Trần Lê Nguyễn

1923 - (?)

 

PHƯƠNG

Anh yêu em không ngũ đêm nay
Từ có em

Người đàn bà một đêm yêu  trở nên vô nghĩa

Hành động của yêu

Qua không gian tiếp nối thời gian

Như hơi thở có ngừng không bao giờ dưt

Phút sống ngập đầy

Ý nghĩa lứa đôi tìm thấy

Khi em không còn trong tay

Anh đã yêu cùng cực

Đến không còn em

Sống với mầu xanh quá khứ

Sương sớm nắng chiếu

Bông hoa nở giữa hai ngành héo  buổi em đi

Hơi thở nghẹn ngào

Mi khép ứa giòng nươc mắt

Mắt ôm thật chặt khoảng trống căn nhà hoang

Như thấy em cả đời trọn vẹn

Nửa đêm nào thức giấc

Anh chả bao giờ có em

Chỉ có bốn mắt nhìn nhau một chiều sung đạn

Em có nhớ ra anh

Anh có nhớ ra em

Đường nắng không một bong dừa

Một ngã ba hoang vắng

Anh chả bao giờ có em

Chỉ một đêm chớm lạnh

Mưa trên song

Nghe tiếng thở dài của kẻ chung đôi

Cùng tiếng thở dài của kẻ cô độc

Anh chả có em nụ cười

Chỉ có em nước mắt

Anh muốn giêt em để dừng thây lệ em rơi

Để đừng bao giờ em bỏ đi

Đừng bao giờ em tìm tôi

Tiếng em kêu thât thanh đêm nào

Anh nghe chính lời anh hấp hối

Tại sao anh yêu em

Tại sao em yêu anh

Tình yêu rât hiếm một con đường xanh

Rất nhiều những con đường lội

Em có nhớ những chiều ngoại ô

Buồi sang ngồi xe thổ mộ

Đêm mưa bên giẫy quan tài

Hàng cây trong nghĩa địa

Anh nhớ em gục vào vai anh ướt

Nước mắt mặn của môi

Chua chua miếng thơm em mang qua nhà giữa trưa rất nắng

Có một hôm anh khen em đẹp

Ngươi ta sung sướng nép đầu vào ngực tôi

Em ơi em ơi em ơi

Anh yêu em không thể nào ngũ đươc

1957

 

Phương, thơ Trần Lê Nguyễn, trong tập THƠ TÌNH NAM 1975 do gio-o.com tuyển chọn và giới thiệu.

 

 http://www.gio-o.com/ThoTinhNam1975.html 

 

gio-o.com 2011