TRẦN KHIÊM
KHÔNG CẦN ĐỀ
Buổi chiều buồn bă không
cần nói
Buổi sáng ra đi khắp nẻo ngoài
Buổi trưa im lặng nh́n nắng rọi
Buổi tối nghiêng nằm nhớ chợ vui
Buổi mơ yên ả khóc mù khơi
Tỉnh giấc thương em giữa cuộc đời
Mở mắt nh́n ḿnh ấp úng gọi
Ngậm miệng chờ thơ lả tả rơi
Con chim chào mào hót ngoài phố
Con cá mè bơi dưới ḷng hồ
Gà con theo mẹ chạy lố nhố
Người đi ngang đường bụi bám vô
Mùa đông tản mác lượn đường quanh
Mùa gió thu qua liễu rụng cành
Mùa hè mưa nhỏ nối mưa to
Mùa xuân nhớ ngói chùa ở xa
Người em thứ nhất không
c̣n kể
Người em thứ hai không
c̣n nghe
Người em thứ ba không
cười khóc
Người em thứ mười thôi
trách móc
Người em vô tận vừa đẻ ra
Thành phố hôm nay sáng lụa là
Thành phố cúi đầu nâng chiếc lá
Kính chào em nhỏ khóc oa oa.
HÔM NAO HÔM NÀO
Hôm nao chợt có mặt trời
Đi qua quả đất hóa thành cuộc chơi
Hôm nao chợt có miệng cười
Đi qua thành phố hóa nên nỗi buồn
Hôm nao chợt có thuồng luồng
Đi qua ruộng rẫy hóa thành khe mương
Hôm nao chợt có Trịnh Công Sơn
Đi qua nước Việt đang
hờn dỗi nhau
Hôm nao chợt có lần đầu
Đi qua tuổi trẻ hóa thành thiên thu
Hôm nao chợt có ngây thơ
Đi qua em gái hóa niềm xót xa
Hôm nào chợt có bỗng dưng
Đi qua phút chốc hóa ra vô cùng
Hôm nao chợt có lạ lùng
Đi qua cố quận biến thành dư vang
Hôm nao chợt có núi
sông
Đi qua phố thị không ngừng hóa thân
Hôm nào chợt có phù vân
Đi qua mây nổi hóa thành bài thơ
Hôm nao chợt có em là
Đi qua đi lại đứng xa đứng gần
Hôm nào chợt có nhân gian
Đi qua cuộc sống hóa ḷng không vui
Hôm nao chợt có một ḿnh
Đi qua thành phố không vui không buồn
Hôm nao chợt có mùa thu
Đi qua bỏ lại mai sau nhớ hoài
Đi qua bỏ lại bây giờ
Hôm nao chợt có mùa xuân quay về
Quay về như cá rô phi
Lội trong thủy lợi người hoan hỉ nh́n.
THƠ VỤN GĂY
(lảm nhảm lúc quá buồn)
Ta rắp tâm c̣n
nói
Giữa cuồng điên cuộc hội ngả nghiêng
mày
Ngày mai đi tu trong lùm cây
Trắng những đêm dài ru giấc ngủ
Ta rắp tâm ḷng ta thức đủ
Một ngàn đêm
Trên cánh hoa hon
Ta ngụp lặn trong ḍng cổ thụ
Hát đi em ! Hát chảy đi những suối nhạc đầm đ́a
Mùa hương hỏa trắng ngần nỗi nhớ lỏng
Nhỏ xuống bàn tay rêm hóa thiên thần
Môi lầm lỡ xin em đừng giận
Một mai này em sẽ nhớ ngẩm nghê
răng
Hoang mạc cửa đêm
Hoang mạc hé
Con tàu đi giữa lổ đổ đồng không
Ta vẫn thức măi trong mùa cua Đông Ngạc
Dẫu hồn bay về náo nức mặt sông Hằng
Ta bắt em nằm giữa ngón tay
Em bùn đất em hoa cỏ bầy hầy
Em ră nát
Em rùn rẩy ca lời man di năm trước
Khóc oang oang trong tỉnh thức mai này
Ta c̣n hy vọng niềm tuyệt vọng
Trong những nhói đau ám mặt bóng
đêm ng̣m
Những tiếng nói nhấp nhổm
Những nụ cười chết rượi tối tân hôn
Chào vĩnh viễn nàng tiên tuổi nhỏ
Đi đây
Đi măi không bao giờ thấy thiên đường
Bỏ sót lại lời chó hoang khỉ ngàn vụn găy
Chẳng vuông tṛn như những sắc chim non
TRĂNG TRẦN THẾ
Miền trần thế bữa nay
trăng sáng tỏ
Trăng sáng này ai có rơ nguyên do ?
Đường cong cớn sắc đèn
xanh nhuốm đỏ
Đèn vàng kia đă sáng tự bao giờ ?
Cây rũ ngọn thiu thiu em đă gọi
Trong cơn mơ em gọi nó cây bàng
Và
suốt kiếp trên đời mưa nắng rọi
Nó là bàng như liễu dưới dương quang
Xe băng qua lối lăng đăng nhịp nhàng
Những bóng cây xếp hàng không nói
Những bóng người đưa tiễn bước lang
thang
Về phường phố nguôi
ngoai ḷng nhuốm mỏi
Đêm thành thị rất buồn không thể nói
Mà cũng là vui rích rả canh thâu
Nhà với cửa đứng thẳng hàng cao vọi
Cột điện nh́n sông nh́n xe cộ nh́n nhau
Tối dần xuống trăng dần lên óng ả
Ngày vội sao ! người ngợm đă
dần im
Trận gió nổi cuốn mùa lên tá lả
Em dần về trong nỗi mộng c̣n nguyên
Trời mộng ấy dẫu mệt mề có lẽ
Em gái ơi, xin gắng gọi "mộng huyền"
Và hăy xơa tóc màu xanh tuổi trẻ
Lên gối đời cho dẫu vẫn chưa êm
(Phố sẽ lắng ru em nhẹ khẽ
Loài trùng kia trỗi nhạc vô bờ
Trăng buồn lắm nhưng chẳng đành rơi lệ
Để em c̣n yên ngủ giấc bơ vơ)
Những chuyến xe qua đường phố dật dờ
Những chuyến tàu qua núi rừng ấm ớ
Bỗng đêm rồi đă hóa bài thơ
Và gió sẽ ngâm nga lời úp mở
Miền trần thế trăng về như đứa nhỏ
Đi một ḿnh im lặng ngó phố phường quanh
Nhà phai sắc xanh vàng hồng tím đỏ
Tất cả dường như cổ thụ và cành
THƠ ĐI LẠC
Trên dung
nhan trường sa
Ưng điêu đáp xuống thân
h́nh mê man thiếu nữ
Sợi cỏ vàng cong dệt đường đi
hoang liêu
Thành khẩn buổi chiều
Kinh đại mạc vang trong sương nguồn sáng sớm
Thành phố đụng mây cây cỏ đụng tay
Thần kinh vuốt tóc
Trắng xóa xanh xao ngủ mùa hè
trăng nặng nhọc
Ôi sông b́nh minh nằm tưới trưa lên
Chùm gởi trên cành cây ly hương
Ṃn lối nhấp nhô đi về tiếng bước vang tên
Thằng nhỏ ! Thằng nhỏ !
Tuổi thơ rớt giọt ngọc huyền
Em gái ngủ quên trong b́nh yên băo tố
Nhịp mơ chùa vô danh
Lăo thượng tọa ghé qua
nguyên đán
Cười giúp ngày sau mặn môi trên
Môi dưới lặng t́m
chim đâu đó
Cành ổi cành chanh gió gió gió gió gió thổi nghiêng
hàng
cây màu xanh đong đưa
Cát nổi sau lưng giật gọi nhịp rùng
Hai vai chia rẽ
Gánh mùa đông để giữa mùa xuân và
mùa thu rải lá khắp phường phố
giăng màn nhung so ro
Đêm
im lặng đêm êm lạnh
Ngọt ngày xưa nước miếng nữ nhi hồng
Ngọt hôm nay sương rờn ngọn cỏ rải rác con
đường
Ngọt mai sau tất cả lên miền đau
thương khoan dung
Băi trắng toát trước màn mắt mở
Đi, đi
Côn trùng đợi bước dậm vang
Bầy rắn độc trườn quanh hố phận
Báo! Nhanh lên hoàng hôn sánh lại dần
Cát phủ ngón chân
Trễ tràng dấn bước
Nặng hơn em ơi cho bỗng chốc bay lên
Miền trường cửu lâm ly
Em tỉnh giấc thuận tùy nghĩa trang đồng vọng nhịp ba bảy
Đằng sau
Tiếng người quanh co buồn teo
Chạy suốt đường hứng ánh dương du thủ
Trường tiểu học xưa quạnh quẽ cheo leo
Trèo lên
núi bắt con chim thiên cổ
Thả bay xuống đời thành thị nghiêng xô
Thằng hài đồng
Công chúa bơ vơ
Đi chăn cừu sắp măn hạn quay về kư ức
Đoàn viên té sấp lần ấy nữa
Để thêm một lần sau té ngửa
Hồn nghĩa trang buồn
nghĩa trang quên tên
Hồ lay ḍng in bóng người
điên
Viện tâm thần lần giở từng trang bệnh án lang thang
Vọng màn
đêm ngày vàng xanh chênh vênh
Đảo nghiêng phiền lên đỉnh tháp
Mộng trùng lai u uyên đồi cát nhân
duyên nàng ngồi khóc
Ta kính cẩn cúi đầu
Nâng nhẹ tuổi thơ em
Mùa sa mạc bơ vơ màu ảo vọng
Náo nhịp khôn ngần miên man riêng rẽ
Chôn chầm nhớ trong quên và nhắc nhở như nhiên
Kinh thừa tự hốt vào ḷng bể
Phật đi rồi bỏ lại trần gian
điêu linh
Ḍng suối chảy quanh quần lưng chiều đồng vọng
Hội thoại ngày thơ đêm rối giường trời
Trong vắng vẻ chùn thân yểu điệu
Thiếu nữ vừa đi qua
Hương sắc đưa nhanh
Vẽ bức tranh dâng lưng trời tuyệt mộng
Bạc phết màu em thành lũy xa vang
Cung kính nh́n buồn
Ôm ngày lận đận
Trôi t́m hải đảo trăm năm buồm thuyền hăi rộng
Tuyệt tích tuổi tên tàn vết cội nguyên.
ÁO HÔM NAY
Những chiếc áo màu
xanh là lượt
Em
thêu từ tiền kiếp mỏng manh
Gói về đem tặng cho anh
B́nh minh thức giấc giỗ giành nỗi đau
Ngày xuân thắm mái đầu em nhỏ
Lá cành bên nẻo chợ tàn hơi
Em ngồi đây với đất trời
Với anh im lặng với lời lặng im
Em đi t́m hoa đào tự thuở
Má hồng c̣n lấp ló ven môi
Ra đi bỏ lại câu cười
Tuổi xưa vô vọng anh chơi giữ ǵn
Tuổi đời ấy có h́nh có dáng
Cỏ cây và nắng rạng đồng xanh
Nắng ngày ấy có mong manh
Có mưa phơ phớt trên cành mảnh mai
Chim ch́a vôi hót dặm dài
Cá rô thủy lợi dấu hài ruộng sâu
Tắc kè đổ giọng
đêm thâu
Nằm nghiêng gối nhớ
trăng sầu sao vơi
Sao trăng ấy là lời của Ngoại
Một ngày kia khi Nội qua đời
Dừng chân xa thẳm đất trời
Anh ngồi măi ngó bồi hồi tuổi thơ
Sương sớm buổi tinh
mơ bỗng chốc
Em trở về bất chợt nơi đây
Hai bàn tay đón hai tay
Đổ nguôi ư
định c̣n lay lắt t́m
Cám ơn nhé đường kim nắn nót
Ngày xuân tươi mưa rớt nhịn nhường
Bây giờ êm ả dung nhan
Tóc em xơa xuống nhuộm làn tóc tôi
Những chiếc áo là lời biển vọng
Là núi đồi gió lộng xa vang
Theo mơ vượt suối
băng ngàn
Về đây nũng nịu trong
bàn tay em
Anh sẽ đem áo về giữa phố
Sẽ đem qua rừng rú ruộng nương
Rồi khi dừng ở khe mương
Lấy ra anh ngó như dường ngó say
Anh sẽ ngó loay hoay bận bịu
Ngó như là trẻ thiếu mẹ cha
Như chim ngó chuyện giang hà
Như hoa ngó nụ như xa ngó gần
Anh
ngó măi mà không dám bận
Áo của em gửi tặng hôm nay
Áo hôm nay? Áo hôm nay?
Bỗng là sau trước những ngày
hôm nao
TRẦN KHIÊM
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2010