
TRẦN KHIÊM
NHỮNG MÙA
ĐÔNG TÓC ƯỚT
Những cánh rừng áo trắng
Ta đã đến bao lâu?
Nở những quả màu đen
Mùi hương, và giá lạnh
Trên nhan
sắc của rừng
Cành thanh tao, lá im
Cong mỏng như bờ mi
Thuôn dài trong tiếng nhạc
Đàn lục huyền vừa lên
Trong xuyến xao có những
Giọt màu đỏ rỏ xuống
Ngấm vào nền đất câm
Ta đã
đến bao lâu?
Những mùa xuân kế tiếp
Ta đã hát bao giờ?
Nhạc lệ màu mắt phai
Những nẻo hồn rụng vắng
Trưa về, rung lá nâu
Ta đã đến, và ngồi
Ngón hồ xanh thắp nến
Nơi nào ta đã đến?
Triệu áng ngày mắt sâu
Cong mỏng như mùi hương
Thuôn dài trong cánh hạc
Đàn lục huyền vừa lên
Trong đầy vơi, có những
Dáng đi rất bơ phờ
Qua những vùng tóc hoen
Nhập tròn vai tuổi trẻ
Trên nhan sắc của đồng
Nhạc quên vút lên sông
Những mùa đông tóc ướt...
CHỈ LÀ
Chỉ là tôi nghịch ngầm thôi
Bài thơ đâu phải mỉm cười mà ra
Chỉ là tôi quậy thôi mà
Bài thơ đâu phải bài ca khóc òa
Chỉ là cơn nắng qua loa
Cơn mưa qua phố bông hoa qua rừng
Em đi
qua dốc ngập ngừng
Nhìn sau lưng núi một vầng trăng tan
Tôi ngồi với gió thênh thang
Loay hoay kiếm cớ để mang mộng dài
Xa nhau:
bán đảo u hoài
Tìm nhau: mắt núi trải dài đường chim
Gặp nhau: mặt phố mưa chìm
Yêu nhau: bãi cát dài thêm lối về
Ai qua tảng đá ghi thề
Lời ru chín chục đề huề cưu mang
Chỉ là tôi bước lang thang
Một trăm năm trước mấy ngàn năm sau
Có gì
đâu, có gì đâu
Sớm thương quan ải tối sầu nội ô
Trưa về xõa tóc vi lô
Chiều nay em sẽ qua đò nhẹ tênh
Bờ sông cũ một mình ênh
Về qua đi lại hát kinh chiêu hồn
DỤ DỖ
(bài lưu manh thứ nhất)
Em đừng trách nếu anh bỗng chốc
Chẳng ngoan hiền như lúc mới quen nhau
Em đừng trách nếu anh bỗng ngốc
Để lộ dần lòng ích kỷ thâm sâu
Em đừng trách nếu anh nóng vội
Đã lỡ yêu, anh muốn lỡ cho tròn
Vì khi đứng giữa dòng đời chìm nổi
Anh chỉ thấy dịu dàng trên những môi hôn
Anh vẫn thế, bây giờ, và mãi mãi
Chuyện tình kia như mặt đất dầu phai
Và dẫu nát để trở thành Thuở Ấy
Anh vẫn yêu như quả đất vẫn quay
Nhưng em ạ, anh vẫn còn một chút
Chút sân si, đủ để giống con người
Nên khi em đã nói yêu rồi
Anh đành phải bắt đầu đòi hỏi
Phút gần gũi ví như sao chổi
Mà tình yêu là bầu trời đêm
Anh muốn thấy những đường bay diệu vợi
Sáng ngập trời trong giây phút cùng
em
Nói như thế đã đành là
vòi vĩnh
Là trẻ con, là ích kỷ, tham lam
Anh đành chịu, dù ban đầu chỉ định
Mến thương em như mặt đất trầm ngâm
Nhưng ai biểu một lần trên mặt đất
Em nói yêu anh, là sóng động đại dương
Là hồng thủy trút qua miền khô hạn
Đem yêu cuồng tràn lấp nỗi yêu thương
Em hãy nhịn hãy nhường anh chút nhé
Đằng nào cũng như nhau, thì cứ chịu đi mà
Vài khoảnh khắc đủ làm nên lịch sử
Hãy cho nhau những phút thật là
Như thuở ngây thơ khao khát vô bờ
Ai mặc cả với vòng tay thắm thiết
Ai từ chối với nồng nàn máu thịt
Ai ngại ngần? Họ chẳng biết "lìa tan"
Ta thì biết "lìa tan",
nhưng biết quá chừng quá đỗi
Biết đến chai cả mặt ra rồi
Sợ gì nữa? Hãy tin lời anh nói
Tình yêu kia chỉ đổi chủ thay ngôi
Tình yêu ấy dẫu gọi là chấm dứt
Là chia ly, nhưng sự thật là gì ?
Tình yêu ấy chẳng hề có thực
Nhưng trường tồn là những phút uy nghi
Vậy, đừng sợ, hãy cho anh vuốt tóc
Nếu thương anh thì hãy cho hôn
môi
Nếu thương nữa thì bây giờ xõa tóc
Thả thân em giữa trời đất bồi hồi
Anh chỉ gợi ý, em tính sao
cũng được
Chứ thật ra anh đã lỡ yêu rồi
Thì cho dẫu em vô cùng keo kiệt
Anh cắn răng miệng vẫn phải tươi cười
Anh cắn miệng dẫu bầm như xác chết
Dẫu phải xa em khi chưa được gần em
Thì em ạ, anh cũng
đành thú thiệt
Chưa chắc gì anh đã hết yêu em
ĐẦU CẦU LÊ VĂN SỸ
Biết em có tới không?
Hay anh lại một mình ngồi quán
Cà phê ngọt mà đắng
Tình vừa buồn vừa vui
Đầu cầu Lê Văn Sỹ
Cách nhà em không xa
Anh chờ từ vạn kỷ
Tới bây giờ, tháng Ba
Tháng Ba nóng kinh hoàng
Anh cố gắng mơ mộng
Thế mà, em thấy chưa?
Anh vẫn làm em giận
Tại trời Sài Gòn nóng
Chớ không phải tại anh
Vì anh tuy hư hỏng
Nhưng chưa hư lòng thành
Chiều thứ 7 một mình
Chủ quán ơi! Phê đá!
Ah cái thằng lông bông
Mày lại ngồi đợi hả ?
Dạ, con ngồi đợi
Một cơn mưa trái mùa
Rẽ trời mây nóng hổi
Ghé qua đời thốt thưa
(Bấy giờ kinh Nhiêu Lộc
Nước đen thui thùi lùi
Mưa về thì nước lại
Xanh như là thú vui)
Thôi nè, mày cứ đợi
Tao bán được là cười
Hổng cần mưa với nắng
Chiều mát mẻ đủ rồi
Dạ, thưa, chiều mát mẻ
Có cà phê, chỗ ngồi
Có mèo qua chó lại
Muốn vui thì nó vui
Nhưng mà con hổng muốn
Vì vui riết cũng nhàm
Buồn nhiều e mệt óc
Con thả lòng hên xui
Con thả lòng đón đợi
Em A B C D
Nhà cách đây trăm mét
Mà như xa quá chừng
Rồi đêm xuống lừng khừng
Người đi về lớt ngớt
Cà phê đá tan hết
Kinh Nhiêu Lộc đen thêm
Sài Gòn đã ngái ngủ
Ngáp ruồi trong ánh đèn
Những đời trai du thủ
Tạm thời ngưng thói quen
Tạm thời thôi đấy nhé!
Em nhất định ở nhà
Thì tôi nhất định đợi
Gặp được rồi mới tha
Tạm thời thôi đấy nhé!
Tạm thời thôi đó nha !
Bữa nào rảnh, tôi lại
Chờ em quán ngã ba
Tạm thời thôi đấy nhé!
Ông Lê Văn Sỹ ơi
Ông ở lại mạnh giỏi
Tôi dắt xe về thôi!
CHIỀU NGẦN NGẠI
Chiều hốc hác trên mặt chiều buồn rượi
Em ngồi chơi từ nỗi nhớ bao giờ
Em đã khóc lệ đắng ngần giọt chảy
Xuống cuộc đời thấm đất mọc thành thơ
Nhưng vì thế mà thơ còn ngốc dại
Suốt đời anh lui tới mãi nơi này
Tìm dưới đất một chút gì sót lại
Của một chiều gió phảng phất qua tay
Anh không giận tay anh nhiều khe hở
Anh chỉ ôm lở dở vào lòng
Và anh hiểu thơ anh là thơ dở
Có khi dài khi ngắn lúc lòng thòng
Cũng có lúc thơ anh gàn bướng quá
Đi một mình chẳng ngó trước ngó sau
Vì anh mệt như một chiều ngọn gió
Thổi vi vu qua ngõ hẻm bạc đầu
Thôi đừng kể về thơ mà rách việc
Kể về em ? hay là kể về anh ?
Hay là kể về mống mầm ly biệt
Giữa yêu thương ta gượng gắng để giành
Thôi đừng kể về chi nữa hết
Chiều buồn ghê phủ mặt nín thanh âm
Chiều buồn quá mà sao chiều không mệt?
Mà chúng ta lại mệt đến ngại ngần?
HOEN ĐẦU
PHỐ
Buổi chiều lặng lẽ hứng không gian
Tím nhợt tường mây gió kéo màn
Những tình hoen rỉ trên đầu phố
Những nỗi u buồn chóng dở dang
Tôi biết làm sao giữ được buồn
Như hồn vẫn nặng lưới hoang mang
Con cá nào bơi về luẩn quẩn
Con chim
nào cất cánh ngổn ngang
Tôi đứng đây và tôi bước đi
Làm sao em hiểu được điều chi
Làm sao em nói về tôi được
Cũng bởi tôi chưa chịu hiểu em
Những đường muôn lối dửng dưng qua
Bóng dáng người mang nặng cõi xa
Những đường muôn lối về tề tụ
Núi trẻ nào thương nhớ đồi già
Tôi biết làm sao giữ được cười
Mà trong xứ ấy, những con cừu
Đàn dê thuở nọ nhìn ly tán
Ai bỏ đàn dê để đi tìm?
Đi tìm mãi mãi
được gì không?
Đi tìm sẽ thấy nắng trên bông
Mưa rời rợi khóc dòng xuân thủy
Hận hôm nào gió quá mênh mông
Vẫn đứng trong chiều quạnh quẽ thôi
Mà nghe như đã biết luân hồi
Mà nghe bốn mùa vai đã nặng
Chỉ muốn bên em bối rối ngồi
Chỉ muốn em ngồi bối rối tôi
Nhìn nhau phảng phất nỗi than ôi!
Một nghìn câu nói cùng vô
cớ
Đổi lấy một mùa hoang tưởng chơi.
Trần Khiêm
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2010