photo: Don Ellis

 

TRẦN THIÊN THỊ

 

 

SẮP SẴN

 

“Trước khi chết

nhớ chải đầu

ngày về âm phủ gặp nhau đàng hoàng”

Tôi về đánh bóng gian nan

Thành thơ tình gởi theo nàng vu qui

Mai này lệ có khô đi

Gắn hai giọt rượu lên mi mà buồn

 

       

TÔI GỞI TÔI ĐI

 

Tôi viết một bài thơ

rồi gởi vào hòm thơ của tôi

Để buổi sáng ra

đọc lại mình như nhận một hồi âm

Nén lời yêu vào mỗi câu kinh

Sưởi ấm cho nỗi buồn nhật tụng

 

Cho đến ngày em đến

Muốn say và khóc cùng tôi

Khi bình minh phía em vừa được thắp lên

Thì phương tôi ráng vàng chấp chới

Ta có chung một buổi chiều buồn

 

Tôi gởi dòng thơ đi

Tôi gởi tôi đi

Những sợi tơ cuối cùng trong ruột tằm đau quặn

Gởi theo tình chia sớt cái mong manh

 

Mùa xuân đã ở lại phía sau

Tôi gởi cho em

Phía trước một khoảng rừng

Nén vào thơ màu xanh như lời hứa

Để buổi sáng ta tìm nhau

Không phải gặp một buổi chiều

Và mọi nỗi buồn

Sẽ thơm ngát thương yêu

 

 

MỜI RƯỢU

MÙNG NĂM

 

Giang hồ không ấn tín

Trăm năm một tấc gươm cùn

Rót đầy

Rót đầy trăm chén

Hỏi ai còn muốn say cùng?

 

Chờ chi Hoàng Hà chảy ngược

Thơ khêu thành lũ trăm dòng

Đòi chi hồn nhiên thưở trước

Gánh tình đã đủ long đong

 

Thì thôi uống thêm chén nữa

Ngày mai lại tiếc đêm này

Đọc người trong đôi mắt ướt

Đọc đời trên chỉ bàn tay

Dừng thôi dã tràng công khó

Lạy về Đông hải mà say

 

Thì thôi

Em cứ hát

Nệ chi bài ca cũ

Thì thôi

Em cứ khóc

Thoả lòng hạt muối mồ côi

Nhục vinh gối đầu đánh giấc

Tình chung lăn lóc say cười

 

Rót thêm

Rót thêm chén nữa

Hồng nhan tri kỷ say cùng

Rót thêm

Rót thêm chén nữa

Bạn thù mời lại vui chung

Cuộc chơi đến hồi tàn cuộc

Tạ ơn đào-kép anh-hùng

 

Rót xuống đát một chén

Uống với người đi xa

Nâng ngang mày một chén

Uống cạn với trăng tà

Còn một chén cuối cùng

Gởi lại con đường xa

 

Mùng năm 2005

 

 

XIN ĐƯỢC

ĐỨNG BÊN ĐƯỜNG

 

Tôi vẫn tham lam

sà vào những cuộc chơi

Làm người khách không mời ngơ ngác

 

Rừng vẫn xanh như ngàn năm trước

Mà vẫn lạ lùng

Gió thổi phiêu phiêu

 

Xin được đứng bên đường dang tay

Vẫy chào những bóng người thấp thoáng

Nhặt chút hương kẻ qua đường lơ đãng

Vội vã đi về

Vô ý đánh rơi

 

 

THÔI NÔI

 

Chỉ có một chiếc lá vàng duy nhất

trên cội bàng xanh mởn

Chiếc lá nhuốm vàng

vì mang nặng ký ức một mùa thu mà những lưu dân đã mang theo mình từ ba  trăm năm trước

 

Tôi cũng có một mùa thu

Và ngồi chờ phút giao mùa trong bức bối

Khi mà ngoài kia chú chim non vẫn tin cậy gởi mình cho đêm

Giấc mơ vẫn dẫn dắt con tàu ra đi rồi lại đưa về nơi bến cũ

Chén rượu ven đường

không nuôi nổi một cơn say

 

Tất cả đều ở lại với tôi

cho dù là không có thật

Mùa thu

là của một ký ức xa xôi nào đó

Cơn mưa

là của một đám mây lạc loài nào đó

Và em

không biết rồi sẽ về phương trời nào

 

Thế nào thì cũng

bái tạ chiếc lá vàng đã đánh thức một mùa thu

bái tạ cơn mưa đã chọn lấy vùng trời tôi

và đánh rơi mình không tiếc nuối

Xin thắp thêm một điếu thuốc

Sưởi ấm cho ngày tình thôi nôi

 

26.7.2005

 

 

 

MÙA TÌNH TÔI

 

Nhớ thương thời trai trẻ

Bỗng dưng hoá hồ đồ

Chìa tay chào thiên hạ

Tưởng chạm vào hư vô

 

Lườm lườm con mắt lưới

Bủa trộm một nụ cười

Người vẫn về mỗi ngả

Bận tâm gì buồn vui

 

Gom trong lòng sấm sét

Mây dồn ở chân đèo

Tình ẩn tàng trong mắt

Tia lửa nào luân lưu

 

Đánh bóng từng con chữ

Gởi vào trong bụi mù

Gánh quang tình vàng lá

Làm quà cho mùa thu

 

Cứ gọi vang người ơi

Người ơi

Người ơi

Người

Rửa mạn thuyền tìm dấu

Nào đâu mùa tình tôi

 

Trần Thiên Thị

(trích ĐI GÕ CỬA TÌNH, tập thơ sắp xuất bản)

 

 

 

© 2007 gio-o