...

NGƯỜI EM

tạp ghi

����� ��������������
�������������� gửi Tuấn

 

 

Th�ng bảy n�y m�a h� chết yểu tại Paris. Mưa dầm suốt ng�y. Heo may k�o theo cơn ẩm. Trời ch�. Thỉnh thoảng đ�i ng�y nắng, bức rất nhiệt đới l�m qu�n gi� mưa c�n tr�m phủ đ�u đ�y.  Nắng như b�n tay vắt giải lụa ướt, ng�y trắng ra, kh� ran, trời th�t xanh kh�ng gợn như mặt thủy chiếu dọi một v�ng mắt long lanh n�o

 Trưa t�a soạn hư ảo. Mấy phiến l� đung đưa trăm chiếc phất trần. Nắng vẫn cứ gay. M�i hoa Lụa nồng hơi phả v�o khứu gi�c, gợn từng tiền kiếp bồi hồi. Hoa Lụa chắc c�ng lo�i với hoa thi�n l�, chỉ kh�c ở m�u.  Từng ch�m đơn trắng n�n, h� giữa v�ng l� ngọc gi�y leo. Thoạt mới nh� l� những thỏi m�u hồng ngự, bỗng nở toe trắng sứ, nhẫn giữa l�ng một hạt bạch ngọc tỏa hương ng�t dịu.  Bởi đ� mới c� t�n hoa lụa. Kh�ng nồng ngợp dạ l� hương, kh�ng ng�t trầm hoa l�i, hoa bưởi, kh�ng đậm rực hoa phấn t�m. Hoa Lụa thoang thoảng nhẹ nh�ng m� quyến rũ, d�nh để cho những người lưu xứ ? Chẳng sặc sỡ ngỡ ng�ng. Kh�ng nồng n�n bải hoải. M�u hoa Lụa lẳng trốn v�o kh�ng gian lục m�t, l�i tầm mắt ta y�n ả tan dần v�o kỷ niệm xưa, hương hoa Lụa  kh�ng k�u mời vồn v� m� chỉ gợi l�n nỗi nhớ.

 Nắng gắt v� hương cứ phả từng gợn kỷ niệm. Th�m tiếng guitare của Pen b�ng từng nốt nhỏ từ tầng thượng rơi xuống vũng s�n đ�.  Trầm trầm từ cung Mi thứ chuyển sang La thứ, cứ thế những nốt dồn dập buồn t�nh theo nhau x�ay v�o tim cơn đau nhức. Lạ thật, đ�n guitare rất T�y phương m� sao �m vực n� lại vừa vặn với t�m hồn người Việt như thế.  Tiếng n� dội l�n, l�ng ri�ng liền vợi xuống. Kh�ng kh�c kh�ch m� thủ thỉ thầm th�. Đ�nh l�n hay nghe v�o, l�ng n�t vụn, vữa ra tới cơn mơ hồ xao xuyến.

 

 Tiếng đ�n. Nắng. Hương hoa Lụa. Ba thứ qu� hương tr�n v�ng m�y tr�i nổi. Giờ n�y nơi xa đ� c�n tiếng đ�n chăng ?  Đ�nh rằng nắng v� hương hoa vẫn thế.

 M�a trưa xưa c� ve sầu ca inh ỏi. Hoa phượng rực đỏ mối buồn trống kh�ng b�n s�ng ướt �m thầm. M�a h� xưa tr�n qu� hương l� m�a ly biệt, thứ ly biệt học tr�, thứ ly biệt kh�ng chết ch�c. Nỗi buồn pha len ch�t hương sen. Cuộc t�nh l� bức tranh nơi cổ viện. Ch�ng ta đ� sống v� tư, v� đ�nh v�o nỗi phẳng lặng như tờ một buổi trưa oi ả bằng tiếng cười bơi dội tr�n s�ng.  Người lớn ngủ, trẻ n�t rong chơi. Người lớn l�m g�, v� trẻ n�t l�m g� v�o những buổi trưa nồng nhiệt đới ?  Thời đ�, ch�ng t�i l�m vua tr�n s�ng Hương, ở bến Phu Văn L�u, Thương Bạc, hay Cồn Hến. Ch�ng t�i l�m vua tr�n c�y đ�o với tr�ng tr�ng ch�m hồng bạch ở ch�a Tường V�n. Ch�ng t�i l�m vua dưới rặng hoa thi�n l�, tr�n chiếc xuồng con rạch lối b�o hồ Tịnh T�m, hồ T�ng Thơ L�u hay tr�n những đồi th�ng n�i Ngự.� Ch�ng t�i l�m vua với đống truyện T�u b�n hi�n vắng hay tr�n chiếc v�ng đưa. Tuổi trẻ l�m vua khi th�nh phố ngủ. Thời đất nước ch�ng ch�nh, tuổi trẻ th�m những buổi trưa khởi loạn � một thứ tụ tập kh�ng chiến, vất truyền đơn, chọn lựu đạn �

Thế rồi lớn l�n, mọi người tho�i vị, ph�t lưu về những v�ng đất lạ xa x�i. Lưu vong l� g� ? � Lưu lại sự vong t�nh vong bản cho kẻ kh�c, để m�nh c� thể tự m�nh bảo tồn m�nh khỏi sự vong th�n ? � Hay l� lưu m�nh v�o giữa hạch t�m vong t�nh, vong th�n, vong bản ?

Phải lọt v�o buổi trưa kh�ng ngủ giữa nắng oi, hương ng�t v� tiếng đ�n mới c� thể trả lời được. V� mỗi c�u trả lời dường như chỉ gi� trị cho ri�ng một người

 

Tuổi trẻ vừa lớn l�n, đ� phải tho�i vị, để ru m�nh v�o cơn m� ngủ, hoặc ngồi n�i huy�n thuy�n.� Ngủ hay n�i huy�n thuy�n đều l� trạng th�i của sự vong th�n. Con người th�i l�m chủ những buổi trưa, th�i l�m chủ c�y đ�o, d�ng s�ng, th�i l�m chủ một rặng hương, đ�i mắt hay một b�n tay. Đời đong đưa v� định. Đời lập đi lập lại những trưa mất, chiều xế, đ�m phai. Khiến ng�y mở ra xấp lại ho�i h�ai những c�nh cửa b�nh minh bại trận.

Nửa trưa hay nửa khuya th� cũng thế. Nỗi mệt nhọc ngang nhau, cơn ngủ mời mọc. Cứ như tuy�n lệnh: Người thức hay kh�ng thức ? Sau đ�, người đi v�o nỗi c� đơn của cơn thức, hay lặng c�m nhọc nhằn theo thỏi chết trơ đầy mộng.

Ri�ng đ�m giao thừa con người kh�ng ngủ. Điều lạ của năm. Phải chăng đ� l� gi�y ph�t vượt bi�n từ năm n�y sang năm kh�c ? Từ vừng sống n�y sang đỉnh sống kh�c ? Thời điểm chẳng ai muốn bị vứt lại nơi chốn cũ c�ng, q�a khứ, phai �a. Mọi� người vượt l�n trong đ�m nắm lấy đ�m lay hỏi về vận mệnh một Ng�y.

Như thế th� giao thừa năm nay rất lạ. Bởi trong chặng vượt đơn c�i của mỗi người, t�i được ngồi giữa bạn b�.� Phạm C�ng Thiện từ Toulouse trở về say ngất ngưởng. Ho�ng Oanh thi�n thần của bao ẩn t�ch Việt Nam, từ b�n kia bờ Đại T�y Dương sang chơi.� Với v�i người bạn nhỏ mới quen, đầy m�nh c�n những l� me Long Xuy�n, hay đước thơm� m�i Rạch Gi�.

Tiếng Ho�ng Oanh ng�m thơ kỳ ảo xao xuyến trọn đ�m. Tiếng thơ ấy l�m tan biến những nốt đ�n th� thiển, s�i động, quyếnh qu�ng, những giọng h�t bon chen, h�o m�n, thiếu m�u chui r�c đ�u đ�y nơi đ�m Paris hang hẩm.� Căn ph�ng vu�ng trầm lặng. Mười t�m con mắt thắp đ�n tiễn đưa đ�m kh�ng nghi thức. Hay nghi thức đ� nhịp nh�ng theo tiếng đ�n k�m v� �m tr�n khu�n tượng Bồ t�t thời Đường dựng tr�n v�ch.� Ho�ng Oanh tạc Thơ qua tiếng ng�m. H�nh t�ch nhất của� n�ng l� đ�i mắt long lanh cười hoang nhi�n đầy mộng. Tiếng ng�m dẫn ta về s�ng nước cũ c�n nguy�n nắng gi�. Con người đ� c� nhập tịch về đ�u, th� ẩn t�ch Việt Nam vẫn vời vợi. Đ�m vang thơ H�n Mặc Tử, thơ Vũ Ho�ng Chương, thơ Ho�ng Cầm � rồi b�i M�a Xu�n Xa của Thi Vũ ng�m l�n theo bốn c�ch kh�c nhau. Đ�m như một hội tụ. Người biến ra Lời. V� Qu� hương đeo đẳng theo Tiếng Nước. Ch�n người trong ch�ng t�i đ�m đ� chắc chẳng bao giờ qu�n được đ�m tết ly hương kỳ lạ chưa hề c� trong đời.� Đ�m ph� c�ch nhưng ngầm chứa những mối manh g� sắp h�.

Rồi đ�m ấy qua đi, nếu kh�ng c� tiếng chu�ng điện thoại ren v�o chập s�ng.

 

Tiếng điện thoại v�o 5 giờ s�ng bao giờ cũng khẩn cấp, kinh động. T�i thuộc lớp người Việt, d� sống bao nhi�u ở nước ngo�i vẫn mang tật sợ điện t�n v� điện thoại. Thuở nhược tiểu những thứ ấy chỉ mang lại hung t�n.

Chu�ng ren, rồi mội tiếng n�i rất lạ, rất xa: �Anh đ� hả ? Em đ�y !� � �Dạ, ai đ� ?�� - �Em đ�y m�, Tuấn đ�y!�.

Thằng em. Đ�ng rồi. Tiếng n�i chững lại, lơ lớ, giọng pha lẫn nhiều miền của kẻ sống lang bạc kỳ hồ. N� bảo rằng Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm mới gặp nhau một lần, c�n anh em m�nh đ� ba mươi năm hơn, nay mới n�i chuyện được với nhau. T�i ngỡ ng�ng. Nghẹn ng�o. Tiếng n�i c�ng rộn r�, th�c dục, lo lắng: - �Anh nghe em kh�ng! Anh c�n giữ m�y n�i đ� chứ ! Em mới vượt biển. Giao thừa từ Hoa Kỳ gọi thăm anh đ�y!� Muốn n�i thật nhiều, nhưng cổ t�i đ� tắt nghẽn.� Nghẹn ng�o b�p chết tiếng n�i, như th�n x�c bị mộc đ�. Tr� tưởng tung l�n trăm vạn �, nhưng hơi giọng bại liệt sa rơi dưới đ�i c�nh g�y.

Ng�y t�i ra đi, thằng em mới bốn năm tuổi. Nhỏ nhắn tựa con chim sơn ca. T�i chỉ c�n nhớ đ�i mắt tinh anh v� một nụ cười rực s�ng. Ba mươi năm qua, t�i sống với mộng mị, với gi� bụi, khổ lụy, với những thứ l� tưởng ngu xuẩn người ta trao cho. Ba mươi năm lo những chuyện trời biển kh�ng đ�u. T�i đ�nh mất đứa em! Chẳng hiểu trong lần gọi gi�y n�i đầu ti�n ấy n� cảm th�ng cho gi�y ph�t im lặng nghẹn ng�o n�i đổ kia chăng ?

 

Trong t�i, tiếng chu�ng ren v� giọng n�i của Tuấn v�o buổi tinh mơ đầu năm l� một tiếng s�t kinh hồn: T�i kh�ng c�n nhận ra tiếng n�i đứa em m�nh. Lỡ một ng�y giữa trận tiền, tiếng n� vang l�n lanh lảnh, l�m sao t�i nhận ra ? C� thể t�i sẽ bắn v�o n� kh�ng tiếc thương, như bắn v�o một kẻ th� ? N� cũng sẽ bắn v�o t�i như hạ một t�n địch ?� Anh� em giết nhau cho những � tưởng vặt, hay mưu đồ dơ bẩn tồn tại ! Ba mươi năm qua rồi, Việt Nam vẫn cứ thế.

T�i bỗng trầm ng�m tư lự: Ừ nhỉ, v�o một đ�m giao thừa n�o đ�, v�o một trưa h� thương nhớ n�o đ�, t�i đến gọi cửa l�ng t�i. Chẳng biết l�ng t�i c� c�n nhận ra tiếng t�i vọng từ tuổi thơ dại hồn nhi�n để mở toang c�nh cửa đ�n mời ? Hay rồi t�i lại đuổi t�i đi ?

N�i chi tiếng gọi k�u của kẻ kh�c.

 

Thi Vũ

14.7.81

(tr�ch từ Gọi Thầm Giữa Paris, tạp ghi, Qu� Mẹ xuất bản 1986)

 

http://www.gio-o.com/ThiVu.html

 

 

� gio-o.com 2009

 

 

 

 

 

���������������������������������������������������������������������������