
TRẦN KHIÊM
CON ĐƯỜNG CỐ CỰU
Ngày
trở về trong đôi mắt nheo
Con đường cố cựu có trăng treo
Đừng quay em nhé trong giây thoảng
Động vắng ngày xưa bóng khỉ trèo
Lau sậy ở đây giống dáng người
Em có hiểu về áo quan tươi ?
Những bầy chó cũ đi trong trẻo
Tiếng sủa còn run tiếng những loài
Ai kêu anh lại chiều hôm đó
Chờ ngọn thu vàng dát mỏng manh
Màu sắc huy hoàng lên cánh nhạn
Lọt qua khe núi để tung hoành
Anh về nghe lại tiếng năm xưa
Một thuở em ơi, em vẫn chưa
Bóng tối đại bàng kêu thấp thỏm
Cỏ né bàn chân, anh mới vừa
Thuở ấy hồng hoang, màu mặt biển
Ủ trùm quanh khắp nỗi vu vơ
Bỗng dưng nhớ lại anh cười mỉm
Miệng hóa thành mây tự bấy giờ
VÌ ĐÂU EM NGÓ ?
Vì
đâu em mãi trông hoài
Nghìn con mắt biếc lạc loài ở trong
Mắt em có những mùa đông
Có niềm hờn dỗi nhẹ không bến bờ
Có nhiều tiếng gọi ngây thơ
Từ thăm thẳm quá ầu ơ em là
Sao em bóng dáng thật thà
Bước qua trần thế nhạt nhoà uy nghi
Tiếng chim run rủi phương di
Bàn chân em bước có vì xôn xao ?
Có qua ngọn cỏ dàu dàu
Có về ngọn cỏ có màu xanh dưa ?
Em là con bé ngây thơ
Tôi vừa nói đó hay chưa nói gì ?
Đố em biết được tại vì
Sao tôi thiên tải nhất thì yêu em ?
NGHÌN THU LÀ MỘT
Không cần phải nói nữa về
Những gì đã đứng bên lề cuộc chơi
Phải không em ? Phải không người
Em đành phải hóa ra người phải không ?
Em không còn áo em hồng
Em không còn thốt những dòng thiên thư
Em giờ im lặng như như
Em hiền như chính em là em thôi
Em không còn biết đứng ngồi
Những huyền hoặc đó những bồi hồi kia
Những chân sau trước đi về
Chừa em ở lại nằm nghe tiếng ồn
Anh nhìn em giữa linh hồn
Gót chân màng muộn còn hôn gót giày
Kể từ xưa lắm hôm nay
Em cười có thật như ngày tàn xuân
Em cười qua một bâng khuâng
Miệng em ngậm lại giữa tuần hư vô
Vì em anh cố hững hờ
Nhìn âm thanh cũ sợi tơ tóc mòn
Vì em anh cố nhịn nhường
Vì trận gió nọ anh thường ra đi
Xin em đừng trách anh lì
Vì anh em đã nhiều khi khóc cười ?
Chỉ vì như vậy mà thôi
Nghìn thu là một anh cười khóc em
KỂ CHUYỆN
Em ngồi trên bóng hôm qua
Bàn chân em chụm như hoa trên đồi
Bông hoa như miệng em cười
Tình đầu là một cái răng rụng rời
Anh đi muôn một đầy vơi
Vẫn nhìn thấy một chút gì ở em
Chút gì trông rất nhá nhem
Đã mòn thế ấy lại kèm thế kia
Nên anh chẳng hiểu là gì
Buổi chiều lành lạnh anh nghi ngờ rằng
Có những chiếc lá mùa thu
Ở trên trái đất có thừa mùa xuân
Có những chiếc lá màu hồng
Ở trên vườn địa đàng không có màu
Có một vài nỗi nhói đau
Ở trong miệng thích nói câu hững hờ
Có một dấu hỏi trên lưng
Hôm qua có một ngập ngừng trên vai
Em tôi có một hình hài
Và em có nữa những phai nhạt màu
Anh nhìn không nói được đâu
Vì anh không hiểu tiếng chào của em.
HÔN VÔ HẠN
Tiếng chim và tiếng muôn trùng
Ta không hiểu nỗi những rùng mình xưa
Cánh đồng hoang vắng ban trưa
Hồn ta thủ thỉ những giờ ngạc nhiên
Chân đi ngón nhỏ trên miền
Chiều xoa nét mặt trăng viền mép môi
Ta là cỏ nội im hơi
Ta là cá lội xa rời cội nguyên
Cá bơi qua ngọn phương tuyền
Nghe dung nhan nảy mộng huyền vô danh
Miệng môi ấp úng thôi đành
Chỉ xin có thật những cành cây kia
Chút gì khoan khoái sẻ chia
Nhờ ơn mỹ nữ cận kề hoang sơn
Tiếng em ủ rũ không hồn
Giận ta nét mặt dậy cơn sông hồ
Tóc tơ bay nhảy quanh bờ
Ngày xưa quỷ quyệt bây giờ hồn nhiên
Cuộc đời là mỹ nhân điên
Muốn hôn vô hạn nhưng liền đi xa
Quanh co mòn mỏi sơn hà
Một lần ngó thử thì ra mơ mòng
Em là nhan sắc hay không ?
Tiếng ai hú vọng quanh vùng sơ sinh ?
Gió quen cuốn bụi vô hình
Tim ta đón hội bình minh phương ngàn
Màu xanh, màu đỏ, màu vàng
Đã theo nhau một chuyến hàng chưa qua
Vì sao sa mạc vẫn là
Bâng khuâng níu ngón lạc đà, vì sao ?
ÁO XANH QUA CẦU
Gặp em về giữa lúa đồng
Trăng vàng nội cỏ chảy ròng ròng xuôi
Anh cười hé miệng ngậm răng
Dù lời nho nhỏ cũng không thốt thành
Em như thế ấy sao đành
Những đa nghi đó những thành thực kia
Em buồn đã có mây che
Rừng thưa chốn ấy song the chốn này
Hỡi em bóng dáng lung lay
Áo em là mộng anh vay trả về
Đường xuyên rừng rậm em đi
Trên non có một em ghi lời thề
Bài thơ anh đã vô đề
Em cười một chặp em vui bao lần
Má em và mắt của em
Trong đôi mắt đẹp trong niềm hân hoan
Trong đôi mắt đẹp vô cùng
Dòng xanh nhật nguyệt em tôi luyện thành
Đường gươm dựa nẻo tơ mành
Luồng qua ánh phận bôi xanh vẽ sầu
Ôi hình như chuyện trong mơ
Phồn hoa tiên nữ anh ngờ nghệch lâu
Áo xanh đã vội qua cầu
Hình em lõa xõa biết nơi đâu là
Ngựa xe lên tiễn giang hà
Anh đi chín chục buổi tà dương theo
Ngựa xe dừng ở lưng đèo
Ngày xưa kia đã anh trèo đồi hoang
Ngựa dừng chân ở sau non
Rót lời khô cạn xong còn ngẩn ngơ
Những sông những núi quanh bờ
Những mòn cổ thụ những trơ cổ thành
Những hồng những tía những xanh
Những đâu bóng dáng những nhành cây xưa
Những cười văng vẳng hư vô
Đường gươm lẩy bẩy nương nhờ tịch thư
Tóc tơ giờ đã không màu
Gửi con mắt lại ngàn thâu chói lòa
Trận nhìn phương thẳm thăm xa
Em về đồng lúa em là Dung nhi
Gầy trong áo phận nhu mì
Vẫn hằng xinh đẹp từ khi em cười
Khép ngồi chung ánh lửa vui
Tặng tôi đùi chó đã thui chín vàng
TRẦN KHIÊM
Gò Vấp
© gio-o.com 2009