TRẦN KHIÊM
CỬU LONG
buổi trưa lấm tấm hạt phùn mưa buông
Tiếng kêu mát mẻ thuồng luồng
Bàng xanh tỉnh vọng đường suông cánh tà
Hỗn mang lá giục tim gà
Đằng vân mấy bận em là đà đi
Động cành kín gió lũy tre
Bờ cùng quẫn gót lăm le mộng vồng
Hàn quang sau ngút ngát ḍng
Vườn lau lách rộng tầm vông lá đùa
Chuyện từ độ đó đă xưa
Thuyền ru gió hỗng lỗ lùa lượt trăng
Tóc trần phơi ố tháng năm
Dặt d́u triều sóng ngọn cầm lổ loang
Eo ôi chín đỏ hôn hoàng
Lời ra yểu điệu mà than thở ǵ
Rậm trời hoang nhạn thiên di
Bờm nghiêng vó chểnh ngựa về phương đông
Ruộng ṿng thảy nguyệt vào không
V́ ai ưỡn ẹo đàn rồng quên bay
Tấm ḷng đại hiệp chiều nay
Về ru rú vẽ lông mày cho em
XUÂN ĐÊM HÀ THÀNH
Rêu hàng tay vươn tường quần quanh
Ôm eo bâng khuâng t́m ngây thơ
Ôm chầm non vai đôi tiên nga
Xuân mầm hoa sưa môi rêm ca
V́ em cười nghiêng câm ḷng sen
Trăng đầy hồn vê đuôi trăng nghiêng
Trăng điên hôn về đôi chân ngày
Giăng đêm trăng vàng nuôi chăn mây
Đa là đà buông nhoài ngành lan
Em vui trong hơi suông hoa xoan
Em quên đêm qua bên hoa bàng
Êm đềm qua đêm bên hoa ban
Em ngồi hay nương trườn
vườn cao
Đường nghênh nhà ngang đê hư hao
Lơi chào yên ba im bơi vào
Mây trào nguy nga rên nôn nao
Nao nôn rên bừng lay hoa dung
Nhan dung êm cười tan sao băng
Nhung giăng khơi hàng hương măng mằng
Chuông giồng riêng mời nhân duyên thăm
Thăm bờ trường sa tang thương
năm
Trăm ngàn màu chim yêu kiều đan
Trăng ngần ch́m lơi chơi mưa phùn
Thơ trầm vang ngân dâng sông ngâm
Đèn vàng hiên vang hồ nhường
sương
Xuân tràn hoa miên mang mênh đi
Đi t́m luồng hoang loang hoàng hôn
Hoang hồn loàng hôn luồng hồn loang
Hồn loang chân mày thêu chân mây
Chân mây chầm loang ôm chân cây
Chân cây ngây hồn loang chân ngày
Chân ngày lềnh lang hôn chân tay
RỜI CỔ LOA
Hoàng
hôn rừng rực xuống làng
Dấu bàn chân chặn khẽ khàng xuống sâu
Ngả cành đa hận mái đầu
V́ ai lỗi hẹn mà nâu ngói đ́nh
V́ ai bỏ mặc thân ḿnh
Từ lau rửa mộng ra h́nh tháng năm
Em nh́n nước cũ đăm đăm
Hồ trong cá mọc muộn mầm rong rêu
Nhớ khôn nguôi những cánh diều
Buồn khôn tả nổi lưng chiều gió sang
Nhỏ tay đếm cỏ quơ quàng
Thành xưa đă hóa dặm trường cớ sao ?
Ruộng lênh lang hót chào mào
Quưch quêu ơi hỡi ngày cao nói ǵ ?
Mây rùng vắt nẻo chim di
Hài xanh em lội chợt ghi dấu bùn
Trở ḿnh gót lạnh thân run
Xa rời bóng xế rẽ chùn bước đêm
Nhớ thương trang sử tật nguyền
Từ mai măi măi c̣n nguyên mắt ḷa
ÁO TRẮNG EM CHƠI
Chiều đồng cỏ rung rinh lau bạt rụng
Đỏ trên trời và ửng ở trên môi
Ửng và đỏ vây quanh đời em đứng
Giữa đất trời mộng trắng áo em phơi
Em di chuyển lên
lời chim hót gọi
Chim hót lim dim, hót nhẹ hót nhàng
Hót nhanh nhảu như nhịn nhường đón
đợi
Bóng đêm về nguôi ngậm ngón nghênh ngang
Trần gian hỡi
cớ ǵ xanh biếc cỏ
Và lau kia trắng xóa ngỡ ngàng chi ?
Và em nữa má hồng môi thắm đỏ
Trắng trên da ấy có nghĩa là ǵ ?
Em ngoảnh mặt
về phương trời ngẩn ngó
Bỏ sau lưng thành phố loài người
Em cứ ngỡ ḿnh là con thỏ
Nhảy tung tăng chiều rạng rỡ môi cười
Nhưng chim hót
nhịp nhẹ nhàng nhanh nhảu
Có đôi khi chim hót giọng nhập nhằng
Chiều nhợt nhạt trên đầu em nhắn nhủ
Nhẩn nha nh́n anh thấy áo em nhăn
Chiều đồng
cỏ một lần thôi để mất
Em đâu rồi chỉ c̣n núi đứng xa
Mặt trời đỏ bấy giờ rơi xuống
đất
Đôi chân em khép lại dưới trăng tà
Đôi chân em mở
ra đầy lối mộng
Rậm rêm ran và mỏng mộng hoen mờ
Th́ cũng mộng, nhưng ngàn lau máy động
Của hôm nay c̣n tái hiện bao giờ ?
Đôi chân đó
sẽ không ngừng nhớ tiếc
V́ mai sau là sắp sửa không ngờ
V́ sắp sửa dẫu buồn vui chưa biết
Cũng là lần em rửa bớt ngây thơ
TRẦN KHIÊM
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2010