
trần khiêm
THÀNH PHỐ
Thân quen một nửa mặt người
Tượng trần hưng đạo, tiếng cười, khoảng không
Băi xe, mộ ảo, bóng rừng
Người im trong giọng, nỗi mừng khắt khe
Hàng cây đổ bộ, vỉa hè
Hồn nhiên nhỏ giọt, chiều ve văn ḿnh
Diều hoang thả rộng sơ sinh
Nẻo gần, mái tóc như h́nh mưa đêm
Thoảng bay, bụi, nổi, lượn, nền
Bàn chân mỏi nhọc, bùn ven, áo vàng.
HẾT YÊU RỒI
Hết yêu rồi, hết yêu rồi
Không yêu em nữa, mặt trời im đi
Trần gian là cái thá ǵ
Ngựa dừng đỉnh núi uy nghi bóng chàng
Hết yêu em, hết phũ phàng
Hết trăng gió lả hết hoàng hoa say
Biết đâu nguồn cội từ nay
Vầng trăng soi bóng chân mày cố nhân
RỜI THÀNH PHỐ
Những con chim chó chạy trong ḷng
Ôi rất bồn chồn có biết không ?
Thảo cầm viên có hàng cây nhỏ
Có những hàng cây vừa trổ bông
Tôi rời thành phố một đêm mưa
Nói với ngày hè: Nắng rất thưa
Nói với vườn rau: Sâu đang ngủ
Trên những cành cây có gió đùa
Hai bàn chân bước theo hàng lối
Của tiếng loài chim hót băi bừa
Của tiếng loài chim chắp cánh vội
Lên trời cao ngất buổi hôm xưa
Tôi nhắn cùng trăng lời thừa thăi
V́ chăng tất cả đă lôi thôi
Trăng trắng như nàng công chúa ngủ
Để ḷi trách giận xuống hai vai
Con bướm chuyền đi với bánh xe
Linh hồn thổ mộ lạnh lùng nghe
Một tiếng cồng kềnh như tiếng nói
Của những nàng tiên măi dậy th́
Tôi có loài chim nhốt giữa rừng
Có loài khỉ chạy phía sau lưng
Có loài ngựa bạch đi phiêu hốt
Qua những đàn nai rất ngập ngừng.
trần khiêm
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2009