Susan kae Grant
TRẦN THIÊN THỊ
HÀNH HƯƠNG VÀO ĐÊM
Khi em nói với tôi về nỗi cô đơn
Tôi biết ḿnh
đă mắc nợ đêm dài một ánh trăng suông
Chúng ta như những kẻ mộng du
Đi t́m chút ánh sáng
mà vầng trăng suốt đời vay mượn
Ta va vào nhau
như va vào số phận
Tôi chẳng phải trách móc
hay ngơ lời cám ơn sóng gió
đă tận tuỵ đẩy đưa chiếc nôi t́nh chông chênh
Và cũng chẳng biết tự bao giờ
Mùa thu đă cài lên đôi môi cánh lá
Đợi chờ rụng xuống ḷng đêm
Trần Thiên Thị
các sáng tác khác của Trần Thiên Thị trên gio-o
© 2007 gio-o