Vũ Đ́nh Kh.

 

Hoa Hà Đông

 

chuyện ngắn

 

 

 

“Người đàn bà Việt Nam, sinh ra đă chất chứa mọi buồn phiền trong mái tóc! Có lẽ, v́ vậy, mái tóc dài như suối lệ và giọng nói thanh tao thiếu những nốt trầm, dễ biến thái thành tiếng nấc nghẹn ngào”.

 

Huyền đọc đến đoạn này, gấp cuốn sách, nằm vắt tay ngang trán, nghĩ ngợi mông lung.

 

- Phụ nữ di dân, khổ như trâu!

 

Huyền lẩm bẩm, nhắm mắt xua đuổi ư nghĩ cay đắng; nhưng không thể nào buông xuôi ư niệm so sánh.

 

Cũng đi làm như chồng. Tám tiếng c̣ng lưng, chai tay với thứ lao động đếm phút, đếm giờ, chiều c̣n phải tất tả chạy ngược, chạy xuôi đón con. Về đến nhà, chưa kịp thay bộ quần áo nồng nặc mùi xăng khói của đường phố ồn ào, phải vội vàng thổi cơm, đun nước. Gặp ông chồng không có máu ăn uống, ngồi xuống bữa chỉ biết qua loa cho đủ hai ba bát là đứng lên, dở cũng chẳng buồn một tiếng phê b́nh, ngon cũng không hở được nửa câu khen cho mát ḷng người đầu bếp. Trong lúc Huyền hậm hực rửa chén bát, liếc qua ông chồng và đứa con út đùa giỡn mà ḷng tức tối. Tiếng cười gịn dă của đứa bé ngây thơ, khiến Huyền thêm bực dọc, v́ ông chồng chiều chuộng thằng bé bỏ lửng cô vợ tốn công mang nặng đẻ đau. Huyền cũng thấy ḿnh vô lư khi ghen tị với con, nhưng thấy chồng dồn hết thương yêu cho thằng bé, Huyền cảm thấy ḿnh bị bỏ rơi, hụt hẫng.

 

Rồi cuối tuần, nào... chợ búa, dọn dẹp, trăm thứ bà dằn. Năm th́ mười hoạ, mới rảnh rỗi đi ḷng ṿng mua sắm, mà ông chồng cứ lờ đi như người dưng nước lă. Không như thuở quen nhau, suốt ngày đưa đón nài nỉ đi chơi, tha hồ Huyền mè nheo làm nũng. Hèn chi, mà người con gái thường khóc khi lên xe hoa, có lẽ đó là tiếng nấc nghẹn báo hiệu của thời kỳ hoa lệ chấm dứt.

 

Những bực dọc của gia đ́nh dồn nén, từ chuyện này, sang chuyện khác; không phải chỉ sự hời hợt của chồng, mà c̣n là sự đ̣i hỏi quá đáng của gia đ́nh chồng. Nh́n thấy chồng vất vả làm lụng, lại phung phí chăm sóc cung phụng bà mẹ phong kiến quan liêu, Huyền không dằn được sự giận dỗi trên gương mặt. Huyền đâm ra ghét cay, ghét đắng những ngày cuối tháng theo chồng về thăm mẹ. Ngồi xe mấy tiếng đồng hồ mệt lả người, vậy mà đến nơi bà chỉ chăm chăm lo bồng bế thằng cháu nội. Huyền có cảm giác, nàng chỉ là cái máy đẻ phụng sự cho sở thích của người đàn bà: muốn truyền lại cái tên họ, mà nàng thay đổi từ ngày làm dâu.

 

Nhắc đến hai chữ "làm dâu", Huyền cảm thấy trái tai gai mắt. Nhớ lại câu nói mỉa mai của mẹ chồng lần đầu tiên gặp mặt, khi bà từ Việt Nam qua đoàn tụ gia đ́nh. Chồng Huyền cúi gằm mặt ấp úng giới thiệu:

 

- Thưa Mợ, đây là vợ con.

 

- Tôi cưới hỏi cho anh khi nào?

 

- Thôi Mợ ạ. Dù sao, tụi con cũng có cháu rồi.

 

- Thế à. Thế th́ Mợ nhận cháu nội, c̣n dâu, để thủng thỉnh xem sao!

 

Huyền tái mặt v́ giận. Nàng đoán không sai, thế nào các bà chị chồng, chẳng to nhỏ th́ thầm về những lần Huyền và chồng gây gổ, v́ Thanh gửi tiền về biếu mẹ. Chỉ có vấn đề đó, nên bà mới có thành kiến với Huyền. Hừm. Nàng chẳng cần! Bên đây, ai cũng phải tự nuôi thân, chứ đâu phải nhờ vả ǵ vào gia đ́nh chồng, trông cậy vào những của giả hồi môn. Nghĩ vậy, Huyền đanh mặt đứng im không thèm chào.

 

- Khoanh tay, chào bà nội, đi con.

 

Thanh giả lả chữa thẹn, cười gượng khô khan như mặt hồ đóng băng sau khi bà nội ôm cháu hôn hít, nựng nịu, làm thằng bé lạ người khóc ré lên. Huyền cảm thấy t́nh cảm gia đ́nh, vừa nứt thêm một lằn dài thẳng tắp như vết dao cắt. Nàng chợt nghĩ đến những bài hát đầy nước mắt của người con gái làm dâu. Không, không bao giờ nàng có thể chấp nhận một thứ cổ tục vô lư như vậy! Không bao giờ nàng chui đầu vào cảnh làm dâu, chẳng khác ǵ thứ đầy tớ cho người đàn bà sanh ra Thanh - người đàn bà lúc nào cũng muốn con cái, quây quần vào cái đại gia đ́nh như người dân quê mùa, sau lũy tre xanh.

 

Huyền lấy chồng từ năm mười bảy, nếp sống mới mẻ bên này, dạy cho nàng tư tưởng dân chủ b́nh đẳng. Bản tính tự do, phóng khoáng… đă đưa nàng đến cuộc hôn nhân sai lầm. Để tránh lời đồn đại, nàng phải nhịn nhục chịu đựng đau khổ suốt năm năm dài, bên người chồng bài bạc, keo kiết. Cuộc đời dạy nàng: nếu không tranh đấu, thiên hạ sẽ vùi nàng xuống bùn. Lập gia đ́nh với Thanh, nàng tự nhủ sẽ cố gắng chịu đựng và nhẫn nhịn, v́ dù sao nàng cũng đă một lần dang dở. Nhưng, những người bên chồng, không dễ tha thứ như Thanh.

 

Bằng mọi cách, nàng phải tách Thanh ra khỏi cái đại gia đ́nh phong kiến bảo thủ kia.

 

Nhưng càng tách rời Thanh xa nhà bao nhiêu, Thanh càng như đống tro tàn nguội lạnh. Nhiều đêm, nàng khóc thầm, v́ Thanh bỏ mẹ con nàng thui thủi ở nhà, để đi thăm mẹ, ở một thành phố khác cách ba giờ lái xe. Mấy năm sau này, nàng không bao giờ đặt chân đến căn nhà bà chị chồng nơi mẹ Thanh ở, dù chồng năn nỉ. Huyền cũng bất cần. Nàng giận lây cả Thanh, đă không chịu nh́n thấy nỗi khổ tâm của Huyền, mỗi lần nghe những người bên chồng cười nói. Câu nào, Huyền cũng có cảm tưởng họ xỏ xiên, bươi móc quá khứ của nàng. Giữa Huyền và gia đ́nh chồng giống như hai dăy giao thông hào cách nhau một chiến tuyến thầm lặng, mà chồng nàng là người đàn ông lang thang trên những ṿng kẽm gai pḥng thủ, phờ phạc mệt nhoài, bạc nhược bất lực, trước những viên đạn lễ nghĩa hai phe trao đổi. Mỗi lần thấy Thanh lẳng lặng lái xe đi, hôn thằng út và th́ thầm:

 

- Bố về thăm nội và các bác hai ba ngày. Con theo bố không?

 

Huyền cảm thấy quặn thắt, vừa thương vừa hận. Nhưng con giun bị xéo cũng phải quằn. Tại sao người ta không để nàng yên với hạnh phúc, mà nàng vất vả rất nhiều để đánh đổi. Huyền quay mặt dấu hai giọt nước mắt long lanh. Huyền thừa biết nước mắt của nàng, không c̣n đủ sức níu chân Thanh, nên lặng yên khi thằng út khóc inh ỏi đ̣i theo bố. Những lần trước, Thanh dùng dằng lưỡng lự hay lái đi chừng nửa tiếng rồi quay lại để cả tuần, lầm ĺ chơi đùa với thằng bé, thi thoảng thở dài sườn sượt. Nhưng bây giờ, Thanh chỉ gh́ chặt thằng bé, dụ dỗ nó bằng vài cái kẹo ngọt rồi quay lưng đi thẳng. Thằng bé ngây thơ cầm kẹo bi bô khoe với mẹ, càng khiến Huyền tức điên người. Ngày mới quen nhau, Huyền thích cái tính b́nh thản đến độ lạnh lùng của Thanh. Cái tính im lặng không lộ vui buồn, cái tính bướng bỉnh, không bao giờ mở lời xin lỗi phân trần. Huyền luôn luôn là người phải xuống nước và Thanh luôn luôn mỉm cười.

 

- Đừng để ư những chuyện không đáng để ư.

 

Huyền chở con đến nhà Nguyệt, người bạn gái duy nhất thân thiết từ ngày c̣n ở Việt Nam. Gia đ́nh Nguyệt thật đầm ấm. Chồng Nguyệt cặm cụi đi làm, mẫu người quê mùa, thật thà chất phác chiều vợ, chiều con. Cả ngày lui cui dọn dẹp, hút bụi cắt cỏ, lại lo cả cơm nước trong nhà.

 

- Nh́n anh Tân mà em tủi thân. Chồng em ăn xong, c̣n lâu mới rửa bát!

 

- Tại thím khó tính quá. Thằng Thanh không làm là đúng rồi!

 

- Anh lại bênh đàn ông!

 

- Anh chẳng bênh ai. Ai cũng có tật xấu. Chú Thanh khéo tay, khéo chân về máy móc kỹ thuật, nên thím chẳng tốn kém thày thợ. Bù lại, chú ấy không thích rửa bát, hút bụi, thím cũng nên xí xoá.

 

- Th́ em cũng phải chịu đó chứ, để anh Thanh rửa th́ bẩn ơi là bẩn. Nói động đến là ảnh tự ái, rửa một chậu bát cả hai tiếng đồng hồ, hết cả nước nóng vẫn chưa xong!

 

Nguyệt chanh chua thêm vào:

 

- Th́ mặc xác ông ấy, xài nhiều cứ việc è cổ trả bill, việc ǵ em lo!

 

- Em trả, chứ ai trả vào đây?

 

- Ai bảo em ôm rơm buộc bụng! Cứ để chồng em nó lo tiền nong, việc ǵ phải gánh vào cho nặng xác.

 

- Thôi đi chị Nguyệt ơi. Anh ấy toàn lo cho thiên hạ.

 

- Cũng quanh đi, quẩn lại: gia đ́nh vợ hay gia đ́nh chồng chứ có ai khác.

 

Huyền im lặng. Gia đ́nh chồng, gia đ́nh chồng… Nàng hậm hực nghĩ đến những lúc khó khăn, không bạn bè, chẳng thân nhân nào ghé thăm hay giúp đỡ. Bây giờ họ bu vào, nào sửa xe, sửa nhà, ư kiến, ư c̣ trăm thứ bà dằn, như thể chồng nàng là thằng tôi, kẻ mọi. Mà chưa thấy ai như Thanh, người ǵ không bao giờ dám nói chữ” không”, lúc nào cũng "để đó em xem" ; "Chiều em ghé", hay "cuối tuần con về". Tự nhiên, nàng đâm ra giận Thanh vô cùng. Đàn ông ǵ mà yếu đuối nhu nhược.

 

Hôm nay thứ Bảy, giờ này chắc Thanh đang bận rộn hầu hạ, chưa biết chừng nhà Thanh đang to nhỏ, xúi bẩy Thanh bỏ nàng để lấy người môn đăng hộ đối. Huyền thở dài ngắm nh́n thân h́nh trong gương, vẫn c̣n những đường nét quyến rũ của người đàn bà từng trải. Nhón chân xỏ đôi giầy cao gót, Huyền hướng xe về phía cuối đường. Lâu lắm rồi, nàng đă bỏ quên thói quen lang thang trong các shopping, quên đám bạn cố hữu thân thuộc, quên một thời có lũ con trai bám theo đuôi như đỉa đói.

 

- Ô ḱa. Cô Huyền?

 

- Ơ, chào anh Quyền.

 

Nàng lúng túng, bỡ ngỡ nhận diện ra người bạn cùng xóm, cùng thuyền từ ngày mới qua

 

- Lấy chồng xong là biến mất nha.

 

- C̣n anh, vợ con chưa?

 

- Con th́ có, nhưng… vợ th́ chưa!

 

Huyền cúi đầu, tránh nh́n vào cặp mắt soi mói của Quyền. Anh chàng nổi tiếng phong lưu và lối tán tỉnh táo bạo ngày nào.

 

- Ông xă Huyền dạo này không thấy vào casino nữa! Huyền dạy dỗ ổng làm sao mà hay vậy, dạy luôn cho anh với.

 

Huyền cười bẻn lẻn, biết là Quyền vẫn tưởng nàng đang sống với người chồng cũ, nên cũng lờ luôn.

 

- C̣n anh Quyền, nghe nói chuyễn về Vancouver?

 

- Ừ. Nhưng lại vừa chuyễn về Edmonton, đang t́m chỗ ở. Huyền biết chỗ nào giới thiệu giùm.

 

- H́nh như, nhà anh Vượng đang muốn cho thuê. Anh Vượng đi làm xa, nên cũng cần người trông nhà.

 

- Huyền có thể phone hẹn giùm?

 

- Vừa thấy mặt là sai nhờ tới tấp há. Anh và anh Vượng hồi đó hay đi chung với nhau mà.

 

- Ờ, nhưng sau này, Vượng lo làm ăn, nên ít giao du.

 

Buổi chiều trôi qua nhanh và đỡ nhàm chán hơn những lần Thanh đi xa. Huyền đưa Quyền đến nhà Vượng, vừa kịp cho hai người thảo luận tiền nong, trao ch́a khoá xong là Vượng ra phi trường. Thêm một ngày chủ nhật, Huyền bận rộn phụ giúp Quyền mua sắm. Anh chàng vui tính lúc nào cũng đùa giỡn, khiến Huyền cảm thấy thời gian trôi qua mau.

 

Thi thoảng, Thanh cũng đưa nàng và con đi chơi cuối tuần, nhưng lối giải trí của Thanh sao buồn tẻ quá. Nàng cố gắng chiều Thanh, tập ngồi yên lặng nh́n gịng nước lờ đờ chảy hay nằm ngả lưng trên thảm cỏ xanh, ngắm những cụm mây thay đổi h́nh dáng đến độ nhàm chán. Chẳng có ǵ thú vị, sao Thanh cứ lập đi, lập lại sự buồn tẻ này. Thiên nhiên, đối với Huyền chẳng có ǵ thơ mộng thu hút. Nàng c̣n trẻ, thích âm thanh náo động, thích đám đông ồn ào tiếng người. Đôi lúc, miễn cưỡng lắm, Thanh mới đưa Huyền đi xem văn nghệ hay tiệc tùng bạn bè. Lần nào Thanh cũng chỉ ghé vào chào hỏi qua loa, rồi kiếm cớ đi công việc.

 

-Thanh ích kỷ, đàn ông ích kỷ, độc tài...

 

Nói chuyện với Thanh, nàng phải vận dụng đầu óc để hiểu những ẩn ư, sau những câu chuyện, chứ không như với Quyền. Quyền nói thẳng, đệm tiếng chửi thề như chấm câu xuống hàng trơn tru, trôi chảy. Huyền chợt khám phá: nàng chưa thể từ bỏ hoàn toàn cuộc sống xưa cũ, lối sinh hoạt của xă hội mà Thanh hay gọi là thời kỳ hậu Lê "bát nháo".

 

Hai giờ sáng, tiếng ch́a khoá lách cách, bước chân rón rén của Thanh, Huyền nhắm mắt h́nh dung hoạt cảnh kế tiếp. Thanh sẽ nhẹ nhàng mở cửa, đứng yên ngắm thằng út, hôn nhẹ lên đôi má thơm mùi sữa, rồi lặng lẽ ra bếp, làm như thể nàng không hiện hữu. Lần nào về thăm mẹ, Thanh cũng có thái độ yên lặng như vậy.

 

- Bà khoẻ không anh?

 

- Không, em!

 

- Chắc lại cảm cúm, người già mà.

 

- Ừ, sinh lăo bệnh tử.

 

Thanh rót trà, khuấy đường lanh canh.

 

- Em đi ngủ đi, anh ra sân hút thuốc.

 

- Khuya rồi, mai anh c̣n phải đi làm.

 

- Anh có vài chuyện cần suy nghĩ.

 

Nói xong, Thanh bưng tách trà ra sân. Huyền nh́n theo, mắt cay cay, tự nhủ sẽ cố gắng tránh to tiếng. Nghĩ vậy thôi, chứ Huyền không tài nào nhắm mắt được. Chuyện ǵ nữa đây? Chắc mấy bà chị chồng lại đàm tiếu đồn đại chi đó, khiến chồng nàng buồn bực? Huyền miên man với ngàn câu hỏi rồi thiếp đi...

 

- Mai anh về Mợ chừng 3 hay 4 ngày.

 

- Anh vừa về?

 

- Ừ, lần này anh phải về để lo giấy tờ.

 

- Em đi theo, đem thằng Út về cho bà nội.

 

- Thôi em… anh nghĩ không cần thiết.

 

Huyền cảm thấy điều ǵ đó không ổn. Mọi lần Thanh chỉ chờ có vậy.

 

- Có chuyện ǵ vậy anh? Mấy bà chị lại xích mích?

 

- Không!

 

- Vậy, tại sao anh không muốn em về lần này? Em hứa sẽ nhịn không làm ồn ào.

 

- Mợ lẫn rồi. Thằng Út có về cũng bằng thừa.

 

Tiếng "thừa" của Thanh như đanh lại. Nét mặt Thanh nguội lạnh, b́nh thản.

 

- Anh cần tiền, em đi nhà băng?

 

Thanh không buồn trả lời.

 

Huyền biết, tốt nhất nên im lặng lúc này.

 

Trời đổ cơn mưa, phụ hoạ với nỗi cô đơn của Huyền. Những lúc xa Thanh, Huyền mới cảm thấy sự cần thiết của người phối ngẫu. Thanh âm thầm như tàng cổ thụ che chở cho nàng và con. Nhưng tàng cổ thụ ấy, đôi lúc âm u bí hiểm khiến nàng bực ḿnh. Càng nghĩ đến chồng, Huyền càng thêm ray rứt. Tại sao, Thanh không như ngày xưa, ngày mà Thanh tặng nàng cành hoa dại; loài hoa có tên dandelion.  

 

- Xời! Tặng “bồ”, mà anh nhặt đại cành hoa dại vậy hả?

 

- Ừ, làm cho giống trong phim!

 

- Hoa này là hoa ǵ?

 

- Hoa Hà Đông!

 

- Sao lạ vậy! Em biết là: "dan-de-lion" chứ đâu phải Hà Đông.

 

- Cũng đúng. Nhưng gọi là hoa Hà Đông, văn vẻ hơn!

 

Huyền cười mỉm.

 

- Anh có tặng hoa này cho ai chưa?

 

- Chưa.

 

- Nói dóc.

 

- Dóc làm ǵ.

 

- Làm ǵ, anh biết!

 

- Nói thật. Em sắp sửa thành hoa Hà Đông.

 

- Sao vậy?

 

Nh́n Thanh tủm tỉm. Huyền chợt hiểu cái gạch nối giữa tên hoa và câu chuyện Hà Đông. Nàng cấu mạnh vào sườn Thanh.

 

- Hà Đông nè… Anh trêu em!

 

- Ừ, chứ chẳng lẽ, trêu cô gái bên đường!

 

Ngày xưa... ngày xưa, Thanh dí dỏm đáng yêu. C̣n bây giờ... Thanh như... ông già. Hai hôm rồi, Thanh không một lần phone cho nàng. Ghét... ghét!

 

- Mẹ, mẹ... bố ḱa.

 

Thằng Út hét ầm ĩ chỉ tay vào chiếc xe quen thuộc đang quẹo khuất đằng xa. Huyền dơi mắt nh́n theo ngờ ngợ. Không. Thanh đang ở thành phố khác kia mà. Nhưng thằng Út nhất định đ̣i theo bố, làm Huyền sốt ruột đạp ga vượt đèn vàng phóng theo. Loanh quanh măi cũng không thấy.

 

- Không phải bố.

 

- Ya. Bố mà, bố ngồi với cô ǵ đó.

 

Giọng nói ngây thơ của thằng Út, khiến Huyền chợt điên cuồng, máu nóng dồn lên hai tai! Huyền nghẹn lại. Chiếc xe ngu ngơ, ḷng ṿng làm thằng bé thích chí cười vang.

 

- Ḿnh đi t́m bố, hở mẹ?

 

- Shut up!

 

- Mẹ hư! Bố bảo đừng nói: “shut up”.

 

Thằng bé càng nói, cơn thịnh nộ của Huyền càng dâng trào. Một thứ cảm giác ghen tức, mất mát, hụt hẫng làm mắt Huyền cay cay, đỏ hoe.

 

- Sao mẹ khóc. Ai làm mẹ khóc?

 

- Thằng bố mày! - Huyền gắt gỏng.

 

- Ya. Bố hư làm mẹ khó tính. Đánh bố, nha mẹ.

 

Đứa bé tuổi tập nói lải nhải hồn nhiên, đôi má hồng phụng phịu, chợt hằn lên bởi cái tát vô lư của mẹ, khiến nó oà lên khóc. Huyền sực tỉnh, như có ai tạt gáo nước lạnh vào mặt. Nàng hấp tấp tắp xe vào lề, ôm con suưt xoa. Những giọt nước mắt của hai mẹ con chan hoà v́ cơn gió mộng mị vừa pha chút màu cay nghiệt...

 

Huyền gác phone, bao nhiêu lần rồi, vẫn không ai trả lời. Giờ này Thanh đi đâu? Chắc là đang dung giăng, dung giẻ với cô gái đó.

 

- Thứ đàn ông tồi, đồ phản bội, dối trá.

 

Huyền miên man với những câu nguyền rủa. Hai mắt ráo hoảnh, Huyền không c̣n khóc được nữa. Nàng h́nh dung đến cuộc chất vấn Thanh, moi móc làm sao để Thanh không c̣n chối căi với những lư luận của nàng. Huyền bỗng thèm ly chè ba màu ngọt lịm, thèm kinh khủng và nàng vội vàng sửa soạn xuống phố. Tạt ngang nhà bà ngoại, bỏ lũ nhỏ xong, nàng quên bẵng ư định mua quà vặt. Giá như bây giờ có người nào đó để Huyền tâm sự, chắc cũng vơi bớt nỗi buồn; nhưng giờ này ai cũng sửa soạn đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mai. Ai hơi sức đâu rảnh rỗi để tiếp Huyền. Nàng tạt ngang quán cà phê mua bánh ḿ cho tụi nhỏ mai khỏi nấu cơm.

 

- Hồi trưa, anh Thanh có ghé ngang đây mua cà phê đem đi, tưởng Huyền cùng đi chứ. Cô bán quán đon đả bằng câu chuyện ngoại giao.

 

- Đi đâu chị Lan?

 

- Nghe anh Thanh nói: đi đâu ra vùng biển.

 

Thôi đúng rồi. Thanh lén lút ngoại t́nh!

 

Huyền chết lặng, vội vàng trả tiền, rồi đâm đầu hối hả ra xe như kẻ chạy trốn. Nước mắt Huyền chảy trên gương mặt không buồn trang điểm. Con đường trước mặt trở thành vô nghĩa. Chiếc xe chỉ c̣n biết quẹo phải, quẹo trái theo một thói quen như con ngựa bị bịt mắt lần theo lối cũ. Nhà anh Vượng đây. Mấy tháng trước nàng vẫn thường ghé ngang thu nhặt thư từ cho anh Vượng. Huyền mở cổng bước vào như một cái máy tuân theo bản thảo chương quen thuộc không suy nghĩ.

 

- Có chuyện chi Huyền?

 

Huyền sực tỉnh, cố trấn tĩnh:

 

- Em đi lấy thư cho anh Vượng!

 

- Ủa, anh Vượng hôm đó có dặn Huyền khỏi phải lo nữa rồi mà.

 

Quyền cười cười vừa, trả lời vừa nheo mắt nh́n Huyền.

 

- Em quên!

 

- Thôi, vào nhà uống nước, có ǵ mà khóc vậy? Chắc ông xă lại đi đánh bạc?

 

- Không phải đâu Quyền. Em và anh ấy ly dị lâu rồi!

 

- Thật vậy sao. Rồi bây giờ khóc v́ chuyện ǵ?

 

- Ông xă em có bồ nhí, anh Quyền ơi. Huyền bưng mặt khóc vùi như đứa trẻ.

 

- Trời, có vậy mà cũng khóc. Ông ăn chả th́ bà ăn nem. Ngày xưa Huyền phóng túng lắm mà!

 

Hai chữ "ngày xưa" như tiếng chuông điện thoại reo vang cuối tuần, nhắc nhở Huyền về những party thâu đêm suốt sáng. Ừ nhỉ, tội vạ ǵ mà buồn cho xấu người. Ư nghĩ trả thù loé lên trong đầu cô gái vừa mon men trở lại con đường cũ.

 

- Uống ǵ Huyền. Bia hay wine?

 

- Ǵ cũng được anh.

 

- Vậy uống thử ice wine nha.

 

Huyền im lặng, ly rượu nho, thổ sản vùng Đông sóng sánh ánh vàng. Chất nước ngọt lịm, hăng hăng hâm dần gịng máu thác loạn trong người Huyền...

 

 

 

- Con thổ tả chẳng biết đi đâu, mà giờ này chưa về đón thằng bé!

 

Bà cụ kéo nhẹ tấm chăn ủ thằng Út ngủ say mê mệt trên thảm. Cái miệng xinh sắn ú ớ trong giấc mơ...

 

- Bố, bố, bố ơi...

 

Huyền tỉnh giấc đầu nhức như búa bổ. Cơn say c̣n dư âm nhày nhụa nhàm chán như con thú vất vưỡng khi nọc rắn độc hành hạ. Bản năng sinh tồn, giúp Huyền vùng dậy, quơ mớ quần áo hốt hoảng ra xe. Nàng ôm chặt thằng Út đang ngái ngủ, rũ quặt trong ngực mẹ. Đứa con gái lớn lầu bầu v́ bị dựng dậy bất ngờ.

 

- Tại cái xe bị hư dọc đường!

 

- Hư ǵ giờ này, mày liệu mà tính. Thằng Thanh biết được đừng oán trách trời!

 

- Trách ǵ con chứ. Anh Thanh cũng chẳng ra ǵ đâu mợ ơi.

 

Huyền ngang bướng căi lại, con chó nhà bên nghe động cũng sủa vang vài tiếng lấy lệ, rồi đứng nghếch mơm nh́n Huyền. Một đám mây trắng bàng bạc nhẹ trôi ngang vầng trăng tṛn như thể chị Hằng đang che miệng cười tủm tỉm. Mái tóc rối bời của Huyền khẽ bay loà xoà khi bà cụ quay lưng khép cửa, trả lại đêm dài sự yên lặng tội lỗi cố hữu...

 

- Anh nói đi vài ngày, mà gần một tuần, anh mới về!

 

- Anh xin lỗi. Anh không nghĩ phải đi lâu như vậy.

 

- Anh đi đâu? - Huyền gằn giọng để sửa soạn vào cuộc chất vấn.

 

- Vancouver.

 

- Đi Vancouver?

 

- Chở con gái bác Cả, đi chụp ảnh. Chỗ mẹ anh muốn trải tro ra biển, sau này cho các bác bên Mỹ xem. Em đừng hỏi anh kiểu công an lấy cung như thời hậu Lê bát nháo. Anh có ghé nhà nhưng em đi vắng, nên anh đi luôn.

 

Huyền khựng lại, bao nhiêu câu hỏi dồn dập trong đầu, bỗng tan biến. Thanh tiếp:

 

- Lúc về, anh định tạt ngang quán mua chè ba màu cho em và các con, gặp anh Quyền kéo lại tṛ chuyện rồi quên bẵng.

 

- Vậy hả. Rồi chè đâu, anh Quyền dạo này ra sao anh?

 

Huyền lấp lửng hỏi lấy lệ v́ đầu óc lùng bùng. Nàng nhẹ nhàng rửa chén bát trong chậu để tránh nh́n ánh mắt của chồng. Giọng Thanh b́nh thản như mọi ngày:

 

- Quyền vẫn ba hoa như xưa, bay bướm lả lướt. Quyền kể chuyện quen cô bạn vợ cũ của anh ta, quen thói bài bạc casino, nghe cũng vui vui.

 

Huyền chết sững bất động.

 

- Hôm nay anh không ăn cơm nhà, anh đưa thằng Út đi McDonald!

 

- Ya bố, con muốn ăn "phai".

 

Thanh ôm thằng bé mở cửa, chưa kịp quay lưng cơn gió lộng đă thổi mạnh, cánh cửa lưới đóng xầm rung chuyển cả căn nhà nhỏ...

 

Ṿi nước chưa khoá chặt, nhỏ từng giọt, từng giọt, vang vang trên nền thép lạnh của chậu rửa bát.

 

Từng giọt, từng giọt… nặng nề nghe như hai tiếng "làm vợ… làm vợ"...

 

 

Vũ Đ́nh Kh.

 

Vancouver, 25/06/2010.

 

 

http://www.gio-o.com/VuDinhKh.html

 

© gio-o.com 2010