Võ Chân Cửu

 

 

 

VƯƠNG

 

Trời bữa ấy mây trôi thanh thản

Mắt em nhìn vết rạng vành trăng

 

Chén trà nóng vương chiều sương ấm mãi

Kia phố phường suối vẫn vọng về ngân…

 

                                               

 

                             TÍM CÁT

 

Sao đỏ rồi. Sao em không nhớ anh

Mà lại thắp hoa cát đằng tím phớt

Trăng đã lên. Sương trùng giọt giọt

Cho ai về trong cõi vô thanh

 

 

 

ĐÃ VẪY TAY

 

Có khi gió tạt rừng cây

Mang theo ánh mắt thơ ngây ngày nào

Em xa. Đã vẫy tay chào

Trên đôi mày khẽ vương màu nhớ thương

Đừng vương, tơ hỡi đừng vương

Đàn rung. Lỗi một nhịp buồn như quên

 

Thôi thì tôi phải xa em

Câu thơ đã lạc khỏi miền yêu thương.

 

Cơn giông chửa tạo mưa nguồn

Thì coi như thể mây vương đỉnh trời

Tôi về sẽ hỏi riêng tôi

Mắt em còn ngó ra ngoài ánh trăng…

 

 

 

BẢO LỘC

 

Đã đi hết phố chiều Bảo Lộc

Nhưng chẳng quay về nơi có em

Đêm qua có ánh trăng như ngọc

Có nỗi buồn rơi tựa biển êm…

 

Chiều mưa áp thấp một miền

Thôi thì tôi đã quên em, cũng đành

Mây trời xa dáng thiên thanh

Sắc hoa màu nhớ để dành bước chân

 

 

 

TÌM

 

Lối xưa anh lại đi về

Dòng sông quanh co uốn khúc

Con nước giờ trong hay đục

Anh tìm hư không. Bến mưa.

 

 

 

 KHÔNG ĐỀ

 

Tiếng quàu quàu thành phố tai ương

Xe chở tù rồi xe cứu thương

Trăng tàn như dáng thu năm trước

Muối xát dồn lên nửa đáy hồn

 

 

 

ĐÊM SAO BĂNG

 

Đêm nay trời có sao băng

Cho anh tìm cõi vĩnh hằng bên em

Biển xanh nào có màn đêm

Nên làn sương mãi lặng chìm trong mây

Cho anh cầm nhé, bàn tay

Kề môi nhắc khẽ đêm này sao băng…

 

 

 

TRĂNG KHUYẾT

 

Đêm mồng bảy. Sói hoa

Trăng khuyết lưng trời  xa

Cành cây không ngọn gió

Em có hiểu giùm ta ?

Giữa muôn ngàn mây nước

Vọng thanh trầm ngân nga

 

 

 

THANH  CA

 

Giếng trời gội tóc ai xanh

Mưa chưa ướt đất nên thành đám mây

Nghe chừng trong những hàng cây

Giọt đi nhịp nắm bàn tay sang mùa.

Giọt về biếc lá hương trưa

Giọt khơi dưới cánh hoa lùa bước chân.

Lối xưa ai lỡ một lần

In vì  sao lạc dưới sân giếng trời…

                                                                     

Tôi về. Em lại xa khơi ,

Còn chăng mái tóc bên đồi phố xưa

Thôi thà sớm nắng, chiều mưa !

Bảo thương, bảo nhớ,  bảo chờ, bảo không !

 

Bởi khi lạnh buốt hơi đồng

Chân êm bước khẽ đợi trông một người…

 

Võ Chân Cửu

 

 

http://www.gio-o.com/VoChanCuuThoThangNam

 

 

© gio-o.com 2011