Thế Dũng

Mt Na Lá S

 

 

tiểu thuyết

(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)

 

li m

 

   Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư  năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gậy gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.

 

      Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngọ… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Tỵ… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.

 

     Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ  trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc.  Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn  khách. Không chỉ  người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và  Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và  siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.

 

 Thế Dũng

 

phần một

 

mắt trong mây

 

 

          ... Tôi ôm chân trời biến dịch

           Một ḿnh xô những tường câm

           Vĩnh biệt nụ cười cam phận

           Lá xanh trên tóc mưa thầm

              T.D.

 

 

 

(bấm vào đây đọc phần 1,   2,   3   4   5   6   7   6 

 

   9

    Trong phần kiểm điểm nhân sự, nhà thơ Vũ Danh Phó chủ tịch, kiêm Tổng biên tập Tạp chí  Văn Nghệ Hải Đông đă thông báo. Cuộc họp Ban chấp hành Hội Văn Nghệ Hải Đông lần này vắng mặt khá nhiều ủy viên. Riêng sự vắng mặt của nhà thơ Hoàng Giáp, ủy viên Ban chấp hành, Trưởng Ban Lư Luận -Phê b́nh và Nghiên cứu Văn nghệ của Hội là hơi đặc biệt. Đồng chí Hoàng Giáp đă hăm hở t́nh nguyện sang C.H.D.C. Đức để lao động và học tập. Vừa để làm kinh tế vừa để có thêm thực tế sáng tác. Cả Cơ quan Hội chỉ được phân phối một chỉ tiêu là nam giới, không quá 35 tuổi. Ban lănh đạo Hội đă lập ra một Hội đồng xét duyệt nghiêm túc. Nhà thơ Hoàng Giáp đă trúng tuyển về mọi mặt để trở thành một lao động được Đảng và nhà nước xuất khẩu sang nước bạn anh em. Điều đó cũng có nghĩa, chúng ta đă cắm được một Hội viên sang tận C.H.D.C. Đức. Chắc chắn, trong thời gian không lâu, chúng ta, sẽ nhận được những bản thảo nóng hổi của nhà thơ Hoàng Giáp. Giờ đây, ban chấp hành Hội khuyết đi một ủy viên và cơ quan Hội giảm đi một biên chế. Chúng ta sẽ lập tức bổ sung cho đội ngũ Trưởng ban  của Hội luôn luôn vững mạnh về mặt chính trị cũng như chuyên môn.

        Thông báo dơng dạc tươi cười của nhà thơ Vũ Danh làm nhiều ủy viên xôn xao ngạc nhiên. Nữ văn sĩ  Hiền Ḥa th́ thào giải thích với nữ họa sĩ Lê Hiển. Hoàng Giáp đi chuyến này là tuyệt cho nó. Em cũng muốn đang muốn đi. Nhưng bị vướng chồng bận con. Đành chi.u. Hôm nọ, em đề nghị   Hội xin thêm chỉ tiêu lao động xuất khẩu nữa. Lê Hiển cười, chị ơi, chị đi nữa th́ Hội làm ǵ có đủ mặt anh tài để c̣n được gọi là nơi hoạt động văn nghê.. Theo ḿnh, Hội để Hoàng Giáp đi là hơi bị phí. Nhà văn Hiền Ḥa, kiêm nữ đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh bảo. Dào ôi, anh Vũ Danh anh ấy không thiếu ǵ người. Anh ấy sẽ bố trí thay thế rất nhanh.

     Rít kỹ, rít cho đến mún thuốc lào bé xíu tụt nốt vào lơ điếu, Trưởng ban Âm nhạc Trọng Vinh mới chịu ngửa cổ cho khói lên trần nhà đi chơi. Ông nói với Vũ Danh như nói với một người bạn vàng từ thời thơ ấu chứ không phải đang phát biểu giữa cuộc họp Ban chấp hành.

     Ông Vũ Danh này, tôi không ở khối Văn học. Nhưng tôi thấy việc các ông tổ chức in sách riêng cho các tác giả nó luộm thuộm, thiếu khoa học. Tại sao thơ của Hoàng Giáp chưa được ra sách riêng trong khi thơ của Lê Hồng Thiện th́ lại được ra trước. Chắc chắn không phải v́ cái chuyện thiếu công bằng trong việc ra sách riêng cho các tác giả mà Hoàng Giáp quyết chí ra đi chỉ để làm một lao động xuất khẩu. Tôi biết, nó thích ngao du. Nó cần đổi gió. Chất nghệ sĩ  ở nó hơi bị đậm. Tôi vẫn c̣n đang giữ tập bản thảo thơ Đi T́m Mặt Gió của Hoàng Giáp v́ muốn chọn lấy một vài cái có thể phổ nhạc. Ông thử ngẫm lại một chút. Ông đă làm những việc ǵ đó không hợp lư, trái khoáy với tư duy lành mạnh của anh em th́ ông cũng nên thay đổi. Đại hội đại ḥ th́ không biết bao giờ mới họp được. Lúc th́ do chưa được rót kinh phí. Lúc th́ do v́ đội h́nh nhân sự chưa được ngă ngũ. Các ông Văn nghệ mà  lụ khụ bỏ me.. Phải thay đổi tiết tấu và nhịp điệu làm ăn. Sang năm, xin báo cáo trước, tôi sẽ xin xuất hưu non. Năm lăm rồi. Cứ ở nhà trông quán nước cho mẹ cháu. Uống chè Tàu, nghe nhạc Tiền chiến, đọc Thủy Hử. Thế thôi. Ông nghe thủng được th́ nghe. Không nghe được th́ cứ đút nút lỗ tai la.i.

    Do nhà riêng cách Hải Dương 15 cây số, Nhạc sĩ Trọng Vinh không hề gặp lại Hoàng Giáp sau cái hôm hắn thầm th́. Chú Vinh ơi, cháu làm một quả đi Đức đây. Chú thấy thế nào ? Đi được th́ đi ngay. Tớ c̣n trẻ như Giáp tớ cũng đi. Nhạc sĩ Sinh năm ất hợi 1935 trả lời ngay. Hơn Hoàng Giáp 21 tuổi song ông coi hắn như người bạn. Bạn vong niên. Đặc biệt, ông tiết lộ cho Hoàng Giáp về những cuốn sách mà ông mang được từ Sài G̣n  ra trong dịp vào Nam công tác dạo 1975-1976. Hồi ấy, nhiều sách quư xuất bản trước 75 ở Sài G̣n được quân ta được lệnh hỏa thiêu. Ông đắc chí cho là ḿnh đă cứu được nhiều cuốn sách hay. Sau khi Hoàng Giáp hứa sẽ không nói cho ai biết và không được cho ai mượn truyền tay ông mới cho hắn mượn lần lượt từng cuốn một. Từ Thương Nhớ Mười Hai đến Miếng Ngon Hà Nội, rồi Cai và Bốn Mươi Năm Nói Láo của Vũ Bằng, Đêm Nghe Tiếng Đại Bác, Giải Khăn Xô Cho Huế, của Nhă Ca; Bên Ḍng Lịch Sử  của Cao Văn Luận, Chơi Chữ của Lăng Nhân. Ông bảo, ưu tiên nhất câ.u. Phóng Dật tớ cũng không cho mượn. Thằng cha giữ sách cũng không cẩu thả lắm; nhưng hay rượu, dễ quên, buông rơi để văi là mất toi. Là Nhạc sĩ  nhưng Trọng Vinh rất ham đọc và có thú chơi sách. Với Giáp ông không bo bo giữ sách nữa. Chẳng thà để cho thằng này đọc nó sẽ làm được những việc có ích; c̣n hơn là để sách nằm chết dí một chỗ, thành những hiện vật bảo tàng tư nhân; trong khi, thằng con ông không mấy khi đọc được dăm trang. Ông quư cái nhịp sống hừng hực và ḷng ham muốn học hỏi không bao giờ ngưng    nghỉ của nhà thơ đă đành; ngoài ra ông c̣n thương cảm cảnh ngộ vợ con tan tác mà Hoàng Giáp đă nếm trải. Đang có hứng đi nhấm nháp Cà phê hay nhâm nhi rượu lạc, mà thấy Hoàng Giáp xuất hiện là ông rủ hắn ngay. Trong những lần uống Cà Phê hoặc trà Tàu ở quán Minh Đen hay Bích Sửu, Trọng Vinh tâm sự với hắn khá nhiều chuyện. Cả những chuyện khôi hài lẫn chuyện bi thảm. Những cú t́nh ái sấm chớp hoặc các thủ thuật mưa dầm ướt áo trong khi thu hút người đàn bà đă lộ vẻ cảm t́nh sau lần giáp mặt đầu tiên. Hắn cho ông mượn cuốn Từ Trong Di Sản, chưa kịp trả th́ hắn đă ra đi.  Ông chưa phổ xong bài thơ nào trong tập bản thảo Đi T́m Mặt Gió th́  hắn đă bùng. Hừ, phải thế mới được. Thi sĩ cỡ như Vũ Hoàng Giáp, thơ chưa in thành sách bây giờ th́ mai sau in cũng không là muộn. Thi sĩ là phải dũng cảm. Mà nó đi là có lư. Hoàng Giáp đâu có hợp với cung cách các nhà thơ của Cung đ́nh, xuân thu nhị kỳ chuyên viết Tụng ca. Nó toàn thích Mười Hai Tháng Sáu với lại Đời Vắng Em Rồi Say Với Ai của Vũ Hoàng Chương th́ nó ở lại với Vũ Danh làm sao được.

   Nhạc sĩ mải nghĩ  lênh phênh không thèm để ư tới các cảm tưởng của Vũ Danh về những lời nói thật của ḿnh. H́nh như Vũ Danh vẫn tiếp tục nói.

   - Việc in cho Lê Hồng Thiện và Thùy Dương hai đầu sách  là theo kế hoạch từ 1984 ưu tiên cho mảng văn học dành cho thiếu nhi. Tới lượt thơ của Hoàng Giáp th́ Hội cạn kiệt kinh phí và bước vào thời kỳ không được bao cấp nữa.  Hội th́ rỗng két. Tỉnh th́ chưa cho. Thiên hạ th́ không thích mua Thơ bằng mua truyện Kiếm hiệp hay Video t́nh cảm. Chúng tôi chưa  thể khoa học, chưa thể công bằng được v́ thực tế rất nghiệt ngă.

    Nhà văn Nguyễn Phúc Dậu, Trưởng pḥng Văn nghệ của Đài phát thanh và Truyền h́nh Hải Đông, kiêm  Trưởng ban Văn xuôi của Hội, quay sang  rủ rỉ với họa sĩ Phạm Khải, Trưởng ban Mỹ Thuật, phụ trách khối Nghệ sĩ Tạo h́nh:

- Tay Hoàng Giáp h́nh như có cái hận đời hay khúc mắc ǵ đó cho nên mới có

cú nhảy mạo hiểm này. Theo tôi, như thế là phiêu lưu, là cực dở. Đang chức, đang quyền. Chả ǵ cũng là quan văn cỡ tỉnh. Cũng xe đưa xe đón. Tự nhiên trở thành Culy. Lao động hợp tác Quốc tế là nói cho hay thế thôi. Vạch đầu gối nói toạc ra là Culy. Sau năm năm nữa trở về, muốn  có một chỗ ngon lành như bây giờ đâu có dễ.

Họa sĩ Phạm Khải cười:

 -  Anh lầm. Như thế là Hoàng Giáp nó tỉnh đấy. T́nh h́nh cơ chế nhân sự như thế này, cậu ấy có ở lại, cũng chẳng nhúc nhắc nổi một việc ǵ lớn.

        Vũ Đức Dật, cán bộ Pḥng Văn Nghệ Sở Văn hóa Hải Đông, kiêm Trưởng ban Thơ của Hội Văn nghệ tỉnh, ủy viên ban chấp hành, luôn ngồi ở sát cửa hành lang để dễ bề chơ điếu cày ra ngoài hút thuốc lào vặt bỗng dưng quay sang cười cợt với Ngô Hoàng Anh, một ủy viên ban chấp hành, là thành viên của Tiểu ban thơ:

  - Thế nào ông Ngô Hoàng Anh? Sao ông có vẻ trầm mặc thế ? Thôi ông tạm bỏ cái vẻ mặt Hiệu trưởng Trường Trung cấp Cơ khi Nông nghiệp đi. Mới có 53 tuổi thôi. C̣n đi thả diều tốt. Cho anh em tôi nghe vài lời có cánh xem nào !

   Năm 1966 (khi Hoàng Giáp mới 11 tuổi), Ngô Hoàng Anh ( lúc ấy vừa đầy ba mươi tuổi ) đă có thơ được chọn in trong tuyển tập thơ Chống Mỹ cứu nước. Ngay từ hồi là sinh viên đại học, nhờ bán lẻ thơ cho một tờ báo nọ  ở Thủ đô Hà Nội mà vừa có tiền đong gạo lại vừa nổi tiếng ở trường. Thực ḷng, việc Hoàng Giáp ra đi làm Culy như thế đă làm họ Ngô vô cùng ngạc nhiên.

    Anh rủ rỉ nhát gừng. Muốn ǵ th́ ǵ đây cũng là một sự kiện không b́nh thường. H́nh như cái tay này nó có một ư đồ ǵ đó không nhỏ trong cuộc đi này. Nó là thằng có chí. Chưa rơ lớn đến đâu. Nhưng quả t́nh, mọi điều nó viết ra. Cả thơ, kịch lẫn phê b́nh tôi đều thấy nó là đứa không chịu được sự tầm thường, công thức. Cái đơn điệu nhàm chán. Các bố chưa hiểu nó. Hoàng Giáp là người muốn sống cho bằng hết những cái mà nó có thể sống được; chứ nó không muốn chỉ sống như là một h́nh thức tồn tại b́nh yên mà vô vi.. Sống hoàn toàn khác với tồn tại, các ông a... Ngó cái giường đôi, một nửa trải chiếu một, một nửa là sách báo,bản thảo ở pḥng nó, nh́n lại gia cảnh nó; tôi thấy, nó là thằng tâm huyết tận tụy với nghề văn. Gần tới mức như là vợ con thí hết cho thiên hạ để mà giữ lại cái nghiệp chướng với bút mực c̣n ǵ. Sao chúng ta lại ngồi đây trách cứ nhau cho nó nóng ruột. Mong sao sang đó Hoàng Giáp gặp được một công việc ǵ đó nhẹ nhàng phù hợp với sức vóc mảnh mai. Các ông ạ, thực t́nh, nói theo tinh thần chủ nghĩa hiện thực tỉnh táo th́ trong số chúng ta ngồi đây có nhiều người chỉ đang tồn tại hiu hắt, thoi thóp. Tồn tại một cách giản đơn và hèn kém. Tôi, thằng tôi đây, cũng là một ví dụ trong số đó. Chúng ta đang sống trong một thời kỳ đầy những khủnh hoảng, đổ vỡ và đảo lộn nghiêm trọng các chuẩn mực đạo đức, các khái niệm xă hội chính trị và các giá trị văn hóa-thẩm mỹ. Hoàng Giáp đang dăy dụa để thoát ra t́nh trạng này một cách phiêu lưu. Nó thuộc về cái thế hệ nhà văn sẽ làm được nhiều điều khi thế kỷ 21 bắt đầu. Tôi có nhớ kết thúc bài thơ Viết ở Đền Đa Ḥa, Hoàng Giáp có hai câu rất được: Hương thơm rượu đậm từng đêmĐDời không t́nh sử người quên làm Người. Chỉ tiếc, các ông tổ chức tống khứ cho nó bay đi lẹ quá. Tôi không kịp uống với nó một chén. Bây giờ, tôi xin mời các bạn nâng một cốc cùng tôi chúc mọi   điều lành cho  Hoàng Giáp.

   Vũ Đức Dật, được lời của Ngô Hoàng Anh làm đà lên tiếng hưởng ứng. Xin mời. Chúc cho nhà thơ Hoàng Giáp, người tưới rượu lên mộ chôn Vũ Danh, Đặng Minh, Ngô Hoàng Anh và Vũ Đức Dật trong thế kỷ 21 sẽ gặp nhiều may mắn trên đất bạn anh em.

    Tuy vậy, những tâm sự đầm ấm, khoan ḥa mà khúc triết  của Ngô Hoàng Anh cũng không đưa mọi người  vào một trạng thái lắng di.u.

     Nhà thơ Hà Linh, ủy viên ban chấp hành chuyên phụ trách mảng văn học công nhân, đương là kỹ sư -trưởng pḥng hành chính của Nhà máy Thủy tinh y tế nói như gào lên:

     - Lẽ ra các anh phải đưa vấn đề này ra Hội nghị Ban chấp hành bàn bạc và xin ư kiến các ủy viên xem xét xem có nên cho phép Hoàng Giáp ra đi hay không chứ. Một mặt nhà thơ kiêm nhà nhà phê b́nh Hoàng Giáp  là người của Cơ quan Hội; mặt khác anh ta c̣n là người của toàn thể Hội viên, là một Trưởng ban Lư Luận Phê b́nh, một ủy viên cứng cựa của Ban chấp hành Hô.i.

     Nhà thơ Vũ Danh tươi cười giải thích với Hà Linh. Tôi đă nói, nhà thơ Hoàng Giáp t́nh nguyện ra đi. Gia đ́nh anh ta cũng rất nhiệt t́nh ủng hô.. Bằng chứng là chữ kư của bà mẹ đẻ trong lá đơn t́nh nguyện của nhà thơ. Cấp ủy cơ quan nhất trí một trăm phần trăm. Cấp ủy xă Vĩnh Tuy, huyện Cẩm B́nh nơi quê hương bản quán của Hoàng Giáp cũng tán thành kư tên đóng dấu. Chúng tôi mà tŕ hoăn vụ này đợi họp mở rộng Hội đồng xét duyệt tới toàn thể Ban chấp hành Hội th́ lỡ mất chuyến bay.

    Hà Linh vẫn chưa chịu, vẫn trực ngôn bỗ bă gay gắt:

    - Các bố Thường vụ Hội cũng dở bỏ me.. Đang lúc đổi mới cải tổ, đang cần lực lượng trẻ sung sức th́ lại quẳng ngay một thằng văn sĩ đang đầy sức sáng tạo đi làm Culy. Nó muốn đi, các bố phải can nó. Nó t́nh nguyện đ̣i đi th́ các bố phải kiên quyết cấm nó chứ. Tại sao không cho các cháu  thi trượt Đại học, đang thất nghiệp vào các cái chỉ tiêu quái gở ấy. Điểm các tên tuổi máu mặt trong văn nghệ Hải Đông bây giờ t́m ra người thay thế Trưởng ban Lư Luận Phê b́nh Hoàng Giáp không dễ đâu. Tôi lạ ǵ ? A, chắc bố Vũ Danh định thay Hoàng Giáp bằng Đinh Tốn. Đinh Tốn có thẻ Đỏ rồi chứ ǵ. Hoàng Giáp nó không có thẻ đỏ, nó hay căi ông, nó không thích vào Đảng th́ gạt nó làm Cu ly để nó đỡ tranh luận với ông chứ ǵ. Dở ẹc. Rồi các ông xem, mảng Phê b́nh Lư Luận và Nghiên cứu ở Hội này, thiếu Hoàng Giáp sẽ kém chất lượng sẽ èo uột hẳn đi cho mà coi. Thằng Hoàng Giáp nó thẳng thắn, nó hết ḿnh với văn chương nghệ thuật, nó can đảm. Quan trọng nhất là năng lực thẩm định văn chương của nó sắc sảo tinh tường hiếm có. Các bố không bồi dưỡng nó th́ thôi lại c̣n bày đặt bao la. Cho nó đi như thế có khác ǵ chặt cây  quư trong vườn đem bán cho hàng củi. Tôi c̣n nghi, một trong các bố to đầu nhất của Cơ quan Hội đă âm thầm gây ra cái án biến văn nghệ sĩ thành Culy này. Bố nào hay bị nó căi ngược ? Bố nào hay tự đố kỵ tài năng với nó ? Bố nào hay lo sợ một khi Hoàng Giáp cũng có thẻ Đảng th́ nó sẽ chói ḷa. Vốn được sự ủng hộ của đại đa số Hội viên,  nó sẽ lấy ngon lành những chức vị Chủ tịch hoặc Phó chủ tịch Hội hay Tổng biên tập. Đại khái, những cái chức tước mà hiện nay các ông Vũ Danh, Đặng Minh đang ôm khư khư nhiều người đă rất muốn giao phó cho Hoàng Giáp, trong đó có tôi. Nếu quả thực, nó mà đi chỉ v́  mấy cái xe máy mà không c̣n v́ một cái ǵ khác nữa th́ cũng nên quên nó đi.

    Xin lỗi, nói theo phong cách văn chương công nhân, các bố hèn bỏ me.. Nói dở bỏ mẹ là dùng thể lịch sự kiểu tiểu tư sản phố huyện. Xin hết. Nói nữa cũng vô ích. Thằng Hoàng Giáp bây giờ đang vi vu trên trời rồi.

   Thấy Hà Linh công kích Vũ  Danh hăng quá, Vũ Đức Dật bèn vươn cổ phanh nhà thơ công nhân. Cái ông Hà Linh buồn cười thật. Đă đi họp muộn lại can tội phê b́nh lănh đạo Hô.i. Mọi việc đă có tổ chức. Đă có tỉnh ủy ủy ban. Việc Hoàng Giáp đi là t́nh nguyện. Tôi và nó cũng đă ngồi nhâm nhi với nhau rất kỹ. Bây giờ, ông trách Vũ Danh và các bố Thường vụ là không được. Người ta chỉ giữ được người muốn ở; chứ ai giữ được kẻ muốn đi. Nhà thơ Hoàng Giáp đâu có c̣n là mầm non chồi nhỏ ǵ đâu mà bảo phải vun xới uốn ắn. Nó đă 35, 36 tuổi. Tuổi có thể làm vua được vài chầu rồi. Nó hoàn toàn chịu trách nhiệm cho đời sống của nó. Nó cần đi kiếm tiền. th́ để nó đi. Nó lại đi Đức. Thế th́ tốt quá chứ sao. Nó sẽ có tiền triê.u. Lẽ ra ông phải mừng như là ông Vũ Danh đă mừng cho nó. Đằng nay, ông lại đi gây sự với lănh đa.o.

   Người tinh ư, thấy Đức Dật vừa nói vừa nheo mắt đánh trận giả với Hà Linh. Chả là Đức Dật đang c̣n  rất phấn khích trước chuyến bay của Hoàng Giáp. Trước khi vào họp, nhà thơ, đă xúc miệng hết một hươu. Chả ǵ, nó đă thành tri âm tri kỷ với chàng. Không những tri âm tri kỷ mà Giáp c̣n là người duy nhất sẽ được đọc Di chúc của Vũ Đức Dật nếu như lần đó chàng bỏ  xác tại bệnh viện Lao của tỉnh. Trở lại cơ quan sau mấy cơn thập tử nhất sinh tại bệnh viện Lao, mọi người mới biết trước trong khi nằm viện Vũ Đức Dật đă viết Di chúc. Di chúc dặn rằng nếu chàng mệnh hệ ǵ th́ mọi bản thảo của chàng sẽ giao lại cho Vũ Hoàng Giáp.

Chả ǵ đă từng có một chiều đông căm căm gió bấc. Rượu hết. Tiền vơi.  Chàng và Hoàng Giáp  bất chợt nghĩ ra diệu kế. Họ lấy hai  Giấy giới thiệu một của Sở văn hóa Thông tin, một của Hội văn nghệ Hải Đông. Sau đó hai chàng thi sĩ tuổi Ngọ kẻ  chữ Nhâm người chữ Giáp  đạp xe lao thẳng xuống Trường Trung cấp nấu ăn trong vai hai nhà báo thâm nhập thực tế lấy tư liệu viết bài cho số Xuân. Trước thịnh t́nh giới thiệu Nhà trường bởi  một bài viết  bốn trang  cho Tạp chí số Tết Bính Dần của Sở, ông Hiệu trưởng Trường Trung cấp Nấu ăn  nồng nhiệt  mời hai ba vị trưởng khoa lên gặp hai nhà thơ kiêm nhà báo để giao lưu và nắm bắt ư đồ. Thế là Đức Dật  và Hoàng Giáp được tận hưởng hai ngày hai đêm cùng chăn êm đệm ấm tại nhà khách của và mấy bữa cơm khách linh đ́nh rượu thịt thịnh soạn toàn những món đặc sản do các thợ nấu bậc nhất của trường trực tiếp biểu diễn. Ngoài những biệt danh như Vũ Phóng Dật, Vũ Đức Rượu, Hoàng Giáp c̣n đặt thêm cho chàng một cái tên âu yếm nữa là Thi sĩ Lu.a. V́ chàng luôn chủ trươnguôsng theo thuyết trung dung. Thích mềm mại lụa là. Hắn từng nói, hầu hết những câu thơ hay những ư thơ đặc sắc mà Vũ Đức Rượu có được đều được phóng  ra trong một tâm thế say sưa tới mức các con chữ bay khỏi đầu ngọn bút nhà thơ trong thần thái mạnh mẽ mà ngẫu nhiên. Tưởng như rất dễ dàng; nhưng thực sự là do căn cốt phóng dật của tâm thế sáng tác mà nên. Trái ngược với lối viết phóng dật là lối viết  kỳ khu, quá tỉ mỹ, kỹ  lưỡng của những người thơ thích làm thợ kim hoàn trong thư pḥng chơi chữ. Phóng Dật rất thân Hoàng Giáp. Chàng giả vờ như đă quá chén la lối Hà Linh che chắn cho Vũ Danh đỡ bối rối. Dù sao những lời tâm can gan ruột của Hà Linh cũng đă đủ độ cồn tẩy rửa Vũ Danh. 

      Nhân miệng lưỡi Vũ  Đức Dật đă tạm át đi khẩu khí quan ṭa  luận tội của Hà Linh, Vũ Danh lại cười lại được nụ cười bao dung kẻ cả. Vũ Danh không thèm để ư đến việc ai sẽ chôn ai mà Đức Dật vừa hô hoán. Anh lờ đi và chợt cười thành tiếng rất dịu dàng, điềm đạm. Vẫn là cái cách cười cố gắng tỏ ra phong thái độ lượng của bậc thủ lĩnh, Vũ Danh hài ước :

   -  Xem chừng Ngô Hoàng Anh cũng nhiều t́nh sử. Mong anh ít bị lâm vào các t́nh huống trận mạc của t́nh yêu.

      Ông Nguyễn Sĩ, chủ tịch Hội có lời nhắc nhủ. Ban lănh đạo Hội cùng với Cơ quan Thường trực Hội đă thay mặt Ban chấp hành Hội chia tay-chúc tụng đồng chí nhà thơ Vũ Hoàng Giáp rất chu đáo. Bây giờ, đề nghị các đồng chí tập trung thảo luận những vấn đề chủ yếu của Hội nghi.. Tôi thấy chúng ta sa đà vào cuộc ra đi Hoàng Giáp hơi nhiều. Hôm nay, phi cơ đưa nhà thơ Hoàng Giáp đi Đức đă cất cánh vào lúc 10 giờ sáng. Chắc chắn nhà thơ sẽ hắt hơi sổ mũi  v́ nhớ Hô.i.

     Nguyễn Thế, Phó Bí thư Chi Bộ mới trúng cử, cố vấn đặc biệt của nhà thơ Bí thư chi bộ Vũ Danh, kiêm phó pḥng hành chính tổ chức cơ quan Hội- trong khi cung ứng cho Hội nghị phích nước sôi đă lại tranh thủ tung ra một tin giật gân. H́nh như thi sĩ của chúng ta đang say đắm một thiếu phụ hai con  nhưng vẫn dũng cảm dứt t́nh ra đi. Chị  này chưa chịu chán hẳn anh chồng. C̣n anh chồng th́ chưa bao giờ muốn bỏ vơ.. Nghe nói, chị ta và Hoàng Giáp đă phải ḷng nhau từ thời cắp sách năm lớp 9, lớp 10.

   Nữ văn sĩ Hiền Ḥa gật gù, có lẽ đúng vậy. Hôm nọ thấy anh chị tíu tít bên nhau. Ngô Hoàng Anh khề khà rủ rỉ. Tôi đă bảo, tay Hoàng Giáp này nó sống thực sự chứ nó không chịu chỉ tồn ta.i. Vũ Đức Dật khoát tay nói. Theo tôi, các thi sĩ không thể là thi sĩ được nếu không có một người đàn bà nào đó để hắn có thể mê đắm. Nếu không có trong đời thực, người đàn bà đó sẽ xuất hiện ngay trong giấc mộng của nhà thơ. Tôi được biết, trong những ngày sắp ly hương Vũ Hoàng Giáp đang cố hoàn thành tác phẩm văn xuôi mang tựa đề Những Thi sĩ Lu.a. Chắc là ông đă được đọc bản thảo ? Nguyễn Hữu, một thi sĩ vẫn hay được mệnh danh là nhà thơ nhân dịp vội vàng hỏi ngang sang. Đức Dật bảo. Tôi đọc từ lúc nó đang c̣n dở dang. Trong đó có nhiều nhân vật vốn là nguyên mẫu quen thuộc mà độc giả  chỉ cần đọc một lần là biết ngay chân tướng. Chắc hẳn ông phải là nhân vật chính. Tất nhiên. Nhưng không chỉ có ḿnh tôi. Ban đầu nó chỉ định viết Thi sĩ Lu.a. Sau đó nó chơi hẳn một xê ri: Những thi sĩ Lu.a. Các ông đă từng biết bao nhiêu loại thi sĩ ? Thi sĩ máy ? Thi sĩ mậu dịch ? Thi sĩ quốc doanh? Thi sĩ quốc lủi ?  Thi sĩ Nhân dịp ? Thi sĩ công nhân. Đương nhiên Vũ Hoàng Giáp sẽ cắp bản thảo này sang Đức. Nó có để lại cũng chả ai dám đăng.

Lo chủ đề cuộc họp sẽ tự phát mà nhảy sang chủ đề Đàn bà và Thi sĩ sau vài cái khoát tay của Phóng Dật, nhà thơ Vũ Danh bèn tuyên bố giải lao.

 

(c̣n tiếp)

 

Thế Dũng

 

http://www.gio-o.com/TheDung.html

 

 

© gio-o.com 2009