Vơ Đ́nh

 

H Ộ I   K Í N

 

 

tản mạn

 

Tôi bắt đầu viết bài này với nhiều đắn đo.  Không, đắn đo có nghĩa tính tóan hơn thiệt.  Ngần ngại.  Đúng.  Tôi khởi viết bài này với nhiều ngần ngại.  V́ có nhiều độc giả sẽ không ưa.  Có kẻ lại c̣n rủa: Đồ phản trắc !  Vạch áo cho người xem lưng !    Ngần ngại là phải.  Bởi tôi cũng thích được hoan hô, hưởng ứng !

 

Có nhiều nét văn hóa Mỹ tôi không thích.  Nhưng tôi rất yêu cái thói quen nói thẳng, nói thật của người Mỹ.  Người ta gọi đó là whistleblower – thổi c̣i tu-húyt.

 

Điều tôi muốn nói là làm văn nghệ chẳng khác ǵ tham dự vào một hội kín.  Một secret society.  Một hiện tượng tương tự như Mason Society.

 

Thử lấy vài câu thơ nhiều người biết :

 

          Nơn nà sương ngọc quanh thềm đậu

          Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ th́

          Hư vô bóng khói trên đầu hạnh

          Cành biếc run run chân ư nhi  (1)

 

Hay !  Hay thế nào ?  Những câu thơ lắt léo, cầu kỳ !  Chữ nghĩa điệu nghệ !  Người cho là đẹp, kẻ cho là dở.  Kẻ đứng ng̣ai, chịu ! 

 

Hay là mấy câu thơ của Thâm Tâm:

 

          Đưa người ta không đưa qua sông

          Sao có tiếng sóng ở trong ḷng

          Bóng chiều không thắm không vàng vọt

          Sao đầy ḥang hôn trong mắt trong  (2)

 

“Điệu thơ gấp.  Lời thơ gắt.  Câu thơ rắn rỏi ‘gân guốc’ ” (Ḥai Thanh/Ḥai Chân, Thi nhân Việt Nam).  Hay chỗ nào ?

 

Lại thử mấy câu thơ mộc mạc hơn:

 

          Tới ngả ba sông nước bốn bề

          Nửa chiều, gà lạ gáy bên đê

          Làng xa lặng lẽ sau tre trúc

          Bến cũ thuyền em sắp ghé về (3)

 

Lời thơ giản dị, nhưng cảm xúc chứa chan !  Hay, đẹp, chỗ nào ?

 

Lấy thí dụ: Cézanne, Monet, và Modigliani.

 

Xem Selt-Portrait của Cézanne.  Đẹp làm sao ?

 

Monet hay thật: những waterlilies được nhiều người ngưỡng mộ.  Nhưng thử hỏi: đẹp ở chỗ nào ?  Ở đụn rơm (The Haystack) chăng ?  Cái cầu đỏ như cầu Thê Húc đó, đẹp làm sao ?  Monet, từ ông cố ông sơ người văn nghệ sĩ, di truyền niềm xúc cảm riêng tư ?  Ngọn bút lùi xùi, khô khô đó, đẹp ở chỗ nào ?  Người ta thích v́ bông súng ?  Cézanne, từng lớp, từng lớp, như vỏ củ hành, những mảng màu thô lậu, khép kín, chồng chất lên nhau.  Thưởng thức Cézanne, không phải dễ!  Núi Ste Victoire, cha đẻ của hội họa hiện đại ?    

 

Tôi có thể dông dài về âm nhạc, từ Beethoven qua Mozart đến Hayden, từ Mendelssohn qua Debussy đến Litz,  nhưng thôi, …   Tôi cũng có thể dông dài về điêu khắc từ Michel Angelo qua Rodin đến Manzu, v.v. … (4)

 

Trong bài Les Phares, sau khi nói một cách chung chung về thành tựu của Leonard de Vinci, Rembrandt, Delacroix, và Goya, Baudelaire có viết về dignité de l’homme (thế giá của con người).  Tôi nghĩ rằng vanité (khoe khoang hợm hĩnh) th́ đúng hơn.  Tôi là ai mà dám sửa thơ Baudelaire ?  (5)

 

Làm văn nghệ, con người mô tả cảm xúc của ḿnh, nhưng thiếu ǵ người dùng văn học nghệ thuật để đề cao cái tôi, để tự thỏa măn tự ái của ḿnh !

 

Tôi có anh bạn tên Mặc.  Hán ngữ Mặc là Mực.  Anh là người thông minh, sành ăn, sành mặc, sành đời.  Tuy có tên Mặc, anh không sử dụng mực, chẳng viết lách ǵ cả.  Anh chỉ đọc báo.  Báo xe hơi.  Thứ nào, hiệu nào, mă lực bao nhiêu, v.v. …  Anh là người làm cho dân bán xe ngỡ ngàng: anh là người chuyên môn.  Tuy nhiên, về văn học nghệ thuật, anh mù tịt.  Anh không biết Thôi Hiệu là ai, Tản Đà nghèo đói làm sao.  Thử hỏi tại sao vậy ?

 

Tôi kết bạn với anh Mặc.  Anh là người chuyên môn, tôi cũng là người chuyên môn.  Hai thứ chuyên môn khác nhau.  Vậy thôi.

 

Nói tóm lại, làm văn học nghệ thuật là tham dự vào một hội kín, một secret society.  Vào cửa, phải có sổ thông hành, có mật số.  Biết bao người thờ ơ đứng ng̣ai nh́n,  lại có nhiều người hăm hở muốn vào, nhưng không vào được.

 

Từ đâu, huyền thoại làm văn học nghệ thuật khiến cho con người cao thượng hơn, bớt ham danh lợi hơn, đạo đức hơn ?  Tôi là người suốt đời làm văn học nghệ thuật – vẽ và viết – tôi thấy văn nghệ sĩ cũng ham danh vọng, cũng nhỏ nhen, ganh tị, tàn ác như người khác !  Nhị Thập Bát Tú !  Ví người làm thơ như tinh tú trên trời !  Ôi văn học nghệ thuậ t!

 

Đến Tết năm tới, tôi được 75 tuổi !  Ở tuồi này “chuyện ǵ rồi cũng bỏ qua thôi!”   (6)   Ai rủa, mặc!  Cứ …

 

 

 

Vơ Đ́nh

Tháng VIII, 2007

 

 

(1)Thu – Xuân Diệu

(2)Tống Biệt Hành – Thâm Tâm

(3)Em Về Nhà – Huy Cận

(4)Manzu : điêu khắc gia Ư, tác giả The Gate of HellVatican

(5) Bản dịch nghĩa của Vơ Đ́nh:

Bởi v́, thật ra, Ô Thượng Đế

Dấu vết rơ nhất

của thế giá chúng con có thể đem lại Ngài 

là tiếng nức nở than khóc

từ thời đại này qua thời đại khác

Rồi đến chết lụi bên cạnh niềm vĩnh cửu của Ngài!

Từ đọan cuối  bài Les Phares  của Baudelaire:

Car c’est vraiment, Seigneur, le meilleur témoignage

Que nous puissions donner de notre dignité

Que cet ardent sanglot qui roule d’âge en âge

Et vient de mourir au bord de votre éternité!

(6)  Thơ Vơ Phiến

 

 

 

    http://www.gio-o.com/VoDinh

 

     © 2007 gio-o