Ngu Yên

 

Ghé Thăm Chết Võ Đình Sng

 

Nghĩ về một điều

 

Không trải được lòng

 

Văn chương vốn không có chữ

 

Sao lại có lời

 

 

Thức dậy đã lâu

 

Mặt trời lặn. Mặt trăng lặn

 

Văn lặn. Chương lặn

 

Chỉ còn nghe tiếng đêm

 

Con cóc ộp ộp phê phán:

 

Sao không đủ sáng

 

Gió thiếu hình dạng

 

Ểnh ương ùa ùa hát theo

 

 

Đêm ngủ lại nhà Võ Đình

 

Nằm ngoài hiên nghe cóc nhái rắn rít kêu la

 

Tình rơi xuống tịch tà

 

Trước sân ôm trầu quấn lên cây cau

 

Đang mơ màng

 

Có ai gọi dậy

 

- Anh Võ Đình, anh chưa chết sao?

 

- Đùa chút thôi. Vào nhà uống rượu

 

 

Võ Đình ngồi trên bàn thờ

 

Hết văn chỉ còn chương

 

Bong. Gõ một tiếng ngân

 

Rung rinh tranh vẽ trên tường

 

Người ta nói Võ Đình vẽ khó hiểu

 

Không cần hiểu anh vẽ

 

Bong

 

- Anh Võ Đình, thật vất vả cho anh

 

 

Vườn cây mát đầy nhãn và sóc

 

Chớm sớm ra nhìn cảnh vật ưu tư

 

Khuya khoắt ra nhìn cảnh vật sầu nhừ

 

Như văn Võ Đình

 

Người ta khen truyện Võ Đình

 

Tôi thương chữ nghĩa trong lòng anh

 

Bong - Hết rồi vất vả

 

 

Ghé thăm Võ Đình Lai Hồng

 

Ghé thăm hơi lạnh từng phòng, cõi vẽ

 

Ghé thăm sách vở, những trang chưa kịp đọc

 

Nghĩ về một điều

 

Mất ngủ cả đêm

 

Văn chương quả thật có chữ

 

Chỉ dư lời

 

Ngu Yên

 

Tháng 8 năm 2009

 

 

 

http://www.gio-o.com/NguYen.html

 

 

© gio-o.com 2009