
Trần Khiêm
HẢI ĐẢO
Gió mười năm lộng quanh co
Đường sa mạc ủ in ṿ rượu khan
Rạng ngần hải giác thênh thang
Chim vô danh lượn với vàng bụi bay
Chiều qua thâm tái mặt mày
Chốn kia thăm thẳm chốn đây rạc rời
Nhớ xưa không nhớ mặt người
Nhớ rằng vẳng lại tiếng cười thâm u
Gót ch́m giữa động ngàn thu
Hát ca hờ huyễn để ru núi rừng
Ngủ đi ôi bước đă từng
Ôi thân đă trải trên hừng hực đêm
Biển ngàn giấu giữ bao tên?
Nguồn xa ngái dội bao niềm bi hoan?
Tiếng ḷng đủng đỉnh trôi loang
LÁ
Ngoài kia con gái ngủ yên lành
Nhớ có nguồn cơn lá có cành
Gió động có v́ phương ấy có
Trên giàn thiên lư bóng xuân xanh
Em có nh́n trên mặt biển xưa
Nơi ngh́n con sóng thích đong đưa
Bóng đàn chim chóc ch́m trong nắng
Con gái đi chân nhón gót vừa
Con gái trở về trên thế gian
Mỏi gối nằm nghiêng ngửa trên ngàn
Con gái nghĩ ǵ sao vắng bóng
Kể từ gió mặn thổi Nha Trang
Nha Trang ngày ấy nhiều con gái
Ánh mắt màu xanh hơn núi xanh
Ánh mắt đă nh́n lên núi biếc
Ngh́n năm sau nữa vẫn mong manh
Người qua là bóng đi thăm lại
Người về tưởng có từ rất xưa
Bóng người e ấp không nh́n mặt
Ḷng mỏi ṃn xoay dưới lá dừa
KỶ NIỆM
Ngày hôm qua chỉ một
Và ngày mai vô vàn
Ôi ! Tiếng thở rụng rời
Nhịp tận cùng vang vọng
Xuyên ngọn núi tàn hơi
Hàng cây xưa hăi động
Người đi không có lời
Ta rú gầm, thất vọng
Mùi hơi thở kia ơi !
Mùi hơi thở kia ơi !
Có bao giờ ngươi tới
Trong bộ cánh tuyệt vời
Nhiễm hương bùn đất mới ?
Một khúc hát tàn hoang
Là một lần máu chảy
Đàn: đôi mắt dịu dàng
Đàn: thiên nhiên khi ấy
Nhịp run rẩy, nàng ca
Mộng nuốt ngh́n cánh hoa
Ta uống ḿnh trong mắt:
Buồn giữa chiều tháng ba.
CHỢT NGHE EM HỎI
Bởi v́ gió chợt thổi lên
Để cho hạt bụi cũng chen chân vào
Tuổi xanh một cuộc gầy hao
T́m cho ngắc ngoải đường vào tuổi thơ
Ngày xưa - thiên cổ - bây giờ
Đă qua như những vần thơ quên làm
Anh đi bắt lại không gian
Anh t́m anh giữa núi ngàn rộng thưa
Lạc vào trong động tuyết sơ
Chợt nghe em hỏi: bây giờ mùa chi ?
TRIẾT LƯ
V́ gió ở khắp mười phương tám hướng
Mà hướng nào cũng có một cô nương
Cho nên gió đă làm người ta lạnh
THIÊN CỔ
Giấc ngủ muôn năm
Ai người vươn tới ?
Trời ơi ! Trăng vàng…
Đi t́m đô hội
Trên đỉnh tháp già
Em có thấy ta
Khi vừa mới mọc ?
B́nh minh thức giấc
Bờ suối bên kia
Sa mạc tàn dần
Rắn chuông hối hả
Đi nào, đi nữa
Chiều nữa, chiều đi !
Khóc lớn bởi v́…
Báo ơi ! chiều đói
Ngồi bên cổ thụ
Ta nói, ta nghe
T́nh sử trôi về
Tối che đôi mắt
Và ta chết gục
Dưới gốc bồ đề
Những tim rụng xuống
Giấy xưa năo nề
Giấc ngủ chán chê
Ai người vươn tới ?
Buồn thay ! Trăng thề…
Trần Khiêm
http://www.gio-o.com/TranKhiemKiemHiep.htm
© gio-o.com 2009