photo: lê thị quế hương
trần thiên thị
đêm ở quán trọ
“có con c̣ ma lụy câu thơ
Vương Bột
Suốt kiếp cứ bay về phía ráng chiều“
La Quốc Tiến
tôi đă ngồi mài dũa cái đẹp thành con dao để
sát hại môt cái đẹp
nhưng không thể nào hiểu được
người ta có thể chăm sóc cho nỗi buồn
để có được một nỗi buồn đẹp
c̣n khi em ném chiếc li vào góc tường
vẫn chân thành mong muốn
chiếc li sẽ c̣n nguyên vẹn
tháng ngày của những lần t́m nhau hối hả
để rồi phải chia tay vội vàng
niềm vui không đủ thời gian làm khô ḍng nước
mắt
không gian vay mượn
hẹp đến nỗi khi trở ḿnh tưởng có thể
chạm vào tiếng rên của người hàng xóm
chỉ c̣n lại những con đường là đủ
dài và rộng
nối thế nào cho kịp cuộc thanh xuân
rong ruổi từ nguồn của Sông Hồng
đến tận ngọn Cửu Long
góp gió bốn phương viết thành câu hát
ta thử ru ta
một lần
một ḿnh
uống với bạn những ly rượu cuối cùng
“Tiệc chia tay của con c̣ ma trong câu thơ Vương Bột
để rồi chấp chới bay về phía ráng chiều”
đêm nay
thử đùa với ḿnh một lần
chưa kịp giả tảng cười
đă nghe thật một cơn đau
hát lại những bài ca cũ một thời chăm chút
dỗ chẳng được mặt trời yên giấc
giữ không thành đàn chim ngụ qua đêm
không thể dùng cái đẹp để sát hại cái đẹp
không thể nào trang điểm cho nỗi buồn trở
thành cái đẹp
chiếc li đă vỡ vụn khi chưa kịp rời khỏi
tay người
nguồn cội của tái sinh
có phải chăng được gieo từ cái chết
trần thiên thị
từ " Đi
gơ cửa t́nh "
http://www.gio-o.com/TranThienThi.html
© gio-o.com 2011