photo: NAT @gio-o.com
TRẦN KHIÊM
NGHỆ SĨ 2
tặng Trần Bảo Liên
Trở về trên má em cao
Hai hàng tàu chạy xuyên vào mù sương
Đôi vai khép chặn vô thường
Cánh tay vô tận dài hơn tháng ngày
Em nằm giấc ngủ chưa say
Bàn chân em duỗi trả vay một lần
Tiếng em đọng lại thị thành
Tàu xe c̣n chạy qua nhanh phố phường
Rẽ vào lối cỏ mù sương
Thôi thôi đôi má đă hường từ đây
Đôi môi đă ngậm đêm ngày
Nụ hôn đă đỏ ngàn mây dặm trường
Tàu xe vẫn chạy vô thường
Em dừng xuống bến mùi hương sắc nào
Giă từ hai gót chân cao
Em cười im lặng mỉm chào rừng thông
Dung nhan từng đă dỗi hờn
Đă từng dậy sóng nhiều phương ngút ngàn
Những người đứng giữa không gian
Đă từng trách móc cuộc phàng phụ kia
Chàng ơi xin chớ lầm ĺ
Bàn chân thiếp cũng nhiều khi bước dồn
Hươu nai quờ quạng lên đường
Đă ṃn guốc chạy về sơn dă rồi
Tiếng em xin gửi cho người
Một lần trả lại những bồi hồi than
Một lần trên đỉnh hoang mang
Áo em bỏ lại trần gian sắc hồng
Tàu xe c̣n chạy không cùng
Đưa em vô măi vùng khung cảnh này.
CHÀO GIA ĐỊNH
Vẫy chào Gia Định chiều hôm
Trên sông có nắng, dưới hồn có mây
Tiếng c̣n ngơ ngẩn trên tay
(bàn tay rờ rẫm gom ngày tháng xuôi)
Trên năm đầu ngón đau vùi
Niềm đau mấy bận môi cười gượng qua
Dấu chân giă biệt đôi bờ
Một phen thốt hỏi đâu là nhà em ?
- Bóng bầy thủy thảo in lên
Vách đường gió đổi, giọng em úa vàng
Bờ kè nổi bụi thênh thang
Giục em bỏ lại hai hàng vết thương
KỂ CHUYỆN 2
Tích nhân cỏ dại mịt mờ
Đồng hoang cổ thụ đợi chờ hươu nai
Buổi chiều thế giới chia hai
Bồn chồn ngựa chở không người bước đi
Từ phen núi giận lầm ĺ
Loài chim phiêu bạt có khi ngại ngần
Gió vàng thổi vết lạnh căm
Hắt hiu tuổi đá lặng thầm tuổi xuân
Ngồi chôn khoé mắt thâm quầng
Buồn như tơ thoảng tiền thân cơi nào
Đi ra từ giấc chiêm bao
Chắp tay nguyện sẽ trở vào động xanh
Vầng trăng hôm ấy giật ḿnh
Hỏi câu chuyện nhỏ rồi thinh nín hoài
Giữa màu đôi mắt đen ngươi
Một hai đứa trẻ tập cười nhoẻn môi
Từ nay ta sẽ gọi người
Là vui vẻ nhé ? Từ mai sẽ là
Theo chân di độ hải hà
Cơi bờ mộng mị thiết tha ngắm nh́n
Hẹn ḥ lối rộng tây thiên
Mượn vườn thượng uyển nói triền miên câu
Giọng là mỏi nhọc thiên thâu
Đáp là vang vọng mái lầu hôm qua
Thư cưu hót tiếng oa oa
Bên cồn vắng vẻ mắt nḥa cô nương
Sớm trưa bụi bặm qua đường
Má môi từ dạo sắc hường pha in
Chợt nghe ớn lạnh vô biên
Bàn chân lui lại giữa miền xôn xao
Bỏ xa lững thững câu chào
Dặm về nhớ muộn bóng câu bên nguồn
Chim bay tàn gió cạn sương
Vùng ngày tháng đậm về nương gót giày
Tuyết rơi vạn độ một ngày
Ngượng ngùng vấp phải chân tay sáo ṃn
Lời than lạnh nước xanh non
Lùa qua cặn kẽ vuông tṛn thoảng giây
Rượu thần tiên uống không say
T́nh nhân gian măi chưa đầy nỗi xuân
Đá vàng chôn dưới tiếng ngân
Mùa qua lụt lội làm thâm tái đời
Gọi tên nhắc họ tơi bời
Từ bao mà ngỡ cuộc chơi đă hoài
Cuối nguồn lá động bi ai
T́m trong đáy mắt h́nh hài ngỡ như
Đă quen từ tận xa mù
Đă ly biệt tại ngh́n thu đă nhàu
Gượng nh́n muôn tản hoa cao
Một vùng vó ngựa dạt dào luân phiên
Miệng cười chân bước tuy nhiên
Mắt c̣n đọng lại vùng biêng biếc màu
Dưới trời tiếng vọng muôn tâu:
Ngă nhân nửa cuộc, biển dâu dở màn
Mái lều trên ải hoang mang
Gối chăn là tiếng thời gian thở dài
Nửa đêm sơn cước gọi mời
Gái miền vạn đại về chơi điệp trùng
Ḷng riêng, riêng những mịt mùng
Sờ tay chạm phải hồ sông thiếu thời
Mái đầu tô điểm chưa phai
Nhón tay giở lại một vài trang hoen
Gió đâu thổi tắt ngọn đèn
Sầu thương tận tụy một đêm trang hoàng
Trần Khiêm
http://www.gio-o.com/TranKhiem.html
© gio-o.com 2009