Thế Dũng

Mt Na Lá S

 

 

tiểu thuyết

(đăng nhiều kỳ trên gio-o.com)

 

22

       Trong ác mộng, thấy ḿnh bị nhốt trong hang tối, thỉnh thoảng lại có hai ba thằng mặc quần áo đen đấm đá  không tiếc tay, xong lại mang rượu cho uống, tỉnh dậy, Dũng Thỏ rất buồn. Trong suốt thời gian  Hoàng Giáp chuẩn bị bay sang Đức, nó lại là bệnh nhân. V́ bị nghi  viêm gan sưng lá lách nên nó phải nằm nội trú trong bệnh viện Đa khoa.

    Với Hoàng Giáp, Nguyên Phách, Vị Sư là bạn thủa niên thiếu, Hoàng Mặc Lâm là bạn  văn chương. C̣n nó ? Dũng Thỏ tự xếp nó là một thằng bạn lính. Bạn đặc biệt. Hôm mồng năm tháng Tư 1989, hai vợ chồng nó đă  tới uống rượu chia tay với Hoàng Giáp. Thế mà nó chỉ tiễn được Hoàng Giáp lên xe Buưt ở ngay thị xă để rồi  lại lóp ngóp trở về giường bệnh cho đúng giờ uống thuốc.

      Nó âm thầm ghen tị ấm ức  khi không thể lên tận sân bay Nội Bài như Mặc Lâm, Mai Hạnh và Huệ Mai.  Thực ḷng nó rất muốn uống cốc biệt ly với Hoàng Giáp ở tận cầu thang máy bay.      

  Thực t́nh, từ khi cởi bỏ quân phục khoác áo thường dân cho đến bấy giờ, đời nó và đời của thằng  Giáp có khác ǵ trận mạc. Nó u uất khủng khiếp. Chuyến bay này của Hoàng Giáp, vô t́nh đẩy tâm linh nó vào một góc hẻm trầm mặc. Nó buộc phải tự rà soát lại đời ḿnh giống như tự  thực hiện làm một cuộc kiểm điểm cá nhân.

     Nếu kể từ tháng 12 năm 1971, th́ t́nh bạn của chúng đă trải qua mười  tám năm. Hai đứa quen nhau từ lúc tập trung ở sân vận động thị xă Hải Dương khi cả hai đều mới mười bảy tuổi rưỡi. Giáp đẻ tháng 6 năm 1954 th́ Dũng đẻ tháng 8. V́ đi học muộn cho nên lúc nhập ngũ, Hàn Ngọc Dũng mới học hết lớp 9 phổ thông chứ không oai như Hoàng Giáp: là loại đă thi đỗ đại học  nhưng vẫn lên đường.  Sau khi phát hiện ra trong ba lô của Ngọc Dũng  có bộ tiểu thuyết Con đường đau khổ của A. Tonstôi và trong bụng nó luôn luôn găm một cuốn sổ tay chép rất nhiều thơ t́nh th́ hai thằng trở nên thân thiết v́ ba lô của Hoàng Giáp cũng toàn thơ và truyện. Từ đó chúng gắn bó với nhau trên từng chặng đường quân ngũ. Ngẫu nhiên trong suốt thời gian huấn luyện, học lái xe, vào chiến trường mà hai đứa luôn luôn ở gần nhau. Tuy không cùng một tiểu đội, trung đội mà luôn luôn cùng ở một  đại đội hoặc một tiểu đoàn.

  Sau khi Hoàng Giáp chuyển ngành về Khoa Văn Đại học Sư phạm dăm tháng, Dũng Thỏ cũng làm thủ tục xuất ngũ. Trước khi trút bỏ áo lính cả hai vẫn thuộc  quân số tiểu đoàn 743 thuộc Trung đoàn 525 anh hùng. Trong bữa cơm gia đ́nh đầu tiên sau hơn năm năm từ mặt trận trở về, nó bắt cả nhà phải ăn cơm theo lối nhà binh.. Chiều con, ông bà bác sĩ Hàn Ngọc Hoan cũng tủm tỉm thử ăn cơm theo lối dùng đũa hai đầu. Ngọc Trung, anh trai, Ngọc Hùng, Ngọc Cường em trai nó cũng do vui tươi trong ngày xum họp mà phải tập luyện khí vất vả. Sau đó nó yêu cầu cả nhà cùng dậy sớm tập thể dục buổi sáng. Đồng thời, nó đề nghị mọi người hàng ngày phải gập chăn gối vuông vức ngay ngắn như thời hắn sống trong doanh tra.i. Đến lúc, ăn móng gị luộc th́ nó lại bốc lăm lẳm và gặm cắn nhồm nhoàm th́ cả nhà cười ḅ. Và rồi, khi thấy chính ḿnh cũng không thể duy tŕ, áp dụng được những quân lệnh ấy, nó lặng lẽ lơ đi. Và cả nhà cũng chỉ cười cợt sự cải tổ chân thành mà dễ thương ấy của hắn trong ít phút ngắn ngủi.

   Nếu coi sự  trở về với nguyên vẹn thân xác của nó sau năm năm chiến trận là sự thắng lợi th́ kể từ 1976 tới nay, Dũng Thỏ thường xuyên thất bại.

   Dù rất thích đọc văn chương, nhưng Đại học Mỹ thuật, đại học kiến trúc là hai giảng đường mà nó ước mơ.

   Bố nó, một bác sĩ trạm trưởng Trạm Vệ sinh dịch tễ, trực thuộc Sở y tế  tỉnh  là người  có uy tín, giao thiệp rộng đă tính cho nó những đường đi nước bước rất cụ thể. Sau một tuần, Dũng Thỏ trở thành nhân viên văn thư của bệnh viện thần kinh tỉnh Hải Đông. Bố nó bảo. Thế là lư tưởng. Cách nhà chưa đến chín cây số. Công việc nhàn tênh. Như thế con mới có thời gian để vừa đi làm vừa đi học bổ túc văn hóa. Không có cái bằng tốt nghiệp phổ thông trung học th́ không thể làm hồ sơ thi vào Đại học Mỹ thuật được.

    Năm năm chiến tranh đă gây ra nhiều lỗ hổng lớn trong các tầng kiến thức lớp chín phổ thông của Dũng Thỏ. Nhưng, tối tối nó đi học bổ túc văn hóa rất cẫn mẫn. Hơn ba năm sau, nó mới  vượt qua kỳ thi tốt nghiệp lớp mười bổ túc văn hóa một cách chật vật.

Rất may, dạo đó, địa điểm thi lại ở gần nhà Hoàng Giáp. Và thời gian nó thi trúng kỳ nghỉ hè của sinh viên, đúng dịp mà Hoàng Giáp đang đưa em Minh Nguyệt về Hải Dương chơi để giới thiệu với gia đ́nh bè bạn.

   Trận thi ấy, sau khi chép xong đề thi  nào, nó cũng phải xin ra ngoài đi đái hai lần cho thật đúng giờ như đă  mật ước. Một lần để đưa đề thi ra ngoài. Một lần để nhận lời giải vào mà chép. Hoàng Giáp và Minh Nguyệt cùng thằng Giang kỹ sư hóa thực phẩm em trai Khiêm Ba Tỷ, đă tổ chức làm bài, sau đó bố trí người chuyển  các bài giải Toán Lư Hóa, thậm chí c̣n cho người chuyển cả các đáp án cho các đề thi Văn Sử  cho nó đến tận cái địa điểm khai nồng nặc ấy vào đúng những thời điểm đă được đồng lơa. Không ai băn khoăn nhiều về sự  gian lận. Tất cả đều muốn tài năng hội họa của Dũng Thỏ có dịp được phát triển cho nên bằng mọi giá phải giúp nó lấy được cái bằng tốt nghiệp phổ thông để hội đủ điều kiện cho nó dự thi đại học. Rốt cuộc, với ḷng can đảm và khả năng phối hợp ứng dụng kỹ thuật quân báo trộn lẫn quân bưu của người lính, nó đă giành được bằng tốt nghiệp phổ thông trung học nhọc nhằn.

  Do mê nghệ thuật kiến trúc và rất thích nghiên cứu các tạp chí của Đức về  trang trí nội ngoại thất cho nên Dũng Thỏ đă quyết tâm thi vào Đại học  Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nô.i. Nhưng đường xa nhớ những vũng lầy mà đau.

  Sau hơn ba năm làm chân cạo giấy hờ hững ở bệnh viện thần kinh, nó bắt đầu cảm thấy ḿnh trở thành nạn nhân của bố đẻ mà không dám thở than cùng ai ngoài Hoàng Giáp. Lúc th́ đi mua tem thư phong b́. Lúc lại chuyển công văn gấp lên Sở. Những khi cơ quan có hội nghị Đảng đoàn, có lễ mừng công mừng của ǵ đó  th́ Dũng Thỏ lại được dịp trổ tài kẻ vẽ khẩu hiệu hoặc cắt dán biểu ngữ. Và chẳng ngày nào là  ngày nó không phải nh́n các cảnh trạng điên loạn ngớ ngẩn hay không phải phải tiếp xúc với những thể chất bệnh hoạn. Chẳng tuần nào nó không  phải nghe những lời lẽ chập cheng chói nhĩ, những tiếng la thét rất muông thú từ cổ họng con người. Thậm chí, khi  có những bệnh nhân lên cơn động kinh cuồng dại la hét chạy nhảy, dăy giụa chống cự sự điều trị liệu pháp, nó cũng phải nhảy đại vô tham gia  dẹp loạn, khi mà mấy cô hộ lư không c̣n đủ sức khống chế nổi những cơn loạn động  của các con bệnh tâm thần.   

    Kẻ mắc chứng vĩ cuồng lúc lên cơn th́ lấy gậy làm gươm nhảy thách lên bàn lên ghế vỗ ngực ta đây là nguyên soái là thủ tướng. Chẳng hiểu sao, nó lại là người thuần phục rất nhanh những cơn điên loạn của các loại bệnh nhân. Nó chuyện tṛ thủ thỉ với mọi sắc thái nghiêng lệch vô lối của những tâm cảm đang bị  giằng xé thất thần. Thành thử, cả bệnh viện, từ y bác sĩ, đến y tá, hộ lư, kế toán tài vụ đều quư nó. Mọi người biết nơi đây chỉ là nơi tạm trú. Là địa điểm bàn đạp để nó luyện thi vào Đại học Mỹ thuật.

     Nó không bao giờ chứa chấp nguy cơ trở thành đối thủ kèn cựa chức vị hay ganh ghét  hơn thua lương bổng với ai cho nên ai cũng có thể cởi mở và thấy dễ chịu với nó. Và đâm ra cũng chẳng ai mong nó đỗ đại học. Dạo ấy nó c̣n rất phong đô.. Lúc nào cũng compler dạ cả cây. Ria đen và rậm. Nói năng khoan ḥa, tử tế. thỉnh thoảng có câu văn hoa đột xuất hoặc bất ngờ trích dẫn danh ngôn hay phát giật ḿnh. Máu rượu và cũng hay nói chuyện về các văn nghệ sĩ nổi tiếng. Người ta muốn nó ở lại bệnh viện thần kinh này măi cho vui. V́, ít ra nó cũng là khuôn mặt dễ ưa trong hết thảy các khuôn mặt đàn ông cũng như các vẻ mặt đàn bà ở cái nơi luôn luôn tấp nập những vẻ mặt không căng thẳng nhàu nát th́ cũng trầm mặc cơ mưu ; không âm u toan tính th́ cũng nông cạn ngơ ngác. Chị  Linh, trưởng pḥng tài vụ ngực căng đùi nở  thích nó ra mặt. Nó biết nhưng làm như không hay biết ǵ. Chị  bực ḿnh v́ chả ǵ nó rất hay được chị cho lĩnh lương trước kỳ hạn hoặc thỉnh thoảng chị lại chủ động tạm ứng cho ít tiền khi thấy cậu cả bí  bích. Chả ǵ  môi chị vừa đầy vừa mọng, mắt chị không những ướt lại c̣n rất đỗi long lanh. Không những thế  lúc nào chị cũng thấy ḿnh tràn trề  ham muốn mà gă nhân t́nh gầy ốm của chị th́ mỗi lần mỗi xuống xề. Có lần, th́ thụt dở dang gă  để chị nửa sướng nửa chán; đang c̣n nửa tỉnh nửa mê, chị ch́ chiết âm thầm. Gă không sành sỏi các cung bậc và làn điệu pḥng the. Cho nên, ngày lại ngày, thân xác chị cứ như nón không quai trôi giữa cơi đồng không mông qua.nh. Mà chồng chị lại vẫn đang là lính xe. Lại là lái xe đường dài. Thể nào cu cậu chả tụt tạt đó đây. Tội ǵ chị phải kiêng khem, kham khổ. Một lần, vào chiều thứ bảy, khi  chỉ c̣n có chị với nó trong một phiên trực cơ quan cuối năm. Dũng Thỏ thích thú khi thấy chị Linh rủ ḿnh uống rươ.u. Hai người cạn êm hai chén rượu chanh Hà Nội, nó bỗng dưng thấy mắt chị nh́n nó tŕu mến khác thường. Rồi mặt chị chợt ửng hồng một nỗi rạo rực không cần che đâ.y. Chị nhẹ nhàng khép cửa và cài then. Lúc quay lại với nó, hai khuy áo  ở ngực chị đă tuột ra. Chị kêu. Anh! Và trong khi thở dài thật năo nuột chị đă nhè nhẹ ôm lấy nó. Chị dịu dàng lụi hụi áp mặt vào ngực nó mà bảo. Anh đừng cười em. Em thích anh. Thích từ lúc anh mới về cơ quan. Mùi tóc lá chanh của chị dùi dũi lên cằm lên mặt nó. Nó sửng sốt, ngạc nhiên. Th́ cứ để thử xem sao. Một bàn tay lùa vào dưới lần áo sơ my, một bàn tay d́u bàn tay nó vào vú, chị tỏ ra rất thản nhiên và đủ quyết liệt để làm cho nó không thể cưỡng lại nổi. Lúc bấy giờ nó là thằng rất ít khi va chạm xác thịt với đàn bà trong đời nhưng lại bị mê hoặc bởi khá nhiều phụ nữ Nga. Toàn là đàn bà trong tiểu thuyết như Con đường đau khổ, như Phục Sinh, như cây Phong non quàng khăn đỏ, Jamilia...C̣n Madam Bôva ry của Flauber  th́ nó không ưa. Những người đàn bà ấy trong mơ tưởng của nó thường có mái tóc  vàng óng và h́nh thể ph́ nhiêu. Nhưng hiềm một nỗi, các yêu nữ ấy lúc nào cũng ám nó, nhưng chỉ xa xăm, thấp thoáng mơ hồ. C̣n chị Linh th́ đang nóng, đang mềm đang sóng sánh thật ḷng trên ngực nó. Nó đă hơi chếch choáng. Khi chị ấp chặt bàn tay toàn những ngón thon dài vào cái nhũ  hoa bên này đă mơn mởn bật lên như chồi như quả th́ nó chợt thấy sống lưng nó nóng ran. Khi chị  chuyển ḷng tay nó sang đầu vú bên kia th́  nó thấy tóc chị cứ rối tung rồi ḷa x̣a lên  môi lên mặt. Khi cảm thấy  núm vú của chị  đă ngọ nguậy như con chim bé xíu trong ḷng tay th́ nó chợt thấy nhói đau ở hông. Nơi ấy h́nh như vẫn c̣n một vài mảnh kim loa.i. Th́ ra một bàn tay khác của chị  đang bóp mạnh vào cái mông sốt rét của nó. Trong cơi âm u của trí nhớ bỗng dưng nổ đoàng một tiếng nổ có cả mùi khét.  Nó ú ớ một lát rồi cũng nói được thành tiếng.

     - Linh. Tôi hiểu. Tôi cảm ơn. Nhưng tôi không thể. Nó tự cắn môi ḿnh rất mạnh, khi mơ hồ cảm thấy ở đầu dương vật đă hơi bị ướt. Chị vẫn quấn chặt lấy nó. Bỗng nhiên chị nghe thấy những lời chân thành.

    - Linh...tôi không thể. Xin đừng. Tôi là bạn rượu của chú Đạo. Chồng Linh lại đă cùng Trung đoàn với tôi.

   Chị thừa biết chồng ḿnh đă từng cùng đơn vị với nó. Chị chỉ không ngờ nó cũng biết chuyện dan díu của chi.. Chú Đạo, bạn rượu trong giờ giải lao  của nó, chính là  gă nhân t́nh của chị những lúc xa chồng.

   Mạch điện giao cảm giữa chị với nó đang có cơ hội phóng cả hai thân thể vào một cơn thác lũ của khoái lạc trào vọt bỗng dưng bị  đoản mạch đột ngột.

     Nó đẩy chị ra rất nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng hơn cả lúc chị nhẹ nhàng vơ  nó vào ngực. Trong lúc tâm trí chị đang bối rối một chút v́ hoang mang và xấu hổ, nó vớ lấy chai rượu và rót tràn trề ra hai chén, và nh́n chị mê da.i. Không đợi nó mời, vấp phải ánh nh́n tê tái của nó, chị đă cầm lấy chén như nhận một quà tă.ng. Nó uống từng ngụm, từng ngụm. C̣n chị, chị không chịu nổi cơn  dâm  cuồng lạc hăm trong chính cơ thể ḿnh. Sự đoản mạch bất ngờ của ḍng điện sinh lư giữa chị và Dũng Thỏ làm cho chính chị ngạc nhiên. Chị bỗng trở nên thiếu  tự tin  vào quyền lực của lẳng lơ; mặc dù chị đă  cạn một hơi hết chén rượu chanh 40 đô.. Nó cảm thấy biết ơn, khi thấy chị bỏ đi mặc hắn ngồi lại một ḿnh. Và hắn ngồi lại một ḿnh với những tiếng nổ.

    Không hiểu sao, trong lúc vừa nằm sóng sượt  theo chuyến bay dài của Hoàng Giáp, nó lại t́m về những miền hoang dă ẩn mật trong kư ức của ḿnh. Thực ra, khi vô thức chợt nhớ về Linh chính là lúc nó đang truy  t́m kỷ niệm. Hoàng Giáp là người đầu tiên và là người duy nhất được nó tiết lộ về cơn du t́nh suưt nữa ném nó vào cuộc vui chơi nguy hiểm. Nó luôn luôn dành kể hoặc mô tả cho thằng Hoàng Giáp những biến cố, những t́nh tiết tâm lư. Dạo ấy tao có Luân rồi. Hơn nữa chẳng hiểu sao cái tiếng nổ ấy lại kinh khủng như một quả ḿn. Tao lại nh́n thấy, con bé sáu tuổi dăy dụa trong máu. Và  đôi mắt thảm thiết của nó lại khiến tao trở thành tội phạm.

     Đó là lần đơn vị hành quân qua một xóm miền núi. Như mọi lần hễ dừng chân ở đâu có trẻ con y như rằng nó lại được dịp vui vẻ. Nó hay thích chơi với lũ trẻ v́ trong anh bộ đội Dũng Thỏ luôn luôn có một đứa trẻ tung tăng.  Lúc nào nó cũng có cái kèn Acmonica trong túi. Nhưng có thổi phục vụ các cháu đến xưng môi th́ nó cũng chỉ quanh quẩn được với mấy bài tủ như Hoa chăm pa, Con ếch xanh, Tuưp sông Hồng.

   Lần ấy, Dũng Thỏ đă đau đớn v́ ngu da.i.  Dừng xe ở làng Chóp, nó lấy  ba cái tút đạn mà nó tưởng là đă rỗng tuyếch cắm úp ngược xuống đất làm kiềng để chụm lửa  nấu cơm. Ai ngờ, trong cả ba cái cát-tút to bằng bắp tay người lớn ấy vẫn c̣n nhiều thuốc đạn. Bếp được nhóm bằng giẻ tẩm xăng nên củi bén rất nhanh và lửa cháy đùng đùng. Cơm chưa kịp vần xuống th́ cả ba cái chân kiềng bằng tút đạn nổ tung. Nó đang ngồi xây lưng lại để chẻ củi nên chỉ bị thương vào phần mềm ở hai mông đít. Con bé con nhà chủ đang ngồi chúi mũi chụm củi hộ để trả ơn tiếng kèn của chú bộ đội đội mũ tai bèo th́ lại hứng trọn tro than và mảnh đồng mảnh sắt. Giăy dụa được chừng mươi phút th́ con bé nằm im rồi tắt thở. Tiểu đoàn cho nó đi cấp cứu, cử người ở chôn cất và bồi thường cho bố mẹ con bé  và lại tiếp tục hành binh theo quân cơ, mật lê.nh.

    Dạo đó, tiểu đoàn 743 trú tạm lại một khu rừng có những hang động lớn. Thỉnh thoảng Hoàng Giáp lại ôm cây Ghi ta c̣n có một giây  Son tới thăm nó. Hắn giặt quần áo giúp nó v́ ngoài hai mông đít, tay phải của nó cũng bị băng treo lên cổ mất mấy tuần. Tuy không có mảnh vỡ sắc nhọn nào cắm vào đầu, nhưng vụ nổ ấy ám ảnh Dũng Thỏ dai dẳng suốt đời.

   Do tai biến ấy và v́ đă rất gắn bó với nhau trong thời quân ngũ ở Trường Sơn mà Hoàng Giáp đă lấy nó  làm kẻ đối thoại trữ t́nh  trong bài thơ Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau. Lúc nào nó cũng thuộc:

         Đến bây giờ vẫn nhớ tuổi hai mươi

         Đêm ấy đếm sao trời quên ngủ

         Nắc nỏm nghe con tắc kè tập hát

         Được mấy tiếng bổng trầm...

         Gió sóng sánh đầy trăng

         Ôm chặt nhau chuyện quê kiểng ŕ rầm

         Đạn đau thế mà chỉ kêu hơi nhức

         C̣n cứ chối là không tức ngực

         Ba lô nặng è chẳng chịu để tao mang

         Ngày đó đă yêu iếc ǵ đâu,

         Hoa phơ phất bầy ong nào thương mến

         Hớp ngụm rượm bản Lào

         trước giờ qua trọng điểm

         Ṿng cua bay...

         Pháo sáng bụi tung trời

 

          Đến bây giờ vẫn nhớ tuổi hai mươi

          Cặm cụi ḅn rau tàu bay mỏi mắt

          Được một nắm lo lèn không chặt bụng

          Rủ nhau đi bẫy chuột nước thơm lừng

          Cây ghi ta c̣n mỗi một giây thương

          Năm giây nhớ lên ghềnh t́m chẳng thấy

          Chúi mũi gẩy bập bùng hồn nhiên vậy

          Hát bâng quơ thương nhớ bỗng lên mầm.

     Rất ít  ai biết cái người mà Hoàng Giáp dùng để xưng mày tao trong cái bài thơ đầy khẩu khí lính tráng ấy chính là nó. Là thằng Hàn Ngọc Dũng, tức Dũng Thỏ. Bài thơ ấy, Hoàng Giáp viết vào tháng hai năm 1979, khi cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Quả thật lúc nào hai thằng lúc nào cũng ở bên nhau. Đến bây giờ chúng nó vẫn ở bên nhau.

    Cuộc thi thứ nhất của nó vào Đại học Mỹ thuật Công nghiệp thất bại nhục nhă ở phần thi văn hóa. Mặc dù bài vẽ h́nh họa, môn sở trường của nó  đạt điểm 8, nhưng mới đến ngày thi môn Văn nó đă bị đánh dấu lập biên bản. V́ đă can tội mang tài liệu  vào pḥng thi dấu ở ngăn bàn và bị bắt quả tang khi đang mê mải sao chép.  Một môn văn bị dính điểm liệt đă đủ làm hỏng bét mọi nỗ lực của nó ở mọi bài thi khác.

   Cuộc thi thứ hai th́ điểm văn sử cũng đủ qua cầu. Điểm h́nh họa vẫn xuất sắc. Nhưng bài thi môn trang trí của nó lại quá tồi. Mầu sắc của nó lần ấy u uất quá. Không có sắc thái của những sản phẩm Mỹ thuật Công nghiệp. Chỉ v́ nó muốn sáng tạo, nó không chịu sao chép mấy cái mẫu mà thằng Dương Con đă tuồn vào cho nó. Nó cho rằng chỉ có có văn sử th́ nó chịu điểm kém v́ kiến thức không căn bản, chứ công việc với đường nét mầu sắc th́ nó chả lép thằng nào. Thế là công lao bơi lặn và kinh nghiệm tài trí sinh viên năm thứ hai mỹ thuật công nghiệp của thằng Dương Con trở nên công cốc. Thằng bé ấy bằng tuổi em út nó. Là đồng hương đồng khói v́ rất phục sức uống cực tận t́nh  và  tài vẽ người mẫu của anh Dũng Thỏ, nên Dương Con đă đă bơi qua cái hồ rộng, ḅ lên cửa sổ để dúi vào cho anh Dũng Thỏ những mẫu trang trí hợp nhăn các thầy giám khảo.

    Nhưng rồi, kỳ thi thứ hai, rốt cuộc cũng chỉ làm cho nó trở thành con nợ nổi tiếng của mấy quán rượu ở cổng trường Mỹ thuật Công nghiệp. Thằng Dương Con lắc đầu. Vào được trường rồi hăng sáng tác. Đă bảo cứ chép mấy cái mô tuưp ấy vào là đủ điểm cho bài trang trí. Ông anh bướng đéo chịu được. Đây là Mỹ thuật Công nghiệp, có phải trường tạo h́nh Yết Kiêu đâu. Cũng may, dạo ấy, ông bô vẫn c̣n đương chức đương quyền Trưởng trạm, c̣n có xe con lên lên xuống xuống đón đón đưa đưa, tiếp tế tiền bạc để nó kịp xóa nợ.  

    Cuộc thi thứ ba, Hoàng Giáp bám sát nó nhằm hỗ trợ về văn sử để không phải Copi mà vẫn đủ điểm. Lần này để chắc ăn và loại bỏ rủi ro cho bài thi trang trí, Hoàng Giáp bàn với nó muốn chắc ăn th́ đành phải chơi tṛ hối lộ. Nó được Hoàng Giáp giới thiệu với Lê Hiền. Lê Hiền một cây bút trẻ. Vốn dân tốt nghiệp bách khoa. Là giảng viên của khoa Điêu khắc của trường, chuyên giảng về sức bền và kết cấu của vật liệu trong nghệ thuật tạo h́nh như thạch cao, Silicát sắt thép ...v..v. Lê Hiền là đàn em của một nhà thơ thân quen với Hoàng Giáp nhưng lại cũng là bạn rượu của rất nhiều họa sĩ gạo cội trong trường. Ai sẽ làm giám khảo môn ǵ ai uống được bao nhiêu Lê Hiền  biết rơ. Sau vài lần được Lê Hiền giới thiệu với vài ba ông thầy họa sỹ lọc lơi, lại c̣n được ngồi uống rượu vó ḅ chân gà nem chạo với các “Mét”, nó thấy phương án  của  Hoàng Giáp là khả thi.

       Để chắc chắn và thắt buộc nhau trong cuộc chơi, Hoàng Giáp c̣n tư vấn, trước kỳ thi nên mời Lê Hiền về tận Hải Dương cơm rượu với gia đ́nh vừa là  thân mật vừa là để nhớ rơ mặt nhau. Nụ cười tủm tỉm, thân h́nh chắc lẳn với tác phong giản dị chân thành, nói năng dứt khoát của Lê Hiền làm cho phương án chỉ đưa trước 3000 đồng; khi nào nó chính thức nhận giấp nhập trường th́ đưa nốt lập tức bị xếp xó.

      Việc đưa luôn một lần 5000 đồng để Lê Hiền cho vào đúng dây đúng cửa đă diễn ra với  sự làm chứng vô tư trong sáng của Hoàng Giáp như là một bảo đảm với gia đ́nh nhà Dũng Thỏ. Cuộc thỏa thuận ấy đă diễn ra với một không khí  tin cậy lẫn nhau khá cao tới mức làm cho Dũng Thỏ lạc quan phấn chấn. Nó đâm ra tự tin vào cuộc hành tŕnh của 5000 đồng kia một cách khờ kha.o. Đến nỗi tư thế dự thi vô cùng thanh thản của nó ở keo thứ ba khiến cho nhiều thằng kiêng nể. Nhiều đứa đoán già đoán non rằng lần này, nó đă âm thầm đi đúng cửa. Môn thi đầu tiên lại là môn văn. Đề bài đâu có khó, chỉ cần nắm vững một số tác phẩm văn học trong kháng chiến chống Pháp để phân tích h́nh ảnh anh bộ đội Cụ Hồ là đạt yêu cầu. Thế mà ngay sau khi nạp bài nó đă hoang mang v́ câu đoạn, ư tứ, dẫn chứng tác phẩm của nó rất hỗn loa.i. Chưa kể thứ văn chương liệt kê khi th́ giật cục lúc lại  đuồn đuỗn  của nó. Đêm hôm trước nó lại quá chén và nằm sấp nôn từ giường tầng nôn xuống làm cho căn pḥng nội trú dành cho thí sinh ở xa tá túc nhốn nháo cả lên. May, nó là cựu thí sinh lại có bạn bè che đậy nên không bị đội thanh niên cờ đỏ của trường vào phạt vi cảnh. Bỏ việc cơ quan, lên thăm bạn thi cử lần cuối cùng, biết chuyện say sưa, Hoàng Giáp chửi. Hôm sau thi mà đêm hôm trước mày c̣n nốc rượu bí tỉ thế th́ làm sao mà làm bài ? Mày ṃ mẫm được chữ nào th́ rơi rụng vào đáy chai chữ ấy c̣n ǵ. Nó bảo, sau khi nghe mấy thằng con ông cháu cha trong trường mô tả những thỏa thuận ngầm những mấy chỉ mấy chỉ để an bài cho sự lọt lưới cụ thể của từng số báo danh của con ông này bà nọ, nó thấy người nôn nao chếch choáng. Nó không thể tưởng tượng nổi một phong tục thi cử đă thành nề nếp âm thầm và ngang nhiên thống đoạt cả một cái giảng đường mang tính mỹ thuật như thế. Những bài thi tiếp theo nó cố gắng hết ḿnh v́ sực tỉnh, đă chắc ǵ những đồng tiền của nó đă đủ lượng để làm nóng tất cả những ngọn bút giám khảo quan trọng nhất. Thế nhưng cũng chẳng ra sao. Tâm thần ngơ ngác sau một cơn nôn, trí nhớ hỗn độn của nó lại phải mang vác một lượng kiến thức ít hệ thống. Ra khỏi pḥng thi, nó biết là nó đă làm bài trong một thể trạng rất xấu. Tác phẩm Con Trâu của Nguyễn văn Bổng th́ nó xưng xưng viết là của ông Đoàn Bổng. Dẫn chứng tác phẩm văn xuôi th́ lẫn sang thơ. Tác phẩm của tác giả này th́ cắm sang tác giả khác. Câu cú sai be bét. Rốt cuộc điểm Văn Sử và điểm bài Trang trí của nó trong keo thứ ba này c̣n tồi tệ hơn cả hai kỳ trước. Duy có môn h́nh họa th́ nó vẫn đạt  điểm xuất sắc.

    Lần này cả nhà hy vọng vào sự trúng tuyển của nó v́ đă có lo lót, đă chạy đúng cửa chứ không hy vọng lắm vào tài hoa của nó nữa. Đặc biệt lần này, nó đă dự thi với ít nhiều tâm lư ta đây đă chồng tiền chạy chọt nên  chất lượng bài làm sa sút hẳn đi. Nó háo hức  chờ đợi giấy báo nhập trường. Tuy vậy tên tuổi nó biến mất tăm trong danh sách những người trúng tuyển. Nó xốc v́ đây đă keo thứ ba. Xốc v́ nó đă tự tin là nhất định sẽ đỗ. Xốc v́ nó đă thề thi lần này mà vẫn trượt vỏ chuối th́ sẽ chấm dứt. Càng xốc nó uống càng hăng. Nó càng muốn t́m gặp Lê Hiền để tra hỏi cho ra nhẽ.

   Hoàng Giáp cũng lồng lên đi t́m Lê Hiền. Người ta bảo ở trường này chẳng có cán bộ giảng dạy nào tên là Lê Hiền. Vị Sư bảo, nó đang xin về làm việc ở pḥng tổ chức nhưng không được, các ông bị lừa rồi. Lê Hiền cũng mất tăm mất tích.

    Dũng Thỏ giục thằng bạn chí cốt truy nă bằng được kẻ đă sử dụng 5000 đồng dịch vu.. Nguyễn Thụy Kha, nhà thơ quen biết với Hoàng Giáp, thở dài đánh sượt. Mày không bảo anh một câu để anh cảnh giác. Khổ thân thằng Dũng Thỏ. Thằng Lê Hiền đang lang thang dọc miền Trung. Anh đoán là nó  chả chi cho ai  đồng nào. Nó cũng chả chạy chọt ǵ. Chắc là đă mang tiền đi trả nợ và uống rượu sạch bách. Thôi được, nếu chạm mặt nó, anh sẽ nhắc nó phải có trách nhiệm. Mày gặp nó một hai lần uống rượu ở nhà anh lại cứ tưởng nó là thân quen tin cẩn. Khổ quá, dạo đó, nó cũng ăn ở dầm ở dề làm vợ anh ca thán nhức tai. 

    Chuyện này không ai lường tới, Dũng Thỏ điếng người đành coi như không. Nó nghiến răng vay mượn gấp để trả nốt cho Minh Nguyệt hơn một ngàn đồng để Nguyệt đưa lại nguyên xi cho bà Thái Xuyên. Chả là trưa ấy, hết tiền, bí kế cùng đường. Lại biết vợ Hoàng Giáp đang nghỉ hè ở phố Đội Cấn, gần trường Mỹ thuật Công nghiệp, nó đă tạt qua vay bằng được để có tiền chiêu hiền đăi sĩ trong quán rượu ở cổng trường. Biết việc, Hoàng Giáp lắc đầu. Nó lấy tiền của má nó cho ông vay nóng. Bằng mọi giá ông phải đúng hẹn, đừng để tôi phải nghe mẹ vợ  hát dân ca.

  Hoàng Giáp không ngờ Lê Hiền lại lại chơi bài lưu manh. Tiền mất toi mà chả mang lại hiệu quả ǵ.  Thế là ba keo mèo vẫn không mở mắt. Dũng Thỏ chả ai oán ǵ. Chỉ có điều do sượng mặt v́ đă giới thiệu ông bạn Lê Hiền cho gia đ́nh nó mà Hoàng Giáp tự nhiên chỉ muốn gặp gỡ với nó ở quán. Người nhà nó có trách oán ǵ nó đâu. Mọi người đều hiểu thằng Hoàng Giáp  hoàn toàn trong sáng dại khờ trong vụ môi giới. C̣n việc cái thằng quyết tâm thành họa sĩ nhưng toàn thi hỏng th́ đâu phải tại nhà thơ ? Hoàng Giáp chửi nó như tát nước. Tại mày cả. Mày nhịn rượu trong mấy hôm thi th́ mày tắc tử ư ? Mày tệ bạc với nỗi trông mong tin tưởng của bố mẹ anh em bạn bè một cách quá đáng. Mày xem, cũng là cán bộ Đảng viên, nhưng bố mẹ tao đâu có  thể nuôi tao đi thi Đại học liên miên như bố mẹ mày. Nói ǵ th́ nói, gia cảnh mày xôm hơn  gia cảnh tao. Cho đến bây giờ, mày c̣n có lộc của ông bô bà bô. Ông bô mày Trạm trưởng Vệ Sinh Dịch tễ của Sở y tế tỉnh. Nghe th́ không ghê gớm; nhưng được quyền ngồi xe con đi khắp nơi. Và c̣n có quyền điều động xe cơ quan theo ư ḿnh. Chỗ nọ phải nể v́. Chỗ kia phải đón rước. Hương chống muỗi đốt suốt ngày. Cho đến bây giờ, thỉnh thoảng vẫn có tiền cho mày luyện thi, đi lên đi xuống Hà Nội Hải Dương. Hải Dương Hà Nô.i. Nhà tao ư ? Tao chỉ thi trượt một lần là thôi. Là hết cơ hô.i. Lấy đâu ra tiền mà theo đuổi trường thi đến ba bốn năm keo như mày. Mày đâu có lâm cảnh đan phên từ lúc 12, 13 tuổi để viện trợ cho bố me.. Thỉnh thoảng mày c̣n đánh quả trong túi áo vét của bà bô vài trăm trả nợ tiền uống rượu chi.u. C̣n mẹ tao ? Tao có muốn đánh quả th́ các loại túi của mẹ tao cũng chả mấy khi dư dật cho thằng con có thể tiêu trước báo sau hoặc ăn cắp đứt. Rất may là tao chỉ thi Đại học có một lần vào năm 17 tuổi. Xin lỗi, đừng giận tao quá lời. Tao biết, khi vào lính, mày mới hết lớp chín. Năm năm bom đạn, lửa cháy, cũng đă nghiền nát tươm bảy cái hằng đẳng thức đáng nhớ trong đầu mày. Lúc trở về phải lo đủ tiêu chuẩn văn hóa để dự thi đại học mày cũng đă cố gắng đến kiệt sức. Nhưng mày phải cố nữa lên. Phải dứt điểm để thực hiện cái ước mơ Mỹ thuật Công nghiệp. Kẻo đến lúc, cả ông bô bà bô tay trắng về hưu là mày hết có một  hậu phương bao la đấy. Mày mà cứ trượt măi, sẽ đến lúc không ai c̣n đủ sức lực để bù tŕ cũng như hứng thú để động viên cho mày lều chơng liên miên măi đâu.

    Nó chỉ ngồi im buồn bă thở dài túc tắc uống mà không nói không rằng.

    Bây giờ nó nằm đây, không hát, không khóc, mà chỉ thấy những cơn mưa  tầm tả từ  mười tám mùa mưa trong kư ức dội về. Thương nhớ không chỉ lên mầm như thủa ấy c̣n bâng quơ trong trắng. Cả nó lẫn Hoàng Giáp bây giờ đă là ba mươi sáu mùa lá ru.ng. Đă là nửa đời. Nửa đời nh́n la.i. Thương nhớ lắm khi không phải chỉ như lên mầm mà c̣n như mọc gai, như bốc khói, như lên men, như thác lũ, nghẹn lời.

    H́nh như từ mùa thu năm ngoái Hoàng Giáp đă viết những câu:

        Quê hương băo mưa...

        ngày ḷng em có đôi điều sụt lở

        em đă nghĩ tôi thành người xa xứ

        biết bao người bỏ quê di tản không có dịp về tảo mộ tổ tiên.

        Em tích hợp liên miên bóng tối và ánh sáng mà đôi lúc vẫn quên những nghịch lư hiền minh...

        Em tù túng và  em như bị trói

        Trong không gian trời đă định cho ḿnh

       

       Quê hương-Nơi tôi hát có ngày tôi đă khóc.

       Con ngựa xanh nghẹn thở.

        Và hoa quỳnh thắt cổ giữa chiêm bao.

Thế là thằng nhà thơ của nó đă bay đi. Cầu mong con  ngựa xanh và những hoa quỳnh trong thơ của nó sẽ không bị nghẹt thở và đừng có bao giờ phải thắt cổ dù chỉ giữa chiêm bao.

(c̣n tiếp)

 

    Thế Dũng

 

 

 

li m

 

   Tôi rời thị xă Hải Dương ngày Tám tháng Tư  năm 1989. Và ngày Mười Hai tháng Tư năm 1989 tức là ngày Nhâm Dần, tháng Mậu Th́n, năm Kỷ Tỵ th́ tôi với hắn và nó chính thức rời khỏi Việt Nam. Hắn bảo, ngày ấy, cũng giống như ngày Một tháng Mười Hai năm1971, ngày mà tôi đi bộ đội. Tôi bảo ngày ấy cũng giống như ngày Mười Hai tháng Tư năm 1972, ngày hắn đi B. Nó bảo có thể gọi đó là ngày Ly Sào. Hắn gật gù nói. Có thể gọi đó là ngày Ly Hương. Hắn với nó không bao giờ rời tôi. Dù lúc này lúc khác, do cảnh ngộ cùng quẫn có lúc tôi phải đè nó xuống, hoặc hắn có lúc đành phải ngộ sát nó hay có lúc mỗi kẻ đành chấp nhận một cuộc tự sát giới hạn để bảo toàn năng lượng sống tối thiểu cho những giấc mơ hoa; có thể nói lúc nào chúng tôi cũng luôn luôn vật lộn với nhau để mà sống. Có thể nói hắn với nó và tôi đă cùng nhau bay một chuyến bay định mệnh.

 

      Hắn, vốn cũng là kẻ ham sống sợ chết. Trước chuyến bay của tôi với nó và hắn, chúng tôi đă biết đến nhiều vụ tai nạn ghê người đă xẩy ra trên bầu trời. Tôi nhắc tới nhiều cái chết trên không. Hắn lắc đầu. Số tao không thể chết trên Giời. Tao đă gặp công chúa Tiên Dung. Đă ly biệt Ly Hoàng Ly. Cung Thiên Di của tao đóng ở cửa Ngọ… Năm nay không xuất ngoại th́ c̣n đợi đến bao giờ ? Năm nay mới là năm Tỵ… Gặp dịp xuất mà thấy thích thú th́ cứ xuất. Đâu phải cứ xuất ngoại đă là Thiên Di. Thiên Di đâu chỉ là những dời đổi dịch chuyển cơ học thuần nghĩa địa lư thay đổi vùng miền mưu sinh. Thiên Di c̣n có nghĩa là lột xác. Thiên Di c̣n có nghĩa là hóa thân. Lột xác và hóa thân là tŕnh độ Thiên Di của chiều sâu tâm linh. Và cũng chính v́ hắn và nó âm ỉ thai nghén, hối thúc từ đáy vực tâm linh nên rốt cuộc tôi chẳng có lư do ǵ để tŕ hoăn sự ra đời của cuốn sách. Ngôn ngữ chưa đạt tới độ hiện đại nên hắn với nó không dám khích lệ tôi thử ra giọng “hậu hiện đại”.

 

     Thoạt đầu, trong cơn say, tôi có ư định đặt tên cho cuốn sách là Thiên Di. Tỉnh ra, hắn đổi ư, muốn gọi là Mắt Trong Mây. Nó gật gù bàn vào. Bên cửa sổ máy bay, hồn vía mày như con ngựa trong mây ngoái đầu nh́n lại nửa đời. Mắt Trong Mây nghe gọn ghẽ và có lư nhưng cũng chỉ đáng là tên của phần thứ nhất. Tôi lắc đầu quầy quậy. Mày làm ǵ c̣n đôi mắt đẹp như mắt trong mây. Mày hết lăng mạn rồi. Tự nguyện chấp nhận vào thế mă quỳ  trong nhịp sống lao nô có nghĩa là mắt mày đă đầy dao kéo và toan tính. Nghe vậy, hắn bẽn lẽn cười trừ rồi đột ngột đánh trống lảng. Nếu phần một là Mắt Trong Mây th́ phần hai sẽ là Cây Bật Gốc.  Và tiểu thuyết sẽ có tên là Một Nửa Lá Số. Tên sách như vậy hy vọng sẽ ăn  khách. Không chỉ  người Việt mà sắc tộc nào cũng có những người đang rất mê Tử Vi. Có Tử Vi Phương Đông và  Tử Vi Phương Tây. Có Tử Vi Mặt Trăng và Tử Vi Mặt Trời. Tôi nhếch mép cười giễu. Có mày mê Tử Vi th́ có chứ người Việt bây giờ đang mê Tiền là chính chứ đâu có mê Tử Vi. Hắn bĩu môi. Không biết phối hợp ư thức, vô thức và  siêu thức th́ không thể tiếp cận với sự thật của lẽ huyền vi. Thế rồi cuốn sách đă được âm thầm bắt đầu bằng những con chữ di cư ngay trong sương mù của mùa hạ năm Kỷ Tỵ (1989) ở Đông Berlin.

 

 Thế Dũng

 

          ... Tôi ôm chân trời biến dịch

           Một ḿnh xô những tường câm

           Vĩnh biệt nụ cười cam phận

           Lá xanh trên tóc mưa thầm

              T.D.

 

 

 

(bấm vào đây đọc  phần 1,   2,   3   4   5   6   7   8   9  10  11   12   13  14   15  16   17   18   19   20  21  22

 

 

http://www.gio-o.com/TheDung.html

 

 

© gio-o.com 2009