Trn Huin Ân

T ƠN NHNG GIT SƯƠNG

tản mạn

            Ở Vân Ḥa có những buổi sáng đầy sương. Thế nhưng, không hiểu sao, nhiều năm tuổi nhỏ tôi không hề nghe tiếng sương rơi. Rời xa làng đi nơi khác, mười sáu tuổi đọc trong Văn đàn bảo giám câu chuyện thơ: Một hôm vua Tự Đức bảo quần thần rằng rằng khi tối nằm mơ làm được hai câu hay:

            Viên trung oanh chuyển khề khà ngữ

            Dă ngoại đào hoa lấm tấm khai…

            Cao Bá Quát có mặt ở liền sáng tác ra một bài 8 câu, dùng 2 câu của nhà vua làm cặp trạng, 6 câu kia mỗi câu cũng 5 chữ nho và 2 chữ nôm, tâu rằng  bài thơ đó không biết của ai, ông đă thuộc ḷng từ thuở nhỏ. Cặp luận là:

            Xuân nhật bất văn sương lộp bộp

            Thu thiên chỉ kiến vũ bài nhài

            Tôi đọc là đọc vậy, thích cái lạ của bài thơ, phục tài Cao Chu Thần, nhưng thật t́nh vẫn chưa có ư niệm ǵ về một giọt sương rơi. Hai mươi tuổi về lại Vân Ḥa. Một buổi sáng tháng giêng, thức dậy trong tiếng sương rơi lộp bộp, rơ ràng, đều đặn. Trên lá vườn, như tiếng đồng hồ, tiếng thời gian. Không khí ban mai thật trịnh trọng. Rồi mặt trời lên, cây cỏ lá hoa vẫn c̣n phớt ướt như gội cơn mưa nhỏ. Tôi tự hỏi: Có phải trong lúc nhanh chóng làm thơ để ứng phó với vua, Cao Chu Thần bất chợt nhớ về một sớm xuân nào đó, biết đâu là một nguyên đán, đầy tiếng sương rơi?

            Từ hôm ấy tôi thường để ư đến tiếng sương, màu sương.

            Ở Củng Sơn, những buổi mai đầy sương. Sương là là mặt đất xóa nḥa ḍng sông Ba. Sương như một màn lụa nối liền hai bờ tả ngạn, hữu ngạn. Trên những lối đi quanh quất xóm Vườn sương phủ ngang mặt những hàng rào cây xanh hớt phẳng. Vài ba cô gái gánh nước, trông xa mờ ảo như họ bước giữa làn mây.

            Ở Đá Bàn, những buổi mai đầy sương. Sương đẫm cả g̣ đồi. Theo bước người đi cỏ dưới chân giắt vào kẻ quai dép, những ngọn tranh ngọn đế hai bên đường chạm ướt mũ, ướt mặt, ướt tay, cắt cứa làm hơi ngứa ngứa nhè nhẹ, đồng thời hơi ran rát nhè nhẹ,  một vài chỗ lại thấy đă ngứa, vừa khó chịu vừa thích thú.

Ở La Hai, cũng những buổi mai đầy sương. Gần như không có mặt trời. Sương trải đầy các dăy núi vây quanh, khiến ta cảm thấy thị trấn không nằm trong ḷng thung lũng, thị trấn được nâng cao lên, nằm trên đỉnh sương, giải thoát ta ra khỏi tư thế đứng giữa trùng vi.

            Tôi nghĩ, từ một tiếng sương rơi mộng của người xưa, tôi đă biết, đă yêu mến những tiếng sương, những màu sương thực. Đó chẳng phải là văn chương đă thăng hoa cho ta sống đẹp hơn sao? Lại nhớ, Phạm cao Hoàng có tập thơ Tạ Ơn Những Giọt Sương. Thi sĩ đă rất có lư khi chọn tên chung cho tác phẩm như vậy, mặc dù nó không phải là tên của một bài thơ nào trong tập.

 

Trần Huiền Ân

 

http://www.gio-o.com/TranHuienAn

 

© 2007 gio-o