Trần thị LaiHồng

MN QU ĐẦU XUN

 

Theo The Happy Prince

của Oscar Wilde

 

 

Tượng ng Hong Hạnh Phc dựng trn một bệ đ cao nhn xuống thủ đ. Pho tượng dt bằng vng l, đi mắt l hai hạt lam ngọc long lanh mầu đại dương, v chui kiếm chi sng một vin hồng ngọc lớn bằng ngn tay ci.

 

Ai đi ngang qua cũng dừng bước ngắm ngha trầm trồ khen ngợi vẻ cao sang lộng lẫy của tượng, nhưng cũng khng thiếu g người nghĩ sự cao sang lộng lẫy đ chẳng thiết thực cht no giữa x hội loi người đầy đau khổ. Tuy nhin, nụ cười tươi trn gương mặt sng lng chan ha hạnh phc của pho tượng cũng đ nhiều lần an ủi được một số người bất hạnh. Một chng thất nghiệp lang thang đứng ngắm pho tượng, thốt ln:

- A! t ra ở đời cũng cn c ng l người hạnh phc. D ng l đ v tri, ta cũng cảm c niềm an ủi v c người đ được hạnh phc.

 

Một đm, c ch n nhỏ bay vo thủ đ. Bầy di điểu bạn đ bay xa về miền Nam từ su tuần trước để tm nắng ấm. Con n nhỏ lạc đn ở lại, lo lắng tm chỗ ẩn nu qua đm lạnh, hi vọng phố phường cn chỗ ẩn thn. Lướt qua khu cng vin, con n nhỏ thấy pho tượng ng Hong Hạnh Phc đứng trn bệ cao của ngọn đồi nhỏ. n reo ln, đp xuống, np mnh dưới chn tượng, nhn quanh:

- Mnh lại c chỗ ngủ dt ton vng nữa chứ! V thu mnh sửa soạn giấc ngủ.

 

Mới dấu chiếc đầu nho nhỏ xinh xinh xuống dưới cnh, n giật mnh v một giọt nước lớn rơi bộp trn người. n thốt ln:

- hay! Kỳ chưa! Trời chẳng c my, bao nhiu l sao sng thế kia m lại c mưa! Kh hậu Bắc u ny thật kỳ cục!

Một giọt nước lớn nữa lại rơi bộp trn lưng chim. n cằn nhằn:

- Pho tượng ny chẳng che mưa được. Mnh phải tm một mi ống khi để nương nu qua đm vậy.

Vừa cằn nhằn, n vừa nhn mnh tnh tung cnh th một giọt nước lớn thứ ba lại rơi bộp trn lưng. n ngẩng nhn.

 

hay! Đi mắt mầu lam của pho tượng đầm đa đẫm lệ. Ging lệ chảy di xuống đi m bằng vng, long lanh dưới nh trăng. Khun mặt pho tượng đẹp tuyệt vời lm n cảm thương xc động.

- Ngi l ai? Ngi lm ti ướt hết mnh mẩy lng cnh n!

- Ta l ng Hong Hạnh Phc.

Những giọt nước mắt lng lnh vẫn chảy di trn đi m vng. n lặng nghe pho tượng kể lể:

- Khi ta cn sống v c tri tim của con người, ta chẳng hề biết nước mắt l g. Ta sống trong Điện V Ưu, nơi đ Buồn Phiền khng hề được bn mảng. Ngy ta vui chơi ca ht đn địch với đm cung tần mỹ nữ trong vườn Thượng Uyển. Đm tưng bừng khiu vũ v dự dạ yến trong Ta Đại Sảnh. Vườn Thượng Uyển c tường cao ho su bao bọc, v ta chẳng bao giờ thm tm hiểu xem c những g bn kia tường. Quanh ta hồi đ, mọi thứ đều huy hong lộng lẫy. Quần thần tn ta l ng Hong Hạnh Phc. Quả thật vậy, nều ni rằng những lạc th ở đời l hạnh phc. Ta đ sống như thế v chết như thế, trong lạc th hạnh phc. Sau khi ta chết, họ tạc tượng v đem dựng nơi đy, trn bệ đ cao ngất đỉnh đồi ny. Từ đỉnh cao, ta đ nhn thấy tất cả những cảnh khốn khổ bần cng. Tri tim ta được đc bằng ch, nhưng ta vẫn c được cảm xc. Ta cảm thương loi người đắm chm trong khổ ải, nhưng ta chẳng thể lm g khc hơn ngoi những dng nước mắt khc thương cho nhn loại.

 

n thắc mắc, ngạc nhin, nhưng khng dm t m, chỉ tự nhủ:

- Ủa, vậy ra ng ta chẳng phải được đc bằng vng khối!

 

Pho tượng vẫn tiếp giọng trầm buồn:

- Tt xa kia, pha con đường nhỏ tt xa kia, c một căn nh tồi tn. Cửa sổ ngỏ nn ta c thể nhn thấy một người đn b với khun mặt ho hon tn tạ, hai bn tay sần si đỏ ửng đầy vết kim đm. B lm nghề thợ may kim thợ thu. B đang thu những đa Ph dung trn tấm o dạ hội cho nng cung nữ thn cận nhất của Hong hậu, để mặc trong dạ vũ sắp mở trong triều. Trong gc phng, đứa con trai nhỏ của b nằm liệt giường. Thằng b sốt nặng v thm ăn cam. Mẹ n chẳng cn đồng xu no nn đnh cho con uống nước lạnh. n! Hỡi ch n nhỏ! n hy gip ta gỡ vin hồng ngọc ở chui kiếm mang cho b thợ may. Chn ta bị gắn chặt vo bệ đ ny chẳng chc nhch được. n hy đi dm ta!

 

Con n nhỏ ngập ngừng:

- Bầy của ti đang đợi ở Ai Cập. Cc bạn ti đang bay lượn nhởn nhơ trn sng Nile, chuyện tr cng những đa sen thơm ngt. Họ sẽ bay về ngủ trong mộ Đại đế

ng Hong Hạnh Phc van ni:

- n! Hỡi ch n nhỏ! n hy ở lại cng ta đm nay v gip ta! Thằng b kht chy cổ họng v mẹ n đau đớn xt xa qu chừng!

Con chim nhỏ trả lời:

- Ti chẳng ưa lũ trẻ t no! Ma h rồi ti đang kiếm ăn ngoi bờ sng th bị hai thằng nhỏ c n nm đ tới tấp. Chng đời no nm trng ti được, v chim n vốn nổi tiếng bay nhanh, v ti lại xuất thn từ một gia đnh nổi tiếng l thần tốc nhất. Nhưng sau vu nm đ đ ti chẳng ưa g lũ trẻ, nhất l lũ con trai

Pho tượng l vẻ thất vọng, buồn b đến nỗi n thấy thương cảm khng cầm lng được:

- Ở đy lạnh lắm. Nhưng được rồi, ti sẽ ở lại cng ngi đm nay v gip ngi.

- Cảm ơn n!

 

Con n nhẹ nhng gỡ vin hồng ngọc ở chui kiếm v bay vt ln những mi nh san st của thủ đ. n bay ngang ngi thp thnh đường, nơi c những vị thin thần bằng đ trắng chạm trổ tinh vi trn bờ tường. n liệng ngang hong cung v nghe tiếng nhạc du dặt vọng ln. Một thiếu nữ lộng lẫy bước ra bao lơn cng người tnh. Chng th thầm tn tỉnh:

- Cng nương ơi! Đm nay tất cả những v sao trn trời đều long lanh tuyệt vời, nhưng đi mắt cng nương l hai v sao đẹp nhất! i! Tnh yu thật l huyền diệu!

Thiếu nữ th rất thực tế:

- Em mong b thợ thu xong chiếc o để kịp mặc dự dạ hội. Em bảo b ta thu hoa Ph dung trn t o, nhưng coi bộ b ta lười biếng qu

 

n bay ngang qua dng sng v thấy những ngọn đn lồng giăng mắc trn mấy cột buồm. Qua khu thương mại, thấy đm thương gia cn bận bịu bun bn, mặc cả m nheo, cn cn đo đo hng ha. Sau cng, n đến căn nh nhỏ tồi tn v nhn qua khung cửa sổ mở ngỏ. Thằng b vẫn vật v trn giường trong cơn sốt, v b mẹ mệt mỏi ngủ g ngủ gật trn tấm o dạ hội thu dang dở. n bay vụt vo nh, nhẹ nhng bung vin hồng ngọc ln bn, cạnh chiếc đ khu. n m ả lướt quanh giường thằng b, dng cnh quạt nhẹ trn trn n. Thằng b ku khẽ:

- Mt qu! Mẹ ơi! Mt qu! Con thấy khỏe rồi!

Ni xong, thằng b mỉm cười nhắm mắt ngủ ngon lnh.

 

Con n nhỏ bay trở về thuật lại cho pho tương những điều vừa lm. Kể xong, n thổ lộ:

- Kỳ thật! By giờ ti lại thấy ấm p mặc dầu trời vẫn lạnh căm!

ng Hong dịu dng:

- V ngươi vừa lm được một việc thiện.

n trầm ngm nghĩ ngợi. Nhưng cơn buồn ngủ đ ko đến đ nặng mi mắt.

 

 

 

Sng hm sau, n bay xuống sng tắm. Một gio sư chuyn về điểu học bch bộ qua cầu trng thấy cảnh tượng đ bn thốt ln:

- Một con n trong ma Đng!

Khi về trường, ng hăng hi viết một bi khảo luận di về hiện tượng n tắm mt ma Đng v đưa đăng trn tờ bo địa phương, nhưng bi bo cao siu chằng ai hiểu nổi.

Trong khi đ, sau khi đa vui với bọt nước, n cao hứng liệng vng trn khng. Vừa bay, n vừa tự nhủ:

- Đm nay mnh ln đường đi Ai Cập. Phải rời vng lạnh gi ny trước khi băng tuyết phủ đầy. Mnh phải xui Nam sớm để tm nắng ấm.

 

Nghĩ đến nắng ấm chan ha miền Nam, n chợt thấy bừng bừng phấn khởi v nẩy tưởng bay đi thăm th những vng chung quanh. n liệng qua những đi tưởng niệm tn nghim, những ta cung điện nguy nga, rồi đp xuống đỉnh cao cht vt thp chung gio đường, phng tầm mắt chim bao qut thủ đ. Bay đến đu n cũng gặp lũ chim sẻ ru rt cho hỏi v tỏ ngạc nhin thấy ma Đng đ gần kề m n cn lưu luyến cảnh cũ chưa chịu xa rời vng đất lạnh.

 

Đm về. Vầng trăng lạnh nh ln trn nền trời xm. n bay trở lại chỗ pho tượng, n cần hỏi:

- Ngi c việc g cần giao ti lm ở Ai Cập khng? Ti sắp ra đi đy.

- n! n! Hỡi ch n nhỏ! n hy ở lại cng ta một đm nay nữa v gip ta!

- Bầy bạn ti đang đợi ở Ai Cập. Ngy mai cc bạn ti sẽ bay ln vng thc lớn, nơi dng Nile thu mnh giữa những lm cỏ bồ, v l nơi c dựng tượng thần Memnon trn một khối đ hoa cương vĩ đại. Vị thần ny đm đm ngắm nhn cc v tinh t, v khi sao Mai vừa l dạng th Ngi sẽ reo to một tiếng bo hiệu cho mun loi tỉnh giấc nồng. Vo giữa trưa, nơi đ c những con sư tử lng vng ng thong thả lần xuống bờ sng uống nước. Mắt chng xanh mu ngọc thạch, v tiếng gầm của chng t cả tiếng thc đổ o o đầu ghềnh.

 

ng Hong vẫn từ tốn, tha thiết;

- n! n! Hỡi ch n nhỏ! Bn kia sng c một chng nghệ sĩ trẻ sống trong tp lều nhỏ. Chng đang cặm cụi sng tc. Bn viết bừa bộn giấy tờ bn chiếc cốc cắm đầy hoa đổng thảo tm đ a tn. Tc chng rối bồng bềnh trn đi trn ưu tư, mi đỏ gay mu hoa lựu trong cơn sốt suy tưởng. Chng đang nặn c viết vở kịch sẽ trnh diễn trong đại nội. Tay chng t cng khng viết được. Lửa đ tắt ngấm từ hồi no trong l sưởi, v thức ăn trong nh đ hết. Chng nghệ sĩ vừa đi vừa lạnh khng cn sức sng tc, chắc chng sắp ngất đi

Con n nhỏ đầy từ tm đỡ lời ng Hong:

- Ti sẽ ở lại cng Ngi một đm di nữa. Ngi muốn ti mang vin hồng ngọc no cho chng nghệ sĩ kia?

- Ta chẳng cn vin hồng ngọc no nhưng ta c đi mắt bằng lam ngọc qu gi. Hai vin ngọc ny rất hiếm, gi đến cả nghn năm v được mang về từ Ấn Độ. Ngươi hy gỡ một vin mang tặng chng. Chng sẽ bn cho tiệm kim hon lấy tiền mua thức ăn v củi sưởi, v sẽ c đủ sức tiếp tục viết vở kịch.

n bật khc:

- i! Ti khng thể lm thế được!

ng Hong van ni:

-n! n! Hỡi ch n nhỏ! Xin hy nghe lời ta!

 

Con n nhỏ vừa thổn thức khc vừa mc vin lam ngọc một bn mắt pho tượng v bay đến tp lều chng nghệ sĩ. Mi lều c một lỗ hổng. n phng nhanh vo. Chng nghệ sĩ đang vng hai tay m đầu triền min nghĩ ngợi nn khng nghe tiếng cnh vỗ. Khi ngẩng ln, chng nhn thấy vin lam ngọc xanh mầu đại dương long lanh ngời sng cạnh những cnh đổng thảo tn tạ. Chng reo ln:

- ! C người ngưỡng mộ đ kn đo cho ta vin ngọc ny. Giờ ta c thể ra sức viết để hon thnh tc phẩm.

 

Ngy hm sau, n bay xuống vng cửa sng, đậu trn một cột buồm cao nhn những chng thủy thủ đang h khoan ko neo. n lu lo:

- Ti sắp đi Ai Cập!

Chẳng ai nghe lời reo vui của n. Khi đm về v vầng trăng lạnh hiện ra, n bay trở lại chỗ pho tượng để ni lời gi biệt. ng Hong tha thiết khẩn khoản:

- n! n! Hỡi ch n nhỏ! n hy ở lại cng ta một đm nữa v gip ta!

- Đng về rồi! Tuyết gi sẽ rơi đầy nơi đy. Xứ Ai Cập đầy nắng vng ấm p nhảy ma trn những ngọn ch l xanh ngăn ngắt. Xứ Ai Cập c những đầm lầy với bầy sấu lười biếng dầm mnh trong bn lơ đng nhn sự vật chung quanh. Bầy bạn ti đang xy tổ ấm trn Đền Baalbeck, nơi c lũ chim cu mu hồng v mu trắng suốt ngy u yếm gy g nhau. ng Hong yu knh, ti phải xa Ngi, nhưng ti sẽ khng bao giờ qun Ngi. Ma Xun tới, ti sẽ trở lại v mang tặng Ngi hai vin ngọc Ngi đ cho đi. Ti sẽ tm vin hồng ngọc khc đỏ thắm hơn hoa hồng nhung, v vin lam ngọc sẽ xanh thẳm như mu Địa Trung Hải.

Giọng ng Hong vẫn n tồn, từ tốn, v tha thiết:

- C một con b bn dim trong cng vin dưới chn đồi, đang khc v lỡ đnh rơi mẹt dim xuống cống. Trời lạnh buốt thế kia m con b đi chn trần chẳng c giy vớ g v đầu cũng chẳng đội mũ hay trm khăn. N sẽ bị cha đnh đn v tội lm hỏng cả mẹt dim m chẳng đem về nh được đồng xu no. n! n! Hỡi ch n nhỏ! Hy gỡ trng mắt cn lại của ta mang cho con b, để n khỏi bị cha hnh hạ v gia đnh đỡ ngho tng.

n lại khc nức:

- Ti sẽ ở lại cng Ngi một đm nay nữa, nhưng ti khng nỡ lng no gỡ vin lam ngọc trng mắt Ngi, v Ngi sẽ m, đu cn thấy được g!

ng Hong van ni:

- n! n! Hỡi ch n nhỏ! Xin n hy nghe lời ta!

 

Con n nhỏ vừa thổn thức khc vừa gỡ vin lam ngọc bn mắt cn lại của pho tượng, v bay xuống chn đồi. n liệng quanh con b bn dim, nhẹ nhng nhả vin ngọc vo tay con b. Con b hn hoan reo mừng, ngắm ngha vin ngọc, trầm trồ:

- Ồ! Cục thủy tinh g m đẹp qu trời! Chắc l bn được bộn tiền!

Rồi n nhảy chn so cười v tư chạy về nh, trong khi con n bay trở lại chỗ pho tượng, n cần:

- By giờ Ngi m rồi! Ti chẳng đnh lng bỏ Ngi. Ti sẽ ở lại đy mi với Ngi.

Lần ny ng Hong khng van ni n ở lại m lại năn nỉ:

- Khng thể được! n! n! Hỡi ch n nhỏ! n phải bay về Ai Cập c nắng vng ấm p. Ở đy lạnh qu n lm sao chịu được! Đi! Bay đi!

n cương quyết:

- Khng! Ti sẽ ở lại đy mi với Ngi!

Ni xong, n thu mnh np dưới chn pho tượng, ngủ một giấc yn lnh khng mơ tưởng chuyện bay xui Nam đầy nắng.

 

Khi tia nắng sớm đầu tin của bnh minh ma Đng chiếu ln đi mắt khng trng của pho tượng, n thức giấc v bay ln đậu trn vai ng Hong. Suốt ngy hm đ n tỉ t kể về những chuyện lạ bốn phương từng thấy trn đường viễn du những năm qua.

 

n ni về những con hồng hạc lng cnh đỏ rực đứng dọc hai bn bờ sng Nile c biệt ti dng mỏ chi c vng; về kỳ quan Sphinx đầu người mnh th xy cất từ thuở khai thin lập địa, cổ lỗ gi nua cng tuổi địa cầu. n cn ni về cuộc sống vng sa mạc với những sinh vật kỳ lạ; về những chuyện lin quan đến Bắc Phi nắng chy quanh năm với những đon li bun tải hng ha bằng lũ lạc đ c ti nhịn kht hng mấy thng liền đi băng qua biển ct mnh mng; về vị Sơn thần cha tể dy Nguyệt Sơn thn hnh đen bng; về con rắn lục khổng lồ ngủ yn trn tng l k, thường được hai chục vị sư dng cng bnh mật; về giống người ln t hon ở Phi Chu biết dng những chiếc l lớn lm thuyền bơi qua vng đại hồ, thường hay gy chiến với lũ bướm rừng sặc sỡ cnh lớn bằng cả ci quạt.

 

ng Hong lơ đng nghe những chuyện lạ bốn phương, tm tr ưu tư về những nỗi khổ của loi người. Khi n ngừng, ng n tồn ni:

- n! n! Hỡi ch n nhỏ thn yu! n kể cho ta nhiều chuyện thật ly kỳ. Nhưng chuyện ly kỳ nhất trn thế gian ny l nỗi đau khổ của nhn loại. Khng c chuyện ly kỳ no ly kỳ như những nỗi đau khổ của con người cả. n! n! Hỡi ch n nhỏ! Hy bay vng trn qu hương ta v cho ta biết n thấy những g

 

Vng lời pho tượng, n bay lượn trn vm trời, đảo mắt chim quan st.

C những ta lu đi nguy nga trng lệ rộn đầy tiếng cười hoan lạc, nhưng ngoi cổng lc nhc đm ăn my chầu chực chờ của bố th. Trn đường phố, c những đm trẻ bụi đời khng nh lang thang rch rưới mặt mũi xm ngot mắt lạc thần nhn vo những con đường hẻm hun ht tối tăm. Dưới gầm cầu c hai đứa nằm co ro m nhau than van rn rỉ v đi lạnh, trong khi tn cng an xua đuổi chng bằng di cui nện vo lưng. Hai đứa b phải bỏ chạy dưới mn mưa lạnh. Con n nhỏ bay trở lại kể ng Hong những điều trng thấy. ng Hong dịu dng tha thiết:

- Thn mnh ta phủ đầy vng l. n! n! Hỡi ch n nhỏ! Ngươi hy gip ta gỡ từng l một mang đi phn pht cho những người ngho khổ. Loi người vẫn thường nghĩ rằng vng đem lại hạnh phc cho họ.

 

Con n nhỏ gỡ từng l vng dt trn mnh pho tượng, lần lượt mang đến tận những hang cng ng hẻm phn pht cho những gia đnh ngho khổ, cho đến khi pho tượng trơ lại tấm thn đc bằng ch x x xm xịt. Từng l rồi lại từng l vng do cnh n mang đến những gia đnh bần cng, đ lm cho những khun mặt trẻ thơ hồng ho tươi tắn hơn trước, những mi ngho vang vang tiếng cười yu đời v đường phố rộn r nhộn nhịp tiếng trẻ reo vui.

 

Mấy hm sau, tuyết rơi đầy. Mưa tuyết vừa ngơi l trận bo băng tiếp nối. Đường s trắng sng như lm bằng bạc, chi chang, trơn trợt. Cy cối như đc bằng pha l trong suốt. Nh cửa phủ đầy băng tuyết, v những sợi băng chảy di từ mi xuống tạo thnh những tấm mnh thủy tinh long lanh che phủ. Người ra đường mặc o chang lng dầy, mũ dạ che kn đầu v tai, vai cn qung thm khăn len v tay mang bao, chn đi ủng. Trẻ con đội mũ len đỏ vui vẻ trượt băng trn đường.

 

Con n nhỏ rt run cầm cập nhưng vẫn khng nỡ la bỏ ng Hong. n xt thương ng Hong qu đỗi v chẳng đnh bay đi. n nhặt nhạnh vụn bnh rơi vi ngoi cửa tiệm bnh để ăn, v cố giữ thn nhiệt bằng cch đập cnh lin hồi cho đỡ cng.

 

Nhưng một hm, n biết mnh khng chịu đựng nổi nữa. n biết mnh sắp chết. Cố thu hết tn lực, n bay ln đậu trn vai pho tượng, thủ thỉ:

- Hỡi ng Hong yu knh! Vĩnh biệt Ngi! Xin cho ti được hn tay Ngi!

Giọng ng Hong vui mừng:

- Hay lắm! n! n! Hỡi ch n nhỏ thn yu! By giờ ngươi quyết định ln đường xui Nam về Ai Cập tm nắng ấm. Ta rất hi lng! Ngươi đ ở lại đy qu lu! Ngươi hy hn ln mi ta. Cảm ơn ngươi đ gip ta. Ta yu qu ngươi v cng!

n run rẩy, lập cập:

- Ti khng đi Ai Cập được đu! Ti sẽ đến lu đi của Tử Thần v lm bạn với Giấc Thin Thu

Ni xong, con n nhỏ chỉ cn đủ sức hn ln mi ng Hong v sau đ rơi xuống nằm chết cng queo dưới chn pho tượng. Cng lc, một tiếng động vang ln bn trong pho tượng, nghe giống tiếng nứt rạn. Đ chnh l tri tim bằng ch của ng Hong Hạnh Phc. Tri tim vỡ lm hai mảnh. Bởi băng gi thời tiết lạnh lẽo, hay v nỗi đau thương khn cng

 

Sng hm sau, vị Đ trưởng cng cc nghị vin đ thnh c việc đi qua khu cng vin dưới chn đồi. Khi đi qua bệ đ, họ ngẩng đầu ngắm nhn pho tượng ng Hong Hạnh Phc như thường lệ. Vị Đ trưởng kinh ngạc ku thất thanh:

- Trời đất! Sao tượng ng Hong tả tơi thảm no thế kia!

Cả đm nghị vin cng biểu đồng tnh phụ họa, như mọi khi họ vẫn phụ họa trong nghị trường:

- Trời đất ơi! Tượng ng Hong tả tơi thảm no qu!

Đon người ko ln đồi nhn cho r hơn. Vị Đ trưởng nhận xt:

- Vin hồng ngọc nạm chui kiếm rơi rụng mất rồi! Đi mắt lam ngọc cũng khng cn. ng Hong chẳng cn cht vng dnh người!

Đm nghị vin nhao nhao:

- Trng ng Hong Hạnh Phc chẳng hơn g một tn ăn my!!!

Vị Đ trưởng nhn xuống đất v cu nhu:

-Ồ, dưới chn tượng lại c xc một con n nhỏ cng queo! Phải ban bố một sắc luật cấm chim chc chết nơi ny!

Vin thư k Ta Đ chnh vội ghi lời đề nghị của Đ trưởng vo nghị trnh kha họp.

 

Khi tin ny loan đi, vị gio sư Mỹ thuật trường đại học trịnh trọng tuyn bố l pho tượng chẳng cn đẹp đẽ g nữa m trưng by, v cũng chẳng cn ch lơi g để giữ lại. Họ quyết định ko đổ pho tượng đem vo l luyện kim. Hội đồng Đ thnh nhm họp quyết định số phận khoảng ch nấu chảy ra. Vị Đ trưởng trịnh trọng phn rằng thủ đ phải c một pho tượng khc:

- Dĩ nhin phải l tượng của ti!

Đm nghị vin nhao nhao. Lần ny khng phải để phụ họa m l ci nhau v bất đồng chnh kiến.

 

Trong khi đ tại l luyện kim, đm thợ coi việc nấu pho tượng ngạc nhin kho nhau:

- Kỳ chưa! Tri tim ch đ vỡ đi ny chẳng chịu chảy trong l! Coi xấu qu! Đem liệng thng rc vậy!

Họ nhặt tri tim vỡ nm vo thng rc. Tri tim vỡ cn nng rơi cạnh xc con n nhỏ cng queo gi lạnh.

 

Tết năm đ, trong buổi chầu đầu Xun trn Thin đnh, Ngọc Hong Thượng Đế trịnh trọng phn bảo quần thần hy xuống trần tm mang về hai bảo vật qu gi nhất trong năm để lm qu đầu Xun cho Ngi.

Cc vị tin ging trần, tm ti lục lọi khắp nơi. Cuối cng, họ đến nước Thụy Điển ở Bắc u, vo thủ đ, bới đống rc nhặt được hai vật lạ đem về dng Thương Đế. Đ l tri tim vỡ đi bằng ch của ng Hong Hạnh Phc v xc chết kh lạnh của con n nhỏ. Ngọc Hong Thượng Đế hết sức hi lng. Ngi ngậm ngi nng niu tri tim vỡ v xc con n nhỏ, trịnh trọng truyền:

- Cc ngươi đ chọn đng! Đy l hai Mn Qu Đầu Xun qu bu nhất v c nghĩa nhất. Từ nay trn Thin Đường, con n nhỏ ny sẽ được vĩnh viễn cất tiếng ht nghn đời trong vườn tin để ca ngợi tnh thương yu bất diệt giữa mun loi, v ng Hong Hạnh Phc sẽ được ở mi trn Thin Đnh gip ta thấu suốt những nỗi khổ dưới ci trần, v tm cch hn gắn đau thương cho nhn loại.

 

 

Trần thị LaiHồng di.ch

 

 

 

http://www.gio-o.com/TranThiLaiHong.html