VŨ Đ̀NH KH.
Hai Lần Bôi Xóa
chuyện ngắn
Chưa bao giờ Thảo nghĩ: có bất cứ thứ ǵ trên thế gian này, có thể làm thay đổi t́nh thương của cô dành cho chị Huyền.
Vậy mà…
Chị Huyền hơn Thảo mười bảy tuổi. Nh́n tấm ảnh của chị thuở xưa và Thảo bây giờ, là hai giọt nước đồng màu, đồng dạng - một mẫu số chung.
Thực ra… Thảo có vẻ già hơn chị Huyền, nếu so vào thời cùng lứa tuổi. Có lẽ, v́ Thảo lớn lên trên đất người, bươn trải sớm (vừa học, vừa làm), nên trưởng thành sớm hơn con gái Việt Nam (con gái Việt Nam, v́ ảnh hưởng bởi nề nếp gia phong, nên ngây thơ, hồn nhiên và kín đáo hơn). Thảo mồ côi cả cha, lẫn mẹ từ khi c̣n bế ẫm, nên tất cả trông vào bàn tay chị chăm sóc. Huyền thay mẹ, chăm sóc cho Thảo từng chút. Chị hy sinh tất cả cuộc đời, cho Thảo được đầy đủ. Chị dạy Thảo học tiếng Việt và hát cho Thảo nghe những bài t́nh ca thời tiền chiến nổi tiếng. Nói chung, chị Huyền đối với Thảo là tất cả. Như là một người Mẹ.
- Chị đi party với em tối nay?
- Thôi, chị không thích mấy chỗ đó, ồn ào quá.
- Trời ơi, chị cứ ru rú ở nhà, cũng chẳng có bạn trai ǵ hết, làm sao lấy chồng!?
Mỗi khi ai nhắc đến chuyện chồng con, chị thường im lặng một cách lạnh lùng. Đôi khi chị trả lời ậm ừ, kiểu cho qua chuyện, làm Thảo bực ḿnh gắt lên.
- Chị không chịu lấy chồng, đến bao giờ mới tới lượt em?
Nói th́ nói vậy, tuy Thảo có nhiều bạn trai, nhưng dưới mắt Thảo, họ trẻ con quá. Có lẽ, Thảo bị ảnh hưởng phần nào bản tính thận trọng, già dặn của chị. Và có lẽ, chị cũng biết điều đó, nên không bao giờ cấm cản, mà chỉ khuyên nhủ Thảo phải coi chừng, đừng để khôn ba năm, dại một giờ. Nhiều hôm, cuối tuần đi chơi khuya về, Thảo thấy chị ngồi chong đèn, đọc truyện, chờ, làm Thảo áy náy.
- Em lớn rồi, mà chị cứ vẫn coi em như con nít!
- Lớn th́ lớn, không ai nói khôn được đâu!
Không bao giờ chị la mắng Thảo nặng lời. Điều này, càng làm cho Thảo kính trọng chị . Khi ba mẹ Thảo mất, chị mới hơn mười bảy, vừa chân ướt, chân ráo trên xứ người, lại phải bươn trải lo cho Thảo, nên lúc nào chị cũng đề pḥng. Có lẽ, v́ vậy mà chị tiếp xúc với đàn ông một cách dè dặt, nhiều khi thái quá. Thảo nghĩ như thế.
Ra trường, đi làm được hai năm, Thảo quyết định thực hiện mộng ước: du lịch Việt Nam. Về nơi chôn nhâu cắt rốn. Thảo ṭ ṃ muốn biết, nơi đó có ǵ, mà chị Huyền lưu luyến? Thảo lắng nghe chị kể nhiều lần không biết chán. Nhưng Thảo chỉ biết lắng nghe, mà không thể nào h́nh dung được cuộc sống ở vùng đất, mà chị Huyền mô tả như là thiên đàng, một nơi đầy t́nh người, nhưng lúc nào chị cũng e dè, lẫn sợ sệt. Chị sợ ǵ, Thảo không thể hiểu nổi, bằng cách giải thích quanh co của chị!
Thảo không thể hiểu, tại sao với muôn ngàn khó khăn, thiếu thốn, của đời sống khắc nghiệt bên ấy, mà chị vẫn nhắc đến một cách trịnh trọng đầy thương mến, luyến tiếc. Quen lối sống tây phương, Thảo hoàn toàn mù mờ về chuyện chính trị, nhân quyền và những thứ tự do, mà cô thừa hưởng một cách tự nhiên, như thể, không khí có sẵn cho loài người hít thở. Nhiều đêm, Thảo cố gắng thuyết phục chị, cùng về. Nhưng chị chỉ thở dài trả lời:
- Mỗi người mỗi khác. Em cần phải đi, để mở rộng tầm mắt. Để biết nơi ḿnh sinh ra như thế nào. C̣n chị, chị không muốn quay về, nơi mà chị và ba mẹ đă mất mát tất cả và quá nhiều... và, dù, vẫn c̣n yêu nó.
- Nhưng, chị vẫn yêu và nhớ?
- Dĩ nhiên! Nhưng nó là nổi ân hận và dằn vặt lớn nhất của ba mẹ. Chị mang ḍng máu của ba và mẹ, chị phải chịu trách nhiệm cùng họ.
Thảo muốn căi hay biện luận ǵ đó, để thay đổi ư nghĩ của chị, nhưng Thảo chẳng biết dựa vào đâu để lập luận. Cuối cùng, cô đành lên đường một ḿnh, cố gắng ghi nhớ những lời dặn ḍ của chị. Lúc chị chép cho Thảo địa chỉ căn nhà cũ, tên một vài người thân, mà chị muốn gởi tặng quà, Thảo thấy chị khóc lặng lẽ âm thầm, tay ṿ nát mấy tờ giấy nhiều lần, v́ nước mắt nhạt nhoà hàng chữ.
Đọc truyện, Thảo thấy người ta diễn tả tâm trạng khi máy bay đáp xuống phi trường, như là một cảm giác thần tiên, một thứ cảm giác về nguồn đầy thi vị. Có kẻ đă quỳ xuống ôm hôn mặt đất và đă khóc nức nở! Nhưng đối với Thảo, cô thấy dửng dưng làm sao! Về đến khách sạn, vẫn chưa hết bực dọc, v́ cách hối lộ trắng trợn, rẻ tiền của những nhân viên hải quan. Làn nước mát xua tan cái nóng hừng hực của Sài G̣n, mắt Thảo sụp xuống và giấc ngủ ngày ập đến, như cơn mưa chẳng báo trước, mà chị Huyền thường kể.
Ba Thảo là lính của chế độ cũ, nên sau 75, ông bị đưa đi cải tạo. Sau chín năm, ông trở về để hối hả thu xếp vượt biên. Nhưng đến Canada chẳng bao lâu, th́ ông mất, v́ những chứng bệnh của năm tháng tù đày. Mẹ Thảo cũng héo hắt dần, trong gian nhà thiếu cột trụ. Bà không thể chịu đựng được hơn nữa, nên theo chồng, sau một trận ốm liệt giường, liệt chiếu. Tất cả những h́nh ảnh này, đều được chị Huyền cất giữ vào tận cùng kư ức của chị. Nhưng h́nh như, lúc nào nó cũng muốn vùng lên, để hành hạ chị, nên chị thường ngồi thẫn thờ, nh́n lơ đăng qua khung cửa sổ. Thảo thương chị thật nhiều. Nhất là lúc, chị kéo Thảo vào ḷng, hít hít trên mái tóc hay xiết Thảo trong ṿng tay, những ngày Thảo c̣n bé. Chị th́ thầm những câu vô nghĩa, nhưng chẳng hiểu sao, Thảo nhớ măi trong đầu.
- Thảo ơi , Thảo ơi...
Thảo ngước mắt nh́n chị, mắt chị đỏ hoe, làm Thảo mủi ḷng oà khóc theo một cách vô ư thức.
…
Th́ ra chỉ là cơn mơ, có thật, của thời thơ ấu!
Mới xa chị có hai ngày, mà Thảo nhớ chị đến da diết, cả trong giấc mơ.
Thảo choàng tỉnh cơn mơ.
Chiều Sài G̣n, bắt đầu bằng những tia nắng hồng yếu ớt, cố gắng soi thủng màn khói dầy đặc của ḍng xe cộ thác loạn. Chính lúc này, Thảo mới thấy ḿnh yếu đuối vô cùng. Lúng túng, không biết làm ǵ. Bao nhiêu lời dặn ḍ của chị Huyền, trốn đâu mất biệt, khiến cô thừ người suy nghĩ. Càng nghĩ càng rối, Thảo hối hận đă không nghe lời chị, đi theo đoàn du lịch. Thảo tưởng, có thể tự xoay sở như chị Huyền đă từng xoay sở. Thật là một sự lầm lẫn hết sức.
Tắm xong, Thảo trấn tĩnh phần nào và bắt đầu phác hoạ lại kế hoạch. Gọi nhân viên khách sạn, để hỏi qua về các quán ăn, các thắng cảnh và các dịch vụ du lịch. Cô gái tiếp viên vui vẻ thân thiện, khiến Thảo an tâm:
- Chị đi chơi hay đi công tác cơ quan?
- Đi du lịch thôi bạn.
Thảo thành thật trả lời. Cách phát âm và lối dùng chữ của Thảo, có lẽ không được giống như người Việt trong nước, khiến cô gái cười tủm tỉm.
- Thảo muốn đi đây, đi đó, nhưng không quen đường xá. Bạn có thể giúp Thảo được không?
- Được, được chị. Em tên Liên. Sáu giờ em hết ca sẽ đưa chị đi, nếu chị bằng ḷng.
Thảo mừng quưnh, ch́a tay theo đúng kiểu cách ngoại giao Âu Mỹ. Liên vụng về đáp trả. Cả hai cùng phá lên cười.
Lần đầu tiên, Thảo ngồi trên chiếc xe hai bánh, lúng túng không biết giữ sao cho đúng cách. Chẳng lẽ lại ôm Liên. Hai đùi Thảo cũng thừa thăi, khó xử. Nhưng Thảo không có nhiều th́ giờ để suy nghĩ, khi chiếc xe luồn lách qua các đường phố chật hẹp, xe cộ hỗn loạn, như chực đâm sầm vào nhau. Tim Thảo đập loạn xạ. Khói xe nồng nặc, ngộp thở làm đầu óc Thảo cô đặc lại.
- T́m chỗ nào ăn đi Liên, ḿnh thấy khó chịu quá.
- Dạ, để Liên ghé chỗ này, ngon và rẻ.
Ngồi được trên chiếc ghế đẩu, tuy chẳng lấy ǵ vững chắc cho lắm, nhưng c̣n hơn chiếc yên xe chênh vênh! Thảo cảm thấy hoàn hồn, nh́n ngọn lửa bùng lên và mùi xào nấu thơm lừng, khiến dạ dày cồn cào. Thảo để mặc Liên lựa chọn, quan sát tấm bảng giá với các con số to lớn, khiến Thảo lùng bùng với bài toán nhẩm. Chung quanh, vài người liếc mắt nh́n rồi cắm cúi nhai ngồm ngoàm, cười nói oang oang thật là...
Thảo không dám nghĩ đến chữ bất lịch sự! Nhưng quang cảnh khác lạ với cuộc sống bên kia nhiều quá, làm cô bỡ ngỡ. Món rau cuốn bánh xèo và cung cách tự nhiên của Liên, khiến Thảo cũng buông thả dần dần. Tay bốc, tay chấm, dù mùi nước mắm nồng hơn nhiều so với các nhà hàng Việt Nam bên ấy.
Bài học quê hương đầu tiên, bắt đầu bằng cơn đau giật quặn người. Nhưng có lẽ, cái làm Thảo suưt chết ngất, là thứ pḥng vệ sinh kỳ cục, tanh hôi lợm giọng. Không phải, Thảo vẽ vời, để làm nổi cuộc sống văn ḿnh, nơi cô lớn lên hay để hạ thấp cái xă hội nơi cô sinh trưởng. Nhưng đó là thực trạng phũ phàng, của đời sống hàng ngày, của đại đa số dân chúng thị thành đang sống. Cô thấm thía nhiều hơn ư nghĩa của tầng lớp lao động, trong một nước nhược tiểu. Họ thật tội nghiệp!
…
Đầu óc phiêu lưu mạo hiểm bùng lên, Thảo quyết định thay đổi chương tŕnh du lịch, để có thể đi sâu hơn vào cuộc sống của những người như họ, như chị Huyền đă từng.
…
Tần ngần trước căn nhà, mà theo chị Huyền kể, đó là nơi gia đ́nh Thảo sinh sống trước đây. Tồi tàn, lụp xụp với cánh cửa loang lổ bởi những lớp sơn chồng chất theo thời gian.
- Huyền! Huyền, phải không?
Tiếng đàn ông gọi to, làm Thảo giật ḿnh quay lại. Người đàn ông đứng tuổi, nh́n Thảo cḥng chọc, đầy vẻ kinh ngạc ngỡ ngàng. Có lẽ, ông ta thấy Thảo có vẻ xa lạ, không niềm nở nên chợt hạ giọng.
- Xin lỗi, tôi lầm người!
Và, ông ta quay lưng đi vào nhà.
Thảo chợt bừng tỉnh, hấp tấp chạy theo.
- Ông ơi, à quên, anh ơi...
Thực ra, Thảo cũng chẳng biết xưng hô sao cho hợp cách, nên ấp úng. Có lẽ, ông ta là bạn của chị Huyền, nên lầm lẫn với Thảo?
- Chị Huyền là chị của em. Anh cho em hỏi thăm chút xíu.
Lúc này đến phiên người đàn ông ngỡ ngàng.
- Hèn chi, cô không nhận ra tôi. Hồi xưa, tôi và Huyền thân nhau lắm. Hai đứa cùng học chung một lớp!
- Căn nhà này là của ông?
- Vâng!
- Làm sao ông thừa kế?
- Bằng sự cố gắng. Mua lại, v́ đó là một lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi!
- Nghĩa là sao? Căn nhà này, là của ba mẹ tôi, trước kia.
Người đàn ông không trả lời.
Và, dần dần, Thảo quen thân hơn với ông. Người đàn ông, Thảo lờ mờ đoán, có lẽ đó là bồ cũ của chị Huyền. Mười sáu tuổi, chỉ là mối t́nh c̣n con nít, Thảo nghĩ như thế! Ông đưa Thảo đi ḷng ṿng các nơi, một cách nhát gừng. Thảo hiểu ông không có điều kiện tài chánh, nên tỏ vẻ lúng túng, trong khi Thảo quen thói được chiều chuộng ở xứ tây phương, nên không để ư. Đến khi ông nói.
- Thảo ạ, anh không thể đi Nha Trang với em như đă hứa, v́ anh vừa t́m được việc làm.
- Anh t́m được việc ǵ?
Ông im lặng không nói. Thảo biết ông nói dối. Thảo dại dột đề nghị, đưa tiền cho ông chi dụng, vô t́nh làm chạm tự ái người đàn ông đang mất việc làm và từ đó ông tránh mặt, không gặp Thảo nữa.
Những ngày đi chơi một ḿnh, Thảo cứ bị ám ảnh bởi h́nh ảnh khắc khổ của ông, nhơ nhớ giọng nói trầm ấm của ông, dù ông là người ít nói, đến kiệm lời. Đôi khi, Thảo hỏi vặn về chuyện quan hệ giữa ông và chị Huyền, chỉ thấy ông cười nhẹ.
- Chuyện qua rồi, đừng nhắc lại. Khi nào em trở về bên ấy, cũng đừng kể cho chị Huyền biết về tôi.
- Kể chứ, biết đâu chị Huyền sẽ về t́m lại anh. À, mà lạ, sao anh không thắc mắc là chị Huyền có gia đ́nh hay chưa?
- Để làm ǵ?
- Chứ anh và chị ấy, không phải là bồ nhau ngày xưa, và cho đến bây giờ, anh chưa có vợ!?
- Đó là h́nh phạt của lương tâm!
- H́nh phạt?
- Ừ. Thảo ṭ ṃ quá nhỉ!
- Đàn bà mà!
- Ừ, đàn bà nào cũng ṭ ṃ!
Cách trả lời lấp lửng của ông, lần nào cũng khiến Thảo quên bẵng câu hỏi ban đầu, để lúc về đến khách sạn, Thảo lại tự nhủ ngày mai sẽ hỏi tiếp.
Họ thân thiện trở lại, cùng nhau dạo khắp nơi, đây đó. Thảo gọi ông bằng anh, v́ anh chỉ hơn chị Huyền một tuổi. Họ kéo tay nhau, đi giữa ḷng thành phố Sài G̣n, kẹt cứng người, sau khi màn đêm vừa buông xuống. Anh dẫn Thảo đi khắp nơi cô thích. Dường như, Thảo cảm nhận nơi cô, có một cái ǵ đó thay đổi rất lớn với anh.
Quay đi, quay lại, ba tuần lễ đi vèo. Chuyến du lịch, tưởng sẽ đưa Thảo đến nhiều nơi, nhưng rốt cuộc, chỉ quanh quẩn hàng quán Sài G̣n. Hôm lên máy bay, Thảo ngóng măi mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Cầm số tiền, Thảo định bụng biếu anh, mà ḷng ân hận măi, đă không đưa sớm từ hôm trước. Nhưng Thảo biết anh sẽ giận và quay đi như lần trước, nếu cô làm vậy. Suốt chuyến bay, đầu óc Thảo cứ chờn vờn với h́nh ảnh của người đàn ông vừa xa lạ, nhưng lại rất gần.
Người đàn ông có đôi mắt thật buồn! Chẳng hiểu mắt Thảo buồn ra sao, nhưng chị Huyền thường nói: đôi mắt của Thảo buồn rười rượi.
...
Chị Huyền đón Thảo, với tất cả sự tŕu mến đùm bọc, như một bà mẹ thương con, làm Thảo hơi bực bội.
- Chị làm như, em đi biệt xứ mới về vậy!
- Ừ, lâu ơi là lâu!
- Em lại thấy sao mà mau quá xá!
- Vậy là về chơi vui lắm phải không? Kể chị nghe, em đi những đâu, gặp những ai?
- Từ từ đă, làm ǵ mà chị nhắng lên thế. Biết rồi, khổ lắm, “hỏi” măi!
Thảo nheo mắt, nhái câu văn chị Huyền thường nói, làm chị bật cười thành tiếng.
- Em biết một chuyện bí mật của chị.
- Có ǵ mà bí mật chứ?
- Em gặp anh Đông, bồ cũ của chị.
Chị Huyền giật thót người, gương mặt chị chợt tái nhợt. Chị lắp bắp.
- Chắc chị trúng gió rồi, ḿnh về liền thôi em!
Thảo vội vă d́u chị ra xe. Suốt quăng đường, chị im lặng, không nói một lời. Thảo nghĩ, chị có điều tâm sự riêng tư. Chắc chị nhớ anh Đông? Nên thôi, cô không đề cập đến anh Đông nữa.
Căn nhà tưởng chừng sẽ ấm cúng, êm đềm như vậy măi, nhưng không phải như vậy.
Càng ngày, Thảo càng cảm thấy khó chịu với lũ bạn trai trẻ trung vui tính, mà bây giờ Thảo cho là nhố nhăng, lố bịch. Mỗi hành động náo nhiệt của họ, đều chỉ làm cho Thảo nhớ đến thái độ từ tốn, b́nh thản của anh Đông. Những buổi tiệc tùng, với lũ bạn cười hô hố, khiến Thảo càng thêm dễ dàng h́nh dung đến nụ cười thật nhẹ nhàng của Đông. Thảo xa lánh dần các sinh hoạt sống động, để thu ḿnh vào pḥng nhiều hơn. Điều này làm chị Huyền lo lắng ra mặt.
- Sao không đi chơi cuối tuần, Thảo?
- Thôi, em chán party lắm rồi.
- Đi đi, cho chị đi theo với.
- Nếu chị muốn đi, em gọi phone cho bạn em đến đón, chứ em không đi.
Thảo trả lời nhấm nhẳng, trong khi chị Huyền cố giả lả cười:
- Thất t́nh anh chàng nào hả?
- Không, em muốn yên tĩnh một chút.
Thảo không c̣n cảm thấy hứng thú, những giây phút chuyện tṛ với chị Huyền. Sau giờ làm việc, Thảo uể oải ăn cơm rồi vào pḥng đóng cửa, không đếm xỉa ǵ đến chị. Huyền khẽ thở dài nhè nhẹ, lủi thủi thu nhặt chén bát.
Thế giới của Thảo bây giờ, là những vùng kư ức với Đông: dạo phố, xem sách hay ăn hàng quà rong Sài G̣n ngày nào. Đông trở thành một linh ảnh trong Thảo, càng ngày càng sâu đậm. Đến độ, Thảo gọi tên Đông trong giấc ngủ mơ màng.
- Đông ơi, Đông ơi!
Chị Huyền ôm choàng lấy Thảo, nước mắt chị chảy dài trên g̣ má hốc hác, tiều tụy, mà Thảo không để ư cả tháng nay.
Nhiều đêm như vậy, nhiều tuần như vậy, nhiều tháng như vậy…
- Thảo ạ, có lẽ, đă đến lúc, chị phải kể cho em nghe một câu chuyện, mà chị định, sẽ không bao giờ nói.
- Chị kể mau đi, rồi cho em ngủ, em mệt quá.
- Em có t́nh cảm với anh Đông, phải không?
- Ừa, em thương anh Đông, bồ cũ của chị đó, rồi sao!? -Thảo nh́n chị thách thức.
Đôi mắt chị Huyền long lanh ánh nước mắt, nh́n ra cửa sổ. Giọng chị đều đặn, kể.
...
- Em đang chuẩn bị ngày đi rồi, anh Đông.
Đông yên lặng, nh́n Huyền bằng đôi mắt buồn rười rượi.
- Huyền phải theo gia đ́nh, chứ biết làm sao?
- Vậy mà anh nói, anh yêu em.
- Yêu, nhưng em phải đi, anh đâu có cách ǵ hơn.
- Em không đi đâu cả, em sẽ t́m cách ở lại, với Đông.
- Không được đâu Huyền. Ba mẹ em, chỉ có một ḿnh em. Ba em vừa cải tạo về, không đi thoát khỏi đây, đâu biết lúc nào họ bắt lại.
- Nhưng em yêu Đông, em không đi.
Huyền chồm lên, gh́ mặt Đông hôn đắm đuối. Gian nhà vắng người lớn, chợt im lặng một cách lạ lùng...
Những tính toán non dại, chẳng thể trường tồn. Đầu óc c̣n trẻ, của hai đứa bé vừa lớn, chưa đủ sức để giúp hai đứa can đảm đương đầu với sự thật . Đông trốn biệt, để một ḿnh Huyền suốt ngày băn khoăn, lo lắng, với giọt máu đang thành h́nh lớn dần.
Thời gian nấn ná dưới miệt vườn, Huyền cúi đầu ôm nỗi hận bọn đàn ông bạc bẽo, cho đến lúc đặt chân lên trại tỵ nạn. Ba mẹ Huyền, v́ tương lai của con, dù giận dữ, cùng đành muối mặt, nhận cháu làm con, để Huyền có tương lai.
- Thảo. Tùy Thảo suy nghĩ. Chị ... mẹ, không biết nói làm sao nữa, Thảo ơi!
Thảo ngồi bất động, nh́n chị , nh́n mẹ... Đôi mắt buồn rười rượi, như đôi mắt của Đông!
Vũ Đ́nh Kh.
Vancouver, 12/02/2010.
http://www.gio-o.com/VuDinhKh.html
© gio-o.com 2010