<

 

THIÊN SƠN

Đi Đá Trng

chuyện ngắn

 

Những tiếng nổ như khoan vào óc Hàn, khiến nó giật ḿnh tỉnh dậy mỗi khi trời sắp sáng. Một cái ǵ âm u, rờn rợn phủ lên tâm hồn nó, làm nó ngẫm ngợi suốt cả ngày. Có hôm nó thấy kinh hăi đến mức không buồn ăn. Mỗi khi cầm lấy sách vở học bài, nó lại thấy chữ mờ đi trước mắt, chỉ có những tiếng nổ làm nó run bắn lên, khiếp hăi như vừa bị vứt xuống vực thẳm.

Ǵ ấy nhỉ?

Sao ở dưới cái chân ngọn đồi lờ mờ trong sương mù, sao trong cái cơi hoang vu không mấy ai dám đặt chân đến kia lại phát ra những tiếng nổ dữ dằn, tàn nhẫn ấy. Hàn hỏi người lớn đó là tiếng ǵ?

- Tiếng súng.

Nó được trả lời thế.

- Sao tiếng súng lại nổ vào lúc trời chưa sáng thế kia?

- Người ta hành quyết phạm nhân.

Nó chỉ biết có vậy. Hầu như không mấy ai kiên nhẫn nghe nó hỏi và giải thích những điều nó muốn biết. Có người c̣n gạt đi:

- Trẻ con hỏi những chuyện ấy mà làm ǵ?

 

 

*

*      *

 

Không hiểu sao cái đồi nghèo xơ nghèo xác này, chỉ có những căn nhà thấp tè, ch́m khuất trong cây cỏ giữa một vùng hoang hóa lại có tên đồi Ông To. Từ bao giờ không biết nữa, các thầy phong thủy ở xứ này đă nói khu đồi bị ám khí, hung dữ, không ở được. Nghe nói ngày xưa có một nhà giàu cai quản cả ngọn đồi, bỗng khuynh gia bại sản rồi bỏ đi biệt xứ. Con gái ở đây rất đẹp, da  trắng, môi đỏ, tính t́nh hiền dịu, chịu thương chịu khó, nhưng con trai th́ hung hăn. Lạ nữa là có nhiều người chết trẻ. Nhiều người bị các bệnh lạ, không ai biết căn nguyên.

Ông Thịnh là cán bộ hẳn hoi. Ông làm việc ǵ đó cũng khá quan trọng ở trại lợn của tỉnh. Ngày về hưu, ông mặc bộ com lê cũ, đeo cà vạt. Ông đi hiên ngang trên con đường ṿng vèo khuất khúc lên sườn đồi. Trẻ em hàng xóm c̣n chạy túm tụm nhau để được nh́n thấy ông. Thế rồi bẵng đi một thời gian không thấy ông đâu. Có người nói ông bị trọng bệnh phải về hưu sớm, để dưỡng sức, suốt ngày ông hạ tấm rèm lá trước cửa, nằm trong nhà, không tiếp xúc với ai. Lại có người nói h́nh như ông đang lao động trí óc, bận quá nên không có thời gian tiếp mọi người. Một thời gian sau, bỗng cứ nửa đêm là ông tỉnh dậy, thắp hương vái khắp các phương trời, rồi khóc than xin thần linh tha tội, đến mờ sáng ông ra khỏi nhà đi về phía băi tha ma, miệng lẩm bẩm những điều không ai hiểu được.

Lại có một cậu học tṛ trẻ tuổi, thông minh. Đă có lần cậu nhân được giấy báo xuống huyện học bồi dưỡng ǵ đó. Dân sống trên ngọn đồi hầu hết là người mù chữ, thấy vậy ai cũng nể sợ. Nhưng đột nhiên, cậu bị bệnh. Lúc nào cậu cũng muốn hát. Bất cứ cái ǵ nghe thấy, đọc thấy, hoặc nhớ lại cậu đều biến nó thành câu hát. Những câu hát chắp vá, rối loạn, vô nghĩa được phát ra bằng cái giọng eo éo trong túp lều tranh những đêm khuya khiến người ta sợ hăi như nghe thấy tiếng yêu tinh. Có người nói ma quỷ đă nhập vào thân xác cậu mất rồi.

 

*

*      *

 

   Từ đồi Ông To đi theo lối ṃn xuống thung lũng th́ gặp đường ray. Mỗi ngày chỉ có vài chuyến tàu chạy qua, hầu hết thời gian cả khu đồi ch́m trong vắng lặng. Có hôm người lái tàu thấy một con trăn to như bắp đùi một người đàn ông lực lưỡng, dài khoảng sáu, bảy mét nằm vắt ngang trên đường ray. Anh dùng cần gạt  phía trước đầu tàu hất nó sang một bên. Không hiểu bằng cách nào, nó nhanh chóng cuốn lấy cần gạt. Măi một lúc sau, nó rơi xuống và bị bánh sắt cắt thành ba khúc. Máu con trăn chảy ướt cả vạt cỏ, bết dính trên đường ray. Cái đầu nó c̣n ngóc lên, hai mắt mở thao láo căm giận nh́n theo đoàn tàu lúc sau mới chịu thôi.

 Có người ở đồi Ông To nh́n thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Khi con trăn to kia bị tàu cán chết, từ trong vùng hoang vu không biết cơ man nào là trăn to, trăn nhỏ kéo ra thành đàn. Con dài, con ngắn, con xanh, con đen, con hoa, từ tốn nối nhau như trong một đám rước, chúng đưa xác con trăn bị chết vào rừng. Khi đàn trăn khiêng cái thi thể đồng loại đi được một quăng, chúng dừng lại trên một băi đất bằng, tất cả nối nhau thành một ṿng tṛn lặng lẽ viếng con trăn chết. H́nh như có những tiếng kêu rên sầu thảm ai oán. H́nh như cả đàn trăn cùng khóc. Chim chóc và nhiều loài vật khác cũng kéo đến...

 Cạnh đường tàu là một băi tha ma. ở đó chỉ có những nấm mồ lẫn trong cỏ, không có tên. Đi sâu thêm vào cái vùng hoang vu, gai góc mọc đầy kia không khí như đặc quánh lại. Không gian phảng phất một cái ǵ lạnh lẽo, đen đúa. Một cái ǵ vô h́nh, hung hăn làm cho người ta rợn ngợp, kinh sợ.

Đi thêm độ một dặm, sẽ đến bên chân đồi đá trắng.

Trong cái hoang vu ấy, người ta thấy một băi phẳng và những cây cột thép cao bằng đầu người, đă han dỉ.

 

*

*      *

 

Hàn mường tượng ra gương mặt nhăn nheo, đôi mắt đục mờ của ông Son.

- Cháu Hàn đó phải không?

Hàn như sắp chết, chân tay bủn rủn.

- Sao cháu lại vào đây?

- Dạ, cháu muốn đến chân đồi đá trắng ạ.

- Chỗ ấy là pháp trường. Cháu đến làm ǵ?

- Cháu muốn biết...

- Biết cái chỗ ấy? - Ông thốt lên - về thôi, bao nhiêu người thịt nát xương tan ở đấy. Về với Bác đi cháu.

- Không! Cháu nhất định phải vào...

- Trẻ con th́ phải biết nghe lời người lớn.

Ông Son trừng mắt.

- Cháu có biết sợ ma không đấy?

Hàn im lặng:

- Ma nó hay bắt trẻ con, vả lại ma ở đồi đá trắng hung dữ lắm. Cháu về thôi...

Ông Son lại kéo tay Hàn. Đành phải bước theo ông, nhưng Hàn vẫn ấm ức. Nó nghĩ, có ǵ bí ẩn mà ai cũng chỉ muốn gạt phắt những câu hỏi của nó về đồi đá trắng? Nó muốn đến cũng không được...

- Cháu có biết ông Thịnh mới chết không?

- Sao ông ấy lại chết?

- Sáng hôm nay, mấy anh lính dẫn phạm nhân ra pháp trường ở đồi đá trắng đă thấy xác ông Thịnh đang ôm chặt lấy cây cọc cột người tử tội. Nghe nói ông ấy bị điên sau khi đứa con duy nhất buôn ma túy, giết người nên bị tử h́nh ở đồi đá trắng. Mộ nó bị đồng bọn đào bới mang đi đâu không ai biết. Chính v́ vậy mà ông ấy càng thêm buồn, sinh bệnh mà chết.

Bỗng trước mắt Hàn hiện lên h́nh ảnh ông Thịnh bước hiên ngang trên con đường ngoằn nghèo lên đồi ông To. Nó không thể hiểu được, một con người như ông, có vẻ oai oai trước mắt bọn trẻ, vậy mà lại có thể chết nhanh đến thế.

- Nhưng có thể ông ta chết v́ bị gió độc cũng nên. Đồi đá trắng là nơi ma thiêng... C̣n có nhiều điều kỳ bí lắm... Cháu nghe lời ông, không được vào đó đâu nhé!

- Vâng!- Hàn bất đắc dĩ phải trả lời ông Son.

- Mới đây, để tránh việc đào bới cướp xác phạm nhân, người ta không ghi tên kẻ bị hành h́nh trên mộ mà chỉ đánh dấu bằng mă số ǵ đó. Nhưng tội ác th́ người ta vẫn ghi.

- Không ghi tên người th́ ghi tội ác mà làm ǵ hả bác?

- Sao lại không ghi tội ác? Điều quan trọng là mỗi người phải biết đến tội ác kinh tởm mà những kẻ phạm tội đă làm. Toàn là tội giết người, cướp của, tham nhũng, hại dân...

- Nhưng tại sao con người lại gây tội ác hở ông? Ngày nào cũng có những tiếng nổ... Ngày nào cũng có những vụ hành quyết...

Ông Son không nói ǵ, cứ lặng lẽ cầm tay kéo Hàn băng băng về phía trước. Sắp về đến nhà, Hàn thấy một đám đông khiêng quan tài ông Thịnh đi ngược trở lại. Tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng khóc, tiếng nói chuyện, tiếng chân người ḥa lẫn thành một âm thanh ồn ă, năo nề. Đoàn người dừng lại đợi một chuyến tàu rùng rùng ầm ỷ chạy qua rồi tiến vào cái vùng hoang mù mịt dưới thung lũng. Hàn vằng khỏi tay ông Son:

- Cháu muốn đi đưa ông Thịnh, ngày ông ấy về, gặp bọn cháu trên đường ông đă đưa tay vẫy vẫy đấy ông ạ.

 

*

*        *

 

Con người ai cũng phải chết có ǵ mà phải buồn đau. Đôi khi Hàn nghĩ thế. Rồi nó đặt câu hỏi: "Mà sao người ta cứ phải sợ cái chết thế nhỉ?" Nó chịu. Chính nó cũng sợ đấy thôi. Con người không phải lúc nào cũng có thể trả lời mọi câu hỏi. Con người cũng không cần trả lời những câu hỏi ấy.

Đoàn đưa đám ông Thịnh dừng lại trên một mảnh đất bằng. Mấy người phu đào huyệt đă ở sẵn chực lấp đất. Cuối cùng khi mọi người lục tục ra về, nó núp sau một bụi rậm, đợi mọi người về hết rồi mới theo lối ṃn trong băi tha ma đi về phía đồi đá trắng. Nhưng phía trước lại có người. Nó núp vào một bụi rậm khác. Một gă đen như cột nhà cháy tay cầm cuốc đi về phía ngôi mộ vừa lấp đất. Gă nh́n khắp băi tha ma không thấy ai, gă đặt cuộc xuống nh́n ngôi mộ đầy suy tính rồi mới xắn tay áo, cầm lấy cuốc.

- Đồ khốn nạn, mày làm ǵ đấy? Đào mộ người ta lên để hôi của hả?

Một cụ già xông đến tóm lấy cổ tay gă đen cháy kia. Cái cuốc vừa giơ lên đă từ từ rơi xuống. Ông Son! Từ bụi rậm Hàn chực thốt lên. Hai bóng người xoắn xuưt lấy nhau bên ngôi mộ. Được một lúc, gă đen cháy gỡ được tay ông già ra, đưa cả khối thịt săn chắc to như một khúc gỗ của hắn đè lên ông già.

- Đồ ngu! Tao cho mày chết!

Tên khốn nạn gầm lên. Hắn đưa tay bóp vào cổ ông già. Mặt ông Son đỏ gay, tắc thở. Ông càng giăy giụa th́ tên khốn nạn càng cười. Tiếng cười sằng sặc như một kẻ đang lên cơn điên. Rồi hắn nói giọng kẻ cả, đắc ư:

- Đúng là đồ ngu, mày nghĩ mày là cái thá ǵ mà dám ngăn ông hả? Lần này mày sẽ xuống đất nằm luôn dưới ấy là cái chắc rồi.

Ông già vùng vằng, oằn oại dưới cái khối thịt như đang nghiến nát ông. Gă đan cháy lấy đầu gối nện liên tục vào bụng, vào ngực ông. Tay gă nện mấy cái vào mặt, ṿ mũi ông Son. Máu mũi, nước mắt tứa ra ướt khắp gương mặt lấm lem bịu đất của ông.

Cốp! Bộp ! Bộp!

Bỗng mặt gă đen cháy nhăn lại, méo đi. Mắt hắn nhắm. Tay rời ra. Đổ vật xuống bên cạnh ông Son. Lúc  ấy ông Son mới định thần lại được.

- Hàn! Cháu... May mà có cháu... Không th́ hắn giết ông mất.

- Sao ông quay lại đây?

- Ông không thấy cháu nên đi t́m.

Gă đen cháy thở ph́ pḥ. Hắn đau quá không thể đứng lên được, h́nh như hắn bị choáng. Ông Son và Hàn trói hắn vào gốc cây trong băi tha ma.

- Chúng ta quay về báo cho bà con biết rồi sẽ quay lại trị tội hắn sau.

Ông Son dắt Hàn đi

- Mấy tháng nay có hàng chục ngôi mộ bị đào bới tung lên, thậm chí có ngôi hắn không thèm lấp đất lại.

 

*

*       *

 

Ông Son và Hàn đi được một lúc, bỗng gă đen cháy thấy có tiếng rin rít trên đất, ở các bụi cây bên cạnh. Rồi một vật ǵ trơn trơn, mát lạnh trườn trên da gă. Bất thần gă thấy một nỗi kinh hoàng xâm chiếm. Mọi nơi xung quanh gă hiện lên hàng chục con rắn to, rắn nhỏ. Con nào cũng mở to đôi mắt căm thù nh́n gă. Miệng chúng phùng ra, cái lưỡi thè lè lia đi, lia lại phía trước. Một cái ǵ mềm mại mà mạnh mẽ như một sợi dây khổng lồ quấn xung quanh cổ gă. Sợi dây mỗi lúc một thiết vào làm gă tắc thở. Gă nghiến răng lại, cố trừng trừng mở mắt. Trước mắt gă không gian chuyển sang màu gắt đỏ. Những cái đầu rắn ngóc cao càng lúc càng tiến đến gần. Một con to như cán cuốc, có sọc xanh, đỏ trườn hẳn lên ngực, lên mặt gă. Gă tru lên từng tiếng dữ dằn, mắt nhắm nghiền lại.

Bên tai gă bỗng vang lên tiếng cuốc mă lục cục. Trong óc gă hiện lên h́nh ảnh mờ mờ chồng lẫn lên nhau của những ngôi mộ mà gă đă đào, đă bới để hôi của. Có lần gă lấy được cái đồng hồ Rado từ một cánh tay đàn ông luống tuổi chết v́ bệnh phong t́nh. Có lần là chiếc dây chuyền vàng trên cổ một thiếu phụ giàu có bị chết đột tử v́ chứng cao huyết áp. Một lần khác gă thấy bên dưới lưng người chết là một gói vàng... Nhưng khốn nỗi, gă vừa mở ra đă bị một lũ người chuyên làm nghề hôi của ở nghĩa địa cướp mất.

Cái ṿng siết trên cổ gă mỗi lúc một mạnh hơn. Gă thấy họng tắc lại. Như có hàng ngàn tiếng gào réo, chửi rủa từ khắp các ngôi mộ xoáy vào tai gă. Rồi tất cả tắt lặng. Bóng tối đổ xuống linh hồn gă.

Khi đoàn người từ đồi Ông To kéo đến, họ đă vô cùng ngạc nhiên... Tṛng mắt gă đứng hẳn lại. Miệng há ra. Đầu gục xuống, ngoẹo sang bên. Khắp thân thể gă có những vết tím bầm.

*

*        *

Lại vẫn những loạt đạn mỗi khi trời sắp sáng dội lại từ đồi Đá trắng làm Hàn giật ḿnh không ngủ lại được. Mỗi ngày trôi qua,  cái âm thanh khô khốc, sắc lạnh ấy như  những lưỡi dao khứa dần vào tâm năo Hàn. Bất kỳ ở đâu, làm ǵ nó cũng như nghe thấy những tiếng nổ. Nó giật ḿnh cả khi nằm trên giường, cả lúc ngồi trong pḥng học bài hay lúc ăn cơm.

Nó không thể chịu nổi. Nó phải biết điều ghê gớm nào vẫn thường xuyên làm cho nó đau đớn, suy nghĩ. Nó phải tận mắt nh́n thấy nơi hành quyết những phạm nhân...

Quá nửa đêm hôm ấy nó lén ra khỏi nhà.

Có tia đèn pin lặng lẽ soi trên lối ṃn nhỏ xuống chân đồi, qua đường ray, về phía băi tha ma. Nó lấy hết can đảm, nhanh nhẹn và mưu trí như một con mèo hoang, bám theo cái bóng đèn trong đêm giá lạnh. Mọi vật ch́m trong chiếc màn đen vô cùng yên tĩnh, và dường như từ sau mỗi bụi rậm lại có những con mắt đang nh́n ra, những bóng đen đang ẩn núp, những bàn tay sẽ tḥ ra tóm lấy cổ nó... Nhưng có một cái ǵ mạnh mẽ, khủng khiếp đă làm cho nó vượt qua tất cả lo lắng ấy. Nó cứ đi, đi măi cho đến khi chiếc đèn pin tắt lặng. Có lúc nó tự đặt câu hỏi, con người huyền bí bỗng nhiên cầm đèn pin đi trong băi tha ma này để làm ǵ nếu không phải là hôi của người chết? Hay là quay về báo với bác Son? Những ư nghĩ trái chiều nhau cứ dâng lên óc nó, không tài nào kiểm soát được.

Phía trước, chân đồi đá trắng đă lờ mờ nhận ra trong sương. Những cây cột thép của pháp trường lạnh nghắt trong bóng tối.

Gần đó có một chiếc quan tài.

Xa xa, một lỗ huyệt đang đào. Mấy người phu vừa đào vừa nói tục lại vừa cười. Một giọng to:

- Bác Son đấy à, sao hôm nay sớm thế?

Hàn kinh ngạc. Nó nép vào một bụi rậm bên đường. Như không tin được vào tai ḿnh nữa. Ông Son? Ông Son ư? B́nh thường bác không cho nó ra pháp trường, vậy mà đêm hôm thế này bác lại ra đây là nghĩa làm sao? Những ư nghĩ cứ thế sôi lên trong óc Hàn...

- Tôi khó ngủ, ra đây tṛ chuyện với anh em cho vui.

Một giọng trầm của người tuổi trung niên:

- Nhà em nghèo, vợ em bệnh phải uống thuốc lâu dài, khánh kiệt em mới phải bỏ nhà đi làm cái việc khốn khổ mạt hạng này chứ, như bác, bác có lấy công linh ǵ đâu, sao bác cứ đày cái thân bác cho nó khổ thế.

- Tôi cũng muốn an nhàn sung sướng chứ các chú... Nhưng...

- Từ mai bác đừng ra đây nữa. Bắn xong, bọn em kéo nó xuống huyệt. Đằng nào rồi cũng tan vào đất ấy mà. Với lại chúng nó toàn bọn khốn nạn cả. Khi sống chúng hành hạ bao nhiêu người... Hôm kia bắn thằng cầm đầu đường dây buôn ma túy từ Lào về. Nghe báo chí nói, nó đă bán tất cả 400 cân thuốc phiện cơ đấy. Nó đă giết bao nhiêu người từ cái kiểu làm ăn bất chính của nó.

Một giọng khác trẻ hơn:

- Hôm qua lại bắn tên tham nhũng. Hắn làm giám đốc tổng công ty ǵ đó... nghe nói đă xơi của nhà nước mấy ngàn tỷ. Thế mà khi bị cột vào cọc hắn khóc rống lên. Hắn quỳ thụp xuống van lạy mọi người tha cho hắn. Chính cái thằng buôn ma túy ấy lại c̣n có cái vẻ lầm lũi chịu đựng, chứ cái thằng quan tham nhũng kia mới hèn yếu làm sao.

- Anh em có nhớ cái thằng c̣i c̣i không? - Một giọng lơ lớ khàn khàn chen vào- cái thằng bị bắn cách đây nửa tháng ấy, hắn đi thẳng đến bên cái cọc hành h́nh. Trước khi bị bắn nó c̣n nhoẻn miệng cười. Nó bảo mấy người cầm súng " Anh em bắn cho trúng nhé. Tôi nói thật là tôi bị oan... Có một âm mưu hăm hại tôi... Nhưng không sao. Tôi đi sớm cũng tốt. Thế gian này có ǵ đáng nuối tiếc đâu. Con người bây giờ đă đối xử với nhau như thú dữ..."

- Có chuyện ấy sao?

Nhiều giọng nói cùng cất lên.

- Đúng vậy đấy. Có nhiều anh em ở đây không có mặt hôm ấy. Chưa bao giờ trong đời tôi lại có thể h́nh dung nổi một kẻ lạnh lùng, b́nh tĩnh chấp nhận cái chết đến như vậy. - Giọng trầm của người ban năy cất lên.

- Nhưng anh ta là ai? Làm ǵ mà có bản lĩnh kỳ lạ như vậy?

Im lặng, không có ai trả lời câu hỏi ấy.

Lúc sau giọng Ông Son trầm tĩnh:

- Tôi có biết chuyện... Hôm ấy mấy chú trong đội thi h́nh án cầm súng mà cứ run bắn lên. Cả loạt súng nổ nhưng đạn bay chệch mục tiêu gần hết. Máu ra như tắm mà người bị hành quyết không chết. Đôi mắt anh ta vẫn mở dù đau đớn nhưng không mất hết vẻ b́nh thản. Măi một lúc sau anh ấy mới tắt thở. Tôi là người khâm liệm cho anh ấy... Trước khi đặt anh ấy vào quan tài, tôi nh́n kỹ vào gương mặt người chết. Tôi thấy ở đó sự thông tuệ, lương thiện. Tôi cảm nhận rằng anh ấy đă bị giết oan.

Trong màn đêm hiện ra mấy bóng người.

- Đội hành quyết đến.

Ai đó nói.

Mọi người đổ xô ánh mắt về phía có những người mới tới. Những người cầm súng câm lặng.

Phạm nhân lănh án tử h́nh hôm ấy là một phụ nữ phạm tội giết con riêng của chồng. Người đàn bà run lẩy bẩy, đứng không vững mặt méo xệch lại và rên lên từng cơn dài xin tha tội chết. Người ta cột cô ta vào cây cột thép.

Trong thinh lặng, những tiếng nổ đinh tai trùm lên không gian. Những đường đạn đỏ ḷe vây phủ, xuyên qua thân xác người đàn bà găm vào chân đồi đá trắng.  

 

Thiên Sơn

Hà Nội,  xóm Hồng 11-12-2004

 

© gio-o.com 2009