn tay khéo léo của người nghệ sĩ tài ba, núp sau sân khấu. Khi h́nh nhân đóng trọn tuồng tích, người nghệ sĩ vứt bỏ vào xó để chú tâm vào câu chuyện của một nhân vật khác, một kẻ vừa sinh ra. Tạo hoá là như vậy, b́nh thản vô t́nh làm công việc vắt chanh bỏ vỏ, mặc kệ lời oán trách của thế gian.

 

Lúc này cái lạnh buốt đă bó kín toàn thân, chỉ c̣n chút hơi ấm nơi trái tim cố gắng chối bỏ diễn biến sinh tử. Nhưng dĩ nhiên, trái tim nhỏ bé không thể chiến thắng được những quy luật thiên nhiên vĩ đại bất biến. Nước giăi chợt ứa ra từ lỗ mũi, khoé miệng, hốc mắt. Tất cả thể lỏng trong cơ thể chạy đua về tim, cuộc vượt thoát găy đổ giữa chừng chỉ làm cho làn da xạm thêm, co rúm xanh xám. Quả cầu lưỡng nghi với lằn đen trắng âm dương phân chia đồng đều đang đảo lộn theo nhịp điệu của điệu múa sống chết.

 

Không, không có sống, chết!

 

Đó chỉ là những h́nh dung từ của ngôn ngữ loài người. Đến và đi đồng nghĩa với đi và đến.

 

Tử là sinh, mà, sinh cũng là tử!

 

Giây phút ngột ngạt tưởng như dài vô tận, cuối cùng cũng đến giai đoạn thở hắt, đột ngột chấp nhận, đầu hàng số phận.

 

Nhưng chưa...

 

C̣n đám kư sinh trùng đang nhởn nhơ cọ quậy trong vũng bùn sinh dưỡng nhày nhụa, chúng đua nhau cắn hút , sinh sôi nảy nở Sự huỷ diệt của xác thân mùn rữa này, sẽ là mầm sống của muôn triệu thân xác linh hoạt khác.

 

Cát bụi sẽ trở về với cát bụi!

 

Tứ đại: lửa, nước, khí, đất ;tạo h́nh và phân huỷ để hoàn thành một chu kỳ sống.

 

Phải chăng, kiếp người chấm dứt từ đây?

 

Bóng mờ nhân ảnh lưỡng lự, phân vân nh́n chính ḿnh. Chưa kịp nhận thức giai đoạn chuyển biến nhân kiếp, bài học mà chính họ đă lập đi, lập lại hàng vạn hàng tỷ lần, nhưng chẳng bao giờ thuộc. Ư niệm thời gian chợt tan biến, không gian là danh từ, không có trong tự điển trên thế giới này. Quan điểm nhị nguyên cũng không hiện hữu.

 

Môn toán học mới, bao giờ cũng âm u huyền bí thật khó hiểu. Bóng mờ bắt đầu hoang mang, hoảng loạn nh́n lũ người chung quanh mấp máy đôi môi.

 

Thế giới không âm thanh làm sao truyền đạt tư tưởng?

 

H́nh nhân quay sang bám víu vào các h́nh nhân khác, cũng đang trong tâm trạng như hắn. Không ai an ủi ai, khuyến khích ai. Một sức mạnh vô h́nh điều khiển thế giới này, cũng như tạo hoá điều khiển thế giới kia. Hắn đâm ra nuối tiếc những cái, mà xưa kia, hắn từng làm chủ. Hắn muốn hoà nhập vào cái thân xác cũ, nhưng thân xác đó bây giờ trơ trẽn hôi thối. Hắn muốn ôm thằng bé hắn tự nhận là cha, thằng bé chẳng đoái hoài, chỉ cầm chân cái xác lay động vô ư thức. Hắn quàng tay âu yếm người đàn bà ,hắn quen gọi bằng em! Cô ta không vùng vằng, hất tay hắn như ngày xưa, nhưng cũng chẳng tỏ vẻ ǵ thích thú. Gương mặt buồn thảm với những giọt nước mắt long lanh.

 

Tuyệt vọng, tuyệt vọng cùng cực!

 

Chính lúc này, hắn thấm hiểu hai chữ vô thường!

 

Hắn cố gắng chấp nhận một cách mơ hồ rằng, hắn đă bước sang một thế giới khác.

 

Việc nấn ná của hắn, chỉ kéo dài thêm đau khổ xót xa.

 

Hắn nh́n lại lần chót, nh́n thẳng vào ánh mắt từng người, xuyên thấu vào tận khối óc lợn cợn, để đọc bập bẹ những điều họ đang suy nghĩ. H́nh như họ c̣n bận rộn, toan tính cho cái hợp đồng mua bán dở dang, đang kế hoạch lừa dối để đi gặp anh t́nh nhân, đang sắp đặt sao cho việc sở hữu chiếc ṿng cẩm thạch trở thành sự thật...

 

Hắn chán nản, dơ hai tay lên cao, tỏ dấu hiệu đầu hàng. Và hắn chợt bay bổng, cuốn hút theo cơn gió, vào khoảng trống tăm tối mênh mông.

 

Cơn lốc xoáy càng lúc càng mănh liệt, làm hắn quay cuồng, cảm giác kinh hoàng vượt quá sức chịu đựng khiến hắn ngất đi.

 

Chỉ biết lúc tỉnh dậy, hắn ngồi giữa một cánh đồng bao la cùng với muôn vạn kẻ khác giống như hắn, bó gối ôm đầu suy tư. Hắn cố gắng nhớ lại giây phút thân xác quay cuồng, h́nh như mọi diễn biến của kiếp qua lần lượt quay về không sót một chi tiết. Chỉ khác một điều, là mọi sự theo một tŕnh tự nhanh đến độ, hắn không kịp phán đoán:  đúng và sai; không hiện hữu!

 

Chỉ có chấp nhận và chấp nhận hậu quả như một công thức cân bằng phức tạp, mà hắn cảm thấy không thể chối căi. Mỗi lần một hệ quả xảy đến, hắn lại bị trôi dạt về một hướng bằng tốc độ không cách ǵ phản kháng. Trong đầu hắn ngập tràn ư tưởng phê phán của nghiệp lực. Đôi khi hắn cảm thấy vài giây phút trấn tĩnh ngắn ngủi, để lắng nghe, lời th́ thầm của một quyền lực thiêng liêng kêu gọi hắn buông bỏ. Nhưng hắn không hiểu buông bỏ cái ǵ và ngay khoảnh khắc phân vân đó, hắn lại bị cuốn hút theo cơn lốc lạnh buốt.

 

Bây giờ ngồi đây, châm chích bởi vô số chủng tử, nhân tố của quá khứ, đang kích thích thần thức, chuyển biến sang một dạng thể phức tạp, pha trộn muôn triệu hạt giống để tạo h́nh một kiếp nối tiếp.

 

Những chùm sáng chói loà, từ những nơi bất định ào đến, khiến lũ cô hồn hoảng sợ né tránh. Họ nh́n nhau và không thể hiểu được: tại sao họ lại sợ hăi đến như vậy. Từ sâu thẳm của định kiếp, vang vang tiếng sấm sét, muôn điệu, muôn vẻ khiến họ cuống cuồng, đâm đầu vào các hốc hẻm tối tăm để né tránh. Thỉnh thoảng, cũng có vài bóng ma b́nh thản bay chập chờn, nhẹ nhàng hoà tan vào các luồng sáng chói dường như cơn lốc nghiệp lực, không hề có một tác động nào đối với loại thiên thể này. Hắn bụm mặt, hé mắt nh́n, ḷng ao ước, có được can đảm để phóng ḿnh qua khoảng không gian bao la, nhưng một mănh lực nào đó, níu chân hắn lại. Một án lệnh nào đó, sa sả phán đoán, khiến hắn cảm thấy xấu hổ, không dám ngửng mặt nh́n thẳng.

 

Kiếp chuyển biến kéo dài như vô tận, không ngừng nghỉ như tiếng thác nước tuôn tràn từ nẻo vĩnh cửu ...

 

Thời gian không c̣n ư niệm trong cơi trung gian. Máu, lửa, nước và hơi nóng; là bốn yếu tố duy nhất quay cuồng nung đốt từng phạm nhân cho đến khi, hắn không c̣n cảm giác đau đớn. Mức sợ hăi đă vượt quá giới hạn, khiến hắn thẫn thờ há hốc miệng đón nhận mọi trừng phạt. Chỉ khi đó, hắn mới cảm thấy tất cả, là, do chính hắn ảo tưởng. Nỗi đau đớn thể xác, chỉ là ray rứt, của tâm thần khi hắn c̣n nghĩ đến những quan hệ vợ chồng, cha mẹ con cái. Thân thể hắn, bị bằm chặt ,khi ư tưởng hận thù nung nấu và mắt hắn hoa lên, với muôn ngàn cái tát không nương tay, khi hắn vừa chớm động ḷng thương yêu.

 

Hắn rũ liệt, không c̣n chút bám víu, bỏ mặc h́nh hài trôi nổi trong gịng sông định mệnh. Hắn chính thức trở thành một thể vô tri, vô giác, một thanh gỗ, một cục đá, một ly tử cực nhỏ của vũ trụ.

 

Làn ánh sáng xanh nhạt, hiền hoà, trôi bập bồng như bầu trời gờn gợn áng mây. Tâm thức hắn, chợt tỉnh dậy, vùng vẫy vượt thoát. Hắn tḥ tay nắm níu vào vùng sáng theo một bản năng kết tinh, từ các chủng tử nghiệp. Hắn gào thét, kêu gọi những thần thức khác, như kẻ muốn t́m bạn đồng hành.

 

Nhưng chung quanh hắn im ĺm!

 

Không ai buồn đáp ứng. Khi nỗi hoài nghi trong tâm hắn đủ lớn, để xác định được hắn, đang rơi vào quỹ đạo của ṿng luân hồi, hắn rụt tay co quắp, đầu gập vào bụng, không muốn nh́n cái lỗ hổng đen ng̣m.

 

Nhưng tất cả đă quá trể, hắn bị hút gọn vào lỗ hổng khủng khiếp đó! Chung quanh hắn tối xầm, tanh tưởi nhầy nhụa, khiến hắn ngất đi.

 

Con đường đầu thai, đang đem hắn trở về, khởi điểm: của nhân kiếp nhân sinh...

 

 

 

Vũ Đ́nh Kh. (Tên thật: Vơ Thành, pháp danh Nguyên Đức)    

 

Canada, tháng 06/06/2009

 

http://www.gio-o.com/VuDinhKh.html

 

 

© gio-o.com 2009