THI VŨ


CA ĐU


KỊCH


 

Cửa Đầu l� một vở kịch huyền b�, m�nh mang một trời im lặng phơi phới sương mơ.

T�i đ� đọc vở kịch n�y đến năm lần, mỗi lần l� một buổi chiều bỡ ngỡ, mỗi lần l� một cuộc kh�m ph� v� định v�o đời sống b�n trong của người đọc v�o một đ�m sắp s�ng. T�i c� cảm tưởng kỳ lạ rằng vở kịch Cửa Đầu đ� được viết ri�ng cho t�i, cho bất cứ người n�o đ� sống qua "trong niềm Chờ đợi mới".

Cửa Đầu cũng l� con đường của Hoa Nắng : phương trời m�y trắng của V� �i man m�c khơi vơi tr�n những lối m�n phủ đầy h�nh b�ng đ�ng chặt ; chật hẹp v� ngạt thở.

"Tất thảy đồng nhất trong sự sống", "Đi về m�a xu�n xin l�m ph�p Cưới", hai c�u huyền diệu n�y chấm dứt vở kịch v� mở ra b�ng trời Tri�u Dương vụt hiện tr�n Hố thẳm của T�nh Mệnh (Мοίρα)

"Tất thảy đồng nhất trong sự sống", đ�y ch�nh l� das Selbe (le m�me) của Heidegger tr�n lối về nội cỏ (Felfweg) ; "Đi về m�a xu�n xin l�m ph�p Cưới" l� đi về das Einfache (le simple) của Heidegger, trống rỗng nhưng phong ph�, dấu vết ẩn hiện của T�nh thể tr�n con đường ho�ng h�n m� con người ngh�o n�n bước về chậm r�i ng�y thơ, "mở l�ng ra trước Niềm Lạ" v� "t�m hồn phơi phới" (Gelassenheit) qua ph�p Cưới với m�a Xu�n của H�a thể (ϕύσυѕ) ; mặc d�, như một vị h�n th� rụt r�, h�a thể th�ch ẩn trốn như l� cỏ trong sương mai, v� con người chỉ c� thể "xin l�m ph�p Cưới", kh�ng phải bằng �i (�ros) của Platon, m� chỉ bằng V� �i của Cửa Đầu ; cửa đầu ấy cũng l� cửa đầu của Hoa Nắng, tức l� những ch�m nắng tinh mơ tho�t hiện giang hồ, man m�c bay về hố thẳm của Qu� Hương.

PHẠM CỘNG THIỆN
Paris, ng�y 2.6.1966

 

 

Trong cảnh rừng y�n tịnh, c�y cối v�i khi xao động v� l�n gi� đến chốc chốc c� tiếng chim h�t r�u r�t. Một người đ�n �ng ngồi lặng y�n dưới gốc c�y lớn, mặt hồn nhi�n tự tại, kh�ng buồn, kh�ng vui, x�n lạng, vi�n m�n, mắt đăm nh�n trong c�i nh�n lo�ng ch� v� tự tin. Xa xa ph�a sau lưng người đ�n �ng, một con suối tu�n r�c r�ch, đều đều, trong trẻo...

 

Chợt hiện dần ra d�ng một người con g�i t�c huyền. N�ng q�y ngồi từ xa nh�n đến ph�a người đ�n �ng y�n lặng. N�ng kh�ng n�i. Song c� tiếng ng�n xa vẳng đến, n�i bằng hơi thở thế cho n�ng...

 

Người con g�i t�c huyền : (trong tiếng ng�n xa) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (vẫn im lặng điềm nhi�n, chỉ c� tiếng ng�n xa vọng đến thầm n�i hộ ch�ng, như tiếng l�ng ch�ng n�i với ch�nh ch�ng). Ừ, em đ� y�u ta. Em đ� đặt l�n m�i ta chiếc c�nh đầu đời, em đ� để v�o mắt ta con chim non h�t nhảy khắp ng�y. Em đ� trổ nơi l�ng ta c�nh cửa mở v�o miền xanh biếc, m�y ng�y say ngất với rượu v�ng l�nh l�ng, gi� đi bằng hơi �m run nhẹ khắp dặm hương d�i xao động. Cảnh mộng xa x�i trải m�i l�ng ta ra v� bi�n �u yếm... Ta sống với em bằng tất cả ch�n th�nh bỡ ngỡ, bằng lời lời kết tụ n�n thơ... ta sống với em như suối nước rỏ xuống lưng đ�o lời r�c r�ch theo ch�n em miệt m�i, tưởng như xuy�n h�nh bất tận.

 

Nhưng... rồi em bỏ ta đi t�m một d�ng dấp mới. Em như con bướm non rực m�u ng�y hồng, ng�y thơ lượn giờ s�ng r�, chợt tho�ng m�i hương liền bay theo t�m kiếm. Kiếm t�m ra, ch�n giẫm nhụy v� say tr�n đ�i mật r�t. Em h�t mật v� qu�n bắt hương... Qu�n hơi hương n�n x�a mất lối về...

 

Người con g�i t�c huyền biến dần trong y�n lặng sau một gốc c�y. Từ một ph�a kh�c, chợt hiện dẫn ra một người con g�i t�c n�u non. N�ng q�y ngồi từ xa nh�n đến ph�a người đ�n �ng y�n tặng. Một tiếng ng�n xa vọng đến n�i bằng hơi thở thế cho n�ng...

 

Người con g�i t�c n�u non : (trong tếng ng�n xa) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (vẫn im lặng điềm nhi�n, chỉ c� tiếng ng�n xa vọng tới thầm n�i hộ ch�ng nhủ tiếng l�ng ch�ng n�i với ch�nh ch�ng). Ừ, em đ� y�u ta. Em đ� l�m ta say đắm nồng n�n trong rạo rực của t�nh y�u. Ta chẳng c�n biết g� hơn ngo�i tiếng em cười � nhị ngo�i đ�i m�i em thắm hồng m�u mặt trời chiều bể Bắc, ngo�i đ�i mắt em nhảy những kh�c nhảy đ�m h� trong triều nhạc ấm vang d�n l�ng x�m. �i, c�nh tay em nuốt mượt m�u ng� v� người em sống dậy những đường n�t c�c tượng thần Hy lạp. Em biết y�u với nhiệt t�nh, em biết đắm say nồng n�n.

 

Những rồi một ng�y em bỗng b�ng khu�ng.

 

Ta biết em như kẻ đ�i, th�m kh�t những m�n ẩn b�y tr�n lầu nh� nọ. Em tr�o v�o len l�n, m�i thơm ngon �m ảnh, em vội v�ng ăn như con th� gặp mồ�, lặng ch�m v�o ham hố, thiếu chừng mực n�n ng� quay bất tỉnh trong sự chứa đựng qu� lố, qu� th� bạo...

 

Ta biết em chưa chết. Em sẽ tỉnh dậy. Em sẽ ch�n ng�n m�n ăn kia, rồi em đi t�m một m�n g� mới lạ kh�c... Em sẽ quay lộn m�i ho�i trong nỗi đ�i kh�t khao. H�y trả lời ta điều ấy, l�c n�o em th�i c�n biết đ�i biết no !

 

Ta xin ch�o vĩnh biệt em.

 

Người con g�i t�c n�u non biến dần trong im lặng sau một gốc c�y. Từ một ph�a kh�c, chợt hiện dần ra lả lướt một người con g�i t�c v�ng. N�ng q�y ngồi từ xa nh�n tới ph�a người đ�n �ng im lặng. Một tiếng ng�n xa vang vọng n�i băng hơi thở thế cho n�ng...

 

Người con g�i t�c v�ng : (trong tiếng ng�n xa) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (vẫn im lặng điềm nhi�n, chỉ c� tiếng ng�n xa vọng tới thầm n�i hộ ch�ng) như tiếng l�ng ch�ng n�i với ch�nh ch�ng). Đ�ng thế, em đ� y�u ta. Em đ� t�i sinh những niềm c� quạnh hiu buồn của ta th�nh tiếng h�t vui ng�n những tinh mơ rực m�u, những đ�m trầm ủ nhạc dương cầm dưới tay em lướt thướt. �i, tiếng h�t d�i v� rộng, �m đềm quyến rủ. Ta m� d�ng t�c mướt như mật dầu l�nh l�ng, như tơ tằm �ng ả, như nắng trời bung tơ. D�ng t�c cột ta v�o hơi ấm dịu nồng n�n v� căng đầy mạch t�nh d�ng chuyển trong em. Em đẹp hơn tượng những nữ thần, bởi em đầy ắp sự sống, em đốt ch�y hết thảy mọi nhiệt t�nh. Vũ trụ chuyển h�nh dưới cử động của tay em muốt đẹp. M�y, trời, sao quần đảo l�m nền quanh nơi em ngồi chinh ngự. Em thốt cũng ta lời thỏ thẻ, em r�t v�o ta mật của đ�i hoa mới h�, em l� tiếng h�t con chim b� đầu ng�y h� nơi rừng l�, em đ�i c�c như người kiều nữ thướt tha trong giấc mơ m�ng nơi đầu trẻ đầy ti�n. Em l� ti�n, ti�n, em l� hơi thở, em l� thi�n thần... em l� tất cả, em l� tất cả !

 

Nhưng kh�ng...

 

Em kh�ng l� tất cả ! Em kh�ng l� ti�n ! Một ng�y n�o lộ hiện, em kh�ng c�n vẻ đẹp thi�n thần. M� c� n�ng ti�n n�o v�ng lai tr�n xứ sở lo�i người đ�u ? Em mang vẻ nhọc nhằn v� ng�y ch�n. Em cần dừng nghỉ, cần đổi đường như cần thay đổi trăm lớp �o trong ng�y.

 

Em kh�ng l� tất cả ! Em l� của một người kh�c. Em như chiếc thuyền l�nh đ�nh, bến bờ th�nh tạm bợ, qu� hương kh�ng nơi chốn v� chằng bao giờ biết c� qu� hương.

 

Ta sẽ ở lại c�ng em ?

 

Người con g�i t�c v�ng : (trong tiếng ng�n xa) V�ng. Xin anh h�y ở lại c�ng em !

 

Người đ�n �ng : (trong tiếng ng�n xa) Em đừng n�i thế, đừng n�i những thứ tiếng quen d�ng, c� sao đ�u, nếu em định bỏ ta, l� kẻ từng quen biết c� đơn. Em n�i thế song mắt em v� l�ng em kh�ng n�i thế. Ta biết đọc nỗi niềm trong đ�i mắt, trong niềm im lặng. Em mệt mỏi rồi, em đ� kiệt lực. Em kh�ng c�n c�ng ta chung l�ng trong niềm Chờ Đợi Mới. Em mong lấy y�n th�n l�m đủ. Em lơ đễnh đi t�m những d�ng n�t mới... những d�ng n�t ph� du. Th�i ta ch�c em sống b�nh an, sống v� sống m�i để mong c� ng�y dừng nơi y�n vị. Em c� cần g� ta nữa kh�ng em ?

 

Người con g�i t�c v�ng (trong tiếng ng�n xa) Vĩnh biệt anh !

 

Người con g�i t�c v�ng biến dần trong im lặng sau một gốc c�y.

 

Tiếng một người con g�i, kh�ng hiện ra v� chỉ nghe qua lời vọng...

 

Tiếng một người con g�i : (trong tiếng ng�n xa cầu khẩn) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (trong tiếng vọng xa) H�y bắt vội m�a Xu�n. Ta chỉ cho em m�a xu�n nh�. Em thấy kh�ng... đằng ch�n trời s�ng rực, gi� chạy d�i đơm hương v� hoa tr�ng tr�ng h� nở, mật nhỏ thấm đất đường, v� chim từng đ�n lượn h�t... Quảng đường n�y em phải qua, ch�n trời kia em sẽ đến. Đợi trưa đi, chiều xuống, em sẽ lỡ mất th� xu�n. H�y bắt vội m�a xu�n, em sẽ bắt đầu l� em như hoa buổi lục hồng, hương l�m người chỉ nẻo...

 

Tiếng người con g�i : (trong tiếng ng�n th�c hối) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (trong tiếng vọng xa) Trưa sẽ đi, chiều sẽ đến. H�y bắt vội m�a Xu�n đi em. Nghe lời ta đi th�i.

 

Tiếng ngươi con g�i : (trong tiếng ng�n dịu d�ng lưu luyến) Em y�u anh !

 

Người đ�n �ng : (trong tiếng vọng xa) Ta muốn em về c�ng m�a Xu�n v� ta chưa phải l� m�a Xu�n em đợi. Ch�o em v� ch�c em l�n đường may mắn !

 

Ba người con g�i ẩn mất sau c�c gốc c�y bỗng từ từ hiện ra, tiến s�t v� ngồi quanh người đ�n �ng, trố mắt nh�n v�o bộ mặt tỉnh t�o tự tại kia, trong khi những tiếng vọng xa x�i, nhỏ nhặt v� thờ ơ rời rạc ng�n l�n...

 

Tiếng ng�n : (tiếng ng�n đồng thanh của nhiều người con g�i nghe xa x�i, ri rạc v� ơ thờ) E..m... y�u anh ! Em y..�..u... anh !...

 

Người đ�n �ng : (vẫn y�n lặng điềm nhi�n trong tiếng vọng n�i thầm) V�ng, em đ� y�u ta trong t�nh y�u chia sẻ, đổi thay. Em chưa bao giờ biết y�u. Em chỉ cầu cậy những điều thỏa m�n nhỏ. Em lu�n đi b�n lề t�nh y�u, v� em chưa bao giờ nhận mặt T�nh Y�u, em chưa bao giờ nh�n thấy Người Y�u.

 

N�o cần chi phải nhớ nhung, than tr�ch, o�n hờn ? Chỉ c�n điều phải c�m ơn tất thảy cuộc đời đ� dạy dỗ t�m tr� ta. C�m ơn em đ� dạy ta nhiều sự việc. C� g� tuyệt đối trong những cử động sống chết kia ? Ch�ng ta đều l� những con người đ�ng thương, đ�ng mến. Ch�ng ta đi t�m, nhưng yếu đuối n�n ch�ng ta dừng, ch�ng ta trở n�n dửng dưng, ch�ng ta độc �c.

 

Em l� kẻ c�n sống, c�n t�m, c�n thấy đời phụ bạc, v� t�nh. Em kh�ng l� kẻ khốn nạn. Em l� kẻ đ�ng thương. Ta kh�ng trở lại nữa đ�u, bởi cửa em đ� v� t�nh kh�a chặt, v� lồng em chật hẹp qu�, khiến ta ngạt thở, tắt hơi.

 

Ta l� kẻ đ� tho�t khỏi lồng rồi. Kh�ng trốn tr�nh v� sống khắp c�c chiều ngang dọc.

 

Ta kh�ng c�n biết y�u, kh�ng c�n biết gh�t. Một lần biết y�u, tất sẽ c� một lần gh�t bỏ. C� bao giờ ta y�u mạch m�u ta hơn y�u người t�nh nh�n ? C� bao giờ ta gh�t đ�i m�i ta hơn người đồng loại m� ta bỗng xem như cừu th� ? Ta với mạch m�u ta, vối m�i ta m�i ho�i hợp nhất l�m n�n sự Sống, kh�ng mảy may y�u gh�t, song chung t�nh trong nỗi niềm cao hơn y�u gh�t.

 

Kh�ng c� y�u, kh�ng c� gh�t ! Tất thảy đồng nhất trong sự Sống.

 

Ta l� kẻ đ� tho�t khỏi lồng rồi, đi về m�a Xu�n xin l�m ph�p Cưới.

 

Một bức m�n lụa thả xuống phủ phất mọi cảnh vật v� người trong nh�y mắt. �nh s�ng bảy m�u chớp hiện để cuối c�ng s�ng l�n một m�u trắng trinh tuyền nhỏ dần th�nh v�ng tr�n rồi tắt hẳn.

 

M�n hạ.

 

THI VŨ
1960

 

http://www.gio-o.com/ThiVu.html

 

� gio-o.com 2014