
TRẦN KHIÊM
DỌC ĐƯỜNG CỐ THỔ
Dọc đường cố thổ chiều mưa
Nh́n em phong nguyệt như vừa gió trăng
Trút bầu ư niệm hỗn mang
Yêu nhau bất tỉnh một trang sử lần
BÂY GIỜ
Bây giờ em đă qua sông
Mà anh lạc lối mơ màng từ lâu
Bây giờ em ở nơi đâu
Mà anh đang ở nơi đâu kiếm t́m
CON ĐƯỜNG SƯƠNG SỚM
Con đường sương sớm âm âm
Ngón tay nhuốm lạnh nảy mầm phù hoan
Mút mùa chim lướt lên non
Giăng giăng áo mẹ dạ con thở dài
LÁ RỤNG LINH ĐÀI
Trầm u lá rụng linh đài
Ai nh́n ai diễn bi hài kịch câm
Gửi em diễm thủy huyền cầm
Vượt trao dư mộng nghiêng rằm ngàn sao
LỜI KINH BÓNG NGUYỆT
Lời kinh bóng nguyệt lầu cao
Rứt ray trăm buổi phượng xao xác gầy
Lụa trinh nguyên khoác bấy chầy
Trăng lên áo xuống hôm nay chợt từ
DIỆU ÂM
Diệu âm ứ hự em ừ
Ừ em đă lại như vừa thụ thân
Hài mây ướm một bàn chân
Hai bàn chân ướm thanh tân trễ tràng
THIỀN RƠI
Chuông rơi, thuyền rỡn áo nàng
Trăng trăng, trắng trắng, vàng vàng, thuyền rơi
Thuyền rơi, thuyền rơi, thuyền rơi
Chênh chao dáng úa cong phơi ngực hồ
LÁ KHÔ
Bao giờ cánh lá đă khô
Là từ vũ trụ c̣n thơ ấu nào
Lang thang chín suối dạt dào
T́m ra hố thẳm ghé vào lêu bêu
NGHE TIẾNG CHIM KÊU
Vườn đêm nghe tiếng chim kêu
Một con chim nữa thả diều lên cao
Môi nàng hé mỏng chiêm bao
Tay nàng hé cổng chim vào vườn đêm
BÀN TAY EM
Bàn tay em khứng thệ nguyền
Thương chàng tù tội làm duyên đăi đằng
Đêm nay vô lượng cát hằng
Ngày mai vô định ra răng cũng đành
DẮT MÂY XUỐNG PHỐ
Dắt mây xuống phố t́m nàng
Bài ca chốc lát ngỡ ngàng lạc âm
Dắt mây lên núi t́m trăng
Bài ca chốc lát c̣n đang mỉm cười
THƯ NGƯỜI
Thưa người hai tiếng lao xao
Ḍng con nước chảy đi vào rừng đêm
Thưa người hai tiếng rĩ rền
Ḍng con nước chảy đi lên đỉnh ngàn
ĐÁNH RỚT CÂU THƠ
Lỗi nàng đánh rớt câu thơ
Lỗi ta bắt chước ơ hờ một phen
Bây giờ lên xuống đă quen
Biết ḍng nước chở về ven bờ nào?
THÁNG MƯỜI HÀ NỘI
Tháng mười Hà Nội thê lương
Ỡm ờ nước chảy qua đường bồng bênh
Nhà lênh láng lội lên đ́nh
Dưới cầu tóc rối trên kinh nguyệt mờ
ĐÔI CHIM
Nàng về đóng cửa nhà tranh
Nhẹ thêu áo lụa trên cành đôi chim
Một con chim gọi ĺm im
Con chim kia gọi mộng tiềm dậy vang
CON ĐƯỜNG NẮNG
Con đường nắng ngổn ngang đưa
Cũng vừa vô định để chưa loạn thần
Nh́n ra phố xá c̣n gần
Nh́n vô xương tủy c̣n chân hải hành
TÁI SANH
Cuối mùa cơn mộng tái sanh
Anh dừng ngựa lại chân thành rậm rêu
Thoảng nghe sớm nắng mưa chiều
Chở che áo trắng dặm kiều em qua
NHỚ ĐỖ MỤC
Nhớ chàng như nhớ thương ta
Mười lăm tháng nọ lêu la ruộng đồng
Giờ đây hỏi chú tiểu đồng
Liệu tao c̣n đủ phiêu bồng như xưa?
CỎ TRẮNG PHƠI ĐƯỜNG
Đường phơi trắng cỏ đêm rồi
Điềm nhiên khúc hạ hát hồi ḷng xuân
Quần hồng em có gian truân
Tôi chưa nỡ nói cởi truồng đẹp hơn
“TƯỢNG CHÚA GẦY HƠN XƯA”*
Bây giờ tượng Chúa gầy hơn
Em c̣n nũng nịu giận hờn được ư?
Tháp chuông nghiêng lắm kể từ
Thần tiên lỡ miệng nói: Ừ, tùy em!
* thơ Nguyễn Tất Nhiên
MƯỜI BẢY BÀI LỤC BÁT
Đằng sau cỏ mộ sau cùng
Bài ca dế hát nào không có lời
Trên lời kinh động xa xôi
Cành nâu khỉ xám sang chơi cành chùng
Lá lầm lũi lát ung dung
Nước trôi mặt nước mây rùng mặt mây
Ong bay lần lượt xa ngày
Ngày lăng lắc nỗi xa bầy đàn ong
Nữ lang hái tóc buồn chăng
Trăng buồn xuống tóc ai đang gảy đàn
Tiếng nàng xuôi vọng trường giang
Nguyên đầu thủ thỉ nắng giàng giữ mưa
Báo nâu thức giữa giao thừa
Nh́n qua ngó lại một mùa hoa niên
Tơ xao xác sợi như huyền
Ngoài môi dáng đợi tang điền biển xanh
Em cười tản mác nhà tranh
Lụa hồng nhan đắp mỏng mành ái ân
Mộng tay đêm ướp hương gần
Ầu ơ nghe nhé thiên thần bóng ma
Sương tuyết đổ xuống làn da
Động sầu núi thảm ai qua hái sầu
Tuyết sơn vun vén lần đầu
Giọng gầm hổ xám về sau vang rền
Tháng dài đỉnh tháp vang tên
Mười năm đền đáp tiếng rên nữ hoàng
Lạc hồng qua ải môn quan
Lời ca lảnh lót khắp vàng hoa tân
Buổi chiều hôm đó, sơn nhân
Ôm sầu liệp hộ về khâm liệm sầu
Sói sầu đỉnh núi từ lâu
Trăng bàng bạc bóng soi đầu sói xanh
Tiếng ai hú lộng quanh cành
Rừng lay lắt rụng bức tranh hai màu
CHIỀU NAY BỖNG LƯỜI
Chiều nay có một chút lười
Vào tôi rất vội xa vời lối đi
Nhớ nàng một chút nữa thôi
Cho tôi một chút sang chơi với đời
Chiều nay có một tiếng cười
Mà nghiêng dáng vẻ xa xôi chuyến tàu
Tôi sầu xứ ấy đă lâu
Tôi đâu có định gặp nhau lúc này
Chút yêu nặng cánh tay gầy
Hồn tôi bất chợt vụng bày nhân gian
Nàng về chân duỗi mê man
Ḍng sông bỗng quá ngược ngang nẻo bờ
Cho tôi một chút mộng mơ
Cho tôi chốc lát đợi chờ thương yêu
Cho dầu tôi quá rong rêu
Như ngọn núi đá đă nhiều người thăm
Người ta đục phá núi câm
Đem về đúc tượng bỏ trong góc nhà
Chiều nay một chút màu da
Của em sáng quá như là thơ ngây
Tôi xin một chút bây giờ
Đem về bôi xóa cho mờ trăm năm
Nh́n em một chút lặng thầm
Là bao nhiêu kiếp đă lầm lỡ ru?
Th́ thôi, kệ nó, tôi mù
C̣n hơn sáng tỏ trong màu hư không
Lỡ như tôi có cùng đường
Th́ tôi cứ ngỡ trùng dương đổi ḍng
Chiều nay thế nhé được không?
Chiều nay thế nhé em hồng hai môi
Ôi tôi bỗng rất là lười
Đành tâm chấp nhận nằm vơi bớt ḿnh.
VỀ THĂM TUYỆT PHỐ
Về thăm tuyệt phố mà thôi
Cơn đau rải rác đă đầy lối đi
Trăm năm vô nghĩa là ǵ
Liều lĩnh bóng dáng tôi nghi hoặc ḿnh
Tháng nào mắc nợ tồn sinh
Yêu em bỗng chốc bước t́nh sảy chân
Đèn thắp nhà tắt bóng thần
Tiêu sơn xứ ấy tương thân chốn này
Tôi như là một con cầy
Rừng le lói sáng trăng dày đặc đêm
Uống hồn no ngạt miệng quen
Kỳ đà qua suối cỏ đen đứng chờ
Dựng đầy núi mộng ngày thơ
Lưng trời ố đỏ nhà thờ in rêu
Mưa mùa vuốt mặt lêu bêu
Yêu em không nỡ làm xiêu ḷng nàng
Kể sao đang, kể sao đang
Sầu vô lượng đó nhờ trăng tỏ giùm
Nam mô Bồ tát Quán Âm
Cuối mùa nênh nổi nên mầm quang nghiêm
Cuối trời sâu vọng tiếng chim
Đùa vơi bát ngát ai niêm hoa vàng
Tiểu cô nương, tiểu cô nương
Từ nay tại hạ tham thiền lăng du
Tiểu yêu tinh, tiểu yêu tinh
Từ nay kết cỏ ngậm vành ngẫu nhiên
Bảy mươi màu áo rạng ngời
Tôi yêu lá rớt quanh trời Verlaine
Chúa ngồi trầm mặc giữa đêm
Ḱa, Cha đă lăng quên con chiên nào?
Trần Khiêm
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2010