TRN  KHIÊM

 

 

CHIÊM BAO NGÓ THẤY

 

Chiêm bao ngó thấy trời chiều

Chim bằng tỉnh dậy cánh liều với đêm

Chiêm bao ngó thấy hàng hiên

Cá côn tỉnh mộng nhảy lên trên bờ

Chiêm bao ngó thấy bây giờ

Mà con ếch vẫn hững hờ làm sao

 

 

 

THỐT RA MỘT LẦN

 

Một lần em đã thốt ra

Ý là vô tận lời là vô thanh

Anh nghe trời đất gập ghềnh

Về thu xếp lại nỗi linh tinh sầu

Anh nghe ngọn núi bạc đầu

Cúi mình lạy tạ dòng sâu nước nguồn

Một lần em giữa quê hương

Miệng môi khép mở con đường anh đi

Anh đi thiên tải nhất thì

Bàn chân anh dậm hàng mi em cười.

 

 

TỪ TA TỪ EM

 

Em từ xanh buốt xương mai

Bãi bờ ngây dựng cỏ phai phôi miền

Ta từ giới hạn cơn điên

Uống rượu trên thuyền với Lệnh Hồ Xung.

 

 

TRÊN VÁCH ĐÁ

 

Bao giờ vô tận tái lai

Ô hô, hỏi cái câu này ngô nghê

Áo màu bạch chẳng bay về

Thì da trắng trẻo cũng chê không dòm

Bao giờ trở lại xanh non

Vạch tà áo đá cạo mòn lớp da

Khắc rằng: thuở nọ có ta

Tuổi thơ đã bị yêu ma ám rồi

 

 

 

GIỜ ĐÂY ĐÂY GIỜ ĐÂY

 

Giờ đây cành ấy phai tường

Trăng mòn cổ thụ vàng vương vãi sầu

Đã không định nhắc chữ sầu

Mà sao vẫn vọng lên màu mưa xuân

Tôi giờ khép cánh bâng khuâng

Bầy chim ở lại thâm quầng nhạt mây

Nhớ em trắng mặt đấy này

Thương em như thuở thơ ngây thương trời

Giờ đây gánh áng mây rơi

Đi qua thành phố thả trôi hình thù

Giờ đây những nỗi lu bù

Đi qua mùa hạ như là mùa thu

Em về gót mỏng chân như

Áo em xanh tốt vậy ư giữa chiều

Nằm mơ thấy rộng cánh diều

Giữa trưa tỉnh dậy rất nhiều lời thưa

Bây giờ hoa gạo nở chưa ?

Mùa xuân tái hiện đồng thưa đỏ đầu

Bây giờ hoa gạo nở màu

Đồng thưa tóc đỏ ai cầu nguyền riêng

Tôi về qua ngõ huyên thuyên

Và giọng tôi nói như thuyền lội sông

Gặp em về giữa lúa đồng

Dù lời nho nhỏ cũng không kết thành

Gặp em về giữa vô danh

Dù tình muôn thuở cũng đành vô vi

Gặp em về rất Dung nhi

Gặp em về giữa đường phi thường đường

Tôi ra hái tóc nhược tồn

Tặng em một sợi nỗi buồn dài chưa

 

2008 2010

Trn Khiêm

 

http://www.gio-.o.com/TranKhiem.html

 

© gio-o.com 2010