Thi Vũ


Đường về lại York


tạp ghi


Tiếng r�c bồ c�u đ�nh thức t�i. Từ căn ph�ng nhỏ lầu một ở đường Dewsbury số 1A nh�n qua khung cửa sổ thấy h�ng th�nh qu�ch x�y từ thời Trung cổ dưới nắng, bỗng hiện l�n ho�ng th�nh Huế những năm thơ dại. Ng�y rời B�nh Định về Huế sống, t�i ở ngoại th�nh, cũng tr�n căn lầu một đường Paul Bert, nh�n qua một dải s�n sau, qua hồ sen, thấy tường th�nh sửng dựng. B�ng chiều rớt xuống những vạt nhớ v�ng nhạt hắt hiu thưở vua ch�a l�m n� lệ. Thỉnh thoảng bạn b� ở s�t th�nh nội l�n đấy r�o gọi t�n t�i. Hai b�n n�i chuyện bằng �m vang cộc lốc. Những buổi trưa oi ả, sen t�n, vắng vẻ, tiếng Trần Mạnh H�a trầm ấm ng�m những c�u thơ buồn hiu Gi� rủ c�nh đi ng�n liễu kh�c / S�ng đ�a lạnh tới b�ng trăng run / Thuyền ai đậu bến s�ng trăng đ� / C� chở trăng về kịp tối nay� B�y giờ H�a ở đ�u ?

B�y giờ t�i nằm trong căn nh� ở s�t nội th�nh York m� Pen sắp b�n sau khi mẹ qua đời. Tiếng du kh�ch bước tr�n bờ th�nh chiếu l�n nền trời xanh những di động �m thanh. T�i thả v�o đ� ch�m m�y trắng t�i mang từ Huế qu� nửa thế kỷ lưu lạc. Mường tượng trời cũng l� s�ng tr�i đưa d�ng k� ức đến xa b�i thi�n h�.

Bốn mươi lăm năm trước t�i đến đ�y trong chuyến thuyết tr�nh qua c�c th�nh phố Lu�n Đ�n, Bradford, Hull đến York. Nơi t�i gặp Pen lần đầu. Người thiếu nữ e thẹn, đỏ mặt sau mỗi c�u n�i. N�ng hỏi t�i, em c� thể gi�p g� cho Việt Nam ? T�i đ� trả lời như thế n�o, m� n�ng bỏ đại học, bỏ gia đ�nh, dấn th�n v�o h�nh tr�nh Việt Nam kh�n dứt, cắn đứt nửa thế kỷ như ăn quả t�o thơm.

Đ�m đ� c� Joyce Blake, người tổ chức buổi thuyết tr�nh, đưa t�i về t� t�c ở học x� Mount School, nơi c� l�m hiệu trưởng. Vừa đưa ch�n v�o chăn, t�i giật bắn người nhảy khỏi giường hoảng hốt. Một vật g� n�ng ấm như chạm phải th� vật. Lật mền thấy bọc cao su chứa nước n�ng x�ng ấm, người Ph�p gọi t�n bouillotte, một loại lồng ấp kh�ng bằng than hồng m� bằng nước s�i. Ho�n hồn trong niềm �n cảm kẻ tha hương được nh�n loại �n cần.

S�ng c�n mơ m�ng trong chăn ấm, bỗng nghe tiếng g� cửa. Lại hồi hộp pha phần xấu hổ, v� chưa ăn mặc tươm tất. Nhưng kh�ng, đ� l� tục lệ người Anh. Nghệ thuật b� chủ nh� ở Vương quốc Anh l� biết l�c n�o kh�ch vừa chợp mắt, c�n mơ mơ m�ng m�ng, để mang ch�n tr� sữa n�ng đầu ng�y. Rồi k�n đ�o kh�p cửa rời bước.

Đ�ng v�o l�c t�i sắp tỉnh ban mai, c� Blake mang t�ch tr� sữa n�ng l�t dạ. Uống từng ngụm nhỏ b�i ng�i đất nước. Đất nước qu� hương chỉ c� ch� truồi, ch� vối, tr� t�u� L�m chi c� tr� đen pha sữa ? C� đấy. Những ai sống thời tản cư khoảng năm 46, 47, khi qu�n Ph�p trở lại chiếm đ�ng, chợ b�a bỗng xuất hiện những thực phẩm đ�ng lon, đ�ng hộp của l�nh Ph�p b�n ra. Đặc biệt c� hộp lương kh� / ration vu�ng vức bằng nh�m sơn m�u lục sẫm do Mỹ viện trợ cho qu�n đội Ph�p. Trong chứa mấy vi�n thuốc d�ng bỏ v�o nước chưa tinh sạch lọc độc, lon thịt hộp spam hay corned beef, v� g� nữa t�i qu�n. Spam, m�n thịt heo đ�ng hộp thời đệ nhị thế chiến cho những người cơ nhỡ bần h�n, ăn đến ngấy miệng. Nay spam mang nghĩa r�c rến trong ng�n ngữ tin học. Ri�ng c� hộp tr� bột trộn sữa h�nh tr�n m�u nhũ kim. M�n t�i ưa th�ch. Pha nước s�i, m�u tr� đen quến sữa ng� ng�, ngọt dọng, thơm lửng. L�u lắm t�m m�i kh�ng ra m�i vị thuộc địa n�y. Tr� đen Lipton ng�y nay kh�ng c� loại n�o mang hương vị Orange Pekoe cut black tea ấy.

N�ng niu t�ch tr�, uống v�o từng ngụm thơ ấu, ng� ra thảm cỏ xanh ng�t tới ch�n tường đầy bao kh�m hồng rực rỡ trong khu vườn học x� Mount School. Xưa chỉ c� Đ� Lạt mới lắm hoa hồng. Ở đấy c� cả con đường mang t�n hoa hồng, Rue des Rosiers. York l� th�nh phố của hoa Hồng trắng. Thời xưa một trận giặc hoa hồng đ� xẩy ra nơi đ�y. Hoa Hồng trắng th�nh phố York đ�nh hoa Hồng đỏ th�nh phố Lancaster. Người ta kh�ng chết v� l� cờ như ở qu� t�i. Người ta chết v� hoa hồng. Chiến tranh vốn v� nghĩa, xuẩn động. Song chết v� hoa hồng vẫn c� chi hơn chết v� l� cờ v� nghĩa, d� người ta đặt v�o đấy tr�n đầy � nghĩa. Chết l� hết một giai kỳ. C�i chết bao giờ cũng l� c�i chết của người kh�c, kh�ng phải của m�nh, n�n �t ai đau c�i chết để bớt hằn học với đời.

Từ kh�m hồng học x� Mount School bay ra một bầy nữ sinh l�u lo, r�u r�t như chim. H�a ra m�nh đang ở trường Đồng Kh�nh nhưng tại cố đ� York. Thuở nhỏ t�i m� tiếng Anh nhờ c� hai vị thầy dạy giỏi, sinh động v� hấp dẫn. Ở Khải Định l� thầy Thu Lương, một trưởng Hướng đạo, �ng o�nh t� t� với học sinh để học chữ số one, two, three. Ở Yersin l� một c� gi�o người Anh vui t�nh, cười tươi như c�nh hồng c�ch xa phiền muộn. C� xem học tr� tựa b� bạn, hay l�i t�i về nh� đ�i tr� v� b�nh biscuits. Nhớ m�i h�m răng c� trắng với nụ cười giăng tới ch�n trời.

Sau buổi thuyết tr�nh tối h�m qua, c� Blake cho uống tr� đen pha sữa chưa thấy ở Ph�p. Ph�p l� c� ph� đen v� rượu đỏ. Anh quốc l� b�nh ngọt v� tr� đen. T�i ngạc nhi�n khi c� đưa mời ch�n đường c�t v� gừng bột. Xa nước đ� l�u, gặp chi từa tựa nơi qu� nh� t�i đều x�c cảm. Đường c�t m�a ở Anh, m�i gừng xa ng�i kh�ng c� ở Ph�p, cũng l� m�i vị qu� hương. Mấy chục năm trước qua v�ng Andalousie b�n T�y Ban Nha nh�n hoa cẩn đỏ, kh�m tr�c, hương hoa l�i thơm phức ng�y đ�m, tưởng chừng như m�nh c�n đứng nơi qu� nh�. Hồi mới tới Ph�p t�i đi mua chanh, �ng t�y đưa một quả v�ng s� s� như hạnh. T�i phản đối n�i t�i muốn chanh / citron cơ. �ng t�y quả quyết đ�y l� citron, v� nặng giọng c�est comme �� ! D� tả thế n�o quả chanh xanh xứ Việt �ng chẳng cần biết. Qua �nh mắt �ng nh�n t�i như thằng g�n dở. Gần đ�y trong chuyến bay sang Hoa Thịnh Đốn, c� tiếp vi�n hỏi t�i muốn uống g�. Lần n�o t�i cũng tea with lemon, tr� chanh. Lần n�o cũng tr�t lọt. Nhưng h�m đ� c� bảo kh�ng c� lemon, chỉ c� lime th�i. Định khước từ, nhưng t�nh mạo hiểm ưa thử, t�i ừ. H�a ra c� kh�ng c� quả chanh v�ng m� chỉ c� tr�i chanh xanh. Lại trở về đất nước qu� xa. Em đi gi�ng t�c chảy nhanh / Một vườn sương kh�c l� chanh thơm ho�i. Hồi t�i đăng hai c�u thơ n�y tr�n b�o Văn ở Saigon, B�i Gi�ng viết thư hỏi l� chanh c� c�n thơm ho�i kh�ng ?

Rồi c� Blake dẫn t�i đi thăm th�nh phố York, cố đ� nước Anh, như Huế cố đ� nước Việt thời Nguyễn. Qua con đường Shambles tr� ph�, đ�ng nghẹt du kh�ch, c� những khoảng c� cho biết người tr�n tầng lầu h� n�y c� thể bắt tay người h� phố kia good morning mỗi s�ng. Người Anh lịch sự v� th�n t�nh qu� nhỉ. Tuy th�n t�nh nhưng c�ch biệt, ki�u sa. Đỡ c�i ồn �o, ba hoa, g� trống g�y của Ph�p.

Th�nh phố York xinh xắn, d�n hiền l�nh, kh�ng kh� tinh kh�i, ng�t xanh thanh tho�t. Nắng v�ng chưa � nhiễm, nhẹ trong như m�i phai. Những c� g�i th�nh York đi xe đạp b�nh thản v� an nh�n khắp phố, tựa n�n m�y cạnh gi�ng Hương cũ. Pen hay kể t�i nghe tối h�m đ�, bốn mươi lăm năm trước, mẹ bắt ở nh� học b�i thi. Nhưng chẳng n�i chẳng rằng, Pen r�n r�n rời nh� cưỡi xe đạp ra đi. Đạp thẳng đến hội trường th�nh phố nghe c�i t�n lạ hoắc thuyết tr�nh. Trời hay người sắp đặt để ch�ng t�i gặp nhau rồi từ đ� đồng h�nh tr�n tr�i đất ? Song nếu trời cũng l� người v� người l� trời th� sao ? T�i vẫn tin người kh�i niệm ra trời, nhờ thế trời th�c sinh. Người kh�ng l� h�nh ảnh của thượng đế, m� thượng đế ch�nh l� h�nh ảnh Con Người. N�n c�u hỏi kỳ b� kia l� thứ kỳ b� quẩn quanh trong v�ng chiến tranh kh�i niệm. Sự thật đời người cứ hiện m�i ra như l� xanh, hoa thắm, m�i cười. Người vẫn cứ gặp người tr�n mu�n tr�ng xa c�ch. Nếu người c�n thiết tha người.

M�a xu�n đến, hoa rộ tr�n những tầng m�u gi� tự c�y kh�. C�i chết sống lại. Hoa l� sự tụng ca của đất v� người. Nhi�n hậu xưa nay chưa ai th� gh�t hoa. Thế nhưng �t ai nhớ rằng hoa l� bộ phận sinh nở của c�y. C�ng l� bộ phận sinh nở, sao lo�i người Đ�ng T�y thống nhất nhau cấm kỵ khi đề cập tới bộ sinh nở người phụ nữ ? Người ta d�ng t�n bộ sinh nở nam hay nữ để thả tục, chửi bới nhau. Đến khi viết, cũng chỉ d�m đ�nh ba chấm sau chữ đầu. Thế l� khinh miệt ? lờm tởm ? xấu xa xấu x� ? Lạ nhỉ. Tr�nh danh xưng n�, nhưng lại v�i th�n v�o n� để sống, để từ n� mở mắt ch�o đời.

Duy lo�i hoa kh�ng bị hệ lụy của đời m� c�n được tụng ca qua thơ văn, nhạc h�t. Hoa l�m cho đời diệu vợi, người th�m hiền h�a. C� chi bất nhẫn, v� bất b�nh đẳng nơi tr� �c lo�i người về hai bộ sinh nở, hai bộ sinh dục kia. Lu�n l� chăng ? Lu�n l�, thứ kh�i niệm khoanh v�ng, quẩn quanh l�m chiến, nhử người ra khỏi cuộc lu�n sinh vạm vỡ. Lu�n l� l� c�i l� chạy quanh chuồng, cắt bỏ tự do người.

Hoa sen c� phải l� quốc hoa thanh cao đất Việt kh�ng, m� c� cả b�i ca dao truyền miệng nhiều đời Trong đầm g� đẹp bằng sen / L� xanh b�ng trắng lại chen nhị v�ng / Nhị v�ng b�ng trắng l� xanh / Gần b�n m� chẳng h�i tanh m�i b�n. Kiểu c�ch qu�n tử t�u với tiểu nh�n của c�c cụ đồ nho.

Khiến nh� thơ Ph�ng Qu�n nổi giận đ�i đuổi một c�u ra khỏi nền ca dao Việt Nam. Đ� l� c�u Gần b�n m� chẳng h�i tanh m�i b�n. Ph�ng Qu�n bảo : Sao m� n� v� ơn thế. V� đ�u m� n� c� Nhị v�ng b�ng trắng l� xanh ? N� ăn những thứ b�n ấy m� được vậy. Tại sao n� quay ngoắt lại ch� bai Gần b�n m� chẳng h�i tanh m�i b�n ? Kh�ng c� c�i h�i tanh kia th� n� lấy đ�u ra b�ng trắng l� xanh ấy ?

L� luận Qu�n vừa ch�n tới nơi tinh thần bất nhị. Nhưng c�n dấu vết dỗi hờn l�m cho anh chưa ho�n to�n phi nhị nguy�n. Phải chăng v� c�i chế độ dối gạt, giết người v� thảm s�t người tr� thức, người t�i năng ? Kh�ng chiến k�u gọi to�n d�n chết cho đất nước. D�n nghe lời hăng h�i hiến d�ng m�u thịt. Th�nh c�ng xong bỗng quay ra h�m hại, giết những ai kh�ng chịu suy nghĩ như m�nh. Gợi hứng cho Ph�ng Qu�n ra thơ :

B�n với sen đ�u phải chuyện gần / Ch�nh l� sen mọc l�n từ trong đ� / Gốc của sen l� thăm thẳm b�n đen / Ngay cả hương thanh khiết ta đặt l�n b�n thờ c�ng / Cũng l� xương thịt của b�n tanh / Như nh�n d�n / Gian tru�n, thầm lặng, v� danh / Đ� sinh ra vĩ nh�n, anh h�ng, nghệ sĩ�

Niềm hờn dỗi đẩy cả thế hệ Ph�ng Qu�n v�o l� lửa khổ hạnh. Trời xanh thấy đ� hằng ng�y, m�y trắng bay ngang từng ph�t, vẫn c�ch biệt ngh�n năm trong đ�i mắt họ chẳng c�n nh�n. Họ chỉ thấy bất c�ng.

Nhơ v� sạch l� � niệm. Sự so s�nh. Kh�ng c� b�n l�m sao sen nẩy ? C� bao giờ sen mọc từ kh�ng trung đ�u ?

C� một lần sen nở từ đất, khi th�i tử Tất Đạt Đa ra đời đi bảy bước đầu ti�n tr�n bảy đ�a sen. Nhưng đấy l� biểu tượng. Từ l�ng mong con người m� sen nở.

C� một lần sen nở tr�n c�nh tay. Nhưng đ� l� ni�m hoa vi tiếu (1) của đ�a sen huyền nhiệm nở bung một l�ng s�ng qua v�t d�y h�nh tinh, khiến trần gian chuyển ngộ. D�ng Thiền chảy xuống hạ lưu t�m can con nước m�t những tiền th�n s�ng l�ng buổi sum vầy.

�Trần gian chưa cao xanh, th� sen vẫn cứ quện b�n kết ấu, đ�i ngộ b�n bằng hương thơm tinh khiết, bằng l� xanh b�ng trắng� m�u sắc kh�c của b�n tr�n từng độ h�a th�n.

Hiểu được b�n l� sen. Sen l� b�n. Sự y�u thương b�nh đẳng v� th�ng tuệ mở ra trang đời mới. Củi mục th�nh trầm hương.

L�m chi c� chuyện triệu người như một ? Tuy c� thể c� một người mang triệu hồn người kia. Triệu người như một đ�nh đổ ngoại x�m, triệu người như một tụng ca l�nh tụ. Kh�ng đ�u. D�n cảnh đ�. Mị đấy. Bếp n�c một cuốn phim, do những đạo diễn dựa v�o cơn địa chấn nh�n t�m. Khiến lịch sử r�ng m�nh, nỗi r�ng m�nh của n�i lửa tr�o phun.

Đo�n kết l� sống, chia rẽ l� chết một hư từ v� vọng kh�c. Chẳng ai đo�n kết với ai tr�n c�i đời n�y. Chẳng ai th�ng cảm với ai nơi c�i sống nay. C� miếng ăn chia phần, c� quyền lực trao tay, đo�n kết liền cộp g�t, đưa tay ngang tr�n, bặm miệng h� C� t�i đ�y, xin tu�n lệnh ! Sinh ra, người l�nh ngay �n chung th�n c� độc suốt cuộc trăm năm. Con người sinh ra một m�nh, chết đi cũng một m�nh. Nhưng chưa nghe ai n�i mặt trời c� th�n độc ảnh kia c� độc. H�a ra c� độc l� cảm thức xa hoa của những kẻ sống thừa ? Sống như s�ng chồm, như n�i nh�n, như l� biếc, như rừng s�u, như mưa v� nắng, niềm c� độc tự c� để nh�m họp bao giọng cười rang rảng.

L�m nhụt ch� những ai muốn ngang dọc trời đất, hay muốn thật với ch�nh m�nh, người ta d�ng h�nh ảnh M�nh hổ nan địch quần hồ / Cọp mạnh kh� đương đầu lũ c�o. Người trung ng�y nay quả kh� đương đầu với chế độ bạo t�n. Nhưng h�nh ảnh tr�n l� chuyện của lo�i th�. Sang lo�i người t�y thuộc khả năng v� ch� nguyện. Một đ�m đ�ng x�m đ�nh một người th� chỉ c�n nước mua h�m ch�n cất. Tuy nhi�n nếu người ấy biết v� th� sao ? Nan đề đặt ra. Nếu người ấy biết v� v� đ�m đ�ng kia cũng biết v� th� sao ? Th� t�y thuộc v� c�ng từng người. Nh�n xem cuộc đ�nh đấm của một đ�m đ�ng biết v�, nh�o v�o một c� nh�n cũng biết v�, ta thấy ra điều b� quyết. Chưa hề c� sự mười người c�ng đ�nh một l�c v�o một người, m� chỉ l� những c� đấm li�n tục nhưng rời rạc, c� trước c� sau. Nghĩa l� mỗi c� đ�nh chỉ hiện ra giữa một người với một người. Cho n�n vấn đề ở nơi v� c�ng kẻ đối ph�. Kẻ đối ph� phải nhanh, thoắt, linh động, chống trả chớp nho�ng với chi�u thức cao cường h�ng giải quyết từng đợt tấn c�ng một nhưng tới tấp. N�i cho đ�ng, song c�c cuộc tấn c�ng tập thể, người bị đ�nh chỉ giải quyết từng đối phương một. Ai thượng thừa kẻ đ� thắng. Chẳng c� g� cọp với c�o khi đi v�o x� hội lo�i người tr�n đỉnh cao thần tr�.

Muốn t�ch l�a người với người, với x� hội, người ta hạ gi� con người khi n�i con t�p chết kh�ng th�i một kh�c s�ng. � n�i chẳng �ch chi việc hy sinh cho đại cuộc. Ẩn nhẫn m� sống như con tr�n. Thế nhưng người đ�u phải t�p. Dấn th�n, x�ng x�o của con người tỉnh thức biểu lộ quy luật tương sinh, hơn l� lập b� kết ph�i tranh miếng đỉnh chung.

H�y tự h�o đi những tự h�o h�o. Tự h�o ra ng� gặp anh h�ng l� tự h�o của nh� thầu x�y nghĩa địa. Dụ người v�o c�i chết để cho m�nh sống một m�nh. Anh h�ng l� thứ xa xỉ của c�c quốc gia chưa văn minh. N� tho�t thai từ chủ nghĩa d�n tộc l� đầu mối chiến tranh. Sự sống mới đ�ng qu�. Sự sống kh�ng c� bi�n giới.

Hiểu v� Thương đi c�c con ! Thương nhau ch�ng ta l�m n�n lịch sử ! Tiếng rao giảng của t�n hề bất lực. Hiểu g� v� thương g� khi t�n t�i trong tim anh xa lạ đến dửng dưng nếu kh�ng l� cừu hận ? Anh h�y hiểu anh trước đi, anh h�y thương anh trước đi. Anh c� hiểu thương g� anh đ�u ngo�i sự tr�u n�u một c�i t�n hờ ki�u h�nh vặt ? Anh hiểu g� khi anh nh�n chiếc l� ? Anh hiểu g� khi anh nh�n khu�n mặt t�i ? Anh chỉ nh�n nhưng kh�ng thấy. V� anh đeo đuổi ảo tượng v� mộng mị trong đầu anh để tạc nắn ra t�i. Một t�i kh�ng phải của t�i v� t�i ấy l� t�n n� lệ anh. Lịch sử chỉ l� những lần ngộ nhận chết người. Anh muốn t�i hồi ngộ nhận v� t�n s�t con người tự do ?

H�y cứ cười cợt, chế diễu sự ph� du ! Ph� du l� nếp xếp vĩnh cửu của thời gian c�n hằn trong kh�ng gian.

H�y cứ cười cợt bướm theo mong cầu thực dụng ! Ai biết cho bướm bỏ bao năm trường c�ng phu nhuộm vẽ đ�i c�nh mỹ miều. Để l�m g� ? Chẳng để l�m g� cho con người lao động, con người đ�nh mất ng�y đ�m đang r�t ngắn cuộc sống. Người ta bỏ hằng triệu Mỹ kim mua tranh Picasso. Song bức tranh ph� du của bướm chẳng đ�i hỏi một đồng, vẫn triển l�m trước hi�n nh�, trong vườn nắng, b�n những tầng hoa. Cuộc triển l�m trước hư v� v� b�ng kh�i. Cuộc triển l�m kh�ng chờ đợi người xem, m� nghệ sĩ sống từ gi�, từ kh�ng trung kh�ng c�nh, từ bầu trời gi� thắm tuổi m�y.

�i c�i lo�i ong bướm !

Lời tr�ch lẳng lơ ghẹo nguyệt tr�u hoa, vốn l� chuyện của người. Bướm đ�u d�nh d�ng ? Bướm gi�p hoa sinh s�i nẩy nở c�y. Bướm l� mụ đỡ cho rừng.

 

Thi Vũ

Paris, 10.6.2012


http://www.gio-o.com/ThiVu.html


-----------------------

(1) Ni�m hoa vi tiếu l� đưa hoa mỉm cười. Truyền thuyết kể rằng tại một ph�p hội tr�n n�i Linh Thứu, một h�m Đức Phật thay v� thuyết giảng, chỉ đưa cao một c�nh hoa sen trước đại ch�ng. Chẳng ai hiểu � Phật muốn n�i g�. Ri�ng t�n giả Ma ha Ca Diếp chứng ngộ n�n mỉm cười đ�p trả. Đức Phật liền tuy�n bố : � Ta c� ch�nh ph�p nh�n tạng, Niết B�n diệu t�m, thực tướng v� tướng, vi diệu ph�p m�n, kh�ng lập văn tự, nay ph� ch�c cho Ma ha Ca Diếp �. Đời sau t�n ng�i Ca Diếp l� sơ tổ Thiền t�ng Thi�n tr�c. Thiền t�ng, Nhật bản gọi l� Zen, thịnh h�nh v� ph�t triển rực rỡ b�n Trung quốc từ thời Đường, Tống, rồi truyền sang Nhật, Việt Nam, Triều Ti�n. Thiền kh�ng d�ng văn tự, chủ yếu t�m truyền t�m vấn đề gi�c ngộ v� ch�n l�.

 

� gio-o.com 2012