VŨ Đ̀NH KH.
Hạnh Phúc Có Thật?
chuyện ngắn
Mưa rơi nặng hạt, đập lên mái tôn ào ạt, ầm ĩ.
Thứ âm thanh quen thuộc, như những vũng nước ngầu đục khắp các con hẻm nhỏ. Lũ trẻ con, quần đùi, thản nhiên chạy đuổi theo từng cơn gió với làn mưa quất ngang, quét dọc. Đôi môi tái xanh v́ lạnh, không làm chúng quan tâm. Những vũng nước tung toé ḥa trộn bùn đất, chỉ làm chúng thêm thích chí cười vang.
Tuổi thơ, trong khu lao động giản dị như những cơn mưa ập xuống, mỗi buổi chiều, xua đi hơi nóng hầm hập, như món quà duy nhất trời ban cho người cùng khổ. Gánh nặng cuộc đời tạm quên lăng bằng hai bữa ăn vừa đủ lót dạ, mà đám người lớn đổ mồ hôi chạy theo, nhễ nhại, mệt nhoài với cuộc đua không bao giờ ngừng nghỉ.
Trong xóm nghèo, người ta bám víu cuộc sống bằng ước mơ. Ước mơ tầm thường, như có tiền mua được chiếc bánh, cái kẹo của bọn trẻ con, hay xa vời viễn vông như trúng độc đắc để đổi đời của lũ người lớn cạn kiệt hơi sức sau chuỗi ngày cùng cực.
Trâm cầm lược, chải lại mái tóc dài chấm lưng, đen vuốt. Vài sợi vương bay xanh mướt, óng ả phơi bày vẻ đẹp thanh thoát của thời kỳ đơm hoa. Trâm mỉm cười tự măn trong gương, tưởng tượng đến chính ḿnh trong bộ quần áo hợp thời trang hơn, hồng hào và thơm ngát bằng lọ nước hoa đắt tiền; và những hộp trang điểm chưa bao giờ với tới. Những ảo giác mơ hồ nhè nhẹ xâm chiếm tâm hồn nàng, là thứ hạnh phúc đầy hứa hẹn trên làn da căng mọng sức sống của con chim non, đang nh́n đời bằng ánh mắt trong suốt, thơ ngây và đầy nhiệt huyết của một thiếu nữ háo thắng.
Trâm tựa cửa, nh́n bâng quơ ra đầu ngơ…
Vẫn những cảnh sắc quen thuộc, nghèo nàn, huyên náo như mọi ngày, của 17 năm qua...
Nhưng hôm nay, Trâm thấy là lạ, hụt hẫng. Thứ cảm giác hụt hẫng pha trộn thật khó tả đến nôn nao.
Duy chầm chậm, đạp xe ngang cửa nhà Trâm liếc nh́n vào.
Vẻ mặt b́nh thản, chút nghiêm nghị đùa bởn của đứa con gái mới lớn, trông thật đáng ghét. Người ǵ không biết đến nửa nụ cười! Duy hậm hực nghĩ. Nhưng Duy nào biết,Trâm cúi mặt, dấu diếm ánh mắt, len lén, liếc nh́n khuôn mặt đẹp trai, có mái tóc loà xoà, quyện lẫn mồ hôi sau một ngày làm việc của Duy.
Duy vẫn lầm lũi đạp xe lướt ngang, biến mất vào con ngơ, như không hề đếm xỉa đến tâm trạng cô bé mới lớn, vừa chớm nở chút t́nh cảm thầm kín bâng khuâng của lứa tuổi trăng tṛn.
Ở cái xóm lao động này, bọn con trai chỉ biết bày tỏ t́nh cảm bằng cách huưt gió, khi nh́n thấy con gái đẹp, chọn lựa cách tỏ t́nh rẻ tiền theo thói quen không đẳng cấp. Trâm thường đỏ mặt cúi gầm bước nhanh, mỗi khi nghe tiếng huưt thót người, nhưng trong thâm tâm, quả thực Trâm cũng lâng lâng, chút tự măn với cách khen ngợi b́nh dân của bọn thanh niên vỉa hè.
Riêng Duy th́ khác. Anh chỉ nhẹ gật đầu chào, mỗi khi đến nhà rủ anh của Trâm đi uống cà phê. Nhưng nh́n trong ánh mắt Duy, Trâm biết đó là ánh mắt biết nói, báo rằng: Anh yêu em lắm Trâm ơi! H́nh như là vậy?Nàng cũng biết, Duy mang nặng thứ mặc cảm nghèo giống như Trâm, thứ mặc cảm vô tội, bám chặt vào những gia đ́nh, quần quật chạy đuổi theo từng đồng tiền khốn khó, trong một xă hội quá nhiều giai cấp. Trong đó, giai cấp của gia đ́nh Trâm và Duy, chỉ c̣n quy luật nho phong lỗi thời, ràng buộc Trâm vào bốn bức vách của căn hộ chật hẹp, giới hạn bước chân Trâm trên con đường ngắn đến trường và về nhà. Lễ giáo khắt khe là thứ trang phục duy nhất mà ba mẹ Trâm có dư giả để đánh bóng đứa con gái, thành sản phẩm hy vọng của ngày mai, ngày kiếm được một tấm chồng xứng đáng. Hy vọng mong manh ngoi lên được khỏi vũng lầy nghèo hèn đeo đẳng từ khi Trâm biết thèm muốn những thứ mà gia đ́nh chẳng thể nào cung ứng, măi măi chỉ là những ước mơ.
Và Duy cũng biết, nay mai, gia đ́nh Trâm cũng sẽ xuất cảnh, để đi đến một miền đất hứa thật xa xôi. Đó là ngăn cách lớn nhất, mà anh biết nên dừng lại.
Trâm thiếp đi giữa tiếng ồn ào của nhà hàng xóm đang căi nhau, tiếng chó sủa ăng ẳng, tiếng rao hàng đêm đang bắt đầu bản hoà tấu thường lệ trong khu hẻm nhỏ.
Trong giấc mơ, muôn ngàn cảnh sắc xuất hiện, nhưng h́nh như không một h́nh bóng đàn ông nào hiện hữu bền vững, chỉ là vài đường nét thoáng qua thời học tṛ dở dang rồi lẩn khuất mờ nhạt. Trâm đang ch́m đắm vào khung trời vật chất đầy quyến rũ mà Trâm hằng ao ước đến độ không c̣n nh́n thấy vẻ đẹp của t́nh yêu đang thành h́nh?
Trâm không b́nh thường như những đứa con gái vào độ trăng tṛn, dấu hiệu trắc trở là thứ hoa dại, tô điểm hờ hững giữa rừng cây bạt ngàn của một vùng hoang vắng.
Khung cửa sổ nhỏ chỉ c̣n là mây, mây trắng dày đặc trôi bồng bềnh bên dưới, khiến thời gian thêm dài lê thê buồn chán. Cảm giác lâng lâng, xao xuyến khi chia tay bạn bè tại phi trường đă tan biến. Giờ là nỗi háo hức sự đặt chân lên vùng đất bạc trổ trên cây, vàng rơi trên đất, tan biến theo h́nh ảnh thành phố thu nhỏ dần trên cao độ, làng mạc ruộng nương chỉ c̣n là những ô xanh hun hút, rồi đại dương và mây...
Ồ, cuối cùng là mây, hờ hững lăng đăng như những ước mơ!
Ước mơ nào không tan biến?
Những ngày đầu thăm hỏi chiều chuộng, đă trôi qua như đứa trẻ không c̣n nâng niu món quà xinh đẹp ban đầu. Bây giờ là cuộc sống đầy bất trắc, chật vật và lo toan. Trâm có thể nh́n thấy trên ánh mắt cha mẹ mỗi khi tan học. Tuổi mộng mơ c̣n đó, nhưng Trâm không có thời gian để mơ mộng. Bước chân Trâm thêm vội vă, tất tưởi đuổi theo mọi người, đuổi theo nhịp sống dường như hối hả hơn xưa. Trâm không có thời gian để quen biết bạn bè. Những buổi tiệc tùng, sinh nhật, hội họp đi chơi xa không bao giờ có sự hiện diện của Trâm, mặc dù nàng rất muốn tham dự. Cuộc sống của Trâm trầm lặng hơn trước, che đậy cái mặc cảm tự ti bằng cái vẻ ngoài lạnh lùng chẳng cần biết đến ai. Trâm không c̣n cởi mở như xưa mà đổi lại là sự e dè, cái nh́n sợ hăi chẳng biết phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Cuộc sống giả dối, xa hoa ở xứ người, biến Trâm thành một kẻ nhút nhát.
Nhưng Trâm cũng như bao đứa con gái đang độ xuân th́, mong muốn có được niềm vui riêng. Đôi môi tô chút son đỏ, luôn nở nụ cười đón nhận sự nâng niu của đời, như điều tất nhiên của cành hoa đẹp cần được chăm sóc. Sức sống tràn đầy trong cơ thể căng tṛn, chờ đợi những điều hứa hẹn của chiếc lọ hoa quư phái sang trọng, của tấm thiệp sinh nhật ngọt lịm như kem, của món quà ngộ nghĩnh từ những chàng trai trau chuốt như con công đang cố làm dáng. Tất cả nhuộm màu hồng, màu xanh như khung trời bát ngát hiếm khi băng tuyết.
Trâm say mơ đắm ḿnh với những vần thơ, những áng văn mà đầu óc nàng chưa đủ tinh tế để phán xét. Trâm thích sự ủy mị ngọt ngào, lịm người với con chữ, mê hoặc với vần điệu đến độ thèm khát. Trâm buông ḿnh thả trôi theo khoảng thời gian mơ hồ của thế giới ảo, nơi không ai kiểm soát, không cần ǵn giữ. Nơi Trâm có thể hoá thân thành muôn ngàn tâm trạng lấp lửng trong chiếc vỏ bọc thân xác mỹ miều trời ban cho những cành hoa thắm sắc đậm hương. Có lẽ đó cũng là phần thưởng cuối cùng của tạo hoá dành cho giai nhân trước khi buông lời phán quyết muôn thuở... hồng nhan bạc phận!
Trung, một thanh niên đậm bản sắc kinh doanh, thực tế và nồng nhiệt như lứa tuổi trưởng thành, của kẻ may mắn sinh trưởng trong một gia đ́nh bề thế. Trung vừa tṛn 27 tuổi với mảnh bằng Master trong tay, thêm vào khuôn mặt khá bảnh trai và thân h́nh lực lưỡng. Anh là mẫu người đàn ông lư tưởng, mà hầu hết những cô con gái nào cũng mong muốn có được.
Trâm bị khuất phục một cách chậm răi, từ tốn như kẻ mù ḷa, lần bước trong khoảng đêm vô tận, bằng thứ hương vị vật chất cần thiết để đoá hoa khoe sắc. T́nh yêu, dường như không bao giờ hiện hữu ở những kẻ lăng mạn, tâm hồn Trâm đă bị thi vị hoá để lưu lạc trong cơi phù du. Trâm tách rời chính ḿnh để lơ lửng giữa hai gịng đời, một thân xác cho nếp sống đời thường vui buồn bất chợt và một thần thức bay bổng không giới hạn với muôn ngàn ánh sáng huyền ảo, của văn chương. Nhịp sống nối tiếp với Trung, nhịp tim hoà nhịp với con chữ tạo dựng Trâm, thành một loài ma nữ của những câu truyện hoang tưởng không bao giờ có đoạn kết.
Giữa Trung và Trâm vẫn có một hố sâu ngăn cách. Trung không thể truyền đạt t́nh cảm với Trâm, hay nói đúng hơn, Trâm không thể rung động bằng thứ ngôn ngữ xa lạ của những người phương Bắc. Trung chỉ biết đem đến cho Trâm những nhu cầu cần thiết của cuộc sống mới, mà gia đ́nh Trâm, cũng như mọi người vừa đặt chân đến vùng đất mới, chưa đủ thời gian theo kịp với xă hội vật chất. Trung như cây cột cần thiết cho người con gái dựa giẫm. Chỉ những khi buổi chiều buông màu hồng thẫm cuối chân trời, tâm hồn lăng mạn lại xúi dục Trâm buông trôi theo cảm xúc.
Người đàn bà yêu bằng tai, rung động qua con mắt, cộng hưởng với trái tim nhạy cảm, Trâm đi t́m t́nh yêu qua những vần thơ bóng bảy, những áng văn trau chuốt ủy mị, vô t́nh đưa đẩy Trâm vào thế giới ảo. Thế giới của những kẻ cô đơn, của những người đi t́m cảm giác lạ trong vùng không gian bao la, không có những bức tường lễ giáo hạn chế, không có những sự kiện thực tế ràng buộc vào xă hội và nhất là họ có thể nguỵ tạo ra hoàn cảnh, ra giai cấp hay ra những nhân vật thích ứng với kẻ đối diện.
- Đi ăn trưa nha Trâm? Anh đón em đúng 12 giờ.
Trung là vậy, hẹn ḥ như mệnh lệnh khô khan. Gặp nhau vội vàng nhanh chóng theo một nhịp điệu buồn tẻ. Trung chỉ biết đem Trâm đến những nhà hàng sang trọng, những món ăn trưng bày kiểu cách, để chứng minh t́nh yêu Trung dành cho Trâm. Nhưng Trâm bây giờ không c̣n thiết tha đến những khám phá mới lạ của xă hội cuồng loạn này, Trâm mệt mỏi với thời gian dài đăng đẵng nơi làm việc, chán ngán những đêm khuya im vắng một ḿnh loay hoay với chồng bài vở dở dang. Trâm cũng thôi hứng thú với những buổi tiệc giống nhau không một chút hương vị t́nh cảm chân thật, chán ngấy những món quà đầy tính cách ngoại giao, trao-nhận cho có lệ. Trâm vùng vẫy trong sự g̣ bó bế tắc của cuộc sống. Thời gian trôi qua, đem theo tất cả ước mơ thời con gái, mà, Trâm t́m kiếm trong những cuốn truyện t́nh đẫm nước mắt.
Trên màn ảnh ảo, người ta chỉ nh́n thấy một con bé nhí nhảnh huyên thuyên ồn ào, nhưng đó chính là cách dấu diếm vụng về, về trạng thái tâm lư bất ổn của cành hoa Lan treo lửng lơ trước gió; một loài hoa hoang dại thấp thỏm chờ đợi giây phút tàn tạ, cố níu kéo giai đoạn huy hoàng rực rỡ bằng những chiếc rễ mong manh cuốn quanh thân xác vỏ cây già mục rữa.
Phải chi Trung có được sự dịu dàng như Thanh?
Trâm chợt bâng khuâng, nhớ đến Thanh, người anh Hai trong gia đ́nh của thế giớ ảo, một gia đ́nh mang họ Phương, do Trâm gầy dựng trong trang nhà, chứa đầy thơ văn, Trâm sưu tập từ những “thi nhân” xa lạ. Phải chi Trung có thể viết được những vần thơ êm như suối, những mẫu truyện xót ḷng? Phải chi Trung có tâm hồn lăng mạn như Duy? Trâm lắc đầu, xoá tan h́nh bóng người mà Trâm thường t́m đến để được vỗ về, để được trút bỏ bực dọc và để khóc cho thoả măn sự mềm yếu trong tâm hồn đứa con gái mới lớn. Đôi lúc Trâm thấy ḿnh quá tham lam, muốn được cả ba người đàn ông hoá thân thành một, để Trâm có được sự dịu dàng chăm sóc của Thanh, cái tài vẹn toàn của Trung và luôn cả cái lăng mạn đầy tính thi sĩ của Duy.
Trâm đ̣i hỏi quá nhiều ở Trung, trong khi chưa bao giờ Trâm đặt câu hỏi ḿnh là ai? Một bài thơ bâng quơ, tán tụng mái tóc dài, khiến nàng chau mày suy tư vớ vẩn đến người viết. Kẻ đó ở đâu, h́nh hài ra sao, tâm hồn thế nào? Trâm đặt câu hỏi và quyết định đi t́m, để cẩn thận sắp xếp những đoạn thơ ngắn ngủi vào muôn ngàn hốc hẻm của căn nhà ảo. Tuổi con gái có lẽ chỉ c̣n lại: đó là nguồn vui trước khi đính kết cuộc đời!
Một ngày phải đến, tất cả đă quá muộn màng. Mọi đứa con gái đều phải từ giă tuổi xanh để bước vào đời. Trâm lưỡng lự, phân vân ba năm rồi cúi đầu chấp nhận. Cánh cửa quá khứ tưởng như vừa khép kín bằng tiếng cụng ly, lời chúc tụng và chiếc nhẫn khoanh tṛn trên ngón tay áp út.
Trung đă là kẻ chiến thắng. Chiến thắng, v́ những người đàn ông khác chỉ đến với Trâm trong thế giới ảo. Họ chọn một vài giờ trên mạng là hạnh phúc với cô t́nh nhân xinh đẹp, nhưng không đủ can đảm đón nhận Trâm, như một h́nh ảnh thực sự hiện hữu. Họ có cả một gịng suối yêu thương với rừng cây thơ mộng, thảm cỏ xanh tươi mát cho nàng tiên nhảy múa, nhưng khi màn ảnh vi tính vụt tắt, họ tan biến để Trâm trơ trọi một ḿnh, chống đỡ với cuộc sống. Chỉ có Trung, không màu mè, không lăng mạn t́nh tứ, nhưng Trung luôn luôn bên cạnh Trâm với cánh tay rộng mở d́u Trâm trên những con đường gập ghềnh. Cây cột trụ vững chăi nhẵn bóng, không cành lá hoa hoè, vẫn là chiếc trụ đỡ duy nhất che chở Trâm. Vài giọt nước mắt lăn dài, Trâm khóc cho quá khứ hay khóc cho hạnh phúc, Trâm vừa bằng ḷng đánh đổi? Chính Trâm cũng không thể xác định được! Trâm từ giă thơ ngây, mộng mơ của thời con gái, nhắm mắt theo Trung về làm vợ. Chuyện đến thật bất ngờ, thoáng như một giấc mơ, mà ngay cả Trâm cũng không thể nào rơ ràng được.
- Con đường em đi đó, con đường em theo đó... đúng hay sai..?.
Bản nhạc nghe quặn thắt, mà Duy không nhớ tên tác giả. Anh phà khói thuốc, nh́n bâng quơ lên bàn phím, chân gác hẳn lên bàn với dáng điệu bất cần. Mọi ngày, sau giờ làm việc, Duy háo hức chờ đợi người bạn ảo để t́m thứ hạnh phúc mơ hồ trong thế giới ảo. Nhưng hôm nay, Duy không được quyền mong ngóng nữa, lương tâm Duy nhắn nhủ: mọi cuộc vui đều tàn và mọi con người đều phải quay về với thân phận dành riêng, bằng thứ nghiệp quả của chính họ tạo dựng, từ muôn kiếp trước. Duy nhắm mắt, h́nh dung đến những tấm h́nh của cô gái, mà Duy từng tán tụng. Dù trong sâu thẳm, Duy hiểu: đó chỉ là thứ t́nh cảm dối trá viễn vông, một mối t́nh không bao giờ hiện hữu trên thực tế. Duy không thể chối bỏ hoàn cảnh thực và trách nhiệm, Duy phải cưu mang cho đến suốt cuộc đời, trả giá cho tháng ngày nông nổi. Duy đạp mạnh, chiếc màn h́nh vi tính nhảy chồm ra khỏi mặt bàn, sợi dây điện buông thơng trên đống nhựa và tiếng của thủy tinh tan vỡ. Thế giới riêng tư của Duy, cũng vừa tan vỡ trong sự bất lực của một kẻ thiếu can đảm, để làm lại từ đầu. Thời gian vẫn b́nh thản trôi, không đếm xỉa đến những điều vặt vănh hay xáo trộn khủng khiếp của cuộc đời. Qua khoảng không gian bao la, bao nhiêu người đang phải sống vô tư hay cưỡng ép với sự tŕ kéo của quá khứ.
Thế giới ảo, tạo nên bao nhiêu mối t́nh, và thế giới ảo cũng sẽ huỷ diệt nhiều gia đ́nh. Nhưng sau màn h́nh, đâu phải là con người ảo. Những h́nh nhân, đầy đủ tim óc với hỉ nộ ái ố, với gịng tư duy tiếp nối không ngừng. Không phải chỉ mở, tắt máy vi tính là bắt đầu và chấm dứt, không thể ngày mai làm lại hay ngày kia sẽ quên lăng. T́nh cảm con người, pha trộn giữa hai thế giới thực và ảo; và, có lẽ càng thêm phức tạp, khi loài người tự nhận là giống sinh vật thông minh. Chuyện t́nh cảm vẫn chưa được giải quyết bằng công thức toán học. V́ t́nh cảm không có nguyên tắc, không có điểm căn bản để trụ và cũng chưa bao giờ có giới hạn.
Duy vẫn nhớ và vẫn c̣n yêu Trâm, dù anh biết đó là điều vô vọng!
Nếu không có thế giới điện toán, Trâm sẽ chỉ là cái xác đi đứng theo một nhiệm vụ chịu đựng sự bất biến miễn nhiễm, cho đến khi cuộc sống thăng hoa sang một giai đoạn, trán nhăn tóc bạc và chu tŕnh sinh lăo bệnh tử tái diễn. Bên ngoài nh́n vào, đó là một gia đ́nh hạnh phúc như muôn triệu gia đ́nh khác, với chiếc thùng rác to hay nhỏ, đặt góc nhà hay dấu kín trong xó tủ. Dĩ nhiên, ai cũng bao bọc chiếc thùng rác này bằng thứ vỏ sắt, vỏ nhựa đẹp đẽ, cố gắng thay chiếc bao ny lông chất chứa mỗi ngày, để mùi hôi khỏi làm lợm giọng, nhờm tởm bữa ăn hàng ngày, hay để bạn bè không đánh hơi được thứ mùi rác rến, phải có, trong đời sống thường lệ. Trâm là người làm thứ công việc máy móc này, không được trả công, không ai đếm xỉa, cũng chẳng ai nhắc nhở. Trâm cặm cụi tận tuỵ với thứ công việc bừa bộn nơi cửa tiệm bên chồng. Trâm quên mọi thứ nặng nhọc, v́ đă có sự đồng ư hoán đổi mồ hôi với… sự yên tĩnh. Nhưng lúc rảnh rỗi đôi chút, Trâm lại so sánh với căn nhà khang trang, gọn gàng, ngăn nắp của gia đ́nh chồng, nơi nàng được đặt để, như món đồ trang trí hay đúng hơn là thứ người làm không công, mà xă hội đặt lên vai hai chữ “làm dâu”.
Sự so sánh, chỉ làm Trâm thêm bực tức trong ḷng, chôn kín như một thứ ẩn ức chờ đợi dịp bùng nổ. Trâm tự đi t́m câu trả lời và t́m đến nguồn an ủi trong thơ văn, cười đùa với những người bạn ảo, khuây khoả với sự vỗ về của anh Thanh, không cần biết đúng sai. Bao giờ câu trả lời cũng chỉ là thứ lư luận nhằm mục đích xoa dịu tự ái thổn thức của Trâm, chứ không nhắm vào mục đích giải quyết vấn đề. Trâm nghĩ đến người đàn bà cô đơn, nằm ngủ chập chờn, với nỗi ấm ức đang bị bỏ rơi, khi thân xác tàn tạ bởi những ngày vật lộn vất vả v́ đứa em chồng, v́ bà mẹ chồng khắc khe, v́ những công việc lau dọn nhà cửa lập đi, lập lại hàng tuần. Trâm phục tùng trong sự bất phục, thứ quan điểm chồng chúa vợ tôi của những gia đ́nh phong kiến Á đông. Đời sống đơn điệu, vốn dĩ bản sắc như vậy từ thuở có hai chữ vợ chồng. Chén bát trên chạn khua đụng nhau, như lá rừng trỗi lên điệu nhạc mỗi khi gió thay chiều đổi hướng. Người ta có thể lắng nghe lá cây xào xạc, chiêm ngưỡng thiên nhiên, nhưng không thể chịu đựng được tiếng khua chạm của chén đĩa. Có lẽ, v́ chén đĩa không phải thiên nhiên, mà do hai vợ chồng mua sắm cho đời sống thường nhật.
Sự nhàm chán sau những ngày dài chung sống, sự ổn định vật chất khiến Trâm đâm ra lười lo lắng, lười suy nghĩ đến độ Trâm thành trẻ con. Trâm lại lang thang vào các diễn đàn trẻ con để ngắm nghía thiên hạ, để đọc những câu thơ, bài văn than ngắn thở dài vớ va vớ vẩn. Nàng vẫn chưa từ bỏ được bản chất mơ mộng của thời con gái và thói quen hờ hững của Trung, đem Trâm gần hơn với thế giới ảo. Những đoạn thơ lăng nhăng của ai đó, khiến Trâm sống lại thuở c̣n cắp sách và ngón tay chợt máy móc hí hoáy trên bàn phiếm, thả hồn theo văn chương. Khi tư tưởng thành thể h́nh vật chất cụ thể, chúng kéo theo muôn ngàn tương quan khác trong vũ trụ. Thế giới ảo có giai cấp và quy luật của riêng nó, kể ra cũng chẳng khác mấy với đời thường. Các quy luật bất thành văn này, tạo thành giai cấp nói dối. Nói dối tên tuổi, nói dối hoàn cảnh, nói dối cả lương tâm để chỉ mua vui. Đă có kẻ mua th́ sẽ có người bán, kẻ mua là ảo nên người bán cũng chẳng thật.
Thanh khe khẽ gọi tên Trâm. Có lẽ bây giờ, Trâm đă ngủ say hay quấn quưt bên chồng. Thanh cảm thấy nuối tiếc, cảm thấy hụt hẫng, dù thời gian đă trôi qua khá lâu. Đôi lúc, Thanh không hiểu ḿnh, đang cố níu kéo cái ǵ, khi tất cả đă quá muộn màng. Anh nằm gác tay lên trán, mắt nh́n thẳng trần nhà, thả hồn trôi về quá khứ để ôn lại chút kỷ niệm nhỏ nhoi. Thanh và Trâm quen nhau từ khi Trâm vừa tṛn 18 tuổi, anh thích cái nhí nha, nhí nhảnh của Trâm, t́m mọi cách để được làm anh Hai kết nghĩa, chỉ để được gần Trâm, (dù trên màn ảo) hiểu Trâm hơn. Trâm thường kể lể chuyện vui, chuyện buồn, trách móc trời trăng mây gió, thậm chí trút hết mọi bực dọc vô cớ lên người Thanh mà anh bao giờ cũng đủ kiên nhẫn lắng nghe. Anh chịu đựng, an ủi và rồi cuối cùng, chẳng thể có được một giải quyết dứt khoát.
Ngày cưới của Trâm, cũng chính là ngày Thanh nhận ra được t́nh yêu của anh dành cho Trâm. Thanh tan nát cơi ḷng, anh không đủ can đảm nói tiếng yêu, khi tuổi đời của hai đứa cách xa quá nhiều. Thanh đă gần 40, vẫn hai bàn tay trắng, anh chưa đủ khả năng đem lại cho người anh yêu một cuộc sống hạnh phúc thật sự. Anh e ngại tiếng đời, phân vân với cái t́nh cảm vừa chớm nở, qua cái thế giới ảo chưa một lần gặp mặt, nên đành chôn kín mà chúc Trâm hạnh phúc. Thanh buông thả cuộc đời theo ly bia chén rượu, theo những cuộc t́nh vụn trộm thoáng đến, vội đi, để xóa đi h́nh bóng của Trâm để đóng trọn vai tṛ anh Hai, dù đó chỉ là trong thế giới ảo.
Buổi tiệc vui cuối tuần cuốn hút Thanh vào điệu nhạc, những chai bia khiến Thanh lâng lâng lả lơi theo những điệu nhảy không bài bản của một kẻ độc thân chưa hề biết đến nguyên tắc ràng buộc của đời sống gia đ́nh. Thanh nh́n đứa con gái tóc dài, thướt tha yểu điệu giống Trâm, nụ cười ánh mắt giống Trâm và chợt thèm có Trâm bên cạnh. Thanh lững thững bỏ dở cuộc vui hối hả về nhà, hấp tấp mở máy vi tính, chờ đợi một thông điệp bất ngờ nào đó của Trâm, để rồi hụt hẫng, không biết phải làm ǵ, không biết phải khuyên cô bé ra sao khi chính Thanh không thể hiểu được màu sắc của hạnh phúc. Thanh yêu và yêu như con thiêu thân bay lượn chung quanh ánh đèn, chưa bao giờ đặt câu hỏi trong tâm điểm nguồn sáng chói loà kia là ǵ, có ǵ? Thanh chưa một lần sợ hăi, v́ sự nóng bỏng sẵn sàng thiêu đốt đôi cánh mỏng manh của thiên thần t́nh yêu, sẵn sàng khiến con thiêu thân rơi rụng, lê lết thứ h́nh hài bại liệt của t́nh yêu găy cánh.
Thanh cũng từng thử cặp kê với những người con gái khác, đẹp hơn Trâm, hấp dẫn hơn Trâm, nhưng chẳng có người phụ nữ nào, có thể thay đổi được h́nh bóng của Trâm trong tim anh, dù qua “chat” với Trâm. Thanh chợt nhận thấy ḿnh không c̣n thời gian để đeo đuổi, tán tỉnh và chọn lựa. Thanh chọn Trâm làm người t́nh xa xôi, chọn Trâm để yêu say đắm và tha thiết cho hết cuộc đời c̣n lại mặc dù anh biết đó chỉ là ảo mộng.
- Em buồn quá anh Hai à.
- Từ từ, nói anh nghe xem sao.
- Bà già chồng, lúc nào cũng t́m cớ gây sự hết, em muốn ra ở riêng mà Trung th́ không chịu.
Thanh lắng nghe, chỉ để lắng nghe, v́ Thanh biết người ta sẽ nguôi ngoai khi thốt lên được những câu than văn. Thanh tưởng tượng, Trâm đang gục đầu bên vai thổn thức và Thanh sẽ vuốt nhẹ mái tóc dài lận đận để yên cho Trâm trút bỏ nỗi uẩn ức chất chứa trong ḷng. Đôi lúc Thanh muốn nói: “Trâm bỏ hết để làm lại từ đầu với anh”, nhưng có điều ǵ đó khiến Thanh ngần ngại, khiến Thanh ngập ngừng như sợ làm tan vỡ chút hy vọng mong manh c̣n sót lại trong cuộc t́nh vô vọng. Thanh chưa đủ khả năng đem lại cho Trâm một cuộc sống tốt đẹp hơn nên chỉ đành câm nín, bất lực nh́n người yêu rơi lệ.
- Nhưng Trung nói em ráng thêm một thời gian để mẹ chồng, nàng dâu hiểu nhau.
Thanh im lặng, lắng nghe Trâm huyên thuyên tỉ tê những chi tiết của một cuộc hôn nhân với muôn ngàn chi tiết rắc rối của cuộc đời, mà anh chỉ hiểu biết qua sách vở, chưa bao giờ va chạm thực tế. Từng gịng chữ, cuốn Thanh vào cơi mơ hồ của khoảng không gian không hiện hữu, không màu sắc, không âm thanh. Thanh chỉ cảm nhận được thứ t́nh yêu, Trâm dành cho anh, thứ t́nh yêu kỳ lạ đang thoi thóp trong hiện tại, nuôi dưỡng bằng quăng ngày quá khứ chứa đầy lời hứa hẹn hăo của tuổi mới lớn chưa nếm vị đắng cuộc đời. Có lẽ Thanh phải chấp nhận Trâm như một cành hoa chỉ để trưng bày cho gian pḥng thêm ấm cúng, chờ đợi ngày những cánh hoa héo rũ, rơi rụng tơi tả bên cạnh chiếc lọ sứ mạ viền vàng... Lúc đó, không biết Thanh có c̣n đơn độc như bây giờ để nhặt từng cánh hoa héo úa đem về nâng niu như Thanh từng mong đợi, hay chỉ c̣n can đảm ép cánh hoa xưa vào trang thơ kỷ niệm, đánh dấu một thời ngây thơ hoang tưởng đầy vụng dại trong t́nh yêu.
Đứa con gái đầu ḷng làm nguội lạnh những niềm tin yêu của ông bố chồng mong đợi thằng cháu đích tôn nối dơi, như làn gió đến từ phương bắc khiến gian nhà trang hoàng đầy tủ bàn Á đông kiểu cổ thêm phần trơ trọi nhạt nhẽo. Những giọt nước mắt lăn dài xuống mặt nệm như hoà chung với tiếng khóc oe oe của cô bé con bụ bẫm chưa hiểu ḿnh vừa bước vào cơi tạm trần gian. Trâm thở dài, xót xa nghĩ đến bố chồng già nua, người đàn ông duy nhất trong nhà, luôn dành cho nàng dâu những ánh mắt đồng cảm thân phận của kiếp người trầm luân. Nhưng, Trâm cũng có thể nh́n thấu vào ánh mắt thất vọng của ông, của một triều đại nặng nề quan điểm trọng nam, luôn ưu tư với trách nhiệm tông đường nối dơi. Nhưng Trâm biết làm sao hơn khi số phận đă được tạo hoá an bày bằng thứ nghiệp quả của muôn kiếp trước. Trâm cắn răng nh́n đôi vành môi tí hon mím chặt, hai mắt nhắm hờ như thầm bảo với mẹ... hăy chịu đựng như muôn ngàn bà mẹ khác, rồi mọi sự cũng qua.
“... Mu*a bên chồng... có làm em khóc... có làm em nhớ...”
Bài hát văng vẳng âm điệu buồn thảm, khiến Trâm chợt nhớ đến Duy. Duy gửi cho Trâm thật nhiều bài thơ, mà Trâm có thể cảm nhận được t́nh cảm của Duy dành cho Trâm. Thứ t́nh cảm lạnh và phẳng như mặt hồ miền cực bắc. Duy đă trải qua quá nhiều, nên cuộc đời gần như trở thành một bài toán khô khan quá lâu chưa có giải đáp. Với Duy, Trâm t́m đến để được đọc những suy nghĩ sâu thẳm của kiếp người thăng trầm từng trải. Duy là hai trạng thái đối nghịch bất chợt, lúc thật uỷ mị ướt át, lúc khô cằn như những cánh đồng mênh mông, của thành phố vốn dĩ chỉ là những băi sa mạc hoang vu. Duy đến và đi như tắt mở máy vi tính, nồng nàn đó rồi xa vắng như chưa từng gặp nhau.
- Ráng giữ ǵn hạnh phúc, đừng đ̣i hỏi quá nhiều ở Trung.
Duy khuyên như một mệnh lệnh của người lính trận đă qua những cuộc chiến trường đời mệt mỏi, một dấu ấn mà Trung h́nh như đang bước lên những dấu chân của Duy. Hai người đàn ông, c̣n trẻ theo nhau với bóng dáng đổ dài trên băi cát nóng bỏng. Trung thực tế với cuộc sống và Duy nh́n nhận đó là quan điểm của một người trẻ cần phải làm. Nhưng Trâm muốn Trung ngừng lại, dành chút thời gian chăm tưới cành hoa trước khi đoá hoa tàn úa.
- Trâm đừng đẩy Trung vào hoàn cảnh khó xử giữa vợ và gia đ́nh, đừng bắt Trung phải sống lăng mạn. Trung c̣n trẻ nên chưa nhận thức được hạnh phúc như con diều căng gió, nhưng một ngày khi đứt giây sẽ chao đảo trên bầu trời không cách ǵ níu kéo. Đôi khi bài học thực tế là cú sốc đánh thức con người t́m được sự cân bằng của gia đ́nh và ư nghĩa tương đối của cuộc sống.
Duy lư luận già nua, nhưng Duy không đưa ra một phương pháp giải quyết nào. Duy buông xuôi chấp nhận mọi sắp đặt của tạo hoá, như một định luật bất biến có sẵn cho mỗi kiếp người. Duy yêu Trâm như bài thơ, ôm ấp hạnh phúc như nhà văn nâng niu ng̣i bút. Nhưng tất cả chỉ có vậy! Duy không thể rũ bỏ hiện tại, không thể từ chối trách nhiệm và những ràng buộc của cuộc sống đời thường. T́nh yêu đối với Trâm như bài thơ không cần mở đầu hay đoạn kết. Nhưng t́nh yêu đối với Duy là một bài toán phải có đầy đủ các mệnh đề và nhất là phải có một kết cục màu sắc hài hoà. Duy thả hồn cho hạnh phúc, nhưng để thân xác lại với gia đ́nh như chiếc xe cần thiết để chuyên chở những ràng buộc đến định điểm cần phải tới. Thời gian như một gịng sông lặng lẽ trôi theo quán tính, như một chiếc lá rơi rụng cuối thu, tàn rữa giữa đông và hồi sinh khi xuân đến, thoát xác theo quy luật tự nhiên.
Trâm ngắm nh́n hai đứa bé nô đùa. Mau thật! Cô gái nhí nhảnh hôm nào bây giờ đă là mẹ với thứ suy tư c̣m cơi. Những đứa trẻ lớn lên, bàng quang với đời, với nỗi lo của người đàn bà đang tàn phai, tiếc nuối làn tóc, bờ môi qua tập ảnh kỷ niệm. Nàng lẩm bẩm một ḿnh, thoáng bâng khuâng nghĩ đến những ngày xưa cũ, những ngày nàng thiếu thốn đủ thứ nhưng lại có tất cả, nhất là hy vọng và ước mơ. C̣n bây giờ, ngay cả thứ hy vọng ước mơ trừu tượng cũng tan biến, hiện hữu với khoảng không vô vọng. H́nh như Trâm đang bám víu vào cuộc sống vô nghĩa v́ những đứa bé, những nụ cười ngây thơ và những câu hỏi ngớ ngẩn của lũ trẻ về bố Trung. Trung xa vời, đem theo hạnh phúc ảo ảnh mà nàng một thời h́nh dung như những câu truyện thần tiên. Những âu yếm, nâng niu, chiều chuộng có lẽ chỉ là những cảm xúc phim ảnh không ngoài mục đích giải trí. Sau cuốn phim ngắn ngủi là đêm dài đăng đẵng trằn trọc với nỗi cô đơn, dằn vặt bằng cảm giác hụt hẫng trên chiếc giường thênh thang thiếu vắng hơi chồng.
Con người bỗng biến thành chiếc máy, sáng thức giấc bằng tiếng đồng hồ báo thức, ngơ ngác chờ đợi một nụ hôn h́nh như đă tập tành thói quen sao lăng. Ngày kéo lê thê với nụ cười giả tạo, cân đo vừa đủ liều lượng để đổi lấy đồng tiền của lũ khách hàng già trẻ lẫn lộn không báo trước. Bàn tay hoa múa theo nhịp điệu quen thuộc của một cửa hàng phục vụ, không cần đếm xỉa đến dáng điệu, kiểu cách như thuở con gái e ấp trước đám đông. Tất cả theo đúng lịch tŕnh của một bản thảo chương chuyên nghiệp, không một lỗi nhỏ nhặt, để chấm dứt một ngày bằng con đường về nhà, về nơi có tên tổ ấm, dù rằng chiếc tổ ấm đó bây giờ lạnh tanh như bếp tàn hương lửa. Trâm bỗng đâm ra giận hờn vô lối, trách móc chính ḿnh, mỉa mai cảnh vật.
Phải chăng cuộc sống c̣n có những điều bí ẩn nào đó, mà Trâm chưa biết hay thực sự chỉ có vậy, xoay ḷng ṿng, cho đến khi vài cơ quan trong tấm h́nh hài kia từ bỏ cuộc chơi, kéo theo sự rũ liệt của thân xác và thần hồn sẽ bay bổng, giă biệt người bạn đồng hành không một chút ăn năn để đi t́m thế giới khác?
- Chán quá... trời ơi!
- Chán, th́ viết đi!
- Không viết được!
- Vậy có nghĩa là, chưa đủ chán?!
Trâm nghĩ đến câu phê phán của Duy.
- Nếu viết mà văn không hồn... Nghĩa là chưa nếm đủ hương vị cay đắng ngọt bùi của đời!
- Đời ơi Đời!
Trâm tự cảm thấy ḿnh đă trải qua quá nhiều thăng trầm, nhưng sao vẫn chưa đủ cảm xúc để viết thành những bài văn, bài thơ mong ước? Trâm thèm khát được làm người cầm bút, diễn tả được tâm trạng tuyệt vọng của ḿnh, diễn tả được nỗi buồn của người đàn bà đang bước xa dần độ tuổi sung măn.
"Đời một người con gái, trước khi lấy chồng, trời không cho được mấy...” (?)
Sao “người ta” có thể tŕnh bày được những điều thật giản dị, thật tầm thường, bằng vần điệu khiến Trâm quay quắt, trong khi nhiều đêm Trâm nếm vị mặn lăn dài trên gối, âm thầm ôm chặt nỗi cô đơn một ḿnh mà không thể giải toả bằng một bài thơ có hồn?
- Em muốn hỏi anh điều này.
- Anh đang lắng nghe đây.
- Anh có yêu em không?
- Em biết rồi. Anh chờ…
Thanh lúc nào cũng chờ. Nhưng Thanh chờ đợi điều ǵ? Chờ đợi một cuộc đổ vỡ, do Trung ruồng bỏ hay chờ đợi Trâm tự rời xa Trung?
Người đàn bà bây giờ không thể chỉ biết làm theo sự thôi thúc của t́nh yêu. Trâm có những đứa bé thích xà vào ḷng mẹ. Có trách nhiệm của người con dâu bất đắc dĩ. Có nỗi lo cho tương lai xa vời mù mịt và sự tính toán cần thiết của cuộc sống.
- Ráng mà sống cho trọn kiếp này. Em phải chấp nhận và chịu đựng kết quả mà em chọn lựa.
- Ừ, có lẽ đó cũng là giải pháp duy nhất. Trâm sẽ làm như Duy, nhắm mắt cho qua một kiếp người, mà Duy luôn luôn đính kết với chữ nghiệp. Cuộc sống này là nghiệp quả của kiếp quá khứ. Đôi lúc, Trâm không muốn tin vào thứ lư thuyết mơ hồ, chưa được minh chứng. Nhưng h́nh như, nhân quả đă giúp nhiều người an phận và cuối cùng xuôi tay buông theo phần số.
Trung đi xa đă hơn hai tuần. Từ ngày lấy nhau chưa bao giờ Trung chào đón giáng sinh với vợ con. Trung bận bịu với công việc ở những nơi thật xa. Chọn những cuộc vui tạm bợ trong giây phút nhàn rỗi. Đối với Trung, Trâm là người đàn bà để quanh quẩn với lũ con, chăm sóc nhà cửa và buôn bán gầy dựng những ǵ chồng đă sửa soạn cho cuộc sống. Trung không thể thoát ra được quan niệm Á đông, của hàng ngàn năm phong kiến. Đôi lúc, Trung cũng cảm thấy ray rứt, nhưng hai ngôn ngữ t́nh yêu khác biệt, không thể làm cho Trung t́m thấy thứ t́nh cảm lăng mạn trong cuộc đối thoại ngập ngừng với Trâm. Có lẽ, Trâm cũng vậy, nên hai vợ chồng chỉ tâm sự như những cuộc đàm thoại bài bản của thứ ngôn ngữ mà cả hai cùng chưa đủ thấm nhuần.
Đứa con gái có cặp lông mày chênh chếch và đôi mắt đặc trưng Trung Hoa, khiến Trung chú ư nhiều hơn b́nh thường. Trung quên bẵng vợ con, cuộc đời doanh nhân nào chẳng vướng vào một vài mối t́nh vắt vai qua đường, nhất là, khi Trung đang bước vào độ tuổi quyến rũ nhất của người đàn ông. Trên mảnh đất mênh mông của một quốc gia đang học đ̣i Tây phương hóa. H́nh ảnh người đàn ông đến từ Bắc Mỹ, luôn luôn là đối tượng cần được chinh phục bằng mọi giá và gă thanh niên ngờ nghệch t́nh trường kia dễ ǵ hiểu biết được hết sự cám dỗ của ṿng tay trần thon thả. Trung lún dần vào tấm nệm trải lụa trơn bóng, quay cuồng với điệu nhạc và ly rượu sóng sánh sau những ngày miệt mài công việc. Nụ hôn ngọt lịm, khiến Trung quên thứ h́nh phạt đang hiện h́nh chung quanh loài ma nữ, thứ h́nh phạt mà khi người đàn ông tỉnh giấc th́ tất cả đă quá trễ, chỉ c̣n ngổn ngang đổ vỡ và tiếng tru thê thảm của hạnh phúc hóa thành lang sói chồng chất hận thù.
- Em phải chuẩn bị trong trường hợp Trung vấp ngă!
Lời đồn đại, xa gần về Trung, khiến Trâm chợt nghĩ đến sự khuyên nhủ bóng gió của Duy. Cái ǵ đó nghèn nghẹn dâng trào. Trâm cố nuốt trôi, dấu kín vào nụ cười để chợt vỡ oà thành những gịng chữ tuôn trào khi gặp Thanh trên mạng. Thanh vẫn ở đó, vẫn lắng nghe và chờ đợi để an ủi, xoa dịu nỗi đau cần giải tỏa, vuốt ve những uẩn ức cần thốt lên và để Trâm cảm thấy yên tâm nếu một ngày, một ngày không vui xảy đến!
Trâm chỉ nghĩ vậy thôi, chứ thực sự lúc đó Trâm sẽ phải làm ǵ? Nàng mở máy vi tính, v́ Trâm biết, Thanh sẽ ở đó để nghe nàng trút bỏ bực dọc. Thanh sẽ đứng yên để Trâm tựa vai khóc oà thoả thích và nhất là lời hứa hẹn chờ đợi của Thanh, chiếc phao mong manh, Trâm cần được nh́n thấy mỗi ngày, để yên tâm đứng vững. Thói quen cô đơn, thói quen xa vắng, thói quen của những thói quen dần dần biến thành thông lệ, biến Trâm thành người đàn bà muôn mặt. Trâm thay đổi theo môi trường cần thiết để tồn tại. Màu trắng pha vàng của mái nhà để sống với thứ t́nh yêu hiện thực. Màu hồng pha xanh t́nh yêu để được chiều chuộng, nâng niu và hy vọng như mọi cô gái ủy mị khác. Màu xám ảm đạm, để bó gối suy luận bằng thứ lư trí khô cằn đến độ tàn nhẫn, không thể hoà hợp, nhưng lại tạo thành mẫu người lư tưởng Trâm ao ước. Hai nhân vật không hiện hữu, một vật thể không tồn tại, để thoả măn sự đ̣i hỏi tuyệt đối của người đàn bà tham vọng và ích kỷ. Trâm không bao giờ chối bỏ sự thực phi lư này v́ nàng hiểu trong tâm khảm tất cả những sinh vật tóc dài, họ đều chôn kín một ước mơ khó chấp nhận bằng thứ đạo lư xă hội thông thường, nên trong nụ cười quyến rũ của đàn bà, ẩn chứa một khát vọng thầm kín không thể tiết lộ.
Chiến tranh lạnh giữa Trâm và Trung khiến căn nhà tẻ lạnh, lũ trẻ vẫn nô đùa dửng dưng, thản nhiên với sự xung đột thường nhật của một mái ấm đang lung lay trước từng cơn gió trái mùa. Trâm cảm thấy ḿnh có lỗi. Thời gian Trâm vào net được thổi phồng lên, bằng những bong bóng hoang tưởng của cơn mưa nặng hạt. Bong bóng trôi theo gịng đời, để có thể tan biến bất cứ lúc nào giống như thứ hạnh phúc mong manh mà trước đây Trâm vẫn hững hờ, loay hoay không biết vun xén!
- Anh muốn xây dựng cơ sở kinh doanh bên China.
Những điều Trung đang làm, tưởng như vô hại bây giờ sao đầy ẩn ư? Trung xa gia đ́nh thường xuyên hơn, phó mặc chuyện nhà cho Trâm. Vắng Trung, sẽ không c̣n ai bênh vực Trâm giữa những "đứa bên chồng". Trâm lúng túng với những điều kết tội vu vơ, đau khổ với những đêm dài cô đơn trong căn nhà mênh mông đầy ảo giác. Khi áng mây hạnh phúc bắt đầu bay cao hơn, xa hơn tầm nh́n, người ta chợt nuối tiếc, chợt muốn nắm bắt lại quá khứ.
Có trễ lắm không?
Trâm ôm chặt hai đứa con vào ḷng. Giây phút này, Trâm bỗng ư thức được hạnh phúc không phải là điều gặt hái, không phải là thứ vật chất h́nh tượng, có thể nắm bắt trong tay, mà chính là những ước mơ rất mơ hồ vào tương lai, hy vọng rất mong manh vào những tháng ngày sẽ đến. Không phải của riêng Trâm hay Trung, mà là của những đứa bé, những tiếng khóc oe oe, Trâm đem vào đời và những nụ cười hồn nhiên chưa biết phê phán.
Hạnh phúc là trách nhiệm, là bổn phận, là hy sinh chứ không phải nửa này, nửa kia; không phải là thứ t́nh yêu thiếu màu sắc hay thứ cảm giác chưa trọn vẹn mà những người đàn bà ước mơ!
- Sao mẹ khóc?
Đôi môi cô bé mấp máy, ngón tay tí hon ṃ mẫm trên vệt nước mằn mặn và gương mặt ngây thơ nh́n Trâm ngạc nhiên bằng đôi mắt tṛn xoe. Trâm áp mặt con vào ngực, hơi ấm nồng nàn pha lẫn mùi sữa trẻ con, khiến nàng cảm nhận được sự già nua c̣m cơi của đời người khi bước qua ngưỡng cửa ba mươi. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, Trâm sẽ giống như Duy, phủ nhận sự hiện hữu của t́nh yêu, chấp nhận cuộc sống là những ngày dài chờ đợi cho đến hết kiếp khi trả xong hết nghiệp. Trâm h́nh dung ra những người đàn ông xa xưa, một thời trẻ trung đầy tham vọng như Duy, bây giờ là một ông già c̣m cơi, đầy những triết lư vụn vặt. Trâm nghĩ đến ông bố chồng, mỗi ngày lụ khụ ra cửa hàng, như một cái máy quen thuộc, với những ṿng quay cố hữu. Nghĩ đến bà mẹ chồng, say sưa tích cóp từng đồng, từng cắc mà chưa bao giờ ngừng tay suy tư đến ngày mai, ngày mà ai cũng phải nằm xuống, buông xuôi tất cả cái thứ vật chất phù du. Yêu thương hận thù... những cảm giác ứa gan, ói mật với thằng em chồng lười biếng, ích kỷ bỗng tan biến khi nghĩ đến một ngày, hắn phải ṿ đầu, bức tóc, ăn năn, khi ư thức được kiếp sống vô thường.
Trâm chầm chậm tắt máy, khép nhẹ chiếc laptop, mà Trâm thường ôm ấp như người bạn tri kỷ bất ly thân. Người bạn đầy ắp những bài thơ t́nh uỷ mị, những đoản truyện lăng mạn, chuyên chở muôn ngàn câu yêu thương giả tạo của lũ người đời phù phiếm, đang say sưa trong cơn men của cơi ảo.
Thau nước lau nhà lành lạnh, chiếc khăn lau hoa lên như để khoả lấp lớp men tráng bằng thứ nước vô vị. Thoáng chốc, những hạt nước bốc hơi phơi bày trọn vẹn vẻ trần tục của nền nhà gỗ ngô nghê, chờ đợi bước chân dày xéo của lũ người.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, rậm rịt nhớp cánh tay trần, mằn mặn như nước mắt...
Đứa con gái ngày xưa, vừa bước ra khỏi bức tranh huyền hoặc để đi vào cơi tục, cảnh giới của nghiệp dày lớp bụi trần, không c̣n t́nh yêu, không có hạnh phúc... tất cả chỉ là ảo tưởng chôn kín trong đêm!
Có ảo tưởng nào, được chôn kín trong linh hồn mộng mị kiếp Phù du?
Vũ Đ́nh Kh.
Vancouver, 26/03/-08/04/ 2010.
http://www.gio-o.com/VuDinhKh.html
© gio-o.com 2010