TRN KHIÊM

 

 


KHÔNG NÓI NA

 

Bữa nay anh rất buồn không muốn nói
Những lời kia, mà nói những lời này
Em hãy đến ngồi bên anh bối rối
Hoặc chỉ cần đứng ở đó khoanh tay

 

Anh muốn nói về lời anh muốn nói
Từ  trăm năm anh đã dặn dò mình
Anh đã định xuống trần gian để nói
Gịong ruột rà từ gan phổi đinh ninh

 

Em hãy ở bên anh nghe lặng lẽ
Chớ bịt tai, mà cũng chớ dằn lòng
Vì lời ấy là lời buồn vô kể
Mà thật ra là vô tận ung dung

Anh nói đây: môi của anh vừa mở


Hai hàm răng cục cựa lưỡi nôn nao
Anh nói đây, mắt của anh vừa ngó
Thấy mắt em, và miệng bỗng ngậm vào.

 

Không nói nữa, quyết định không nói nữa
Dù rất buồn, anh đã ngậm hai môi
Và lời lẽ sau một lần lần lữa
Đã nằm im trong cổ họng suốt đời.

 

Em đừng sợ, thôi nào, đừng hoảng hốt
Anh câm rồi và sẽ nói những lời kia
Sẽ tiếp tục nói lời tim nhỏ giọt
Lổ loang rơi trên mặt đất đầm đìa.

 

Anh sẽ nhịn suốt đời không nói nữa
Những lời anh đã định nói hôm nay
Vì sao thế ? Bởi vì đôi mắt của
Em và anh đã đối diện giữa phút giây.

 

 

 

TING CHÀO

 

Em đi qua núi yêu kiều
Đàn chim mở mỏ rít riu cúi chào
Chim vành khuyên, chim chào mào
Chích choè than cũng cúi chào chích choe
Em về qua nắng loe hoe
Một lần trên phố em nghe tiếng chào
Trần gian sấn sổ bước vào
Xắn hai tay áo người chào đón em
Người ta cung kính chào em
Xắn hai tay áo tặng em tiếng chào

 

 

 

NÀNG T VN

 

Nàng tự vẫn sau một lần bước nhảy
Nàng chết rồi, ta khóc đã bao lâu
Nàng sống lại chân không còn biết nhảy
Nàng lướt trôi trong quần áo nát nhàu

 

Ta bỗng khóc thêm một lần ấy nữa
Dù lệ ta đã hóa núi sông rồi
Ta bỗng nín từ lâu không khóc nữa
Em đã cười từ đó mãi không thôi

 

Ta bỗng khóc đến ngàn thu sau nữa
Em nhịn cười từ một thuở xa xưa
Cười và khóc sau một lần đổi chỗ
Là con chim bỗng hót tiếng bãi bừa

 

 


NHNG LÁ THƯ

 

Những lá thư đủ vị mùi sắc thái
Và bàn tay anh đã viết không ngơi
Em đọc lại đọc đi và chợt hỏi
- Anh điên sao? - Ồ, anh chỉ khóc cười

 

Nhưng mà điên là gì hở nhỏ ?
Nếu điên là cười khóc ngô nghê
Thì ai cũng đã từng điên rầm rộ
Thuở họ từng đánh mất: thủơ ngô nghê

 

- Ồ hay quá! Anh định làm triết lý ?
- Không không đâu, mà triết lý là chi?
Anh chỉ biết một người qua thế kỷ
Là một lần cười khóc đã rồi đi

 

- Ồ lạ thế ! Anh định làm thi sĩ ?
- Không không đâu, thi sĩ bọn nó khùng
Anh vẫn tỉnh và nhìn em ý nhị
Dẫu trong đầu từng suy nghĩ mông lung

 

- Ồ lạ thật! Anh định làm gì vậy ?
Anh là ai ? Về đây suốt một ngày
Em bỗng thấy một trăm lời anh nói
Rất tưng bừng và quậy giỡn loay hoay

 

- Em hỏi hoài thì anh đáp, biết sao đây
Anh là người cũng như em thôi vậy
Và mỗi đứa một cõi lòng ngọ nguậy
Nỗi buồn vui chồng xếp ngẫu nhiên

 

Không phải tiên vì anh sẽ chết
Không phải điên vì anh nhận ra em
Không phải tỉnh vì anh còn tha thiết
Nỗi hân hoan trong dạ rối lòng ren.

 

 

 

EM NHN NH

 

Em đến ở lại đây một lúc
Cánh đồng xanh và mây rúc trong mùa
Em vén nhẹ một bên mái tóc
Thả nụ cười lên vắng lặng lưa thưa

 

Em bảo hôm nay trời sẽ nắng
Em bảo ngày mai trời sắp mưa
Anh quýnh quíu nghe mà không dám nhận
Những câu chào là tiếng đáp tự hôm qua

 

Đôi mắt em ngó nhìn ngây dại
Một phương trời viễn vọng tự đâu xa
Rồi sực rút hai tay thon lại
Em ngượng ngùng để gió thổi lên da

 

 

 

NH RAU DƯA

 

Những đứa con từ lâu rồi mất biệt
Bỗng hôm nay về đứng dưới hiên nhà
Bờ mắt mỏng thôi ngăn dòng lệ xiết
Lòng ơ hờ quên ngắt nhịp yên ba

 

Câu thơ đã bao nhiêu lần hứa hẹn
Để bao lần chân bước rất nghẹn ngào
Màu gió thẫm cuốn hồn ra sông biển
Sóng vỗ về, tim lỡ hẹn nao nao

 

Cũng có khi trên lối đời u uất
Mắt quen đơn côi chợt thấy lạnh lùng
Và tai vẳng buổi trưa gà trống giục
Những buổi chiều vo gạo nấu nồi cơm

 

Nhưng than ôi bụi hồng là trách nhiệm
Từ chiêm bao theo lẽo đẽo vai gồng
Màu cố quận dẫu chìm in số mệnh
Bước chân buồn khôn quá ải hư không

 

Đêm không sao khi trời vừa thổi nến
Những đôi chân thức dậy giữa mùa xưa
Và kỷ niệm đã lui về trót lọt
Đẩy lòng câm chen lấn với lòng mưa

 

Đó là lúc ngón chân trần biết mỏi
Thân bỗng nghiêng theo ngọn gió dịu dàng
Để nghe tiếng một ngày xưa tội lỗi
Trót sinh thành dưới gốc cội nhân gian

 

Mòn đôi mắt một phen nhìn ảo não
Nhớ rau dưa như biển nhớ sông dài
Vầng trăng úa rọi đường chân lảo đảo
Rẽ phương nào trên địa giới chia hai?

 

Nghìn con tim bỗng âu sầu một lúc
Gửi giang sơn về mái tóc đượm màu
Nghìn vai ốm bỗng nghiêng về một lúc
Nụ cười vơi trên áo mẹ ngồi khâu

 

 

 

TÌNH V

 

Tay em đưa tình trở về
Dài như là những cơn mê đã từng
Tóc em đưa nắng qua rừng
Chim non sẽ hót như dừng nghỉ ngơi
Chân em dẫm cỏ trên đồi
Như là mấy thuở bồi hồi tung tăng
Môi em sẽ nói lên rằng
Lời em như nấm như măng mọc đầy
Cây cành dồn tụ lâu nay
Trận mưa ướt ẩm hẹn ngày vui quên
Như là câu chuyện vừa lên
Trên bờ môi ấy chưa nên lẽ lời
Chuyện tình không chốn nghỉ ngơi
Anh về ở lại muôn nơi tình đầu
Dầu cho ngày trước đã sầu
Em về ở lại mai sau bỗng là
Tình rơi từ ngón tay ra
Xuống trần gian mọc loài hoa mỉm cười
Ngón tay gieo hạt đất trời
Đời bao lần trở lại thời hồng hoang
Lòng anh trở lại lo toan
Là quên hết cả khôn ngoan dại khờ
Chờ em từ độ bao giờ
Yêu em từ độ thôi ngờ ngại em
Tình yêu nhón bước đi lên
Đường mòn ấy vẫn mọc ven cỏ nhiều

 

 

 

ĐÊM

 

Đêm. Ngàn cây héo trong rừng.
Đêm. Dài cơn gió.
Đêm. Dừng tiếng chim.
Đêm. Người thiên cổ đi tìm.
Đêm. Mùa xõa tóc.
Đêm. Em ngủ vùi.
Đêm. Đời từng bước xa tôi.
Đêm. Màu thay sắc.
Đêm. Mùi đổi hương.
Đêm. Son phấn đọng quanh tường.
Đêm. Đèn đóm thức.
Đêm. Phường phố nghe.
Đêm. Hoa tản mác vỉa hè.
Đêm. Nhàu xác thịt.
Đêm. Mê mải lòng
Đêm. Nằm mộng.
Đêm. Hư không.
Đêm. Nền mộ có muỗi mòng lượn quanh.
Đêm. Mùa xuân ngã trên cành.
Đêm. Hư hoải đến.
Đêm. Thanh tân về.
Đêm. Đầy vơi những câu thề.
Đêm. Dòng nước chảy.
Đêm. Lề giấy hoen.
Đêm. Trùng rã giọng hàng hiên.
Đêm. Buồn bã đứng.
Đêm. Điên đảo nằm.
Đêm. Mây đè bóng trăng rằm.
Đêm. Đồi núi lạnh.
Đêm. Câm cửa nhà.
Đêm. Còn tối.
Đêm. Còn ta.
Đêm. Còn cành cội.
Đêm. Đà vắng em.
Đêm. Đêm lẫn với hình em.
Đêm. Em lẫn với hình đêm. Lạc loài.
Đêm. Vườn xưa lá im hơi.
Đêm. Hoa còn thắm.
Đêm. Cười còn gieo.
Đêm. Đêm bỗng rất tiêu điều.
Đêm. Đêm chợt cũ.
Đêm. Em chợt già.
Đêm. Ngồi nán lại ngày qua.
Đêm. Ta lặng đợi.
Đêm. Ta xót thầm.
Đêm. Từ giấu giữ thanh âm.
Đêm. Dần xóa vết.
Đêm. Dần nghìn thu...

 

 

Trn Khiêm

 

http://www.gio-o.com/TranKhiem.html

 

 

 

© gio-o.com 2009